Nghe Đồn Phu Nhân Muốn Giết Ta - Chương 11

Cập nhật lúc: 2026-08-01 11:26:03
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Biến cố bất ngờ xảy khiến kịp trở tay. Đàn Phục nghiêng đầu chạm ngay ánh mắt của Phó Lục Triêu.

Hắn dường như lường chuyện. Giữa tình cảnh hỗn loạn, vẫn thản nhiên cong mắt với nàng, để lộ hai chiếc răng khểnh nhọn hoắt bờ môi tuyệt mỹ.

"Bảo giá!"

Thống lĩnh Cấm quân rút kiếm chắn ngự giá. Khâm thiên giám lảo đảo bước khỏi hàng, dập đầu thình thịch xuống đất: "Hàn nha ô thước, ngọc khuê vỡ nát, bẩm Bệ hạ, đây là điềm đại hung a!"

Câu chẳng khác nào gáo dầu sôi dội vạc nước sùng sục. Sắc mặt bá quan văn võ thềm nháy mắt trắng bệch.

Truyền quốc Ngọc khuê vốn luôn bảo quản và thờ cúng cẩn thận trong Thái Miếu. Suốt thời gian chuẩn Đại điển tế tổ, vẫn luôn chuyên trách túc trực canh giữ. Một báu vật quan trọng nhường , ngoại trừ lúc bắt đầu buổi lễ giao cho Thái t.ử để dâng lên, thì tuyệt nhiên một ai phép chạm .

Lúc đây, chẳng ai dám ho he nửa lời.

Lý Thừa Di vẫn thẳng tắp, tư thế bưng khay ngọc tay vẫn vững vàng, mảy may hoảng loạn. Nhị Hoàng t.ử Lý Thừa Khải giữa lúc bối rối cùng đồng loạt ngước mắt lên đài cao.

Thượng thư và Ngự sử Trung thừa vô tình chạm mắt . Vị Ngự sử liền rẽ qua đám đông đang xôn xao, bước khỏi hàng dập đầu bẩm tấu: “Bẩm Bệ hạ! Vi thần thiết nghĩ, việc Truyền quốc Ngọc khuê vỡ nát tuyệt đối sự ngẫu nhiên! Ngọc khuê do tiên tổ lưu truyền, phong cất trong Thái Miếu, nay giữa Đại điển tế tổ đột nhiên vỡ vụn, chắc chắn là kẻ nào, việc gì khiến tiên tổ phật lòng, nên mới sinh cớ sự !"

Đại điển tế tổ tuân theo các trình tự cố định, do các quan viên chuyên trách kiểm tra gắt gao từng ly từng tí, tuyệt đối sai sót.

Các khâu cử hành cũng chẳng khác gì những năm , điểm khác biệt duy nhất chính là việc Thái t.ử đầu tiên tham gia phụ tá và tùy tùng tế tổ.

Ngự sử Trung thừa dứt lời, Thánh thượng vẫn trầm mặc đáp. Các quan viên Thái phó lập tức bước phản bác: “Ngự sử đại nhân là sai lầm . Ngọc khuê tuy bảo quản trong Thái Miếu, ngày đêm chuyên trách canh giữ, nhưng ai dám chắc kẻ rắp tâm hãm hại, giở trò mờ ám lưng?"

Hai bên trừng mắt , lời qua tiếng , thế trận căng như dây đàn.

"Túc tĩnh." Ánh mắt Thánh thượng lạnh nhạt lướt qua, từ cao bệ nghễ xuống, cuối cùng dừng bờ vai thẳng tắp của Thái tử.

"Thái t.ử thấy thế nào?"

Lý Thừa Di dứt khoát quỳ xuống, hề hùa theo lời đôi co của hai vị đại thần bên . Giọng ngài vẫn vững vàng, tựa như kẻ nhắm .

"Nhi thần thiết nghĩ, tình chim ô xuy mớm mồi cho , chính là tấm gương hiếu đễ. Hôm nay cử hành Đại điển tế tổ, ắt hẳn lòng hiếu thảo của Phụ hoàng cảm động tiên tổ, nên mới hóa thành bầy quạ lượn vòng mâm ngọc, lấy sự vỡ nát của ngọc khuê điềm báo để ngợi khen."

Lời dứt, một lặng bao trùm, ngay đó là những tiếng đồng tình vang lên rôm rả từ bá quan văn võ.

Thánh thượng mỉm , phủi nhẹ những mảnh vụn ngọc vương , tháo chuỗi ngọc lưu ly tay đặt chiếc mâm vốn dùng để đựng ngọc khuê.

Vị Lễ quan cạnh lập tức hiểu ý, cao giọng xướng lớn: “Lễ thành."

Lý Thừa Di thầm thở phào nhẹ nhõm, bờ vai và sống lưng còn cứng đờ như , mồ hôi lạnh rịn túa ướt đẫm lưng áo.

Ngọc khuê vỡ thế nào quan trọng, thể là do kẻ nào đó cố tình sắp đặt, cũng thể chỉ là sự cố ngẫu nhiên. hiện tại, ngài đang vạn , một , ngay giữa thanh thiên bạch nhật.

Làm thế nào để Đại điển tế tổ tiếp tục diễn suôn sẻ, vạn dân kính ngưỡng, đó mới là điều quan trọng nhất lúc .

Vạt long bào màu vàng tươi dừng mặt. Vị Lễ quan bên cẩn thận bưng chuỗi ngọc lưu ly - vật thế cho ngọc khuê - chắp tay cáo lui.

Hoàng đế vỗ vai Lý Thừa Di, dặn dò: "Vậy Thái t.ử hãy điều tra cặn kẽ chuyện ."

"Nhi thần tuân chỉ."

Đại điển tế tổ hạ màn. Các Lễ quan bắt đầu phân phát bánh ngọt và trái cây tế tổ mang ý nghĩa ban phúc lạc. Dưới sự kiểm soát gắt gao của quân lính, xe ngựa của các quan viên lượt tiến đón .

Phó Lục Triêu thẳng về khu vực dành cho gia quyến để đón Đàn Phục. Bất chợt, xương bả vai ai đó từ phía tóm chặt.

Hắn xoay , ngoài dự đoán, đối mặt với Phó Hằng. Xe ngựa của lão đỗ ngay lưng, bên cạnh là một tên mưu sĩ.

"Phụ ." Phó Lục Triêu hất mạnh vai để thoát khỏi cái nắm tay, phớt lờ cảm giác nóng rát đau nhói truyền đến.

Phó Hằng thu tay về, đ.á.n.h giá từ đầu đến chân, định mở miệng thì Tống Dung Anh và Đàn Phục bước tới.

Hai phụ nữ kẻ , tịnh giao tiếp nửa lời.

Đàn Phục thi lễ với Phó Hằng. Thân hình nàng mong manh mảnh mai, nép bên cạnh Phó Lục Triêu, ngoan ngoãn gọi một tiếng phụ theo .

Đây là đầu tiên Phó Hằng thấy Đàn Phục. Ngày đại hôn, khăn trùm đầu che kín mặt nàng, những ngày đó hai cũng cứ thế âm sai dương thác mà bỏ lỡ cơ hội chạm mặt.

Hơn nữa, lão cũng chẳng mảy may kỳ vọng gì cô con dâu mới , thậm chí còn hận thể tống cổ khuất mắt.

Lão cứ thế chằm chằm Đàn Phục, ánh mắt nán gương mặt nàng một hồi, trong lòng chợt hiểu vì Phó Lục Triêu nằng nặc đòi cưới nàng cho bằng .

Phó Hằng thời trẻ vốn phong lưu đào hoa, nữ nhân qua tay đếm xuể, mỹ nhân sắc nước hương trời cũng từng gặp qua vô . Thế nhưng, khoảnh khắc thấy Đàn Phục, lão vẫn khỏi sững sờ.

Mấy bọn họ đó, bao trùm bởi một bầu khí kỳ quái. Thấy Phó Hằng cứ trân trân, Phó Lục Triêu liền nhích kéo Đàn Phục về phía , che khuất tầm soi mói của lão.

Giọng Phó Lục Triêu mang theo sự lạnh nhạt mà ngay cả cũng nhận : "Phụ tìm con việc gì?"

Tống Dung Anh rủ mắt, vểnh tai lắng , tay vô thức xoay tròn chiếc vòng ngọc bích cổ tay.

Phó Hằng buồn để ý đến những xung quanh, đôi mắt vẫn ghim chặt Phó Lục Triêu, định mở miệng tiếp.

lúc đó, tên thái giám cận của Thái t.ử tất tả chạy tới. Gã ngờ đụng độ Phó Hằng ở đây, vội vã hành lễ: “Tướng quân, Tướng quân phu nhân." Thái giám sang Phó Lục Triêu: “Thừa tướng đại nhân, Thái t.ử điện hạ lời mời."

Hàm Thừa tướng của Phó Lục Triêu vốn chỉ là hư danh, một cái danh xưng cao quý cho oai. Hắn chẳng màng chốn quan trường, gọi thấy cũng .

Đại thái giám hầu hạ bên cạnh Thái t.ử đích đến mời, Phó Hằng nể mặt mũi cũng tiện cản trở, huống hồ chuyện lão định cũng chẳng gì to tát.

Tống Dung Anh thong dong đưa mắt quan sát, ánh mang theo vài phần dò xét. Lời chực tuôn của Phó Hằng đành nuốt ngược trong, lão gật đầu: “Nếu là Thái t.ử điện hạ lời, thì mau mau , kẻo lỡ giờ giấc."

Tên thái giám tươi đáp: "Đa tạ đại nhân thông cảm."

"Hai vị, mời lối ."

Thái giám xoay dẫn đường. Tên mưu sĩ vốn nãy giờ vẫn im lặng cạnh Phó Hằng chợt tủm tỉm lên tiếng: “Thiếu gia lúc nào rảnh rỗi thể dẫn Thiếu phu nhân về phủ Tướng quân ở vài ngày."

Phó Lục Triêu chẳng buồn nhấc mắt, phớt lờ câu . Cổ tay Đàn Phục vẫn nắm chặt.

Nàng ngoái đầu , bắt gặp ánh mắt mang ý của tên mưu sĩ. Trong đầu nàng lập tức rà soát những thông tin thu thập .

Phó Hằng võ nghệ cao cường, tài cầm quân thao lược xuất chúng. Hơn nữa, bên cạnh lão luôn một tên mưu sĩ như hình với bóng. Mỗi xuất chinh, kẻ đều tháp tùng theo sát, vô cùng bí ẩn.

Vậy thì tên mưu sĩ chắc chắn là kẻ bày mưu tính kế cho lão.

Đàn Phục vẫn đang mải miết suy tính, hề nhận tay hai buông từ lúc nào.

Bọn họ lội ngược dòng đông đúc. Một tỳ nữ bước chân vội vã, lúc ngang qua vô tình va mạnh vai Đàn Phục.

Cú va chạm khiến Đàn Phục lảo đảo. Ống tay áo rộng thùng thình che khuất bộ những động tác nhỏ nhặt bên . Tỳ nữ vội vàng đỡ lấy Đàn Phục, những ngón tay xuyên qua lớp vải áo, vẽ những ký hiệu quy luật lên nàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nghe-don-phu-nhan-muon-giet-ta/chuong-11.html.]

Đang truyền đạt một thông điệp gì đó.

Động tác của họ khá lớn khiến Phó Lục Triêu dừng bước . Lớp quan phục màu đỏ thẫm che khuất cánh tay Đàn Phục một cách tự nhiên.

"Chuyện gì thế ? Đi mắt ? Va quý nhân thì tính ?" Tên thái giám quát tháo.

Tỳ nữ nạt liền sợ hãi buông tay lùi , run rẩy xin tha mạng.

"Không , mau thôi, đừng để Thái t.ử điện hạ chờ lâu."

Đàn Phục gạt vạt áo tỳ nữ đang níu lấy tay áo , kín đáo đỡ nàng dậy.

Đôi mắt đen thẳm của Phó Lục Triêu chăm chú theo dõi từng cử chỉ của nàng.

Kỳ thực cũng chẳng chuyện gì to tát, tên thái giám cũng chỉ màu quát mắng vài câu. Nghe Đàn Phục , gã liền mượn cớ hùa theo: “Nghe thấy ? Còn mau lui xuống, ăn bộp chộp lóng ngóng." Quay sang hai , gã tiếp lời: "Hai vị, mời hướng ."

Những bậc thang đá dẫn lên Thái Miếu cao chót vót. Tỳ nữ, thị vệ xếp thành hai hàng chỉnh tề. Lý Thừa Di vẫn tại nơi cử hành đại lễ tế tự ban nãy. Quý An cũng xổm một bên, đôi vai cứ run bần bật.

"Bẩm điện hạ, mời đến."

"Ngươi lui xuống ."

Lý Thừa Di phẩy tay lệnh. Ngài gật đầu chào Phó Lục Triêu, tiếp tục dán mắt những mảnh ngọc vỡ vương vãi mặt đất, soi xét vô cùng tỉ mỉ.

"Quý An, cần tìm, mời đến đây."

Quý An vốn đang bó gối chán nản, chẳng cần Lý Thừa Di nhắc, y tinh ý nhận ngay, ba bước gộp hai chạy nhào tới.

"Phó giờ mới tới? Đệ cầu xin mãi Thái t.ử biểu mới cho mời đấy." Giữa trời đông giá rét mà Quý An vẫn phe phẩy chiếc quạt xếp, cán quạt chỉ thẳng xuống nền đá hoa cương.

"Chuyện gì?"

Xung quanh tràn ngập các vật phẩm tế tự. Khắp nơi trong ngoài đều giăng lụa trắng, bởi Đại điển tế tổ vốn kiêng kỵ sự xa hoa, phô trương.

Phó Lục Triêu theo họ sâu bên trong. Đàn Phục tụt phía một bước, vặn mép bậc thềm.

Quý An cách họ vài bước. Đàn Phục ở giữa. Phó Lục Triêu nắm lấy đầu chiếc quạt của Quý An, thuận thế đổi chỗ với Đàn Phục.

Nàng vốn định mượn bóng dáng Phó Lục Triêu để che chắn, tiện bề quan sát nhất cử nhất động của Lý Thừa Di. Đột ngột đổi chỗ, nàng khỏi ngẩng lên hai họ.

Không còn che khuất, Đàn Phục đành thu liễm bớt ánh , dám trắng trợn quan sát nữa mà chỉ dùng khóe mắt liếc trộm, nhưng như cũng đủ.

Hai vẫn mải mê tán gẫu.

Quý An rút quạt về: "Mấy hôm bao trọn một nhã gian cho Thái t.ử biểu , định bụng ăn mừng biểu đầu tiên chủ trì Đại điển tế tổ. Ngày hẹn đúng hôm nay, ai ngờ đụng chuyện xui xẻo ."

"Chắc chắn là kẻ cố tình giở trò phá đám!"

Không còn Đàn Phục chen giữa, Quý An xáp gần: "Bệ hạ giao cho Thái t.ử biểu điều tra cặn kẽ chuyện . Hay là chúng giúp một tay, đợi xong việc thì cùng ăn tiệc luôn, thấy ?"

Cuộc đối thoại của họ lọt hết tai Đàn Phục. Nàng vẫn cụp mắt, trong lòng khẽ lay động.

Đàn Phục lặng lẽ nhích gần Phó Lục Triêu, xem sẽ trả lời thế nào.

Phó Lục Triêu chắp tay lưng, nàng định lùi hai bước.

Vừa mới nhúc nhích, vòng eo nàng một bàn tay áp sát, lực đạo mạnh mẽ cho phép chối từ, giữ rịt lấy nàng cho lùi .

tư thế càng tạo điều kiện cho Đàn Phục dựa sát hơn.

ngăn cách bởi những lớp y phục dày cộm, Phó Lục Triêu dường như vẫn cảm nhận sự mềm mại . Hơi thở chợt hẫng một nhịp.

Những ngón tay vô thức mơn trớn, đầu lưỡi l.i.ế.m nhẹ qua chiếc răng khểnh, ánh mắt lơ đãng về phía .

Lý Thừa Di xua lui đám hầu định tiến lên thu dọn những mảnh vụn Ngọc khuê, từ từ xổm xuống, đích nhặt một mảnh vỡ lên.

Ngoại trừ những vụn ngọc lấm tấm li ti văng tung tóe, phần lớn các mảnh vỡ đều hình khối rõ ràng, chất ngọc trong veo, bóng bẩy.

Quý An là kẻ thích nhất mấy trò tụ tập ăn mừng, dù là chuyện to bằng hạt vừng y cũng lôi mở tiệc, Phó Lục Triêu tham gia bao nhiêu .

, chẳng hiểu hứng thú, liền thẳng thừng gạt .

"Không , nhạt nhẽo lắm."

Mặc dù rõ ai là kẻ chủ mưu, nhưng chẳng hề ngạc nhiên việc kẻ phá đám trong Đại điển tế tổ, cũng chẳng dây dưa mớ bòng bong .

"A~"

Quý An ngờ từ chối phũ phàng đến thế, vội vã bồi thêm: "Nhã gian đặt là ở tửu lâu mới khai trương của Vương Lãng đấy. Lần chúng cá cược chọi gà thắng , hứa là sẽ nể mặt đến ủng hộ mà."

Vương Lãng là con trai út của Thái bộc Tự khanh. Lần vung tiền mua gà chọi, vì con gà của thắng mà hò hét cổ vũ hạ , cha bắt tại trận.

Bị nhốt ở nhà một thời gian dài, khó khăn lắm mới cam đoan với cha sẽ bén mảng đến mấy chốn lầu xanh kỹ viện nữa. Thái bộc Tự khanh mới giao cho quản lý một tửu lâu để tập tành kinh doanh, coi như nới lỏng lệnh cấm túc.

"Bảo chúng đến góp vui cho náo nhiệt chứ gì." Được y nhắc nhở, Phó Lục Triêu mới nhớ chuyện .

" đúng đúng, Phó ."

Quý An tiếp tục thuyết phục: "Nếu kéo cả Thái t.ử biểu đến chống lưng cho , thì yến tiệc đua ngựa , nhất định sẽ dốc hầu bao tài trợ. Hơn nữa, hôm nay tửu lâu của còn mời cả kể chuyện, là kể những tích truyện đặc sắc vùng Giang Nam đấy."

Thái bộc Tự khanh nắm giữ quyền quản lý việc chăn nuôi, cung cấp ngựa cho Hoàng gia và quân đội quốc.

Phó Lục Triêu liếc Đàn Phục đang ngoan ngoãn nép trong lòng . Sự chênh lệch vóc dáng giữa nam và nữ quá rõ rệt. Nàng cứ thẳng phía , hề ngẩng đầu lên nên chẳng thể thấy nét mặt nàng.

Đầu ngón tay Phó Lục Triêu vô thức cuộn . Người trong n.g.ự.c chợt lên tiếng: "Kể chuyện vùng Giang Nam ?"

Quý An nhướng mày. Sao y quên khuấy mất chuyện nhỉ? Phó , nhưng nếu phu nhân của thì ?

Nghĩ , Quý An lập tức chuyển mục tiêu thuyết phục: " ạ! Thời buổi tìm kể chuyện thì dễ, nhưng trời chuyển lạnh, khách khứa thưa thớt, kể chuyện từ Giang Nam lặn lội lên đây càng hiếm. Cơ hội ngàn năm một đấy tẩu phu nhân ạ."

Phó Lục Triêu chụm ngón cái và ngón trỏ , gõ đ.á.n.h chát một cái đóng sập chiếc quạt của Quý An , ý tứ cảnh cáo quá rõ ràng.

Quý An chỉ hì hì.

Đàn Phục xoay trong vòng tay Phó Lục Triêu, đắn đo xem nên dùng giọng điệu gì để mở lời. Vừa sang, kịp thốt chữ nào...

Thì Phó Lục Triêu thấu tâm tư của nàng.

"Nàng ?"

 

Loading...