Nghe Đồn Phu Nhân Muốn Giết Ta - Chương 19
Cập nhật lúc: 2026-08-01 11:26:11
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Bẩm phu nhân, Nhị tiểu thư của phủ Thượng thư hiện đang đợi ngoài cửa phủ xin cầu kiến. Nô tài đặc biệt đến thỉnh thị ý kiến của ."
Nhị tiểu thư phủ Thượng thư?
Hai cô con gái ruột của Thượng thư lệnh đều yên bề gia thất, trong phủ hiện giờ chỉ còn mỗi con trai thứ nhận nuôi từ nhánh họ hàng xa.
Vậy gọi bằng danh xưng , chắc chắn chỉ thể là Tống Khanh Nghi, con gái của ông .
"Mau mời nàng đây ."
Hiện tại Phó Lục Triêu vẫn về phủ, nàng cũng Tống Khanh Nghi đột ngột đến thăm vì chuyện gì. xét về tình về lý, nàng cũng thể cự tuyệt ngoài cửa .
Quản gia dẫn tiền sảnh, cung kính rót nước mời mọc. Đám hạ nhân nối đuôi bưng lên đủ loại bánh trái, mứt quả, xếp ngay ngắn bàn.
"Mạo đến thăm, phiền biểu tẩu ."
Tống Khanh Nghi vẻ rụt rè, e ngại, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng. Theo nàng là hai tỳ nữ, chính là hai gặp trong phủ Tướng quân.
Trên tay nàng vẫn bưng một chiếc khay gấm, phủ vải lụa đỏ như .
Đàn Phục lẳng lặng quan sát, gương mặt nở nụ tươi tắn: "Biểu , hôm nay ngọn gió nào đưa đến đây ?"
Tống Khanh Nghi bấu chặt lấy quai xách của hộp thức ăn, ánh mắt vô thức liếc lưng, giọng cất lên phần the thé: “Sắp tới là ngày mừng thọ của Thái phó đại nhân, dự định tổ chức giữa tháng Mười một. Thiệp mời chuẩn xong xuôi để gửi , chắc do đưa thiệp sơ suất nên mới đưa nhầm thiệp của biểu ca và biểu tẩu đến phủ Tướng quân. Cô mẫu đặc biệt dặn mang đến đây."
Tống Khanh Nghi run rẩy thốt lên. Đường đường là tiệc mừng thọ của Thái phó, thể để xảy sai sót ngớ ngẩn như .
Chắc chắn là cô mẫu dùng thủ đoạn nào đó, ép bọn họ gửi thiệp đến phủ Tướng quân. Rồi sai nàng mang đến, nhân cơ hội để tiếp cận Phó Lục Triêu.
Tống Khanh Nghi cảm thấy chẳng khác nào một con rối gỗ Tống Dung Anh giật dây, từ trong ngoài đều bà nắm thóp điều khiển.
Cách ăn mặc trang điểm của nàng hôm nay đều do một tay Tống Dung Anh sắp đặt. Bộ váy lụa màu hồng đào nhạt rõ ràng chẳng khác gì bộ đồ Đàn Phục từng mặc.
Hai tỳ nữ theo hầu phía cũng là bà cử đến để theo dõi, giám sát nàng .
Tống Khanh Nghi ngàn vạn chuyện , nhưng cha nàng vì củng cố địa vị trong phủ Thượng thư tình nguyện đẩy con gái bia đỡ đạn. Mẹ nàng đang ốm nặng, nàng chẳng còn lựa chọn nào khác.
Sống lưng nàng cứng đờ. Nhớ mệnh lệnh của Tống Dung Anh khi khỏi phủ, ánh mắt nàng cứ đảo liên tục về phía : "Biểu ca nhà ạ? Sao thấy biểu ca ?"
Sự căng thẳng, rụt rè của Tống Khanh Nghi gần như đông đặc cả bầu khí. Ngay cả tỳ nữ lưng nàng cũng nhận điều bất thường.
Tỳ nữ định bước lên, Đàn Phục nhanh chóng cất lời.
"Phiền biểu cất công mang thiệp mời đến tận nơi, còn chạy qua chạy vất vả. Mau xuống nghỉ chân uống chén nước , phu quân ngoài , lát nữa sẽ về thôi."
Giọng êm ái, từ tốn của Đàn Phục vang lên. Cứ theo đà của Phó Lục Triêu, nàng cũng năng dứt khoát, cho phép ai từ chối.
"Vãn Tình, nhận lấy thiệp mời cất cẩn thận. Dẫn hai vị cô nương đây xuống nghỉ ngơi một chút, trò chuyện riêng với biểu ."
"Vâng ạ."
Tỳ nữ vẫn nắm chặt lấy khay gấm chịu buông. Lục Di Vãn Tình bước lên nhận, với sức mạnh của , nàng chỉ cần giật nhẹ một cái là lấy ngay.
Những sợi tua rua tấm lụa đỏ chỉ kịp khẽ rung lên.
"Mời lối ."
Vãn Tình dẫn đường. Sắc mặt hai tỳ nữ khá khó coi, ánh mắt đầy lo lắng Tống Khanh Nghi. Vãn Tình lên tiếng mời thêm nữa.
Dù trong lòng mười vạn cam tâm, nhưng đây dẫu cũng là phủ nhà , thể quá đà .
Khi hai ả tỳ nữ khuất bóng, Tống Khanh Nghi mới thở phào nhẹ nhõm mặt, một thở dài yếu ớt khẽ thoát từ lồng ngực.
"Biểu , đừng câu nệ quá, cứ tự nhiên ."
Hôm nay Đàn Phục diện một bộ áo váy màu vàng sậm. Sắc vàng nhạt phối với màu hồng đào nhạt của Tống Khanh Nghi quả thực xứng đôi, nhưng sự bắt chước gượng ép càng nàng thêm khó xử.
Lòng bàn tay Tống Khanh Nghi rịn mồ hôi ướt đẫm, nàng đặt chiếc hộp thức ăn xuống bàn.
"Đây là bánh ngọt tự tay , nhắc với biểu tẩu đấy. Không biểu tẩu thích hương vị nào nên mỗi loại một ít, mong biểu tẩu đừng chê."
Những chiếc bánh trong hộp tạo hình vô cùng tinh xảo, nhỏ nhắn, xinh xắn. Nhìn độ căng mọng, tròn trịa là đủ bỏ đó bao tâm huyết.
Đàn Phục đ.á.n.h giá, hộp bánh còn hấp dẫn hơn những chiếc bánh mà Phó Lục Triêu mua ở quán lề đường nhiều.
Nàng vốn tưởng nàng chỉ đãi bôi khách sáo, ngờ Tống Khanh Nghi khéo tay đến .
"Đa tạ biểu ."
Đàn Phục nhón lấy một miếng bánh nhỏ. Mùi thơm thanh mát tỏa ngào ngạt, c.ắ.n một miếng, vị ngọt thanh tan chảy trong miệng, hề cảm giác gắt ngán.
Tống Khanh Nghi bóp chặt tay. Nàng hiểu tại trở nên căng thẳng, tập trung cao độ đến .
Nàng tự tin tài nấu nướng của , bởi từ nhỏ say mê chuyện bếp núc và vô cùng năng khiếu.
Hồi cha nàng nhận con thừa tự, thỉnh thoảng nàng vẫn tự mấy món đồ ăn vặt mang bán để kiếm tiền mua t.h.u.ố.c cho .
Tống Khanh Nghi kiếm chuyện bắt chuyện: "Tiệc mừng thọ của Thái phó đại nhân, biểu ca và biểu tẩu ạ?"
"Đương nhiên là ." Đàn Phục từ từ nuốt trôi miếng bánh.
Thái phó là đầu quan văn trong triều, là ông ngoại của Thái tử, là gia tộc nhà ngoại của Hoàng hậu. Tiệc mừng thọ của ông chắc chắn sẽ tổ chức vô cùng long trọng, linh đình.
Thậm chí ngay cả một luôn đối đầu gay gắt triều đường như Phó Hằng cũng nhận thiệp mời, lễ tiết chu đáo đến mức chê .
"Biểu tẩu cần hỏi qua ý kiến của biểu ca ?"
Theo như những gì Tống Khanh Nghi , trong lời đồn đại, Phó Lục Triêu đây tuy ăn chơi trác táng, tiệc tùng rượu chè thiếu mặt bao giờ, nhưng kể từ khi phong hàm Thừa tướng, bao giờ lui tới những buổi tiệc tùng giao tế chốn quan trường nữa.
Mọi tấm thiệp mời đều thẳng thừng khước từ. Dù nể mặt nhận lấy, thì đến ngày dự tiệc, bóng dáng cũng bặt tăm bặt tích.
Cô bạn khuê các của nàng cũng từng than vãn rằng, lúc gặp mặt Phó Lục Triêu một mà khó như hái trời.
Ngoại trừ những yến tiệc chính thức, tìm tung tích của Phó Lục Triêu quả thực là mò kim đáy bể.
Đàn Phục khẽ lắc đầu: "Chàng sẽ đồng ý thôi, dễ chuyện lắm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nghe-don-phu-nhan-muon-giet-ta/chuong-19.html.]
Phó Lục Triêu từng hứa với nàng, việc lớn nhỏ trong phủ đều do nàng quyền định đoạt.
Huống hồ Đàn Phục nghĩ, Phó Lục Triêu chỉ thỉnh thoảng giở chứng trẻ con thôi, chứ xét về tổng thể thì gây khó dễ.
Tiệc mừng thọ của Thái phó là một sự kiện thể .
Tống Khanh Nghi: Rất... dễ chuyện ?
Nhìn vẻ mặt nghiêm túc, giống như đang đùa của Đàn Phục, Tống Khanh Nghi đành mỉm cho qua. Chuyện của hai vợ chồng son nhà , nàng cũng tiện tọc mạch nhiều.
Trong phòng khách bỗng chốc rơi tĩnh lặng. Nhìn vẻ mặt đắn đo, ngập ngừng của Tống Khanh Nghi, Đàn Phục liền chủ động nắm lấy tay nàng .
"Giờ vẫn còn sớm, biểu thể kể cho những quy tắc, lễ nghi cần chú ý trong bữa tiệc ? Ta từng tham gia những dịp như thế bao giờ, trong lòng cũng thấy hồi hộp. Không phiền biểu quá ?"
Biểu hiện của Tống Khanh Nghi rõ ràng là bình thường. Tay toát mồ hôi lạnh, ánh mắt láo liên, lơ đãng, đều là những dấu hiệu của sự chột .
Vậy nên, việc nàng cố ý tiếp cận bọn họ chắc chắn là mục đích. Điều khó để đoán .
Thế nhưng, Đàn Phục vẫn điềm nhiên như , khéo léo đỡ lời giải vây cho nàng . Dù mang ý đồ riêng, nhưng Đàn Phục Tống Khanh Nghi hề ác ý.
Đó chỉ là sự giãy giụa yếu ớt, cam chịu của một kẻ yếu thế, nhưng vô cùng chân thật.
Câu của Đàn Phục như đ.á.n.h trúng tim đen của Tống Khanh Nghi. Tống Dung Anh khi khỏi phủ hạ lệnh: bằng giá ép bọn họ dự tiệc, cố gắng tạo tiến triển mới. Đây là cơ hội ngàn vàng thể bỏ lỡ.
Lời đồng ý dứt khoát của Đàn Phục ngoài sức tưởng tượng của nàng , giống như ch.ó ngáp ruồi .
Nàng thể nào chống đối Tống Dung Anh . Nếu bà phật ý, cơn thịnh nộ giáng xuống đầu cha nàng , đang bệnh tật ốm yếu của nàng sẽ sống ?
Những lời của Đàn Phục tựa như một chiếc phao cứu sinh, ném xuống cho nàng một cơ hội để ngoi ngóp thở.
Tống Khanh Nghi vô cùng cảm kích, thể từ chối chứ. Sự e dè, hổ nháy mắt bay biến sạch, nàng lưu loát kể rành rọt từng chi tiết, từng quy củ một.
Từ lúc Vãn Tình dẫn hai tỳ nữ khỏi phòng, bên trong mãi thấy động tĩnh gì. Quản gia tính toán thời gian, định bước trong rót thêm thì...
"Trong phòng khách khách ?" Một giọng trong trẻo, mang theo ý dò hỏi vang lên, quen thuộc đến mức khiến quản gia giật b.ắ.n .
Quản gia , thấy Phó Lục Triêu bước qua cổng sân . Gót giày đạp lên ngạch cửa, thở phần dồn dập.
"Bẩm thiếu gia, Biểu tiểu thư đến chơi ạ."
"Biểu tiểu thư?" Đôi lông mày Phó Lục Triêu nhíu , vẻ mặt tỏ rõ sự mờ mịt, chẳng chút ấn tượng nào.
Quản gia nhắc nhở: "Là Nhị tiểu thư của phủ Thượng thư, Tống Nhị tiểu thư thưa thiếu gia. Phu nhân đang tiếp khách trong phòng, nô tài đang định châm thêm nước."
Châm thêm nước? Tức là bọn họ chuyện với từ lâu .
Phó Lục Triêu tiện tay đón lấy khay từ tay quản gia, sải bước dài tiến trong. Chiếc áo choàng bay phần phật cuốn theo một cơn gió lạnh, để một câu: “Ngươi lui xuống nghỉ ngơi , để cho, vất vả ."
Quản gia rụt tay trong tay áo, thật sự ngờ sự việc xoay chuyển theo hướng , đành lẩm bẩm: "Thiếu gia vui là ."
Phòng khách thiết kế khá đơn giản, bày biện trang trí gì cầu kỳ. Ngay cửa đặt một bức bình phong gỗ chạm trổ hoa văn tinh xảo, qua những khe hở điêu khắc, những tia sáng nhạt nhòa len lỏi lọt qua.
Phó Lục Triêu vòng qua bức bình phong, một cảnh tượng sống động, tươi tắn hiện mắt.
Hai cô thiếu nữ vui vẻ, tay đan đặt cạnh chén . Tống Khanh Nghi đang say sưa kể về những mối quan hệ phức tạp, lắt léo chốn quan trường, đôi má ửng hồng.
Đàn Phục cũng đang mỉm . Đôi mắt tựa hồ chứa đựng cả ngàn vì lấp lánh, chăm chú ghi nhớ từng lời nàng .
Một hình ảnh rạng rỡ và tràn đầy sức sống.
Vì hướng phía cửa chính, Đàn Phục là đầu tiên thấy dáng dong dỏng cao cạnh bức bình phong. Ánh mắt nàng khẽ lướt qua Tống Khanh Nghi, nở một nụ rạng rỡ: “Sao phu quân về ?"
Hắn thong dong bước tới, mang theo chút sương của buổi sớm mai, đáp: "Ta châm thêm cho hai nàng dùng kèm bánh ngọt."
Phó Lục Triêu dáng vẻ tủm tỉm của Đàn Phục, hàm răng khẽ nghiến lấy đầu lưỡi, thôi.
Giọng của Tống Khanh Nghi bỗng dưng im bặt khi thấy tiếng bước chân của Phó Lục Triêu. Nàng lúng túng dậy, nhún thi lễ: “Nếu biểu ca về, Khanh Nghi xin phép cáo lui . Hẹn gặp biểu tẩu trong bữa tiệc mừng thọ sắp tới."
Lúc xoay bước , nàng lén lút liếc trộm Phó Lục Triêu một cái. Thấy sắc mặt vẫn bình thản, vẻ gì là vặn hỏi ngăn cản, Tống Khanh Nghi mới thở phào nhẹ nhõm.
Chuyến coi như là thể về bẩm báo với Tống Dung Anh .
Căn phòng khách rộng thênh thang giờ chỉ còn hai bọn họ. Đàn Phục giành quyền lên tiếng , giọng rộn ràng niềm vui: “Ban nãy biểu đích mang thiệp mời đến tận phủ, là tiệc mừng thọ của Thái phó đại nhân. Chắc hẳn bữa tiệc quy tụ nhiều khách khứa danh giá, nhưng mà từ đến nay, từng tham gia những dịp trọng đại thế bao giờ."
Phó Lục Triêu cao hơn nàng một cái đầu, Đàn Phục ngửa cổ lên mới rõ mặt . Ánh mắt nàng chạm đôi mắt đen láy đang rủ xuống của thiếu niên.
Dư âm câu của Đàn Phục vẫn còn vương vấn bên tai. Hàng mi dài của Phó Lục Triêu che khuất cảm xúc đong đầy trong đôi mắt, khẽ c.ắ.n chặt môi .
"Đã thì cứ . Ta cùng nàng, bên phía nữ quyến nàng cần bận tâm, sẽ sắp xếp chu việc từ ."
Lời ân cần, chu đáo thái quá của khiến Đàn Phục chút ngẩn ngơ. Cơ thể tự động phản xạ nhanh hơn não, nàng đưa tay định nắm lấy vạt áo , nhưng chụp hụt .
Lòng bàn tay chạm nhẹ lớp vải lụa trơn bóng, Phó Lục Triêu nhanh như chớp giật tay , giấu nhẹm lưng. Hắn lùi hai bước, né tránh sự tiếp xúc của nàng.
Đây là phản ứng từng ở đây. Đàn Phục đành rụt tay về, ánh mắt ấm ức, tủi : "Phu quân."
Trong đầu nàng tua thật nhanh những sự việc xảy , những lời , thấy gì sai sót.
Đầu mũi Đàn Phục khẽ động, nàng ngửi thấy một mùi hương vô cùng quen thuộc. Lẫn trong mùi sương lạnh và hương thơm, một mùi vị lạc lõng .
Là mùi m.á.u tanh.
Đáy mắt nàng thoáng qua một tia nghi hoặc. Đàn Phục liếc duy nhất trong phòng ngoài , dè dặt hỏi: "Phu quân nãy ? Chàng chê bai A Đàn như , là thêm nào khác ..."
"Không thích A Đàn nữa ?"
Lúc câu , đôi mắt Đàn Phục ngân ngấn nước. Nàng dùng cái xưng hô học ngày hôm qua, hạ giọng nũng nịu thì thầm với .
Câu hỏi mang theo sự trách móc xen lẫn chút tủi cứ thế văng vẳng bên tai. Đôi bàn tay giấu lưng khẽ run rẩy. Phó Lục Triêu hít một thở khe khẽ.
"Nàng đừng nghĩ ngợi lung tung. Là sáng nay lúc xem chọi gà với bọn họ, chẳng cẩn thận dính chút m.á.u gà lên vạt áo thôi. Bẩn lắm, nàng đừng động ."
Một lặng trôi qua. Nhịp thở của Phó Lục Triêu bình trở . Hắn đổi giọng, rành rọt từng chữ một: “Chúng thành hôn, thì là bình đẳng. Nàng thể chuyện đàng hoàng, nếu nàng , thì cần miễn cưỡng như ."