Ngày Sau Có Thư - Chương 8: Nguyền Rủa
Cập nhật lúc: 2026-08-22 13:13:53
Lượt xem: 40
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hương rượu nồng đậm lan tỏa khắp gian phòng, cơn mưa ngoài cửa ngừng rơi.
Biết rõ chủ quân nhà vốn thích uống rượu, Trúc Chân bèn sai đem vò rượu tay mang nhà bếp, còn bản thì theo chân Hoắc Tầm trở về thư phòng.
Thứ rượu do cấp dâng lên, chính là cực phẩm Bồng Lai Xuân. Hoắc Tầm đến Vân Châu ba tháng, phần lớn công vụ trong kinh thành đều giao cho Hình bộ Thượng thư chủ tọa. Những kẻ từng xun xoe nịnh bợ Hoắc Tầm há thể sống yên ? Trong công vụ, bọn họ liên tục bắt . Nay Hoắc Tầm hồi kinh, đám thuộc hạ bèn cảm thấy chủ trở về, ngay trong ngày hôm nối đuôi vội vã đến Hình bộ dèm pha mách lẻo.
“Nghe bọn họ chờ đợi chủ quân trọn vẹn một ngày, quả thực vô cùng ân cần.” Trúc Chân buông lời cảm thán.
Hoắc Tầm khép cánh cửa sổ, cẩn thận thu dọn những cuộn giấy gió thổi tung thành một xấp, ngữ khí lạnh nhạt đáp: “Quả thực ân cần.”
Trúc Chân mỉm : “Mặc kệ là của kẻ nào, suy cho cùng cũng mang hồ sơ vụ án của Tiền thị tới đây, giúp chủ quân đỡ tốn công sức.”
Hoắc Tầm cúi đầu, trầm ngâm xem xét cuộn hồ sơ mặt.
So với những hồ sơ đó của Hình bộ, bản án tông quả thực tường tận hơn nhiều.
Tội phụ Tiền Tiểu Ngọc vì phạm tội đoạt mạng mà tống giam. Kẻ c.h.ế.t là Giang Nguyên, từng đều là huyện Thiên Hà với Tiền Tiểu Ngọc. Tiền Tiểu Ngọc cùng Giang Nguyên và thê t.ử của y là Phương Tình Vân vốn lớn lên bên từ thuở nhỏ. Sáu năm , phụ của Giang Nguyên là Giang Duẫn Trực thăng nhậm chức Định Châu Tri châu. Cùng năm đó, Giang Nguyên và Phương Tình Vân kết duyên phu thê, nhà họ Giang cũng dời khỏi huyện Thiên Hà để đến Định Châu an cư.
Một năm , Giang Duẫn Trực cất nhắc thăng chức Kinh sư Đồng tri Tri sự, cả gia quyến đều chuyển tới kinh thành. Nửa năm , Tiền Tiểu Ngọc vốn đang ở huyện Thiên Hà cũng lặn lội tìm tới tận kinh thành, tạm thời nương nhờ Giang gia. Về , Giang Nguyên nạp Tiền Tiểu Ngọc , nhưng chẳng bao lâu cố nhân trở mặt thành thù, vì ghen tuông mà hạ sát .
Hoắc Tầm nhấc bút, nhẹ nhàng khoanh một vòng tròn lên bốn chữ vì ghen sinh hận.
Trúc Chân thấy , tò mò dò hỏi: “Chủ quân cho rằng đây là một vụ án tình sát ?”
“Cớ sinh lòng ghen tuông?”
“Trên công văn chẳng chép rõ, Tiền Tiểu Ngọc và Giang Nguyên từng là thanh mai trúc mã đó ? Giang Nguyên vì rước khác cửa, còn Tiền Tiểu Ngọc trở thành một cô nhi hủy dung mang phận thất. Tủi nhục bẽ bàng như thì sinh lòng đố kỵ oán hận âu cũng là chuyện thường tình.”
Hoắc Tầm lặng thinh, ánh mắt vẫn hề dời khỏi cuộn án tông.
Hủy dung…
Khi gặp mặt nữ tù nhân cuối cùng, quả thực thấy vết bỏng lớn mặt nàng . Ban đầu, ngỡ đó là vết thương do ngọn lửa mười năm gây . Thế nhưng trong phần hồ sơ đưa tới chỉ rõ, lúc hý lâu bốc cháy năm xưa, Tiền Tiểu Ngọc mặt. Vết phỏng gương mặt thực chất là chuyện xảy vụ hỏa hoạn .
Trận đại hỏa hoạn đó cướp sinh mạng của mười bảy con , căn nguyên sự tình bắt nguồn từ việc phụ nàng là Tiền Hữu Phú khi uống say tại hý lâu vô tình đ.á.n.h đổ ngọn đèn, từ đó dẫn đến hỏa tai khiến chính lão cũng táng trong ngọn lửa đỏ rực. Bằng hữu quyến của mười bảy kẻ c.h.ế.t oan uổng cam lòng, bèn trút vạn nỗi oán hận lên đầu khuê nữ của Tiền Hữu Phú là Tiền Tiểu Ngọc. Suốt một thời gian đằng đẵng đó, Tiền Tiểu Ngọc cam chịu muôn vàn sự ức h.i.ế.p và ánh mắt lạnh nhạt chốn Thiên Hà.
Vết bỏng mặt nữ tù bắt nguồn từ một ngày nọ, kẻ vì cớ sự năm xưa mà buông lời cãi vã cùng Tiền Tiểu Ngọc, đôi bên xô xát dứt. Đối phương vô tình xô ngã Tiền Tiểu Ngọc, khiến nàng lỡ đà va đập đống than lửa đang đổ nghiêng bên cạnh mà thành thương tích.
Ác niệm của lòng thường chỉ phát sinh trong một cái chớp mắt. Kẻ khổ đau luôn khao khát tìm một chốn để trút bỏ cơn giận dữ, bèn màng thủ đoạn mà giáng vạn phần thống khổ lên kẻ khác vỏ bọc chính nghĩa, dẫu cho nọ trong cơ sự còn vô tội hơn nhiều.
Hoắc Tầm tiếp tục cúi đầu duyệt xem hồ sơ, khi ánh mắt dừng ở một chỗ, hàng chân mày chợt nhíu chặt.
“Mười bảy thiệt mạng, phần lớn đều là thuộc gánh hát Đỗ gia ban.”
Trúc Chân khẽ gật đầu: “ , thuộc hạ vẫn nhớ rõ, năm xưa ngay khi tin tức Tiếu Yên Đường qua đời truyền , bao say mê hát ôm cổ tay mà xót xa rơi lệ.”
Tiếu Yên Đường cũng hương tiêu ngọc vẫn trong trận hỏa hoạn năm .
Hoắc Tầm trầm ngâm tựa hồ đang suy nghĩ điều gì.
Mười bảy c.h.ế.t, thì mười ba là thành viên của gánh hát Đỗ gia ban.
Mà kẻ Tiền Tiểu Ngọc xuống tay sát hại trùng hợp chính là thanh mai trúc mã của , cũng là nhi t.ử của Huyện lệnh đương thời Giang Duẫn Trực.
Lại đến chứng câm điếc của nàng …
Trong công văn hề ghi rõ Tiền Tiểu Ngọc mất giọng vì cớ gì và từ khi nào. Thế nhưng rõ ràng nàng chẳng mang tật câm điếc ngay từ thuở lọt lòng, bằng thì hồ sơ sớm rạch ròi ghi chú.
Hắn chợt nhớ đến nữ tù từng chạm mặt nơi phiên chợ sầm uất, kẻ lết tấm mang đầy vết m.á.u dơ bẩn, cố gắng khắc lên lòng bàn tay một chữ oan.
Chữ oan mà nàng nhắc tới, rốt cuộc là hàm oan trong vụ án tình sát thanh mai trúc mã, là ẩn khuất sâu xa đằng trận đại hỏa hý lâu mười năm về ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ngay-sau-co-thu/chuong-8-nguyen-rua.html.]
Hay chăng, cả hai việc đều mang nặng nỗi oan ức?
Làm quan tra án nhiều năm, trực giác mách bảo Hoắc Tầm rằng bên trong tất điểm đáng ngờ.
Đáng tiếc mười năm , dẫu từng ngang qua huyện Thiên Hà nhưng vội vã về nhà nên màng dừng chân lưu , cỗ xe ngựa chỉ vội vàng lăn bánh lướt qua đường lớn. Ngay cả chuyện hý lâu cháy, cũng chỉ đời đồn thổi về mới tường tận một hai.
Tạm gác mối hoài nghi trong lòng, Hoắc Tầm vươn tay lật qua trang thủ trát mới nắn nót dở một câu. Lúc rời do khép cửa sổ, thế nên cuốn thủ trát gió lay lật tung. Hắn giở trang đầu, nét bút chực chờ hạ xuống thì động tác chợt khựng .
"Tiền Tiểu Ngọc, huyện Thiên Hà, phụ là nha dịch Tiền Hữu Phú. Đêm mùng mười tháng chín năm Hy Ninh thứ mười chín, Tiền Hữu Phú uống say lỡ tay châm lửa, khiến mười bảy c.h.ế.t cháy..."
Nét chữ ban nãy vẫn còn lưu dấu rõ ràng, chỉ là do ánh nến mờ mờ mà sắc mực trông phần ảm đạm ít. Vậy nhưng, ngay phía hàng chữ để xuất hiện thêm một dòng chữ mới tinh, vệt mực còn kịp khô, hệt như chỉ mới kẻ nào đó đặt bút nên.
"Đánh rắm! Ở thứ dơ bẩn ăn gan hùm mật gấu mà dám buông lời nguyền rủa khác! Coi chừng c.h.ế.t đày xuống địa ngục Bạt Thiệt, kiếp mọc nổi lưỡi !"
Nét chữ tuy rồng bay phượng múa, nhưng hình thù xiên xẹo như ch.ó cào.
Hoắc Tầm đờ trong thoáng chốc, gần như theo bản năng mà lập tức ngoài cửa sổ.
Hoắc phủ đều hộ vệ canh gác nghiêm ngặt, thế mà kẻ cả gan luồn lách thư phòng ngay mí mắt của bao , thậm chí còn ngông cuồng để một nét bút chính thủ trát của .
Trúc Chân thấy sắc mặt chủ quân mang vẻ dị thường, nhịn bèn cất tiếng hỏi: “Chủ quân, bề gì ?”
Hoắc Tầm dang rộng cuốn thủ trát, trầm giọng phân phó: “Vết mực vẫn khô, kẻ ắt hẳn xa , e là vẫn đang lẩn trốn trong phủ, mau lục soát.”
Hắn dứt lời, thấy Trúc Chân vẫn im bất động, mặt chỉ chất chứa vẻ mờ mịt ngơ ngác, bất giác cau mày: “Sao thế?”
“Chủ… Chủ quân.” Trúc Chân càng thêm phần hoang mang lúng túng: “Ngài đang gì , mấy dòng chữ chẳng là do chính tay ngài đó ?”
…
Cùng lúc đó, năm Hy Ninh thứ mười chín, ngọn núi Hồng Diệp. Trước gian thiền phòng, Tình Vân đang hốt hoảng vỗ mạnh cửa phòng của Giang Nguyên.
Giang Nguyên ngáp dài mở cửa, Tình Vân bèn hấp tấp lao , nắm chặt lấy cánh tay y.
“Giang Nguyên, Tiểu Ngọc đang ầm ĩ đòi xuống núi, mau khuyên nhủ nàng !”
Đợi đến khi Giang Nguyên vội vã khoác xong kiện ngoại y chạy theo Tình Vân đuổi tới nơi, thì Tiền Tiểu Ngọc đặt chân đến tận cửa tự viện.
Sắc trời lúc mịt mờ tăm tối. Chẳng cơn mưa phùn tạnh từ lúc nào, mặt đất vẫn còn đọng mảng bùn lầy ẩm ướt trận mưa. Trong màn đêm tối tăm, Tiền Tiểu Ngọc một tay xách chiếc đèn lồng màu vàng, ánh sáng nhợt nhạt leo lét hắt lên khuôn mặt, soi tỏ hàng mày đuôi mắt đang bồn chồn lo âu đến cùng cực của nàng.
“Đêm hôm khuya khoắt ngươi phát điên cái gì thế?”
Giang Nguyên sải bước tới, túm chặt lấy Tiền Tiểu Ngọc, cất tiếng đầy bực dọc: “Ngươi bây giờ là giờ nào ?”
Tiền Tiểu Ngọc gạt phăng tay y , siết chặt chiếc đèn lồng tay .
“Không , cứ thấy trong lòng cồn cào bất an.”
“Ta xuống núi, ngay bây giờ, lập tức xuống núi!”