Nghe Đồn Phu Nhân Muốn Giết Ta - Chương 16
Cập nhật lúc: 2026-08-01 11:26:08
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Để đợi lâu . Vừa khỏi cổng cung thì tình cờ gặp Nhị và Tứ , bọn họ cũng nhận thiệp mời nên cùng luôn, các phiền chứ?"
Lý Thừa Di lên tiếng giải thích nguyên do .
Nhị hoàng t.ử Lý Thừa Khải và Tứ công chúa Lý Vận đều do Quý phi sinh . Lý Thừa Khải ngũ quan tròn trịa, lúc lên mang cho cảm giác vô hại, dễ gần.
Tùy tùng bên cạnh cung kính dâng lên một phần hạ lễ nặng trịch. Lý Thừa Khải sang với Vương Lãng: "Chúc mừng, chúc mừng! Hôm nay tửu lâu khai trương, chút quà mọn mong ngươi đừng chê."
Hắn đưa tay ngăn cản động tác hành lễ của trong phòng, sang Lý Thừa Di: "Không cần đa lễ , cứ thoải mái . Hôm nay chúng cứ coi như bằng hữu là , hoàng thấy đúng ?"
"Đương nhiên ."
Lý Thừa Di bước tới xuống , chọn vị trí ngay giữa Phó Lục Triêu và Quý An.
Vương Lãng dậy đón khách, khuấy động bầu khí: "Mọi mau . Các vị bỏ lỡ một câu chuyện vô cùng đặc sắc đấy, và Quý An mà suýt nữa thì say mê quên cả lối về."
Lý Vận khoanh tay ngực, hất cằm kiêu ngạo đảo mắt quanh phòng một lượt, cuối cùng ánh mắt khóa chặt chỗ Đàn Phục đang .
"Bổn công chúa chỗ đó, vị trí tầm nhất." Nàng kéo tay Lý Thừa Khải, túy ông chi ý bất tại tửu, nũng nịu : "Hoàng , chỗ đó cơ."
Quý phi đang đắc sủng, chỉ sinh mỗi nàng là công chúa, nên thể là nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, trăm bề chiều chuộng.
Dạo trong cung lời đồn đoán về việc kén phò mã, Tứ công chúa cũng đến tuổi cập kê, thiếu nữ chớm yêu. Dù hai bên cũng chẳng quan hệ m.á.u mủ gì, nàng liền cầu xin Quý phi ban hôn, chỉ tiếc là cuối cùng Đàn Phục nhảy nẫng tay .
Đàn Phục trái , rõ ràng chỗ tầm nhất là chỗ của Phó Lục Triêu. Dù , nàng cũng chẳng rước lấy rắc rối tranh cãi vô ích với khác.
Nàng thản nhiên : "Nếu công chúa thích, xin mời ."
Đàn Phục nhường chỗ dứt khoát đến mức ngoài dự đoán của Lý Vận, khiến nàng hiếm hoi khựng một nhịp mới hừ lạnh: "Coi như ngươi điều."
Thế nhưng ngay giây tiếp theo, Phó Lục Triêu dang tay ôm lấy eo Đàn Phục, trực tiếp kéo nàng lòng. Đàn Phục lảo đảo ngã lên đùi . Vòng tay siết eo nàng mạnh, nhưng giọng điệu của biếng nhác, nhẹ bẫng: “Nếu công chúa chỗ , thì mời lên đùi ." Hắn giở giọng lưu manh: “Dù thì cũng thể rời xa phu nhân ."
"Công chúa cũng là ."
Hai đôi mắt đen láy thẳng .
"Ồ, nhưng nàng là nàng."
Lý Vận: "..."
Thấy hai họ ngang nhiên tình tứ chốn đông , Lý Vận tức giận dậm chân bành bạch. Khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng bừng, nàng vẫn cố chấp về phía Đàn Phục nhưng Lý Thừa Khải túm chặt lấy, kéo sang một bên xuống.
"Được , biểu mới tân hôn yến nhĩ, đừng qua đó quấy rầy họ nữa, đây ."
Lý Vận tuy nuông chiều sinh kiêu, tính tình chút ngang ngược, nhưng từ nhỏ đến lớn đặc biệt lời Lý Thừa Khải.
Bị mắng như , nàng chỉ hừ lạnh một tiếng, trừng mắt lườm ngoan ngoãn theo.
Dưới đại sảnh, thuyết thư chuyển sang kể một câu chuyện khác, nhưng những trong phòng lúc mang theo muôn vàn tâm tư riêng.
Lý Thừa Di đến nhanh, chỉ mất một chốc. Quý An kéo hai họ , nhỏ giọng thì thầm: “Sao đến nhanh ? Đã giải quyết xong xuôi cả ?"
Lý Thừa Di đáp: "Giao cho Phụ hoàng xong là hết việc của ."
"Thế xử phạt ?"
Quý An cảm thấy dù đây cũng là kẻ chủ mưu do chính tay bọn họ cực khổ tìm , nên y vẫn khá tò mò.
Lý Thừa Di trả lời mà khéo léo lảng sang chuyện khác.
Phó Lục Triêu cũng y kéo rịt lấy, hình nghiêng về phía Quý An. Thấy , Đàn Phục liền chống tay lên đùi , mượn lực để lên.
"Ưm." Phó Lục Triêu khẽ rên một tiếng, nhấc mắt nàng.
Đàn Phục chỉ định mượn lực một chút, ngờ đau. Nàng vội vàng đưa tay xoa xoa an ủi lên phần bắp đùi của .
Phó Lục Triêu lập tức rụt chân , tóm lấy tay nàng kéo lên. Hắn trừng mắt Đàn Phục với vẻ đồng tình, vành tai thoáng ửng lên một tầng phấn hồng nhạt: “Ở đây tiện ."
Không tiện?
Không tiện cái gì cơ? Đàn Phục cảm thấy thật kỳ lạ. Nàng lặng lẽ dọn dẹp, bày biện thức ăn mang lên, sắp xếp trải đều từ chỗ Lý Thừa Di xung quanh, để ai cũng thể dễ dàng gắp món .
"Không cần phiền phức ."
Lý Thừa Di đưa tay định ngăn thì ngay giây tiếp theo, một đĩa rau xào thanh đạm đẩy đến ngay tầm tay ngài.
Lý Thừa Khải : "Đệ nhớ hồi nhỏ hoàng thích ăn rau xanh nhất mà."
Nhớ những lời khai ban nãy, trong mắt Lý Thừa Di xẹt qua một tia dò xét: "Đa tạ."
Tên thuộc quan một mực khai rằng, vì lời xúi giục của trướng Lý Thừa Khải, trúng kế ly gián nên mới phạm sai lầm.
Khi ngài áp giải kẻ đó về cung, biểu hiện của Phụ hoàng nhạt nhẽo đến lạ thường, hề phản ứng gay gắt, chỉ bảo ngài để lui .
Những diễn biến đó ngài rõ, đây cũng là lý do tại ngài đến tửu lâu nhanh như .
Lý Thừa Di thích ăn ngọt và cay, ăn chua, thích đồ mặn. Đàn Phục ghi nhớ kỹ càng từng chi tiết trong lòng.
Tình báo cứ bảy ngày tổng hợp một , hôm nay chính là ngày đến hạn. Mấy ngày nay thu thập khá nhiều tin tức, thậm chí còn tình cờ vài bí mật ai .
"A Đàn đang gì thế?"
Một giọng lành lạnh đột ngột vang lên bên tai. Chẳng Phó Lục Triêu nàng bao lâu, đôi mắt đen nhánh, hẹp dài của như hút vòng xoáy, thấu tâm can.
Một cách gọi mật, ái xa lạ thốt từ miệng , nhưng đây là đầu Đàn Phục thấy.
Suốt mười mấy năm qua, nàng ngừng đổi phận để ẩn nấp, nắm bắt thời cơ, thành nhiệm vụ với tổn thất nhỏ nhất.
Giờ đây, giọng trong trẻo của thiếu niên cố tình đè thấp xuống, đầu lưỡi lướt qua hai tiếng gọi thuộc như dòng suối trong vắt chảy tràn, khiến Đàn Phục thể đáp lời ngay lập tức.
Tận nơi sâu kín nhất trong cõi lòng nàng, những con sóng nhỏ lăn tăn bỗng cuộn trào, từng lớp, từng lớp.
Bên , Lý Vận tuy im ngoan ngoãn cạnh Lý Thừa Khải, nhưng ánh mắt vẫn ghim chặt về phía họ. Cơn ghen tức bốc lên ngùn ngụt mà chẳng thể gì , nàng đành trút giận lên bát chè đào mặt.
Nàng ném "xoảng" chiếc thìa xuống chiếc đĩa sứ thượng hạng, tạo một tiếng va chạm chói tai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nghe-don-phu-nhan-muon-giet-ta/chuong-16.html.]
"Mùi vị đúng là bằng đồ trong cung.” nàng lớn tiếng bình phẩm: “Nguyên liệu thì thấp kém, chẳng mua từ xó xỉnh nào, sánh bằng sự cao quý của hoàng cung . Cũng chỉ ăn để vị lạ miệng thôi, sớm muộn gì cũng ngán, đúng ?"
Sắc mặt Đàn Phục mảy may đổi, thậm chí tốc độ ăn cũng chẳng ảnh hưởng chút nào.
Câu của Lý Vận ngoài mặt là chê bai món ăn của tửu lâu Vương Lãng, nhưng thực chất câu nào câu nấy đều đang mỉa mai nàng:
Rằng xuất của nàng thấp hèn, Phó Lục Triêu đối với nàng cũng chỉ là cảm giác mới mẻ nhất thời mà thôi.
Tuy nhiên, những khác trong bàn tỏ khá khó coi. Dù ý đồ thực sự của Lý Vận là gì nữa, thì lời một mũi tên trúng hai đích đắc tội cùng lúc cả Vương Lãng và Phó Lục Triêu.
Vương Lãng gửi thiệp mời họ đến, dù là nể mặt Thái bộc Tự khanh thì bọn họ cũng chừa cho đối phương vài phần thể diện. Thái bộc Tự khanh là quan tam phẩm, phụ trách quản lý ngựa và các nguồn tài nguyên giao thông chiến lược, nắm trong tay quyền lực quan trọng, tuyệt đối thể coi thường.
"Lý Vận." Lý Thừa Di trầm giọng gọi tên nàng .
Lý Vận lập tức im bặt. Nếu nàng lời, ngoan ngoãn với Lý Thừa Khải, thì đối với Lý Thừa Di, đó là sự e sợ.
Mối quan hệ như nước với lửa giữa Hoàng hậu và Quý phi ở chốn hậu cung ai ai cũng . Cung nhân hầu hạ họ cũng tự động tránh mặt , ngoại trừ những dịp bắt buộc thể thoái thác.
Bọn họ từ nhỏ lớn lên cùng , tư tưởng nhồi nhét cũng khác biệt. Lý Vận chẳng hiểu mấy về Lý Thừa Di, nên tự nhiên sinh cảm giác sợ hãi vô cớ.
"Thật sự xin , đợi khi về cung nhất định sẽ sai quản giáo nghiêm ngặt hơn." Lý Thừa Khải lên tiếng xin .
Sắc mặt Vương Lãng lúc mới dịu đôi chút. Dù đối phương cũng là Hoàng tử, Công chúa, tự nhiên sẽ so đo để bụng gì.
Phó Lục Triêu đặt đôi đũa ngọc xuống, làn da hắt lên tia sáng lạnh lẽo ánh đèn. Giọng điệu của còn sự tùy ý như ngày thường, mà lạnh lẽo như thể tẩm qua băng tuyết: “Bất kể là nguyên liệu mua trong cung những thứ chúng đang ăn lúc , tất cả đều mọc lên từ mảnh đất bùn lầy chân chúng , lấy sự phân biệt sang hèn?"
Hắn kéo lấy một bát chè đào giống hệt, từng câu từng chữ thốt khiến trái tim Đàn Phục bỗng chốc thắt khó hiểu.
"Hơn nữa, nghĩ bát chè chỉ dùng để ăn nếm vị lạ. Ngay lúc , việc thể bắt gặp và từ từ thưởng thức nó, đó mới chính là sự may mắn của ."
Lý Vận cạn lời, ngờ những câu bâng quơ của Phó Lục Triêu phản bác trực diện như . Rõ ràng như thế.
Nàng ấm ức, định mở miệng cãi .
Đàn Phục còn giữ thái độ lơ bình thản như nữa. Quá tam ba bận, huống hồ Phó Lục Triêu mặt bảo vệ nàng như , nàng cũng tiếp tục nhẫn nhịn.
Nếu nàng cứ mù quáng nhượng bộ, những khiến kẻ khác đằng chân lân đằng đầu, mà còn tổn thương tấm lòng của giúp .
"Công chúa, Thánh thượng vốn luôn trân quý lương thực, xem hạt gạo như hạt vàng. Bất kể là gạo trắng ngũ cốc thô, Người đều coi trọng như , từng ý khinh rẻ. Vậy những lời công chúa ... là ý đồ gì?"
"Ngươi...” Lý Vận đột ngột phắt dậy. Nàng thể chịu đựng sự xen của khác, nhưng tuyệt đối chấp nhận việc Đàn Phục lôi Phụ hoàng để chèn ép .
Nàng lấy phận gì mà dám mở miệng cãi cơ chứ?
Khóe môi đỏ thắm của Đàn Phục cong lên, nàng với nhịp điệu thong thả. Phó Lục Triêu dang tay gác lên lưng ghế của nàng. Nàng ngửa dựa , đuôi mắt xếch lên, nụ nơi đáy mắt bừng sáng rực rỡ và kiều diễm.
Nàng chẳng bận tâm xem kẻ đối diện sẽ phản ứng .
Lý Vận ngoài mặt thì mỉa mai nàng, khoan bàn đến xuất của nàng thế nào, nhưng hiện tại nàng là thê t.ử Phó Lục Triêu minh hôn chính thú rước về.
Phản ứng của Phó Lục Triêu chính là lời tuyên bố lập trường rõ ràng nhất.
Phó Lục Triêu tuy quan hệ m.á.u mủ trực tiếp với Nhị hoàng t.ử và Tứ công chúa, nhưng vẫn là biểu của họ, là con trai độc nhất của Phó Hằng.
Nếu Nhị hoàng t.ử tranh thủ thế lực của phủ Tướng quân, thì tuyệt đối sẽ vì một chuyện xích mích nhỏ nhặt do chính họ gây mà trở mặt.
Nói cho cùng, cũng là do tự họ đuối lý .
Đàn Phục đây gọi là mượn thế chèn ép .
"Cái gì mà ngươi với , mau gọi biểu tẩu ." Lý Thừa Khải lên tiếng nhắc nhở, dường như hề biểu lộ chút bất mãn nào những lời của vợ chồng Phó Lục Triêu.
"Biểu tẩu đúng lắm, là do Vận Nhi năng hồ đồ ."
Quả nhiên, Lý Vận trừng mắt hồi lâu, biểu cảm của hai giống hệt khiến nàng nhất thời chẳng nên lườm ai.
Cuối cùng, nể mặt Lý Thừa Khải, nàng đành cố nuốt cục tức xuống bụng.
Bầu khí quỷ dị bao trùm, đều im lặng dùng bữa.
"Ý đồ gì ..." Phó Lục Triêu lặp câu , giọng điệu dịu đôi chút. Hắn nghiêng đầu, chằm chằm đôi bàn tay đang đan của nàng.
Những ngón tay thon thả, thon dài, đầu móng tay điểm xuyết lớp sơn đỏ, hệt như những cánh hoa mai rực rỡ giữa trời tuyết, vô cùng hút mắt.
Lòng bàn tay Đàn Phục bỗng tỏa một luồng nhiệt nóng rực lan khắp cơ thể.
Nàng định cử động, tách hai tay thì một bàn tay rộng lớn bao trọn lấy tay nàng. Từng ngón tay luồn dọc theo kẽ hở, đan cài chặt chẽ giữa những ngón tay nàng.
Mười ngón đan xen, khăng khít rời.
Phó Lục Triêu ghé sát gần. Xương mày thiếu niên cao vút tuyệt mỹ, trong từng lời đều toát lên sự mãn nguyện từ trong ngoài: “Học điều hữu ích , thì cũng trả chút thù lao chứ nhỉ." Ngón cái của ấn nhẹ lên khớp xương mềm mại của Đàn Phục, từ từ miết nhẹ.
Đàn Phục đồng tình với quan điểm . Làm bất cứ việc gì cũng thù lao.
Gương mặt nàng bừng sáng nụ . Nàng rụt bàn tay đang nắm lấy về, gắp một món ăn mà nàng cho là Phó Lục Triêu thích giữa bàn tiệc đầy ắp.
Nàng vô cùng nghiêm túc lời cảm tạ: "Đa tạ phu quân."
"..."
Phó Lục Triêu chọc cho tức đến bật , khóe môi khẽ giật giật. Giữa những kẽ tay dường như vẫn còn lưu ấm nóng rẫy.
"Bổn công t.ử cái vị trí , bảo bọn họ lên nhường chỗ ."
Một gã nam nhân ăn mặc dát vàng đeo bạc chỉ thẳng tay về phía vị trí ngay sát vách họ, hất hàm lệnh.
"Xin công tử, chỗ khách đặt ạ. Hay là tiểu nhân đổi cho ngài một vị trí khác nhé?" Quản sự hạ giọng xin .
Gã nam nhân vô cùng ngang ngược, hừ mạnh một tiếng. Tên tiểu tư bên cạnh lập tức thô bạo đẩy quản sự , đưa tay định đẩy tấm bình phong.
"Thiếu gia nhà chấm chỗ . Bọn họ nhường chỗ cho thiếu gia nhà là phúc ba đời đấy, khôn hồn thì ngoan ngoãn mà tránh ."
Tiếng ồn ào, hống hách cách một lớp bình phong gỗ đàn hương lượt vọng qua.