Nghe Đồn Phu Nhân Muốn Giết Ta - Chương 17
Cập nhật lúc: 2026-08-01 11:26:09
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vương Lãng đặt nhã gian cho bọn họ, vì Quý An cảm nhận rõ bầu khí náo nhiệt đại sảnh, uống rượu kể chuyện, hát.
Nhã gian tuy yên tĩnh và đảm bảo tính riêng tư, nhưng vì thiết kế khép kín nên sẽ cách biệt với khí sôi động bên ngoài, cũng như thể thưởng thức trọn vẹn màn thuyết thư ca xướng.
Thế nên, cái ắt sẽ mất cái .
Giọng của đám lớn. Rõ ràng bọn họ chẳng loại hiền lành gì, cũng vì thái độ hung hăng của gã nam nhân mà chịu nhường chỗ.
"Bọn mày thiếu gia nhà là ai ? Khôn hồn thì ngoan ngoãn mà nhường ghế đây!"
Những lời ngông cuồng, hống hách lọt tai khiến nhóm Quý An khỏi buồn . Quý An châm chọc: "Ta cũng xem thiếu gia nhà bọn chúng rốt cuộc phận cao quý cỡ nào."
Phó Lục Triêu hùa theo: "Hay là bảo qua đây giành chỗ của chúng thử xem, thế nào chẳng ngay."
Cuộc tranh cãi ở bàn bên cạnh càng lúc càng gay gắt. Gã nam nhân dường như quyết ăn thua đủ với cái vị trí đó, mặc cho khác khuyên can thế nào cũng nằng nặc đòi cho bằng .
Vương Lãng phẩy tay : "Để qua xem thử, đừng mất hứng của ."
Hắn mới dậy thì biến cố đột nhiên xảy . Thấy cậy thế ức h.i.ế.p thành, gã nam nhân bèn giở thói lưu manh, trực tiếp lệnh cho tên tiểu tư động thủ.
Bọn chúng xô đẩy, lôi kéo vô cùng thành thạo, rõ ràng đây đầu tiên trò cưỡng ép, ức h.i.ế.p khác như thế .
Biên độ động tác quá lớn khiến tấm bình phong cao ngất dựng cạnh đó đẩy đổ ập xuống. Tuy các bàn ở tầng hai thiết kế cách khá xa, nhưng để tăng thêm tính thẩm mỹ, giữa các bàn đều ngăn cách bằng những tấm bình phong bọc sợi vàng.
Tấm đổ đè lên tấm . Những bức bình phong nặng nề, đắt tiền cứ thế ngã rạp xuống thành một hàng dài tăm tắp, kéo theo cả rèm châu và rèm lụa rủ xuống xung quanh.
Tiếng la hét kinh hãi hòa lẫn với tiếng gỗ nặng nề va đập xuống sàn kêu "rầm rầm", tiếng vải vóc xé rách toạc, dấy lên những lớp bụi mù mịt bay lơ lửng trong trung.
Những tấm bình phong đổ ập xuống. Thiết kế của tửu lâu vốn đặt bình phong ngay sát chỗ , nên khối gỗ khổng lồ đổ rạp xuống gần ngay trong gang tấc.
Dưới cú sốc quá lớn, bản năng con thường sẽ tê liệt, kịp phản ứng mà chỉ c.h.ế.t trân tại chỗ.
Tuy nhiên, bản năng trui rèn qua quá trình huấn luyện khắc nghiệt lâu năm khiến Đàn Phục lấy một khắc chần chừ. Gần như dựa phản xạ cơ thể, cổ tay nàng dùng lực ấn mạnh, giật phắt Phó Lục Triêu kéo về phía .
Lực đạo của nàng nhanh chuẩn xác. Giữa khung cảnh hỗn loạn, nàng linh hoạt xoay đổi vị trí, chùng gối hất tung chiếc bàn gỗ sơn son đỏ chót. Mượn lực quán tính, nàng đẩy bật những đang quanh bàn xa.
Tay trái nàng vội vã vung , túm chặt lấy đai áo của Lý Thừa Di kéo giật về phía .
Tất cả an thoát khỏi phạm vi ảnh hưởng của tấm bình phong đang đổ ập xuống.
Bụi đất và mạt gỗ rơi lả tả. Mượn lực và dùng lực, sức nặng kéo lùi về phía của Đàn Phục vô cùng lớn, nhưng cơn đau rát do cọ xát và va đập với mặt đất như dự đoán xảy .
Một tiếng rên rỉ trầm đục vang lên ngay lưng. Nàng ngã đè lên một ai đó.
Phần xương bả vai cấn đến đau nhói, nhưng so với nền đá lạnh lẽo cứng nhắc, cơ thể dẫu cũng đóng vai trò như một lớp đệm giảm xóc tuyệt vời.
Mùi hương lạ lẫm xộc thẳng mũi. Đàn Phục lập tức lăn sang một bên, bất chấp cơn đau âm ỉ truyền đến từ bả vai, nàng ngoắt .
Là Lý Thừa Di.
Lúc chuyển đổi vị trí ban nãy, nàng lộn vòng qua hông Phó Lục Triêu, mở rộng gian để dễ bề hành động.
Sắc mặt ngài tái nhợt vì kinh hãi, lồng n.g.ự.c phập phồng lên xuống kịch liệt.
"Xin ."
Vạt váy Đàn Phục lấm lem bụi đất. Đồng t.ử nàng khẽ chuyển động, ngay đó nàng hạ thấp bờ vai xuống, giả bộ thở hổn hển từng ngụm lớn, hàng mi lấm tấm vài giọt nước mắt hoảng sợ.
Nàng từ từ xoay dậy, tìm kiếm bóng dáng Phó Lục Triêu.
Có lẽ do lúc đó lực kéo theo bản năng của nàng quá mạnh, Phó Lục Triêu văng sang phía bên nàng, trượt dài một đoạn mặt đất.
Hắn chống tay dậy. Cổ áo vốn dĩ chỉnh tề giờ xô lệch, lỏng lẻo trễ xuống do lực kéo mạnh, mái tóc đen cũng trở nên rối bời. Đôi mắt dán chặt từng cử động của nàng.
Đàn Phục l.i.ế.m nhẹ khóe môi, nhịp thở vốn luôn đều đặn tĩnh lặng bỗng chốc ngưng bặt. Nàng cố tình chớp mắt để ép một giọt nước mắt mỏng manh.
Tiếng động kinh hoàng phát từ tầng hai khiến đám đông huyên náo đại sảnh lập tức im bặt. Rất may là ai thương, đám hộ vệ tùy tùng thi hớt hải chạy ập lên.
Trò ầm ĩ, cãi vã vẫn chịu dừng . Gã nam nhân liếc qua với vẻ khinh khỉnh, ánh mắt nhanh chóng khóa chặt Đàn Phục mới lên. Trên khuôn mặt béo phị của gã nở một nụ dâm đãng: “Cô em xinh thế , đợi gia chiếm chỗ , qua đây hầu rượu gia vài ly nhé." Gã hung hăng đạp mạnh một chiếc ghế đổ nghiêng ngả.
"Nhanh lên, khuyên bọn bay điều một chút. Bọn mày biểu cô của tao là ai , hả? Là đương kim Quý phi nương nương đấy! Cứ cẩn thận kẻo quả ngon mà ăn !"
Lời ngông cuồng như , dù là tính tình đến mấy cũng thể nhịn cục tức . Đáy mắt Phó Lục Triêu tối sầm, đen đặc .
Bộ y phục chuẩn kỹ lưỡng của Lý Vận vấy bẩn, trâm cài tóc rơi rớt. Cơn bực tức kìm nén nãy giờ cuối cùng cũng chỗ phát tiết: "Bổn công chúa cũng xem kẻ nào to gan lớn mật đến , dám nhận xằng là họ hàng của mẫu phi ! Người !"
Khí thế của Lý Vận vô cùng bức . Nghe tên tiểu tư bên cạnh nhắc nhở, gã nam nhân mới miễn cưỡng đầu .
Lúc nãy gã chỉ để ý mỗi Đàn Phục. Tự phụ quen nhiều nhân vật m.á.u mặt ở kinh thành, từng thấy qua dung nhạo của nàng bao giờ nên gã mới dám lớn tiếng ăn phóng túng.
ngay khoảnh khắc rõ mặt những ở đó, huyết sắc khuôn mặt đỏ bừng của gã lập tức rút cạn. Trong đầu gã tự động khớp nối những khuôn mặt với các danh xưng tương ứng.
Thái tử, Nhị hoàng tử, Tứ công chúa.
Nhớ những lời thốt , ruột gan gã hối hận đến mức xanh lè xanh lét. Khoe mẽ quan hệ mà dám múa rìu qua mắt thợ, đụng ngay chính chủ. Gã run lẩy bẩy, lạnh toát sống lưng.
"Là do tiểu nhân mắt tròng, kinh động đến nhã hứng của các vị quý nhân, đáng c.h.ế.t, thật đáng c.h.ế.t." Gã giả bộ tự tát nhẹ hai cái mặt, định lời cho qua chuyện.
"Ngươi đúng là đáng c.h.ế.t thật." Phó Lục Triêu nhíu mày, đè nén nộ khí. Sáu mặt ở đây, mức độ tức giận của còn cao hơn .
Vương Lãng là kẻ tức giận nhất, xui xẻo tột độ. Hắn định bụng đợi tửu lâu đóng cửa xong sẽ tìm gã đạo sĩ gặp ở ven đường mấy hôm để cho nhẽ. Cái ngày hoàng đạo mà lão tính toán đây !
Vương Lãng vốn to con lực lưỡng, giọng oang oang kìm nén sự tức giận, lớn tiếng quát: “Nói dăm ba câu là phủi sạch trách nhiệm ? Người , khám xét ! Tửu lâu của dùng gỗ đàn hương thượng hạng, khám xong thì ném cổ ngoài, cấm bao giờ bước chân đây nửa bước."
"Vâng, ạ."
Gã nam nhân sởnn gai ốc khắp . Hình phạt đối với gã chẳng bõ bèn gì, gã ngoan ngoãn phối hợp vô cùng, tự giác moi hết những đồ vật giá trị .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nghe-don-phu-nhan-muon-giet-ta/chuong-17.html.]
Thậm chí gã còn cởi luôn cả chiếc áo choàng gấm Tô Châu khoác ngoài, ôm đầu lăn lê bò toài chạy té khói ngoài.
Tùy tùng của Lý Vận bồi thêm một cú đá lưng gã: "Phi! Nếu còn để ngươi dám mượn danh nghĩa của nương nương để mấy trò hạ lưu , sẽ cắt lưỡi ngươi."
Đàn Phục điềm tĩnh theo hướng gã bỏ chạy. Trong đôi mắt nàng một gợn sóng, lạnh lẽo như đang một vật c.h.ế.t.
Lúc , những cảm xúc sợ hãi mới dần ùa về. Lý Thừa Khải là đầu tiên lấy tinh thần, hai tay chắp , gương mặt vô hại nở nụ chân thành: “Đa tạ biểu tẩu tay cứu giúp. Bằng , tấm bình phong khổng lồ mà đập xuống, bọn thương đành, rủi mà hoàng mệnh hệ gì thì thật là rắc rối to."
" đấy, may mà tẩu phu nhân." Quý An hùa theo, thở phào nhẹ nhõm một .
Lý Thừa Di , khẽ nheo mắt , chắp tay cúi hành lễ tạ ơn.
Sự ơn là chân thành, nhưng tia nghi ngờ thoáng xẹt qua trong ánh mắt ngài cũng là chân thật.
Đàn Phục rủ mi che giấu cảm xúc nơi đáy mắt, hàng mi vẫn còn vương vấn chút ẩm. Nàng giữ nguyên tông giọng run rẩy, vẻ như mới hồn cơn kinh hãi, liên tục lùi về mấy bước.
Nàng xua tay, khóe miệng cố nặn một nụ gượng gạo: "Chỉ là trùng hợp may mắn thôi ạ. Dạo Vân Nhàn Các mới xây xong, vật liệu ăn cẩu thả nên thường xuyên xảy sự cố rơi rớt. Đây chỉ là phản xạ điều kiện mà thôi."
Nàng buột miệng bịa một lý do vô cùng trơn tru. Quả thực dạo Vân Nhàn Các mới xây xong, t.a.i n.ạ.n xảy liên miên. Chẳng qua đó là do các chủ bắt các nàng tỷ thí võ công bên trong lầu các, chứ chẳng do vật liệu xây dựng cẩu thả gì.
Không họ tin lý do , nếu nghi ngờ thì cứ việc điều tra. Vân Nhàn Các việc luôn kín kẽ, tính toán chu góc khuất, tuyệt đối để lộ bất kỳ sơ hở nào.
Phó Lục Triêu nãy giờ vẫn im lặng. Hắn mím môi, đưa tay phủi lớp bụi bặm bám váy nàng, cẩn thận vuốt từng nếp áo.
Trong đáy mắt lóe lên những tia sáng phức tạp. Tầm mắt lướt từ ngọn tóc Đàn Phục di chuyển chậm rãi lên , cuối cùng dừng ở bờ vai nàng. Đôi mắt đen thăm thẳm như mực trong nghiên, thể xua tan vẻ u ám.
"Phu quân?" Đàn Phục khẽ gọi, âm thầm quan sát nét mặt để đoán xem đang nghĩ gì.
Hắn nảy sinh nghi ngờ ?
Trái tim đập lên những nhịp đập xa lạ và bí mật. Hiếm khi Đàn Phục phủ định suy nghĩ đó của , tự hỏi bản liệu để lộ sơ hở quá rõ ràng .
Bầu khí lúc cũng thích hợp để tiếp tục nán . Vương Lãng phủi tay áo, làu bàu: “Hôm nay đúng là ngày xui xẻo. Ta bảo , đáng chọn cái ngày thắng độ chọi dế tháng mới đúng." Hắn càu nhàu: “Vậy hôm nay tới đây thôi, hôm khác chọn ngày hoàng đạo đàng hoàng mời qua ."
Vương Lãng vốn tính tình xuề xòa như . Ngay cả việc khai trương tửu lâu cũng chỉ là một cách để Thái bộc Tự khanh ép tu tâm dưỡng tính. Mọi tất nhiên sẽ ai để bụng so đo với .
~
Ánh trăng non treo đỉnh đầu, tỏa thứ ánh sáng bàng bạc. Vãn Tình dẫm lên bóng trăng, túc trực sẵn cổng phủ Thừa tướng. Nghe thấy tiếng bánh xe ngựa ầm ầm vọng , nàng liền xách đèn lồng bước tới nghênh đón, đỡ Đàn Phục bước xuống.
"Phu nhân, giờ Dậu . Nước tắm chuẩn xong, thể dùng bất cứ lúc nào ạ."
Lời của Vãn Tình như một lời nhắc nhở ngầm: đến giờ Dậu, thời điểm cần gửi tin tình báo .
Đàn Phục khẽ nghiêng đầu. Qua khóe mắt, nàng bắt gặp vạt áo quan màu đỏ rực của Phó Lục Triêu. Nàng xoay , : “Phu quân, nước nóng chuẩn sẵn, tắm nhé. Chàng tắm chung với ?"
Đàn Phục khum lòng bàn tay , trong đôi mắt trong veo lấp lánh ánh nước chứa đầy sự bạo dạn, ngang nhiên buông lời mời gọi.
Vãn Tình chắc chắn mang những đồ vật cần thiết đến phòng tắm. Vì , nàng cần tìm cách giữ chân Phó Lục Triêu, để đảm bảo sẽ đột ngột xông .
Thực đây Đàn Phục từng mối lo ngại . suốt chặng đường từ tửu lâu trở về phủ hôm nay, ánh mắt thỉnh thoảng quét qua nàng, mang đến một cảm giác rình rập, theo dõi sát .
Nàng âm thầm quan sát. Màn đêm đen kịt khiến thứ trở nên mờ ảo. Ánh mắt Phó Lục Triêu khẽ chớp, viền mắt ửng lên một tầng phấn nhạt, ánh rơi xuống bờ vai nàng.
"...Được." Đôi môi khẽ hé mở, nhưng kịp xong thì Đàn Phục ngắt lời.
"Nếu phu quân thì thôi , đây, phu quân cứ tự nhiên."
Đàn Phục xoay bước vô cùng dứt khoát, bước chân hiếm khi mang theo vẻ vội vã, như thể chỉ cần chậm một nhịp là Phó Lục Triêu sẽ đuổi theo bắt lấy .
Trong một thực hiện nhiệm vụ ngầm, Đàn Phục từng học qua thuật khẩu hình. Tuy quá điêu luyện, nhưng những câu đơn giản nàng vẫn thể khẩu hình môi mà đoán .
Hai sát như , nàng thấy rõ ràng, rõ ràng Phó Lục Triêu định mở miệng đồng ý.
Trong lòng Đàn Phục càng thêm khẳng định, tuyệt đối tùy tiện suy đoán tâm tư của Phó Lục Triêu.
Phòng tắm ở góc Tây Nam của chính viện, cửa sổ mở về hướng ngược với phòng ngủ. Bên ngoài cây cối um tùm rậm rạp, những động tĩnh nhỏ giữa đêm khuya khó ngoài phát hiện.
Lục Di đổ đầy nước nóng bồn. Hơi nước bốc lên mù mịt, lờ mờ lan tỏa khắp phòng. Sau khi xác nhận xung quanh ai theo dõi, nàng đưa giấy bút cho Đàn Phục.
Đầu bút lông cừu thấm đẫm mực. Ngay khoảnh khắc chạm mặt giấy, cổ tay Đàn Phục khẽ khựng một nhịp.
Nàng đang phân vân xem nên báo cáo sự thật về việc Lý Thừa Di thuận tay trái . Chuyện tuy là việc gì lớn lao, nhưng nếu rơi tay kẻ dã tâm, e rằng cũng sẽ gây chút rắc rối.
Vân Nhàn Các nhận đơn hàng bao giờ điều tra lai lịch của thuê. Một bên bỏ tiền, một bên việc theo yêu cầu. với phận hiện tại của nàng, nếu cẩn thận dễ cuốn vòng xoáy thị phi.
Dưới làn khói sương mờ ảo, lẽ ngấm nóng của nước, những dòng suy nghĩ cuồn cuộn trong đầu Đàn Phục bỗng chốc kết thành một khối, tựa như ai đó cầm một đầu sợi dây mà kéo căng .
Và ở phía đầu dây bên , rõ ràng chính là hình bóng của Phó Lục Triêu.
Cơ thể Đàn Phục chìm sâu trong làn nước nóng. Sự tỉnh táo vốn dường như dòng nước ấm áp mờ , mang theo một chút hoang mang vô định.
Xương quây xanh của nàng khẽ nhấp nhô. Ngòi bút lơ lửng trung nửa khắc, cuối cùng nàng vẫn quyết định xuống sự thật.
Những chuyện tiếp theo là điều nàng cần bận tâm. Hơn nữa, nàng cũng chẳng quan tâm, nhiệm vụ của nàng lúc chỉ là báo cáo việc sót chi tiết nào.
Con chim đưa thư vỗ cánh bay vút màn đêm đen đặc như hũ nút, những nhánh cây xòe che khuất ánh trăng mờ nhạt.
Giọng Đàn Phục còn lạnh lẽo hơn cả ánh trăng, dặn dò Lục Di: "Tìm gã nam nhân ban chiều ở tửu lâu, cắt lưỡi ."
Nàng nhớ cảnh tượng lúc đó. Mặc dù từ nhỏ đến lớn nàng những lời nh.ụ.c m.ạ như bao nhiêu , thậm chí còn những câu chói tai hơn thế gấp trăm .
Đàn Phục vốn dĩ thể chai lì, gợn chút cảm xúc, nhưng điều đó nghĩa là nàng sẽ dung túng cho kẻ khác phép xấc xược với .
"Chỉ thế thôi ? Tốt bụng ?" Lục Di kinh ngạc kêu lên.