Ngày Sau Có Thư - Chương 9: Lời ma quỷ
Cập nhật lúc: 2026-08-23 13:39:06
Lượt xem: 42
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mí mắt Tiền Tiểu Ngọc giật liên hồi.
Những dòng chữ mực thủ trát giống như một lời nguyền thể xóa nhòa, càng cố gắng phớt lờ thì chúng càng quanh quẩn trong tâm trí.
Nàng đây là chứng hoang tưởng, phát điên là thật sự trúng tà. Nếu lời nguyền là thật, nàng thà rằng bản đổ bệnh còn hơn. Còn nếu là giả, thì cùng lắm cũng chỉ phí công chạy một chuyến mà thôi.
Tiền Tiểu Ngọc xoay , vơ lấy mấy cái mồi lửa mặt đất về phía hai : "Cha lẽ đang gặp nguy hiểm... Ta tìm ông . Các xuống núi cùng ?"
"Ngươi định mấy lời điên rồ thấy cuốn thủ trát đó ?" Giang Nguyên bất đắc dĩ thở dài, đưa mu bàn tay lên sờ trán nàng: “Tiểu Ngọc , ngày mai vẫn nên mời đại phu tới khám t.ử tế , ngươi bệnh nhẹ ."
Tiền Tiểu Ngọc hất tay , trong lòng dâng lên chút thất vọng.
Người ngoài đều thấy chữ thủ trát, ai nấy cũng chỉ tin đôi mắt của chính . Cứ tiếp tục thế , sớm muộn gì nàng cũng mời bà đồng tới ép uống một bát nước bùa cho xong chuyện.
Có lẽ do ánh mắt nàng trừng Giang Nguyên dữ dằn, nên vội ho khan một tiếng hạ giọng dỗ dành: "Được , xuống núi thì xuống, dù cũng chẳng thiết tha gì việc thắp hương đầu. Ta xin nương một cỗ xe ngựa..."
Hắn mới đầu Tiền Tiểu Ngọc níu c.h.ặ.t t.a.y áo: "Đừng!"
Tình Vân ngớ : "Tiểu Ngọc?"
"Mẹ nuôi và Thôi thẩm ở chung một phòng, ngươi mà tìm nuôi thì Thôi thẩm cũng sẽ . Thôi thẩm mà thì tất cả chúng đều đừng hòng xuống núi."
Thôi Phương là sùng đạo nhất, đừng đến chuyện đồng ý cho xuống núi, đa phần bà sẽ còn mắng cho mấy bọn họ một trận té tát.
"Hơn nữa xe ngựa chỉ thể đường lớn.” Tiền Tiểu Ngọc gấp gáp : “Nhanh nhất cũng mất hai canh giờ."
Lời nguyền chỉ ngày tháng và tên , ngang trái chẳng ghi rõ địa điểm lẫn canh giờ cụ thể. Nàng chỉ tối nay Tiền Hữu Phú sẽ đến Lai Phụng lâu hát, nhưng trận hỏa hoạn thiêu c.h.ế.t mười bảy mạng bắt đầu khi nào và bùng lên ở thì mù mịt. Nàng buộc tìm thấy Tiền Hữu Phú , mà hai canh giờ... Hiện tại qua giờ Dậu, hai canh giờ thì là giờ Hợi, kịch đài ở Lai Phụng lâu đến giờ Hợi tàn từ lâu .
Hoàn kịp!
Nàng đưa mắt con đường núi cổng chùa. Sơn đạo quanh co khúc khuỷu, dẫu ánh trong đêm sáng tỏ đến rọi xuống giữa dải non ngàn cũng chẳng thể xua tan hết màn đêm tăm tối, mang theo cái lạnh lẽo thê lương đến nao lòng.
Tình Vân nương theo ánh của nàng, giật thốt lên: "Ngươi đừng là đường mòn đấy nhé?"
Tiền Tiểu Ngọc trả lời.
Đường lớn thì thể đường mòn. Ngày thường, nông phu hái t.h.u.ố.c vẫn tự lên núi, còn nhanh hơn xe ngựa đường lớn, chỉ mất chừng một canh giờ là xuống tới chân núi.
"Không !" Giang Nguyên quả quyết từ chối: "Bây giờ đang là ban đêm!"
"Sao ?" Tiền Tiểu Ngọc vặn : “Ta đường, ngọn núi cũng chẳng dã thú kẻ gian nào, cùng lắm là đường trơn trượt một chút thôi."
"Quá nguy hiểm, ngươi đang ốm, thể trơ mắt ngươi lầm đường lạc lối !"
"Lầm đường lạc lối mà dùng như ? Đã bảo ngày thường ngươi chăm chỉ theo Tình Vân sách một chút cơ mà!"
"Ta mặc kệ.” Giang Nguyên bắt đầu giở trò vô : “Hoặc là bây giờ ngươi cùng tìm nương , chúng xe ngựa đường lớn. Hoặc là ngươi đừng hòng hết."
"Ngươi thừa nếu cho họ thì sẽ nữa cơ mà!"
Tiếng tranh cãi của bọn họ quá lớn, thu hút sự chú ý của một vị tăng nhân đang quét dọn gần đó. Vị sư xách lồng đèn bước tới, khẽ giọng dặn dò: "Ban đêm cổng chùa đóng kín, xin các vị thí chủ chớ nên lung tung."
Tình Vân xoay , cùng Giang Nguyên cúi đầu tạ với vị tăng nhân. Bởi vì ngày mai là hội Quan Âm nên đêm nay hương khách trong chùa đều nghỉ ngơi từ sớm. Vị tăng nhân căn dặn thêm vài câu mới rời .
Đợi tăng nhân rời , Tình Vân định sang chuyện với Tiền Tiểu Ngọc, nhưng ngoảnh đầu thì sững sờ.
Sau lưng trống trơn, đến mấy cái mồi lửa mặt đất cũng cánh mà bay.
Nàng lẩm bẩm: "Tiểu Ngọc ?"
Giang Nguyên vội vàng xoay , ba bước gộp hai lao tới cổng chùa ngoài. Chỉ thấy con đường mòn đất đỏ xa xa, một vệt sáng vàng vọt tựa đốm lửa ma trơi đang nhấp nháy nhảy múa giữa rừng cây, lúc ẩn lúc hiện.
"Nha đầu ..." Giang Nguyên tức đến nghẹn họng.
Chỉ chớp mắt vài ba câu, Tiền Tiểu Ngọc mà tự bỏ chạy mất tăm!
……
"Chủ quân, ngài thấy gì quyển thủ trát ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ngay-sau-co-thu/chuong-9-loi-ma-quy.html.]
Trong thư phòng, Trúc Chân thấp thỏm vị thanh niên đang bàn.
Ban nãy Hoắc Tầm cứ chằm chằm cuốn thủ trát đó sai lục soát khắp phủ. Thế nhưng, thủ trát ngoài tình tiết vụ án do chính tay chủ quân thì chẳng còn bất cứ thứ gì khác.
Chủ quân xong thắc mắc của thì trầm mặc giây lát, đó gọi thêm hạ nhân trong phủ tới. Mọi cũng giống như , chẳng chút bất thường gì. Đợi đám tản , chủ quân cứ thế im lặng một lời.
Cho tới khi Hoắc Tầm bảo lui ngoài, Trúc Chân vẫn cảm thấy như lọt trong sương mù.
Cuốn thủ trát đó thoạt hết sức bình thường, rốt cuộc thì vấn đề gì chứ?
Thủ trát quả thật vấn đề.
Trước án thư, Hoắc Tầm cho tất cả hầu lui xuống, chỉ còn một đối diện với cuốn thủ trát đang mở .
Đã xác nhận rõ ràng, trong phủ ngoại trừ thì chẳng ai phát giác điều dị thường. Nét chữ xí như ch.ó cào , chỉ duy nhất một thể thấy.
"Đánh rắm! Ở thứ dơ bẩn ăn gan hùm mật gấu mà dám buông lời nguyền rủa khác! Coi chừng c.h.ế.t đày xuống địa ngục Bạt Thiệt, kiếp mọc nổi lưỡi !"
Trên thủ trát, dòng chữ nghệch ngoạc bám sát ngay nét mực của . Giữa những hàng chữ toát lên sự thô tục, tự đại và phách lối đến tột cùng.
Hoắc Tầm lạnh nhạt những lời nh.ụ.c m.ạ , thần sắc phẳng lặng chút gợn sóng.
Nét chữ cực kỳ thô kệch, chướng mắt vô cùng, thể thấy kẻ chữ thạo bút nghiên, tài cán chẳng .
Lời lẽ thô bỉ, thái độ phách lối hống hách, đủ thấy kẻ vung bút trong bụng chẳng lấy nửa giọt mực, tầm hạn hẹp nông cạn.
Lúc Trúc Chân gần , còn do dự mở miệng: "Chủ quân, liệu là... ma ?"
Có ma...
Hàng chân mày của Hoắc Tầm nhướng lên.
Trên thủ trát, ngay dòng cùng rõ: "Tiền Tiểu Ngọc, huyện Thiên Hà, phụ là nha dịch Tiền Hữu Phú. Đêm mùng mười tháng chín năm Hi Ninh thứ mười chín, Tiền Hữu Phú say rượu gây hỏa hoạn, khiến tổng cộng mười bảy thiệt mạng bao gồm cả bản ..."
Trông vẻ như, những lời nh.ụ.c m.ạ là để đáp trả tình tiết vụ án mà mới ghi chép đó.
Tiền Hữu Phú chỉ duy nhất một con gái, chính là Tiền Tiểu Ngọc.
Lẽ nào kẻ những lời nh.ụ.c m.ạ , chính là Tiền Tiểu Ngọc?
Tiền Tiểu Ngọc c.h.ế.t .
Ở phiên chợ ban ngày, nàng quan binh b.ắ.n một mũi tên xuyên tim. Bởi vì trong nhà nàng còn ai, t.h.i t.h.ể đành để Hình bộ gom đem chôn cất. Hắn tận mắt thấy nàng trút thở cuối cùng.
Một kẻ c.h.ế.t, một hồn ma bóng quế, thể lẻn phủ của giữa thanh thiên bạch nhật để chữ lên thủ trát của ?
Đầu ngón tay Hoắc Tầm lướt nhẹ qua trang giấy.
Chưởng quỹ của Văn Bảo các từng , cuốn thủ trát sử dụng giấy Tàng Kinh của núi Kim Lật, do cao tăng Hải quốc đích khai quang cầu phúc. Phật pháp vốn trang nghiêm, nếu một cô hồn dã quỷ thể tự do trong đó, thì hoặc là đạo hạnh của ma quỷ quá cao, hoặc là, kẻ gọi là cao tăng cũng chỉ mượn danh Phật pháp để trò lừa gạt mà thôi.
Dưới ánh đèn leo lét, Hoắc Tầm lặng yên đó, trong đôi mắt đen thẳm hề lấy chút hoang mang thất thần.
Hắn hề bận tâm đến quỷ thần, cũng chẳng hề tin tưởng. Bao năm qua, bại tay đếm xuể. Những kẻ mang kết cục bi t.h.ả.m vô nguyền rủa trong ngục tối, thề rằng sẽ hóa thành ác quỷ ác sát, chờ đến một ngày tìm báo thù.
cuối cùng chẳng chuyện gì xảy cả.
Con khi c.h.ế.t thì thứ cũng xuôi tay nhắm mắt, trần ai lạc định, tự cổ chí kim đều như .
Một chút ánh sáng nhàn nhạt hắt lên khuôn mặt của nam nhân. Sắc đèn ấm áp cũng chẳng thể dịu nét sắc sảo tuấn mỹ nơi hàng chân mày, ngược , thẳm sâu trong đáy mắt chỉ tồn tại một sự thờ ơ lạnh lẽo thấu xương.
Hắn và Tiền Tiểu Ngọc chỉ mới gặp đúng một . Sở dĩ ghi vụ án , cũng là vì nhận thấy điểm khả nghi. Nếu oan hồn của nữ tù nhân đó tan, ắt hẳn tìm kẻ thù chứ chẳng tìm . Cố chấp chuyện , chỉ thể là đầu óc thông minh cho lắm.
Hắn lướt qua những dòng chữ lộn xộn quyển sổ, trong lòng dần dấy lên một sự nghi ngờ.
Vụ hỏa hoạn ở hý lâu huyện Thiên Hà là chuyện xưa cũ của mười năm .
Đã như , tại còn dùng đến hai chữ "lời nguyền"?