Nghe Đồn Phu Nhân Muốn Giết Ta - Chương 18
Cập nhật lúc: 2026-08-01 11:26:10
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Chỉ thế thôi ? Sao bụng thế?" Lục Di tròn mắt ngạc nhiên.
"Sống mà thể chuyện chẳng còn tàn nhẫn hơn ? Cũng đến mức lấy mạng ."
Nàng đóng cửa sổ , cởi bỏ lớp áo lót sũng nước bám chặt . Ở phía vai trái, một vết bầm tím lớn hiện rõ mồn một làn da trắng ngần, mịn màng như ngọc, trông vô cùng chói mắt.
Đàn Phục chẳng hề bận tâm. Những vết bầm dập nhỏ nhặt đối với nàng chỉ là chuyện cơm bữa, vết thương bé xíu đến mức chẳng buồn dùng t.h.u.ố.c mỡ để bôi.
Khi nàng trở phòng ngủ, những ngọn nến đài thắp sáng, ánh lửa chập chờn hắt bóng lên tường.
Thời gian nàng tắm rửa lâu hơn Phó Lục Triêu một chút. Hắn xong áo ngủ, đang tựa chiếc bàn gỗ, đầu ngón tay gõ nhịp nhàng từng tiếng cộp cộp lên mặt bàn.
Thiếu niên vận bộ áo ngủ màu đỏ thắm. Cổ áo giao chéo buộc chặt, vẫn còn vương chút ẩm ướt, thấp thoáng để lộ những đường nét cơ bắp săn chắc, rắn rỏi.
Cánh cửa gỗ chạm trổ hoa văn đẩy từ bên ngoài, tiếng cọt kẹt trầm đục vang lên rõ mồn một. Đàn Phục bất chợt đụng ánh mắt của Phó Lục Triêu.
Đôi mắt chằm chằm chớp, khuỷu tay chống xuống bàn, mặc kệ chiếc cổ áo rộng trễ nải tuột xuống, mang theo một vẻ lười biếng, rã rời.
"Vừa nãy nàng nhanh như gì?" Phó Lục Triêu thẳng dậy, từng bước, từng bước tiến gần nàng.
Khoảng cách giữa hai cứ thế rút ngắn . Nàng cảm giác như đang khóa chặt mục tiêu, thể nào trốn thoát, nhưng chẳng hề mang theo chút sát khí nào, khiến nàng phần lúng túng .
Nàng cũng mặc bộ đồ ngủ màu đỏ thắm y hệt Phó Lục Triêu, vai khoác hờ một chiếc áo choàng. Mái tóc đen nhánh vẫn còn ẩm ướt xõa dài xuống dọc theo lớp áo.
Chưa đợi Phó Lục Triêu kịp bước đến gần, Đàn Phục nhanh chân lao lòng , túm lấy lớp áo choàng dày cộm ôm chặt lấy vòng eo thon gọn, đầy uy lực của .
"Thiếp sợ phu quân từ chối, cứ im lặng mãi chẳng gì."
Nàng vùi mặt n.g.ự.c , giọng nghèn nghẹt vang lên, như thể Phó Lục Triêu gây tội ác tày trời gì .
Những lọn tóc ẩm lạnh chạm da thịt qua hở của vạt áo, khẽ cọ xát như một chiếc lông chim, khơi lên từng trận ngứa ngáy râm ran, khiến làn da ửng lên một vệt đỏ.
Hắn gì. Sống mũi Đàn Phục tràn ngập mùi hương quen thuộc tỏa từ cơ thể . Hai thể ấm áp nép sát .
Trái tim Đàn Phục vốn luôn phẳng lặng như mặt hồ gợn sóng, nay bỗng đập rộn lên từng nhịp hối hả. Nàng rụt rè ngước mắt lên, thăm dò phản ứng của Phó Lục Triêu.
Người mặt đột ngột cúi thấp . Tấm lưng rộng lớn của ép xuống, khiến Đàn Phục ngả uốn cong về phía . Cánh tay nhanh như chớp vòng lưng nàng.
Quá đỗi bất ngờ, Đàn Phục khẽ kêu lên một tiếng thất thanh, cả ngã nhào, trọn lên cánh tay vững chãi của .
Xuyên qua lớp áo lụa mỏng manh, nàng cảm nhận rõ ràng từng thớ cơ bắp đang căng cứng, những đường nét cuồn cuộn nổi rõ.
Bước chân Phó Lục Triêu vẫn vững vàng, tay còn vòng qua vai ôm lấy nàng để giữ thăng bằng. Cả nàng gọn trong tay mà hề chút rung lắc nào.
"Phó Lục Triêu!" Đàn Phục cao giọng.
Kể từ lúc bữa tiệc ở tửu lâu kết thúc, thái độ của cứ là lạ. Nàng vẫn canh cánh trong lòng nỗi lo sợ rằng bắt đầu sinh nghi.
Trong căn phòng vắng lặng, lúc ngoại trừ ánh nến hiu hắt thì chẳng còn âm thanh nào khác, tiếng gọi của nàng vang vọng trong gian.
"Ừ, đây." Âm cuối của kéo dài, lười biếng.
Lòng bàn tay Đàn Phục đang cấu chặt lấy cánh tay liên tục siết , nhưng ngoài tiếng ừ hờ thì chẳng phản ứng nào khác. Vùng vẫy thành, Đàn Phục đành buông xuôi.
Nàng dứt khoát nương theo tư thế đó, vòng tay ôm cổ , ngoan ngoãn gục đầu lên vai , trông tĩnh lặng và hiền lành đến lạ.
Bờ vai Phó Lục Triêu thẳng tắp, khẽ rụt ngay khoảnh khắc chạm nàng. Đàn Phục men theo yết hầu lên , đường nét quai hàm sắc sảo, rõ ràng.
Tấm lưng Đàn Phục chạm lớp chăn gấm mềm mại. Nàng Phó Lục Triêu nhẹ nhàng đặt xuống giường. Chiếc áo choàng thô bạo lột , ném lỏng chỏng sang một bên.
Chiếc chuông nhỏ treo màn trướng đung đưa trong bóng tối, phát những tiếng leng keng trong trẻo.
Những nhịp đập thổn thức trong lòng Đàn Phục phẳng lặng trở . Những dự cảm ban nãy dường như đập tan, lúc dường như chỉ còn duy nhất một khả năng.
Nàng vẫn giữ nguyên tư thế cũ, đầu ngón tay vòng qua gáy , mái tóc đen dài kịp búi xõa tung mặt giường.
Sắc đen và đỏ đan xen , vẽ nên một bức tranh vô cùng kiều diễm, mang đến một lực sát thương thị giác mãnh liệt.
Kể từ đêm ở thư phòng ngày thứ hai hôn lễ, Phó Lục Triêu và Đàn Phục chuyển về ngủ chung ở gian phòng chính. hai cũng chỉ đơn thuần là ngủ chung giường mà thôi.
Ngoại trừ động phòng đêm tân hôn, Phó Lục Triêu hề bất kỳ hành động quá giới hạn nào. Hắn biểu lộ d.ụ.c vọng, Đàn Phục cũng cứ thuận theo tự nhiên.
Ánh mắt thiếu niên chạm hàng mi đang khẽ run rẩy của nàng. Hắn giúp nàng chỉnh một tư thế thoải mái nhất, đặt trọn vẹn cả nàng lên giường.
Cơ thể khẽ chuyển động theo từng thao tác. Đàn Phục theo bản năng co gối lên, vô tình huých trúng bụng của .
"Đừng lộn xộn, để xem."
Cảm nhận lực cản truyền đến từ bụng, Phó Lục Triêu giơ tay vỗ nhẹ, ấn chân nàng xuống.
Vốn dĩ chỉ là một động tác mang tính vỗ về, Đàn Phục cũng theo lời mà ngoan ngoãn im. Đôi mày thanh tú, đôi mắt sáng long lanh, đôi môi khẽ cong lên một nụ .
Rõ ràng vẫn giống hệt ngày thường, nhưng lọt mắt Phó Lục Triêu, cảm thấy nụ chẳng mấy phần thật lòng.
Bộ áo ngủ là do quản gia đặc biệt tìm thợ may đo cắt. Chất liệu thượng hạng, nhưng kiểu dáng là hàng chuyên dụng dành riêng cho tân hôn.
Dải dây buộc ngang lưng bề ngoài tưởng chừng thắt gọn gàng chắc chắn, thực chất chỉ cần kéo nhẹ một cái, chẳng tốn chút sức lực nào là tuột lỏng lẻo.
Nhịp thở của Đàn Phục nhẹ, khẽ, gần như thể nhận , nhưng khiến lồng n.g.ự.c Phó Lục Triêu như tảng đá đè nặng. Giống như từng thở của nàng đang hóa thành những sợi tơ vô hình, quấn chặt lấy .
Siết chặt theo từng nhịp đập.
Hắn đưa tay tháo dải dây buộc áo nàng . Đàn Phục mặt , ánh mắt rơi xuống mặt đất phía xa, phó mặc cho gì thì .
Bỗng nhớ điều gì, nàng vội vã đưa tay bao lấy mu bàn tay Phó Lục Triêu, đè tay .
"Không ."
"Không cái gì?" Phó Lục Triêu nghi hoặc nàng.
Đàn Phục lắc đầu, mở lời thế nào. Vết bầm tím vai vẫn còn đó, lúc để thấy thật thích hợp.
Nàng lý giải những suy nghĩ cự tuyệt đang nhen nhóm trong đầu . Chỉ đơn giản là nàng Phó Lục Triêu thấy vết bầm dập đáng sợ lưng .
Ánh mắt nàng vô cùng nghiêm túc, nụ giả tạo mặt biến mất, bầu khí u ám bao trùm quanh Phó Lục Triêu cũng theo đó mà tan biến.
Ánh mắt dán chặt đôi môi đang hé mở của Đàn Phục, hằn học ấn mạnh một cái, đầu ngón tay chạm sự mềm mại ướt át.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nghe-don-phu-nhan-muon-giet-ta/chuong-18.html.]
Một cái miệng ngọt ngào nhưng giỏi lừa .
Hắn cũng đáp trả: "Không ."
Đàn Phục ngơ ngác , đầu óc vốn đang rối bời nay câu lặp y hệt của cho m.ô.n.g lung hơn. Nàng chạm nụ thanh tao, tuấn tú của .
Phải thừa nhận rằng, dù tính khí Phó Lục Triêu phần kỳ quái, nhưng khuôn mặt quả thực chê . Ngũ quan hài hòa, mỹ đến từng chi tiết.
Trong khoảnh khắc Đàn Phục thất thần, lớp áo tuột khỏi bờ vai. Chất vải lụa mềm mại gọn trong tay , nhưng chỉ kéo xuống vai một chút.
"Chuyện ở tửu lâu hôm nay."
Cuối cùng Phó Lục Triêu cũng khơi mào chủ đề . Đàn Phục tập trung tinh thần, còn tâm trí mà bận tâm đến cảm giác lạnh lẽo khi làn da tiếp xúc với khí.
"Có đau , chỗ ."
Lòng bàn tay Phó Lục Triêu ấm. Hắn nắm lấy một bên eo lưng nàng, vết bầm tím vai trái lộ rõ mồn một mắt hai .
Đàn Phục hỏi: "Sao phu quân ?"
Vết thương do va đập, theo thời gian bề mặt bắt đầu chuyển sang màu xanh đen, trông càng thêm dữ tợn. Sắc mặt Phó Lục Triêu sa sầm , đôi lông mày nhíu chặt.
Hắn rằng, lẳng lặng bôi t.h.u.ố.c mỡ cho Đàn Phục.
Lọ t.h.u.ố.c mỡ lẽ Phó Lục Triêu chuẩn từ . Chất t.h.u.ố.c mát lạnh tan làn da nàng.
Vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc, thở lướt nhẹ qua gáy nàng, hề nửa điểm ái tà niệm. Hắn tán đều t.h.u.ố.c mỡ, từng chút, từng chút một.
"Sau mấy chuyện thế , thể đừng giấu ?"
Đàn Phục đáp: "Cũng vết thương nghiêm trọng gì, cần với phu quân, lo lắng bận tâm vô ích."
Hắn đột ngột ngước mắt lên. Đàn Phục cảm thấy hình như phần bực tức, quầng mắt đỏ lên, cụp mắt xuống tiếp tục lặng lẽ bôi thuốc.
Đàn Phục vẫn giữ nguyên tư thế, chút luống cuống .
Ngày thường nàng từng gặp tình huống yêu cầu như thế . Khi thực hiện các phi vụ ám sát, nếu may thương, nàng cũng chỉ c.ắ.n răng chịu đựng. Miễn là ảnh hưởng đến nhiệm vụ thì chẳng coi là vấn đề to tát gì.
Khi các chủ đời của Vân Nhàn Các còn sống, những mệnh lệnh ép buộc, Đàn Phục sẽ báo cáo đúng hạn các thông tin liên quan đến nhiệm vụ.
lúc đây, dáng vẻ cúi gằm mặt im lặng của Phó Lục Triêu còn sự ngang ngược, áp đặt như nữa, mà phủ lên một tầng buồn bã, thất vọng.
Đàn Phục ngập ngừng : "Nếu phu quân chê phiền, sẽ kể cho phu quân ."
Hắn từ từ ngước mắt lên, những tia sáng lấp lánh chớp động trong đáy mắt. Hắn lắc đầu: "Nếu nàng thì thôi , cẩn thận hơn một chút, ?"
Nhịp thở của Đàn Phục như ngừng , một luồng khí nóng chạy rần rần xộc thẳng lên trán. Nàng thẳng lưng dậy: "Thiếp ."
"Cái gì cơ?"
Đàn Phục rành rọt lặp : "Thiếp là đồng ý, sẽ giấu giếm phu quân."
"Là tự nàng tự nguyện đấy nhé."
Lớp t.h.u.ố.c mỡ phủ kín vết thương. Phó Lục Triêu chậm rãi, từ tốn đặt lọ t.h.u.ố.c xuống đầu giường. Ánh mắt kiên định, chậm rãi , giọng điệu hân hoan cao vút: “Vậy nàng cũng cẩn thận hơn, cũng sẽ... cẩn thận giữ gìn cho nàng."
Sự u ám, nặng nề mặt tan biến dấu vết. Dường như nắm thóp điều gì đó, hiện nguyên hình là một gã thiếu gia kiêu ngạo, đắc chí khi nhận lời vàng ý ngọc từ chủ nhân.
Rốt cuộc, nàng vẫn là để tâm đến .
Hiệu quả của việc bôi t.h.u.ố.c thật thần kỳ. Tối hôm , khi Vãn Tình hầu hạ Đàn Phục y phục, nàng liếc qua. Vết bầm nhạt nhiều, còn trông đáng sợ như nữa.
"Người bôi t.h.u.ố.c ?" Vãn Tình hỏi. Từ nhỏ nàng theo sát Đàn Phục cùng huấn luyện, đương nhiên hiểu rõ tính tình của chủ t.ử nhà .
"Ừ." Giọng Đàn Phục hiếm khi chút mất tự nhiên.
Vãn Tình bật thành tiếng, giúp nàng chải mái tóc: "Bôi t.h.u.ố.c thì sẽ nhanh khỏi hơn, cũng đến lúc nên để tâm chăm sóc ."
"Được , Lục Di về ?"
Đàn Phục vụng về lảng tránh lời trêu chọc của Vãn Tình. Lúc trong phòng chính chỉ hai bọn họ.
Khi nàng thức dậy, bên cạnh giường trống trơn. Phó Lục Triêu khỏi phủ từ sớm, quản gia là bạn bè rủ rê tụ tập.
Vãn Tình lắc đầu, lời kịp thốt khỏi miệng thì Lục Di mang theo lạnh buốt giá từ bên ngoài phi qua cửa sổ phòng. Động tác nhẹ như chuồn chuồn đạp nước, phát một tiếng động nhỏ nào.
Lục Di vẫn ghim trong lòng nhiệm vụ Đàn Phục giao phó hôm qua, hớt hải chạy chạy về. Nàng bẩm báo: "Muội Vân Nhàn Các để điều tra phận của . Đó là con trai của Hàn lâm viện Biên tu."
"Hàn lâm viện Biên tu?" Đàn Phục từng thấy chức danh trong hồ sơ ghi chép khi điều tra lai lịch của Phó Lục Triêu.
Quả thực là dây mơ rễ má với Quý phi. Chức Hàn lâm viện Biên tu mới cất nhắc lên cách đây mấy tháng. Thượng thư lệnh tuy chỉ hai mươi con gái ruột, nhưng các nhánh họ hàng chi phụ vô cùng đông đúc.
Vị Biên tu Hàn lâm viện qua tuổi tri thiên mệnh*. Người vợ cả ốm đau qua đời, đó cơ duyên xảo hợp cưới một nữ t.ử thuộc họ hàng xa của Thượng thư lệnh.
*50 tuổi
Gã nam nhân hôm qua chính là con trai của vợ cả sinh . Mượn danh tiếng của kế, dạo gần đây thường xuyên cáo mượn oai hùm, ức h.i.ế.p dân lành, ngang ngược bá đạo.
tên cũng đến nỗi mất não. Trước khi gây sự, bao giờ cũng cân nhắc địa vị của đối phương mới dám hạ thủ.
Chỉ là xui xẻo , nhưng cũng thật may mắn, đụng hôm qua chính là đám bọn họ.
Lục Di nhíu mày khó hiểu: " mà, khi xác minh xong phận, lúc mò đến phủ của thì cả cái sân viện bọn gia nhân rào kín mít, bên trong còn mấy vị đại phu nữa."
"Muội lẻn xem thử, bên trong nhà loạn cào cào cả lên. Trong miệng tên đó trống rỗng, lưỡi nhổ tận gốc. Hai mắt bịt kín bằng băng gạc đẫm máu, chắc là cũng mù luôn ."
Nói đoạn, Lục Di bắt đầu đưa lời đ.á.n.h giá khách quan: "Theo con mắt nhà nghề của , vết cắt cuống lưỡi cực kỳ ngọt, kẻ tay chắc chắn là hành sự lưu loát, dứt khoát."
Đàn Phục trang điểm, chải tóc gọn gàng. Nàng dậy hỏi: "Có tay chúng ?"
"Dạ, ." Lục Di thành thật gật đầu.
"Cũng , đỡ bẩn tay chúng ."
Tên gây thù chuốc oán khắp nơi, tiếng đồn xa lâu, chỉ là thời điểm xảy chuyện e là phần quá trùng hợp.
Đàn Phục đang mải suy nghĩ thì quản gia gõ nhẹ cửa chính của tiểu viện, dõng dạc bẩm báo từ bên ngoài: “Bẩm phu nhân, Nhị tiểu thư của phủ Thượng thư hiện đang đợi ngoài cửa phủ xin cầu kiến. Nô tài đặc biệt đến thỉnh thị ý kiến của ."