Nghe Đồn Phu Nhân Muốn Giết Ta - Chương 10
Cập nhật lúc: 2026-08-01 11:26:02
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Phu quân, biểu đến thăm ."
"Ừ."
Ánh mắt Phó Lục Triêu lướt qua hai bàn tay đang nắm chặt lấy của bọn họ, dừng chiếc bánh ngọt rõ ràng c.ắ.n dở trong tay Đàn Phục.
Lục Di đặt khay gấm lên chiếc bàn đá, những dải tua rua đỏ tươi rủ xuống tự nhiên. Tống Khanh Nghi bước những bước nhỏ, từ lưng Đàn Phục rụt rè tới bàn.
"Biểu ca."
Nàng dùng chiếc khăn tay thơm tho nhấc tấm vải đỏ che khay gấm lên, cất lời: “Ngày đại hôn của biểu ca, Khanh Nghi thể khỏe nên đến dự , hạ lễ chuẩn sẵn cũng kịp tặng. Chút quà mọn gọi là để chúc mừng tân hôn của biểu ca."
Dưới tấm khăn đỏ là một chiếc khăn thêu họa tiết nút đồng tâm. Đường kim mũi chỉ tinh xảo, tỉ mỉ, thể thấy thêu dồn nhiều tâm huyết. Bên cạnh là một chiếc trâm cài tóc mạ vàng, độ tinh xảo cũng chẳng hề kém cạnh chiếc khăn .
Biểu tặng biểu ca quà mừng đại hôn, là chiếc khăn tay do chính thêu nút đồng tâm. Hàm ý e ấp mà rõ rệt, ý đồ đằng cũng đủ hiểu.
Tống Khanh Nghi run rẩy đẩy khay gấm đựng hạ lễ lên phía một chút, sợ Phó Lục Triêu thấy.
Lúc , Phó Lục Triêu mới thẳng Tống Khanh Nghi. Trong ánh mắt rõ ràng sự thấu tỏ nhưng đan xen cả vẻ săm soi, phán xét.
Hắn bất động như núi, gập ngón trỏ , gõ nhẹ cộp cộp lên bàn đá.
Tiếng gõ lớn, nhưng từng nhịp từng nhịp như nện thẳng tim Tống Khanh Nghi. Nhớ đến chuyện sắp , cả nàng nổi da gà khó chịu.
Dù trong lòng vạn phần , nàng vẫn c.ắ.n răng diễn tiếp.
Tống Khanh Nghi mở nắp hộp thức ăn, : "Bánh ngọt của Tứ Phương Các, cô mẫu biểu ca thích ăn. Đây là kiểu dáng mới mắt, biểu ca nếm thử xem."
Hơi thở Tống Khanh Nghi dường như ngừng . Nàng c.ắ.n chặt răng, nín thở vòng qua chiếc bàn đá. Ngay khi chỉ còn cách Phó Lục Triêu một ngắn ngủi, nàng vờ giẫm viên sỏi, trẹo chân một cái, hộp thức ăn tay cũng nghiêng ngả chao đảo.
Một chiêu trò quá đỗi vụng về và nực .
Nàng nhắm tịt mắt , cảm thấy thời gian trôi qua dài đằng đẵng. Chẳng hiểu , trong đầu nàng chợt hiện lên hình bóng Đàn Phục.
Nàng Đàn Phục xuất từ chốn thanh lâu kỹ viện, gả nhà cao cửa rộng, leo lên phu nhân của quan viên. hành động bỉ ổi mà nàng đang lúc , so với những thủ đoạn hạ lưu ở chốn lầu xanh thì khác gì cơ chứ.
Phó Lục Triêu vẫn trơ như khúc gỗ. Hắn khoanh tay , từ từ nhấc mắt Đàn Phục, nét mặt biểu cảm vô cùng kỳ quái.
Mang theo một loại thần sắc khó thể diễn tả bằng lời.
Kẻ mặt mãi chẳng thấy động tĩnh gì, Tống Khanh Nghi trong lòng thầm giễu cợt bản , buông một tiếng thở dài.
cơn đau nhói buốt lạnh lẽo như dự đoán khi ngã xuống nền đá ập đến.
Trời đất cuồng, Tống Khanh Nghi cảm nhận rõ ràng eo một vòng tay ôm gọn. Một cơ thể ấm áp tỏa hương thơm thoang thoảng sát gần nàng .
Dù cú ngã là cố tình bày trò, nhưng để tăng thêm tính chân thật, nàng cũng tự trẹo cổ chân thật.
Cổ chân đau nhói, để giữ thăng bằng, nàng vội buông rơi hộp thức ăn, hai tay ôm choàng lấy cổ mặt.
Nỗi nghẹn ngào vẫn bức bối cào xé lồng ngực.
Tống Khanh Nghi dám mở mắt, một loại cảm xúc kỳ lạ lan tỏa, giống như sợ hãi, mang theo chút dư vị tên.
"Biểu , chứ?" Một giọng trong trẻo vang vọng bên tai.
Tống Khanh Nghi đột ngột mở trừng mắt. Gương mặt thanh tú xinh của Đàn Phục phóng to tầm mắt. Đàn Phục cao hơn nàng một chút, lúc đang cúi đầu lo lắng hỏi han.
Cú sốc quá lớn về cả thị giác lẫn tâm lý khiến Tống Khanh Nghi c.h.ế.t tại chỗ. Hai tay vẫn còn bám chặt vai Đàn Phục, n.g.ự.c phập phồng thở dốc, tim đập liên hồi.
Nàng định mở miệng gì đó, thì một giọng bất thình lình chen ngang, thô bạo ngắt lời: “Bánh còn ăn ?"
Phó Lục Triêu dậy từ lúc nào, một tay đỡ gọn chiếc hộp thức ăn. Ánh mắt chằm chằm hai họ, sắc mặt phẳng lặng, chỉ đôi con ngươi đen nhánh là ngừng nhấp nháy.
Tống Khanh Nghi luống cuống thẳng . Đợi nàng vững vàng , Đàn Phục mới buông tay .
Lúc nãy Đàn Phục xa nàng là mấy. Vốn dĩ nàng luôn ngay phía , nên khi Tống Khanh Nghi ngã, phản xạ tự nhiên của nàng là vươn tay đỡ.
Tiểu thư khuê các từ nhỏ sống trong nhung lụa, trẹo chân té ngã chắc chắn sẽ đau lắm.
Đàn Phục nhận điều đó, giả bộ hốt hoảng xoa xoa cánh tay, sán gần Phó Lục Triêu, nũng nịu đòi an ủi và khen ngợi.
"May mà phản ứng nhanh, nếu biểu ngã thật . Phu quân, tay đau quá."
Phó Lục Triêu nắm lấy cẳng tay nàng, lực tay , nhẹ nhàng xoa nắn. cơ thể lùi xa một chút, cố tình giữ cách để hai dán .
Hắn buông lời bóng gió: " là thể để biểu ngã , dẫu thì bánh ngọt biểu mang đến cũng hợp khẩu vị của nàng mà."
Đàn Phục khó hiểu trừng mắt .
Tống Khanh Nghi rối rít xin . Nàng còn chẳng nhận ánh mắt cứ liên tục dán chặt Đàn Phục, tay túm chặt ống tay áo.
"Nếu biểu tẩu thích, để thường xuyên mang đến cho biểu tẩu nhé, ?"
Câu lập tức thu hút sự chú ý của cả hai. Phó Lục Triêu nheo mắt, xoay .
"Không cần , cũng ít khi ăn đồ ngọt, biểu lòng là quý ." Đàn Phục từ chối khéo.
Tống Khanh Nghi rủ mắt, vạt áo màu vàng hạnh buông thõng, nét hụt hẫng hiện rõ mồn một mặt.
Đàn Phục khựng , mím môi.
Sự thiện ý và lòng hiếm hoi khiến nàng chút lúng túng .
Ngoại trừ Vãn Tình, Lục Di và Ngọc Nương, nàng hiếm khi cảm nhận những tình cảm xuất phát từ tận đáy lòng như . Ngày ngày đối diện với sự ác ý, nghi kỵ và dối trá mới là chuyện thường tình.
Nàng l.i.ế.m nhẹ môi, định tìm một cách khéo léo uyển chuyển hơn để từ chối. mới há miệng, cánh tay bỗng ai đó nhéo mạnh một cái.
Đàn Phục phắt . Đáy mắt Phó Lục Triêu tối sầm, mang theo một tia bực dọc hờ hững lướt qua cực nhanh biến mất.
Hắn hỏi: "Bánh mùi vị thế nào?"
Một câu hỏi thật kỳ quặc. Đàn Phục đáp lời , nhón một miếng bánh từ trong đĩa sứ đưa lên miệng .
"Phu quân nếm thử khắc ."
Hơi ấm từ miếng bánh truyền đến bên môi, nhưng nhất định chịu hé miệng, bàn tay nắm chặt nổi rõ từng đốt xương, kiên quyết Đàn Phục đưa một câu trả lời.
"Rất ngon." Đàn Phục kiên nhẫn đáp.
Phó Lục Triêu nhướng mày tỏ ý tin. Đàn Phục dứt khoát rụt tay , tự c.ắ.n một miếng nuốt xuống khẳng định : “Ngon thật mà."
Lúc , dấu răng c.ắ.n nham nhở miếng bánh, Phó Lục Triêu mới từ từ nương theo tay nàng, c.ắ.n dọc theo vết răng .
Đàn Phục như bừng tỉnh ngộ. Ra là bắt nàng thử độc ?
Bao nhiêu năm trải qua huấn luyện sinh tử, Đàn Phục luôn vô cùng cẩn trọng. Ngay từ đầu tiên Tống Khanh Nghi mở nắp hộp, nàng quan sát kỹ càng, xác nhận vấn đề gì.
Nét thoáng qua nơi đáy mắt nàng. Nàng tán thành ý thức cảnh giác cao độ của Phó Lục Triêu, liền đặt luôn miếng bánh lòng bàn tay vì để c.ắ.n tay , vỗ vỗ vai tán thưởng.
Hơi ấm đột ngột biến mất, lòng bàn tay Phó Lục Triêu trống trơn.
Tống Khanh Nghi cúi gằm mặt vạt váy, hai má đỏ bừng bừng. Rõ ràng cảnh tượng mật âu yếm khiến nàng thích ứng nổi.
Đàn Phục ân cần hỏi han: "Biểu ?"
Tống Khanh Nghi theo phản xạ gật đầu, nhưng cơn đau nhói ở mắt cá chân khiến nàng hít một ngụm khí lạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nghe-don-phu-nhan-muon-giet-ta/chuong-10.html.]
Đàn Phục sai Lục Di đến đỡ nàng .
"Lục Di sức lớn, để em dìu về viện, hôm nào rảnh rỗi tỷ chúng trò chuyện tiếp, ?"
Quả thực nàng thể tự , cũng để hai con a của Tống Dung Anh dìu . Tống Khanh Nghi khẽ nhún gối thi lễ: “Vậy phiền biểu tẩu ."
Nhìn bóng lưng bọn họ xa dần, Phó Lục Triêu chợt lên tiếng: "Ban nãy nàng , mùi m.á.u tanh?"
Ánh mắt Đàn Phục sắc , ngờ khứu giác của nhạy bén đến . Dưới mùi hương bánh ngọt ngấy đặc mà vẫn ngửi mùi m.á.u tanh thoang thoảng.
Nàng túm túm vạt áo, giả vờ hạ giọng hổ: “Chỉ là kỳ kinh nguyệt đến mà thôi."
"Thấm ngoài váy ?" Hắn hỏi đột ngột, cúi định nhấc vạt áo nàng lên xem xét.
Đàn Phục theo bản năng lùi né tránh.
Phó Lục Triêu lập tức ôm chặt lấy eo nàng, cho Đàn Phục cơ hội từ chối: "Về phủ thôi, ở đây y phục cho nàng ."
Đàn Phục cũng hiểu ý . Phó Lục Triêu phản cảm với việc ở phủ Tướng quân. Cứ cố tình ép ở cũng .
Sau thiếu gì cơ hội.
Vì nàng cũng từ chối, thuận miệng hùa theo: "Mặc y phục của phu quân cũng ."
Chẳng hiểu Phó Lục Triêu liên tưởng đến chuyện gì, bàn tay đang đặt eo nàng bỗng rụt như lửa bỏng.
Đại điển tế tổ ấn định cuối tháng Mười. Đương kim Thánh thượng sẽ đích chủ trì lễ bái tế. Thái t.ử theo hầu bên cạnh phụ tá. Toàn bộ hoàng quốc thích và các quan viên phẩm hàm cùng gia quyến đều tháp tùng Hoàng đế đến Thái Miếu bồi tế.
Đầu giờ Mão, sương mù dày đặc. Phó Lục Triêu khoác triều phục, chắp tay chờ đợi. Chếch phía là một chiếc xe ngựa đỗ sẵn.
Đàn Phục lề mề muộn. Trong việc chọn lựa trang phục phù hợp, nàng quả thực mất khá nhiều thời gian.
Kể từ ngày Lại mặt từ phủ Tướng quân trở về, bộ y phục của nàng đều do một tay Phó Lục Triêu lo liệu. Hắn dường như đặc biệt chuộng những gam màu sặc sỡ, rực rỡ. Lụa là gấm vóc, màu nào cũng chói chang bắt mắt.
Hôm nay là một dịp trọng đại và trang nghiêm. Đàn Phục phong cáo mệnh, nên trang phục tuân thủ sự thanh nhã, giản dị. Lục Di và Vãn Tình lục lọi hồi lâu mới tìm một bộ váy dài màu xanh nhạt trơn màu.
Ấy mà bộ váy dài thanh nhã khi cạnh bộ La bào màu đỏ tía của Phó Lục Triêu tạo nên một sự tương xứng đến bất ngờ.
Cho dù là với phận con trai của Trấn Quốc Tướng quân với hàm Thừa tướng, Phó Lục Triêu hôm nay bắt buộc tham dự đại điển.
Đàn Phục bước qua ngạch cửa, ánh mắt lập tức rơi Phó Lục Triêu.
Đây là đầu tiên nàng thấy khoác lên bộ triều phục. Dáng vẻ thiếu niên cao gầy, thẳng tắp như cây trúc, toát lên một khí thế cao quý, kiêu sa đến lạ thường.
Gia quyến sẽ chung xe ngựa tháp tùng quan viên. Đàn Phục vén rèm châu bước trong khoang xe , một cảnh tượng xa hoa tráng lệ đối lập với vẻ giản dị bên ngoài.
Xe ngựa chao đảo, bánh xe lăn cộc cạch con đường lát đá.
Đợi Phó Lục Triêu yên vị, Đàn Phục xích gần , khẽ nắn nắn đầu ngón tay , giả vờ lo lắng: “Phu quân..."
Lời còn hết, nàng ném cho một ánh mắt ướt át nửa tủi nửa hờn, đong đầy sự bất an và lo âu.
Những ngón tay Phó Lục Triêu dài. Hắn chỉ khẽ cong tay là thể đan chặt bốn ngón tay của nàng, mân mê tới lui đầy thích thú.
Hệt như một đứa trẻ tìm món đồ chơi ưng ý.
Hắn hỏi Đàn Phục: "Căng thẳng ?"
Đàn Phục đưa nốt bàn tay lên áp , hai tay nàng bao trọn lấy lòng bàn tay Phó Lục Triêu, khẽ gật đầu.
Không gian bên trong xe ngựa vô cùng rộng rãi, t.h.ả.m lông thú trải dày êm ái. Khoảng cách giữa hai giờ chỉ còn tính bằng tấc. Phó Lục Triêu rủ mắt một lúc lâu, buông tay nàng , ngả lưng dựa gối tựa êm ái.
"Không cần căng thẳng. Cứ thoải mái là . Hôm nay dù xảy chuyện gì cũng chẳng liên quan gì đến chúng ."
Hắn mang dáng vẻ biếng nhác, chẳng hề để tâm đến Đại điển tế tổ hôm nay, cũng chẳng màng xem ai là chủ trì. Coi như đây chỉ là một nghĩa vụ ngoại giao thể thoái thác mà thôi.
Đàn Phục đắm chìm trong dòng suy nghĩ, ánh mắt phần đờ đẫn, đáp lời.
Sau một khoảnh khắc tĩnh lặng, Phó Lục Triêu hé rèm mi dài, sống lưng vươn thẳng tiến sát gần Đàn Phục.
"Không ưng ý ?"
Ánh mắt theo hướng của Đàn Phục, dừng bộ triều phục của chính . Khựng một nhịp, cảm thấy môi khô khốc.
"Được , về phủ hẵng ."
Đàn Phục chỉ thấy đôi môi Phó Lục Triêu mấp máy, chẳng rõ nửa vế gì.
Đại điển tế tổ cử hành tại Thái Miếu. Cấm quân phong tỏa hiện trường, binh lính canh phòng nghiêm ngặt, rào bọc tầng tầng lớp lớp một kẽ hở.
Bá quan văn võ gần như tề tựu đông đủ. Các Lễ quan đang tiến hành kiểm tra phận, sắp xếp vị trí . Phó Lục Triêu và Đàn Phục đến muộn.
Quan văn và quan võ chia hai hàng riêng biệt. Gia quyến của quan viên thành một khu riêng biệt ở bên cạnh.
Đàn Phục Lễ quan dẫn đến khu vực dành cho nữ quyến. Lễ pháp nghiêm ngặt, bất luận phu quân mang phẩm hàm cao thấp , nữ quyến đều phép bước khu vực trung tâm của Thái Miếu.
Gia quyến đến dự lễ đều trang điểm thanh đạm, hề đeo đồ trang sức bằng vàng ngọc.
Ngay khi Đàn Phục bước tới, chờ đến lúc dẫn đúng vị trí và cúi hành lễ với Tống Dung Anh, mới chợt nhận phận của nàng.
Đại điển bắt đầu, việc quản chế cũng tương đối lỏng lẻo. Đám phu nhân quan vốn đang rôm rả trò chuyện, hỏi thăm .
Lúc khí bỗng nhiên đổi hẳn, tiếng chuyện nhỏ dần. Những ánh mắt như như bắt đầu liếc về phía Đàn Phục.
Chuyện xảy triều đường và hôn lễ đình đám của Phó Lục Triêu sớm lan truyền khắp kinh thành. Bọn họ suốt ngày rúc trong hậu viện, mãi hôm nay mới dịp chiêm ngưỡng dung nhan của nàng.
Giao lưu giữa nữ quyến chốn hậu thất đa phần là thông qua các buổi thưởng hoa, mở tiệc. Khoan bàn đến chuyện dạo gần đây Hoàng thượng chuẩn cử hành Đại điển tế tổ nên hỉ sự đều hoãn .
Thậm chí nếu yến tiệc, bọn họ cũng chẳng đời nào gửi thiệp mời đến phủ họ Phó.
Những vị tiểu thư khuê các xuất danh gia vọng tộc coi trọng nhất là sự trong sạch của thanh danh, gia thế. Họ thi ngoảnh mặt , lấy tay che mũi.
Nể mặt khung cảnh trang nghiêm, bọn họ dám bàn tán to tiếng. Tống Dung Anh ngay ngắn ở phía chếch bên Đàn Phục, cũng chỉ khẽ nghiêng đầu .
"Thánh giá hồi loan, giờ lành đến...”
Cỗ ngự giá xa hoa lộng lẫy từ từ tiến . Thái Miếu phút chốc im phăng phắc. Bá quan văn võ và gia quyến đồng loạt quỳ rạp xuống đất bái lạy.
Từng tiếng xướng họa trầm hùng vang vọng khắp điện Thái Miếu. Lễ vật dâng lên đài cao, hai bên bày biện đỉnh hương và lễ khí uy nghi.
Tiếng nhạc cung đình tấu lên rộn rã. Dưới sự xướng họa đầy vẻ thần bí của các Lễ quan, ảnh khoác long bào màu vàng rực rỡ đích dâng hương, hiến rượu. Thái t.ử khom lưng chìm một góc, các hoàng t.ử và công chúa khác xếp hàng ngay bậc thềm của đài tế.
Đàn Phục mượn tư thế hành lễ để che giấu, khẽ liếc mắt quan sát một vòng xung quanh. Nàng đang gập , cách khá xa nên thể rõ thứ, nhưng việc bố trí phòng ngự và trấn thủ thể là đạt đến mức độ hảo.
Đại điển tiến đến nghi thức cuối cùng: Dâng ngọc lên tổ tiên. Dưới đài Thái Miếu, bá quan nín thở chờ đợi. Lý Thừa Di cúi gầm mặt, từng bước vững chãi dâng lên tấm Khai Quốc Ngọc Khuê. Cánh tay giương cao, sống lưng cong gập đầy tôn kính.
Rèm ngọc mũ miện rủ xuống, Hoàng đế hai tay cung kính đỡ lấy Ngọc Khuê, nâng cao ngang đầu. Lễ quan bên cạnh dõng dạc xướng lên: "Hoàng thiên tại thượng, phù hộ...”
Chưa đầy một khắc , từ trung bất ngờ xuất hiện vài con quạ đen nhánh bay tới. Chúng lượn vòng quanh, đậu phịch xuống ngay Ngọc Khuê khi vụt bay .
Một tiếng "Rắc" lanh lảnh vang lên, x.é to.ạc bầu khí trang nghiêm tĩnh mịch của đại điển.
Mọi còn kịp hồn, tấm Ngọc Khuê vỡ toác đôi từ chính giữa, vỡ vụn rơi lả tả xuống sàn đài tế. Thậm chí vài mảnh ngọc sắc nhọn còn văng cả lên vạt long bào vàng rực rỡ của Hoàng đế, chói lóa như một sự khiêu khích trắng trợn.
Dưới đài tế đàn, cả đám đông ồ lên kinh hãi.