Nghe Đồn Phu Nhân Muốn Giết Ta - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-08-01 11:25:51
Lượt xem: 20
Bóng chiều chạng vạng, đúng lúc nhộn nhịp nhất đường phố Thượng Kinh. Hai bên trục đường chính, ánh đèn từ các quán và cửa hiệu sáng rực như ban ngày, tiếng rao hàng vang lên ngớt.
Vân Nhàn Các tọa lạc ngay tại khu đất vàng gấm vóc của kinh thành. Lầu các tầng tầng lớp lớp, phía chia sáu tầng, quy mô lớn hơn gấp mấy những chốn phong nguyệt tầm thường.
"Dựa mà cho bản công t.ử tham gia!" Ở cửa Vân Nhàn Các bỗng vang lên tiếng cãi vã trong trẻo mà chói tai.
"Thưa công tử, Linh Nguyện hội đủ lượng tham dự, hiện tại ngài thể tham gia nữa. bên cạnh vẫn còn chỗ , ngài thể tọa quan thưởng thức ạ."
Trước cửa lầu chen chúc náo nhiệt, nhưng ở một con ngõ nhỏ vắng vẻ ngay sát bên cạnh, bầu khí trái ngược.
Trong con hẻm tối tăm, binh khí va chát chúa. Có hai bóng đang kịch liệt giao tranh, một nam một nữ.
Thể hình hai chênh lệch lớn. Kẻ nam nhân vóc dáng vạm vỡ, nhưng rõ ràng đang rơi thế hạ phong, ánh sáng mờ ảo thể thấy cả gã ướt đẫm mồ hôi và máu.
Người còn mặc y phục gọn gàng, mái tóc đen buộc cao. Bóng dáng nàng nhanh như quỷ mị áp sát phía lưng gã. Nàng lật ngược thanh kiếm trong tay, mũi nhọn đ.â.m xuyên qua tim gã một cách chuẩn xác và lưu loát.
Nam nhân lảo đảo vì đau đớn, m.á.u chảy ngừng. Gã dùng cán đao chống xuống đất mới miễn cưỡng vững. Từ trong cổ họng gã khạc một búng máu, giọng khàn đặc nhưng bật : “Giỏi lắm! Thanh Chiêu công t.ử quả nhiên danh bất hư truyền. ngươi đốt Hắc Phong trại của , chỉ cần trong trại vẫn còn , mối thù ắt báo..."
Một lời đe dọa chẳng chút trọng lượng nào.
Cổ tay Thanh Chiêu công t.ử khẽ vặn, mũi đao xoáy một vòng bên trong cơ thể khiến gã rú lên đau đớn.
"Hắc Phong trại đủ việc ác, tay kẻ nào cũng dính đầy m.á.u tươi của bá tánh. Bị truy nã giáng thưởng cũng là chuyện bình thường thôi." Nàng hờ hững cất lời, nhưng giọng lạnh lẽo như sứ giả đến từ địa ngục: “Hắc Phong trại còn ai sống sót ."
Nam nhân kinh ngạc trừng lớn hai mắt, cứ thế c.h.ế.t , lịm dần .
Bên trong tầng năm của các lầu, trật tự nề nếp như tầng một. Phía những lớp rèm lụa mỏng màu xanh lục, hai tiểu tỳ nữ đang bộc lộ rõ vẻ sốt ruột.
Một tỳ nữ cẩn thận vuốt nếp gấp của bộ váy dệt kim lụa đỏ treo giá, cau mày hỏi: "Sao cô nương vẫn về nhỉ? Yến tiệc sắp bắt đầu , Lục Di, em mau lên tầng sáu xem thử ."
Lục Di một tiếng. Nàng định xoay đẩy cửa thì cửa sổ bỗng kêu "kẽo kẹt" mở tung .
Một bóng mang theo gió lạnh lao thẳng trong phòng. Nàng mặc bộ y phục màu tím sẫm gọn gàng, mép cổ áo điểm xuyết vài vết m.á.u đỏ thẫm.
"Cô nương về ! Lần lâu ?"
Vãn Tình vội vàng bỏ bộ y phục tay xuống, bước tới đón lấy bội đao và đoản nhản của nàng, cẩn thận lau sạch những vệt m.á.u còn dính .
"Bị một cái đuôi nhỏ bám theo, giải quyết xong , ."
Lục Di bước từng bước nhỏ bê tới một chậu nước rửa mặt bằng sứ mịn, nhúng ướt khăn lụa tức giận phàn nàn: "Hôm nay là Linh Nguyện hội , thế mà bọn họ còn giao nhiệm vụ đột xuất cho cô nương nhà nữa."
"Chỉ là dọn dẹp nốt chút tàn dư của vụ ám sát cho kết thúc triệt để thôi." Đàn Phục tháo dải đai gấm rộng bản ngang eo , cầm lấy khăn lụa từ từ lau sạch những ngón tay thon dài.
Ánh nến trong phòng cháy sáng lung linh. Đàn Phục hai tỳ nữ ấn xuống bàn trang điểm.
Lục Di lo kẻ mày tô phấn, còn Vãn Tình thì lấy bộ váy lụa đỏ dệt kim lộng lẫy và cầu kỳ mặc cho nàng. Tay hai thoăn thoắt ngừng, miệng vẫn cứ ríu rít: “Cũng may là cô nương về kịp, chỉ còn tới nửa canh giờ nữa thôi. Lỡ mà đuổi kịp thì ?"
Đàn Phục ngoan ngoãn ngay ngắn để mặc cho họ tô vẽ, cài trâm. Nàng tranh thủ hỏi: "Đã chốt xong đề mục của Linh Nguyện hội với khách nhân ?"
Bàn tay đang trang điểm của Lục Di khựng , vẻ mở lời . Vãn Tình cạnh đành uyển chuyển đáp lời: "Vị khách đó tài khí ngút trời, là đem đấu giá."
Đàn Phục chớp chớp đôi mắt xinh phủ tầng nước, tựa như đang nghi hoặc.
"Đấu giá?"
Vân Nhàn Các vốn là chốn đốt tiền của kinh thành, hồng tụ rợp trời. Thế nhưng, ẩn lớp vỏ bọc là nơi nhận những thương vụ ngầm: đòi mạng, thám thính bí mật. Cứ ba tháng một đơn hàng lớn, lấy cớ tổ chức Linh Nguyện hội để giấu giếm. Trước đó, họ sẽ bàn bạc và chốt sẵn đáp án của câu đố với vị khách đặt hàng, biến chuyện trở nên hợp tình hợp lý.
Đơn ngầm vẫn nhận, việc ăn của Vân Nhàn Các vẫn kinh doanh, vẹn cả đôi đường.
Những kỳ Linh Nguyện hội đây, đề mục vô cùng đa dạng: đoán tên khúc nhạc, nối thơ, chọn tranh vẽ... Đa phần đều là những trò phụ hoạ cho sự phong nhã. Chuyện đem "đấu giá" thế quả thực là đầu tiên nàng thấy.
Những đơn hàng nhỏ lẻ, Vân Nhàn Các vẫn nhận. phàm là những đơn thông qua Linh Nguyện hội thì thường là việc lớn như g.i.ế.c cướp của. Khách hàng cũng vì thế mà xử lý cẩn thận, chọn một đề mục thật đặc biệt để đảm bảo xảy sai sót.
Bởi cơ hội chỉ một , nếu kẻ khác trong hội nẫng tay , thì coi như vô duyên.
Cảm giác mát lạnh của cọ trang điểm lướt nhẹ gò má, Đàn Phục nhắm mắt, khẽ giọng : "Tùy nàng ."
Lục Di tay nghề thành thạo, tốc độ tô vẽ nhanh. Thực , nhan sắc của nàng vốn cần điểm tô quá cầu kỳ, đến hai khắc việc xong xuôi.
Chiếc váy lụa ôm sát tinh tế, tôn lên vóc dáng mảnh mai tuyệt . Sắc đỏ rực rỡ càng nổi bật làn da trắng muốt như ngọc, khác hẳn với vẻ lạnh lùng khi mặc y phục sát thủ.
Nhìn con gái mắt sáng răng trong phản chiếu qua chiếc gương đồng, Vãn Tình cẩn thận chỉnh viên trâm ngọc đính trán Đàn Phục.
"Cô nương, cô nương~" Tiếng gõ cửa và tiếng gọi từ bên ngoài vọng .
Một nữ t.ử ba bốn mươi tuổi, dáng vẻ như tú bà đẩy cửa bước . Thân hình mụ phồn thực, vòng quanh Đàn Phục hai vòng hài lòng gật đầu.
"Ta ngay bộ váy hợp với cô nương mà!" Mụ hạ thấp giọng: “Khách nhân sắp xếp ở nhã gian thứ ba lầu hai. Cô nương xuống lầu cùng nhé."
"Ngọc Nương." Đàn Phục mím môi chịu nhúc nhích. Nàng ngước mắt ba họ, ngón tay vờn quanh lọn tóc.
Ngọc Nương tự nhiên hiểu rõ Đàn Phục khỏi cửa từ sớm để gì. Mụ : "Bây giờ kịp nữa . Bánh ngọt của cô nương đặt sẵn ở gian trong, ?"
Đàn Phục kịp lên tiếng, Ngọc Nương lấy chiếc khăn voan choàng qua vai nàng, khiến những vòng ngọc, vòng vàng nàng va kêu lanh canh.
Giọng Ngọc Nương đầy bất lực: "Đi thôi cô nương, muộn ."
Vãn Tình cúi đầu theo Đàn Phục, lén trao đổi ánh mắt với Lục Di.
Lục Di hiểu ý, lặng lẽ lui xuống.
Khách khứa tầng một kín chỗ. Đại sảnh lấp lánh ánh sáng, những cây cột đỏ thắm chống thẳng lên trần nhà, viền bằng sợi vàng và khảm vàng lá. Đèn lưu ly xen kẽ với đèn lồng cung đình, đồng loạt tỏa sáng rực rỡ.
Mỗi kỳ Linh Nguyện hội chỉ cho phép ba mươi tham gia. Ngoại trừ những vị khách do đích các chủ mời, các suất còn đều áp dụng luật ai đến . Xung quanh bục đài, lan can sơn màu vàng rực dùng để ngăn cách với đám đông xem bên ngoài.
Khách khứa mỉm nhẹ nhàng, những tham gia hội nếu giàu thì cũng là bậc quyền quý. cảnh tượng thưởng lãm thì náo nhiệt vô cùng.
Dưới bục Hồng Tụ, một thiếu niên mặc áo trắng tay cầm quạt đang yên. Càng gần đến giờ khai tiệc, y càng liên tục ngó ngoài.
"Mời công t.ử trong."
Một gã sai vặt mồ hôi nhễ nhại chạy tới. Cùng với tiếng mời chào, một bóng quen thuộc bước .
Thiếu niên áo trắng vội vàng dậy đón: "Phó , đến , để đợi mãi."
Mọi xung quanh đều ngoái đầu , vẻ mặt chút vi diệu.
Những mặt ở đây ít nhiều đều chút giao tình, hoặc là quen chốn quan trường, hoặc là thiết giữa các gia tộc. Vị thanh niên áo trắng chính là đích trưởng tôn của Thái phó, là cháu ngoại của Hoàng hậu, phận cực kỳ hiển hách.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nghe-don-phu-nhan-muon-giet-ta/chuong-1.html.]
Dù xuất cao quý, nhưng hành tung của y phóng đãng, phá gia chi tử, suốt ngày chỉ dắt ch.ó chọi gà, rong chơi lêu lổng.
Và kẻ kết bè kết đảng, lăn lộn cùng y chính là đứa con trai độc nhất của Trấn Quốc Tướng quân - Phó Lục Triêu.
Người đến mặc một bộ trường bào bằng gấm lụa màu thiên thanh, cổ áo thêu chìm bằng chỉ vàng, eo thắt đai ngọc trắng. Mái tóc đen buộc cao bằng dải lụa bạc, cả toát lên vẻ thanh tao và quý phái của một bậc công tử.
"Phó đến trễ quá đấy." Quý An càu nhàu, ném thẳng chiếc quạt lòng : “Nếu vì chiếc quạt , chắc Phó chẳng thèm đến nhỉ."
"Làm gì ."
Phó Lục Triêu theo y xuống.
Những xung quanh lượt dậy hành lễ và bắt chuyện. Hắn chỉ hững hờ cầm chiếc quạt ngọc trong suốt đùa nghịch, hời hợt đáp vài câu, tâm trí như để .
Một bầu khí kỳ lạ lan tỏa, đám đông đưa mắt . Trong sự kinh ngạc xen lẫn một tia chế giễu khó mà nhận .
Trấn Quốc Tướng quân là nhất võ tướng của triều Đại Thịnh. Cha ông từng theo Tiên đế đ.á.n.h hạ thiên hạ, văn võ song , một tay bình định nửa bờ cõi, vinh quang tột đỉnh, tước vị thế tập.
Trấn Quốc Tướng quân nối nghiệp cha, tận trung vì nước. Võ nghệ cao cường nhưng tính tình vô cùng phong lưu, ăn chơi phô trương, để tình khắp chốn. Mãi đến năm ba mươi tuổi, ông mới tu tâm dưỡng tính cưới đích thứ nữ của Thượng thư lệnh vợ, nhưng mãi vẫn mụn con nào.
Tin đồn trong kinh thành nổi lên tứ phía. Phó Lục Triêu cũng đón về phủ Tướng quân đúng thời điểm đó, khiến lời đồn càng thêm bùng nổ.
một điều chắc chắn, Phó Lục Triêu do Tướng quân phu nhân sinh , và Trấn Quốc Tướng quân chỉ duy nhất một đứa con trai .
Thiếu niên dung mạo tuấn tú, tài mạo nức tiếng kinh thành, nhưng tính tình trái ngược với cha. Hắn chỉ theo cha xuất chinh đúng một , giành đại thắng, nhưng chỉ xin một chức danh Thừa tướng nhàn rỗi ăn chơi lêu lổng khắp kinh thành.
Khác với Quý An, Phó Lục Triêu tuy dắt ch.ó trêu mèo, nhưng tuyệt nhiên bước chân chốn lầu xanh kỹ viện.
Hôm nay đúng là chuyện lạ.
Trên chiếc bàn bát tiên trải khăn gấm màu xanh ngọc, chén ngọc khảm bạc xếp ngay ngắn. Dưới đài, đẩy chén cạn ly, tiếng tơ trúc réo rắt bên tai.
Quý An c.ắ.n một miếng mứt quả, : "Hôm nay là Linh Nguyện hội đấy, Vân Nhàn Các ba tháng mới tổ chức một , bỏ lỡ thì tiếc lắm."
Y nuốt viên mứt, dáo dác quanh hạ thấp giọng: " mà đồn, yến tiệc ... trò để xem đấy."
"Ồ?" Phó Lục Triêu cũng tỏ vẻ hứng thú, khẽ nhướng mày.
Quý An lộ vẻ mặt " ngay mà", nháy mắt hiệu.
"Có tin đồn Đàn Phục cô nương, nhất đầu bảng của lầu , mối quan hệ mờ ám với Thanh Chiêu công tử. Nếu giành ngôi vị khôi thủ của Vân Nhàn Các, sẽ thể nhờ Thanh Chiêu công t.ử việc giúp."
"Là Thanh Chiêu công t.ử dạo gần đây danh tiếng nổi lên như cồn, kỹ thuật ám sát tuyệt đỉnh trong lời đồn đó ?"
Một thanh niên cạnh đột nhiên chêm , khiến Quý An giật nảy .
Y vỗ vỗ ngực, hít một chậm rãi : "Tin đồn là ."
Ở nhã gian thứ ba lầu hai, chiếc đèn treo thắp sáng, báo hiệu khách nhân yên vị.
Ngọc Nương âm thầm hiệu cho Đàn Phục. Nàng khẽ gật đầu, Ngọc Nương liền tao nhã bước lên bục Hồng Tụ, cất cao chất giọng uyển chuyển êm tai: “Hân hoan chào đón chư vị quý khách quang lâm! Quả là phúc lớn tày trời của Vân Nhàn Các chúng ! Thể lệ câu đố của Linh Nguyện hội vô cùng đơn giản, xin phép vòng vo với các vị nữa."
Ngọc Nương ngập ngừng một lát, tiếp: "Xin mời Đàn Phục cô nương công bố luật chơi."
Bên lập tức ồ lên những tiếng hoan hô sôi động.
Sắc của Đàn Phục là điều cả kinh thành đều công nhận, nhưng gặp nàng một khó như lên trời.
Bởi lẽ Đàn Phục cô nương tiếp khách, ngày thường cũng chẳng bao giờ lộ diện. Chỉ dịp Linh Nguyện hội ba tháng một , mới cơ hội chiêm ngưỡng dung nhan của nàng.
Đó cũng là một trong những lý do khiến Linh Nguyện hội thu hút đến .
Bục Hồng Tụ bao phủ bởi những lớp rèm lụa mỏng và rèm châu, cách biệt qua mười hai tấm bình phong xếp nếp. Trên bục cao trải t.h.ả.m nhung êm ái, chỉ thấy tiếng chuông vàng va lanh canh.
Qua lớp bình phong mờ ảo, dáng vẻ thướt tha của thiếu nữ in bóng ánh đèn, cất lên giọng thanh tao lạnh lùng: “Tâm nguyện , ai giá cao sẽ . Toàn bộ của tiểu các, ai dám chối từ."
Cả sảnh xôn xao bàn tán. Ngay cả Quý An cũng chút kinh ngạc.
Các kỳ Linh Nguyện hội đây thường đưa những đề mục đầy chất thơ và phong nhã. Chuyện đem đấu giá trực tiếp thế đúng là đầu tiên.
Lời dứt, những khách nhân đến xem náo nhiệt đều hưng phấn xoa tay thử.
Bọn họ đều là con cháu danh gia vọng tộc, tiền bạc là thứ ít bận tâm nhất. Chuyện ngâm thơ họa phú bình thường thể giỏi, chứ màn đấu giá thì thể tranh giành một phen.
Nhỡ hoa rơi nhà thì ?
Ngọc Nương tiếp lời: "Trước mặt chư vị quý nhân đều đặt một chiếc đèn lồng lưu ly. Nâng đèn lên là giá, đèn sáng tức là mức giá. Ai giá cao nhất sẽ giành . Cuối cùng, vị khách nào giữ đèn cháy sáng lâu nhất hạ xuống, sẽ đạt ý nguyện."
"Thịnh yến đấu giá xin bắt đầu, mời chư vị!"
Những chiếc đèn cung đình nhỏ nhắn bàn bát tiên đều pha vàng điểm bạc. Mọi đua nâng đèn, ánh đèn lưu ly hắt sáng rực rỡ khắp cả bàn.
Tiếng xướng giá nhấp nhô liên tục.
"Ba trăm lượng."
"Đây! Đây! Năm trăm lượng!"
Trong phút chốc, bóng đèn lấp lánh ngừng. Quý An cũng nâng đèn tham gia, dáng vẻ trông vô cùng kích động.
"Một ngàn lượng, một ngàn lượng!"
Phó Lục Triêu tỏ vẻ uể oải. Hắn dựa lưng chiếc ghế t.ử đàn một cách tùy tiện, các đốt ngón tay gõ nhịp nhàng lên chiếc quạt ngọc.
Dường như chán ngấy cảnh tượng . Khẽ nhấc mi mắt mỏng manh, về phía bục.
Vị trí của cách bục khá gần. Chỉ cần nghiêng đầu một chút, tấm bình phong che chắn dường như còn tồn tại, cảnh tượng bên trong hiện vô cùng rõ nét.
Bóng in bình phong, nhưng bên đều đang bận rộn thắp đèn đấu giá, sự chú ý rời khỏi bục đài.
Bên trong bình phong, thiếu nữ nghiêm trang, vạt váy lụa quét đất. Vòng eo thon thả như siết chặt, lớp lụa đỏ để lộ một đoạn eo trắng ngần tinh tế.
Nàng nhân lúc Ngọc Nương và đài chú ý, lén nhét một miếng màu trắng miệng.
Cắn từng miếng nhỏ nuốt, vẻ là bánh ngọt.
Vòng xuyến cổ tay nàng phát âm thanh theo từng cử động, vô tình để lộ một vệt m.á.u nhỏ xíu.
Phó Lục Triêu nheo hàng mi dài, nét uể oải bất cần hiện rõ giữa trán. Hắn bất giác đổi sang nắm chặt chiếc quạt ngọc, nhẹ nhàng mơn trớn.