Ngày Sau Có Thư - Quyển 1: Vũ Tín - Chương 1: Nữ tù

Cập nhật lúc: 2026-08-19 15:17:34
Lượt xem: 97

 

Năm Hy Ninh thứ hai mươi chín tại kinh sư.

Nơi lao ngục ẩm thấp, bốn bề đều là tường cao vây kín. Bên trong lấy một cánh cửa sổ mà chỉ chừa một khe hở nhỏ để đưa cơm.

Tiếng leng keng vang lên từ bốn phía hòa cùng tiếng xích sắt va chạm loảng xoảng. Giữa những gian lao thất tối tăm mù mịt, gian bỗng chốc trở nên xáo động.

Đã đến giờ ngục đưa cơm.

Cơm tù mỗi ngày chỉ hai bữa sáng tối với canh suông nước ốc. Gia quyến kẻ nào đút lót từ thì thể ăn ngon hơn đôi chút. Còn phần lớn thời gian đều nhai cơm thiu gạo mốc, nên chuyện ăn xong mất mạng cũng chẳng là hiếm gặp.

Từng chiếc bát ném qua khe hở, tiếng húp xì xụp dẫu cũng tạm thời lấn át sự tĩnh lặng c.h.ế.t chóc lúc . Ngục xoay bước chân, khi ánh mắt lướt qua một gian thạch thất thì chợt dừng .

 

Trong thạch thất, nữ tù đang lặng thinh.

Trước mặt nàng bày hai chiếc bát cùng một bầu rượu.

Một tảng thịt đầu lợn, hai chiếc màn thầu trắng tinh và một bầu hoàng tửu.

Nữ tù hề nhúc nhích mà thu cuộn tròn ở một góc phòng giam. Nàng chẳng hề vươn tay lấy đồ ăn như những tù nhân khác, cũng chẳng màng đụng tới bầu rượu. Giữa tiếng nhai nuốt rào rạp xung quanh, nàng vẫn trơ đó như thể c.h.ế.t từ lâu.

"Ăn , ăn cho no để còn dễ bề lên đường." Ngục ghé sát song cửa lớn tiếng nhắc nhở.

Bữa ăn cuối cùng khi hành quyết của t.ử tù gọi là cơm đoạn đầu. Luật hình ghi, ngày xử trảm sẽ ban cho t.ử tù rượu thịt và đây chính là sự khoan hồng của hoàng ân.

Đám phạm nhân quãng thời gian dài nhai gạo mốc mì thiu, nay đột nhiên một bữa thịnh soạn thì khó tránh khỏi việc ăn uống ngấu nghiến. Tuy nhiên, cũng kẻ giống như nữ tù mắt , một mực chịu chấp nhận hiện thực mà bướng bỉnh chối từ bữa ăn.

Cớ chứ?

Cần rằng dù ma thì ma no vẫn hơn là ma đói.

Ngục chứng kiến cảnh quá nhiều, thấy nữ tù đoái hoài gì thì chán nản lưng bỏ . Lại một canh giờ nữa trôi qua, một tên ngục khác tiến với ngọn đuốc rực sáng tay, men theo chân tường mở khóa từng gian phòng giam một.

Xung quanh chìm gian tĩnh lặng, chỉ còn tiếng xích sắt cọ xát vang lên những âm thanh lách cách vụn vặt khi bước .

Một đám phạm nhân lầm lũi nối đuôi rảo bước trong bóng tối, cho đến khi khỏi cổng lớn của chiếu ngục thì ánh sáng chói lòa đột ngột rọi tới khiến đám t.ử tù đều rơi lệ. Ngay đó là những tiếng nức nở trầm thấp nghẹn ngào.

Gió sương tháng chín lạnh thấu xương, quả thực là thời khắc thích hợp để thi hành án xử trảm mùa thu.

Đây là một đám t.ử tù.

Vị nữ tù ở cuối hàng bỗng nhiên lộ rõ vẻ kinh hãi. Mụ vì đồng mưu hạ độc sát hại khách trọ mà bắt giữ. Trước mụ vẫn cảm thấy gì, nhưng lúc ánh mặt trời rọi xuống càng rực rỡ, cách tới chợ đông càng thu hẹp thì mụ càng sợ hãi co rúm .

Bên tai thỉnh thoảng vang lên tiếng thúc giục của nha dịch áp giải.

"Nhanh cái chân lên, lề mề chậm chạp cái gì, còn diễu phố nữa!"

"Khóc lóc cái nỗi gì? Kiếp cố mà cho t.ử tế để còn đầu t.h.a.i chỗ !"

Đám nha dịch tiếp tục sang tán gẫu.

"Hôm nay Hoắc đình úy hồi kinh, chuyến diễu phố liệu đụng mặt ngài ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ngay-sau-co-thu/quyen-1-vu-tin-chuong-1-nu-tu.html.]

"Đụng mặt thì ?"

"Gần đây Tam ty đang lục đục với , đám t.ử tù mà chúng áp giải hôm nay đều là án do Trịnh thượng thư đích phê duyệt đấy."

" là lo bò trắng răng, các vị đại nhân đấu đá lẫn thì can dự gì tới bọn tép riu chúng ? Hơn nữa ngài mới xử lý xong vụ án ở Vân Châu, lấy nhiều tâm trí mà bận tâm..."

Mụ chủ quán hạ độc khách trọ c.h.ế.t lặng nhấc từng bước chân theo đoàn . Lời qua tiếng của đám ngục văng vẳng bên tai mụ tựa như một cơn gió nhạt nhòa, khiến mụ ngay cả ánh dương chói lòa cũng rõ ràng nữa. Mụ cảm thấy hai chân đang run lẩy bẩy, mềm nhũn như hai dải bột mì. Tiếng lóc nức nở bên ngoài bỗng chốc trở nên chói tai, tựa như một mũi gai vô cùng sắc nhọn đang hung hăng cào xé màng nhĩ của mụ.

Nương theo âm thanh chói tai , dường như thứ gì đó rơi xuống đất. Mụ chủ quán mờ mịt cúi đầu , chợt thấy mặt đất phía một sợi dây thép mỏng manh đang im lìm và một bàn chân giẫm lên.

À, đó là bàn chân của nữ nhân nhốt ở phòng giam ngay sát vách mụ.

Nữ nhân đang phía mặt , mụ quen , cũng chẳng rõ đối phương phạm trọng tội gì nhưng đoán chừng tội trạng chắc chắn hề nhỏ, nếu chẳng đến mức chịu án c.h.é.m đầu. Cuộc sống trong ngục tủi nhục khổ ải, mụ cũng từng thử lân la bắt chuyện với nữ nhân để g.i.ế.c thời gian trong những ngày tháng đằng đẵng im lìm, thế nhưng đối phương từng đáp nửa lời, cứ tĩnh lặng tựa như một kẻ câm điếc.

Sợi dây thép đó...

Mụ chủ quán nghi ngờ về phía , dường như điều gì đó xẹt ngang qua tâm trí. Chẳng đợi mụ kịp nghĩ thông suốt thì thể bắt đầu run rẩy theo bản năng, mụ mơ hồ hiểu rằng thời khắc đổi vận mệnh của bản đến !

"Đại nhân!" Mụ chủ quán hoảng hốt ré lên, giọng kích động tới mức lạc cả : "Nó bỏ trốn, nó tự mở khóa !"

Ngay khoảnh khắc tiếng thét của mụ vang lên, bóng lưng tĩnh lặng phía đột ngột vọt như tên bắn!

Sợi xích sắt vốn vô cùng kiên cố, cho dù là dã thú cũng khó lòng vùng vẫy thoát , thế mà lúc giống như một con rắn đen sì to lớn ngoằn ngoèo mặt đất, bất lực trong việc trói buộc từng mang gông cùm.

Nữ nhân chẳng từ khi nào âm thầm mở tung xiềng xích!

"Mau bắt lấy ả!" Đám sai dịch kinh hô thất thanh.

Nữ tù liền vung tay đẩy dạt bên cạnh dốc sức lao về phía . Nàng trơn tuột như một con cá hoảng loạn, cắm đầu cắm cổ chạy thẳng nơi phiên chợ đông đúc nhất.

"Nguy to !" Viên quan áp giải cất giọng thị uy quát lớn: "Cung thủ chuẩn !"

Bởi vì đám t.ử tù đều là phận nữ lưu nên gông bằng ván gỗ cồng kềnh, chẳng ai ngờ xảy sự cố ngoài ý thế . Thời gian dài chịu cảnh lao tù khiến đa t.ử tội đều mệt mỏi yếu ớt, thêm nữ tù nhân từ đầu chí cuối luôn ngậm miệng hến, ai ngờ thủ của nàng linh hoạt tới .

Đám phạm nhân cũng hùa theo la hét ầm ĩ nhưng nhanh ngục roi quát tháo. Nữ tù nhân phía vẫn đang điên cuồng gào rống, dáng vẻ chẳng khác nào kẻ sắp c.h.ế.t đuối vớ cọng rơm cứu mạng cuối cùng nên cố chấp nắm chặt chịu buông.

"Đại nhân, tội phụ lấy công chuộc tội, chính tố giác nó bỏ trốn! Ta tố giác ... cần c.h.ế.t nữa... hahaha... công..."

Giọng điên loạn cứ thế dần trở nên yếu ớt.

tiếng gió bên tai lúc bỗng nhiên trở nên vội vã.

 

Ánh dương giữa phiên chợ rọi xuống vô cùng rực rỡ, một tên lái buôn mới bày biện xong những sọt quýt lên xe gỗ thì chợt đầu . Cả chiếc xe gỗ bất ngờ húc đổ sầm xuống đất khiến những quả quýt chín mọng đỏ rực lăn lóc khắp nơi. Tên lái buôn tức tối dậm chân chạy đuổi theo c.h.ử.i rủa, nhưng chỉ kịp thấy kẻ mặc áo tù nhân phía rẽ ngoặt một con hẻm nhỏ biến mất dạng.

Chạy mau.

Trong đầu Tiền Tiểu Ngọc hiện giờ chỉ còn duy nhất một duy nghĩ.

Nàng tuyệt đối thể sa tay đám , nếu kết cục chờ đợi nàng sẽ chỉ cái c.h.ế.t.

Nàng sống, nên chỉ đành liều mạng đ.â.m đầu chạy về phía .

Tuyệt đối thể để bọn chúng bắt .

Chạy! Chạy! Chạy mau!

Loading...