Nghe Đồn Phu Nhân Muốn Giết Ta - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-08-01 11:25:52
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiếng động thu hút sự chú ý của Ngọc Nương. Mụ vịn tay bình phong, nhỏ giọng hỏi: "Cô nương?"

"Không chuyện gì ." Đàn Phục xua tay.

Cảm nhận sự mát lạnh của đồ vật chạm da thịt, nàng tranh thủ ăn nốt miếng bánh ngọt còn trong tay.

Là do Lục Di lén mang tới cho nàng.

Cả hội trường đang bước giai đoạn cạnh tranh khốc liệt nhất. Đèn lầu hai bật sáng, một tỳ nữ nâng chiếc đèn lưu ly lên xướng giá.

"Năm ngàn lượng bạc trắng."

Tiếng kim rơi cũng thể thấy. Cả bàn tiệc im lặng trong chốc lát, nhiều công t.ử âm thầm đặt chiếc đèn lưu ly trong tay xuống.

Đa phần những đến đây đều là công t.ử thế gia, tiền tiêu vặt hàng tháng cũng chỉ rơi từ năm mươi đến một trăm lượng.

Năm ngàn lượng bạc trắng tuy vẫn thể lấy , nhưng cũng đủ để bản ăn chơi xả láng hơn nửa năm trời. Cân đo đong đếm thì thấy đáng.

Quý An vẫn tiếp tục theo giá. Gia tộc y nền tảng vững chắc, chút bạc chẳng bõ bèn gì, cùng lắm khi về phủ mắng vài câu là cùng.

Y tận mắt xem xem lời đồn là thật .

Quý An định nâng đèn thì ánh đèn từ phía bên cạnh chợt sáng lên và đưa cao. Y ngoái đầu sang .

Chỉ thấy Phó Lục Triêu đang dùng một tay chống cằm, đầu ngón tay khẽ gõ lên đèn. Ánh sáng chiếu hắt lên xương chân mày kiệt xuất của . Giọng trầm bổng mang theo chút trêu đục, rành rành dáng một gã phá gia chi tử: “Năm ngàn lượng.” ngừng một chút, bật khẩy như thể nhắm tất cả xung quanh: “Là vàng." 

Lời của Phó Lục Triêu thốt khiến ai nấy đều chấn động. Mọi ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía , ánh lên sự ghen tị, kinh ngạc và ngưỡng mộ đan xen.

Quý An chớp mắt liên tục, bàn tay y nắm hờ lấy cánh tay : "Phó, Phó ? Huynh thật đấy ?" 

Trời đất ơi, Phó chẳng hứng thú gì với chốn lầu xanh kỹ viện ?

Thế thì năm ngàn lượng vàng tính là đây!

Đây là năm ngàn lượng vàng đó! Một ngàn lượng, y còn c.ắ.n răng, chạy vạy vay mượn khắp nơi mới gom đủ.

Chuyện... chuyện ...

Phó Lục Triêu hất cằm nhướng mày với y, đuôi tóc buộc cao rủ xuống. Quý An chợt hiểu , gật đầu lia lịa.

Y cũng ưỡn ngực, hãnh diện ngay ngắn bên cạnh Phó Lục Triêu.

Chắc chắn Phó cũng thấy hứng thú với lời đồn đây mà, hai quả hổ danh là .

Xung quanh tĩnh lặng mất vài giây, ầm ầm nhốn nháo. Đám xem ngoài lan can còn ồn ào hơn gấp bội.

Đừng là năm ngàn lượng vàng, bách tính bình thường cả đời khi còn từng thấy một lượng vàng nào.

"Xin chư vị trật tự!" Ngọc Nương cố gắng trấn an sự hỗn loạn, trong lòng chút bất mãn. Mụ lặng lẽ đưa mắt lên lầu hai.

Mụ ngay là bừa thế kiểu gì cũng sinh chuyện mà.

Sau lớp rèm ở cửa nhã gian lầu hai một bóng đang , nhưng tuyệt nhiên hề động thái nâng đèn.

"Công t.ử thật sự giá năm ngàn lượng vàng ?" Ngọc Nương nở nụ xã giao.

"Tất nhiên." Phó Lục Triêu chẳng hề để tâm đến động tĩnh xung quanh. Khóe mắt cong cong, nụ hờ hững treo môi.

Đằng bức bình phong, hàng mi Đàn Phục khẽ nâng lên, sắc mặt bộc lộ quá nhiều cảm xúc.

Linh Nguyện hội vốn dĩ mang rủi ro lớn, chuyện rõ với họ từ . Một khi sai sót, Vân Nhàn Các sẽ chịu trách nhiệm.

Ngọc Nương đưa mắt quanh hội trường: "Chư vị còn ai tăng giá ?"

Phó Lục Triêu cũng tươi đảo mắt khắp lượt.

Một sự im lặng bao trùm.

Ngọn đèn lưu ly ở nhã gian lầu hai cũng vụt tắt.

"Chúc mừng vị quý nhân đoạt ngôi vị khôi thủ với mức giá năm ngàn lượng vàng! Lấy ánh đèn sáng rực chứng." Ngọc Nương gạt chiếc đèn đang nhấp nháy mặt Phó Lục Triêu : “Nếu chư vị quý khách vẫn còn nhã hứng, xin cứ tiếp tục uống rượu thưởng nhạc."

"Dám hỏi tâm nguyện khi nào thể thực hiện?" Quý An phẩy tay áo hỏi.

"Lúc nào cũng ."

Ngọc Nương kịp trả lời thì Đàn Phục vòng qua tấm bình phong bước . Châu ngọc trang sức bạc kêu đinh đang, làn da trắng như mỡ đông, mang đến một lực sát thương thị giác mãnh liệt hơn hẳn lúc .

Viên ngọc đính trán nàng khẽ đung đưa, ánh mắt lớp trang điểm lưu chuyển sống động. Đàn Phục xuống đài, đón lấy chiếc đèn của Phó Lục Triêu, in lên đó một nụ hôn đỏ chót. 

"Công t.ử ước khi nào? Nô gia nguyện dốc hết sức để thỏa mãn ngài."

Quý An c.h.ế.t tại chỗ.

Phó Lục Triêu cũng sững một thoáng, lập tức định thần . Vạt áo xanh buông rủ, bên hông đeo một miếng ngọc bội cùng chiếc chuông bạc chạm rỗng. Âm thanh trong trẻo vang lên càng tôn lên dáng vẻ ngang tàng, phô trương của .

Hắn dừng bước ngay chân Đàn Phục. Một , một , ép nàng rủ mắt xuống. 

Thân hình thiếu niên cao, bục Hồng Tụ chỉ tầm hai thước rưỡi, dù Đàn Phục đó cũng cao hơn là bao.

Phó Lục Triêu đưa tay vuốt nhẹ lên vết son đỏ chiếc đèn trong tay nàng. Giọng trong trẻo, mang theo ý .

"Vân Nhàn tự do." Hắn gằn từng chữ một, cốt để tất cả mặt đều rõ: “Đàn Phục cô nương, gả cho ?"

Lúc , những đến xem náo nhiệt ở vòng ngoài vãn bớt. Cả sảnh đường ồ lên kinh ngạc, vẻ chấn động hiện rõ từng khuôn mặt. 

Nếu như năm ngàn lượng vàng ban nãy là sự kinh ngạc xen lẫn chút mặc nhiên, thì khoảnh khắc , sự khó hiểu lấp đầy tâm trí họ.

Tuy triều Đại Thịnh dân phong cởi mở, nhưng địa vị của nữ t.ử lầu xanh rốt cuộc vẫn vô cùng thấp hèn, đê tiện.

thích đến mấy, nạp ngoại thất thất cũng là miễn cưỡng lắm .

Con cháu thế gia, nhất là những gia tộc hiển hách như họ, chuyện hôn nhân đại sự đều do lệnh cha , lời mối lái định đoạt.

Sao thể tùy tiện đến mức .

Ngọc Nương cũng lời tuyên bố của cho hết hồn, vội vã phất khăn: "Công t.ử xin cẩn trọng lời ."

Đáy mắt Đàn Phục cũng thoáng hiện lên một tia mờ mịt.

Nàng vốn tưởng sẽ yêu cầu tiền tài, mỹ nhân, thậm chí là g.i.ế.c cướp của, nhưng ngờ thế

Đôi mắt Phó Lục Triêu đen thẫm, mím môi nàng chằm chằm, hề chút ý vị đùa cợt nào.

Đàn Phục cúi , mái tóc đen rủ xuống theo động tác, mang theo luồng hương thơm ùa Phó Lục Triêu. Khoảng cách giữa hai đột ngột kéo gần.

Nàng tỏ vẻ hờ hững nhưng giống như đang đùa, qua càng giống như một câu hoang đường.

"Ta ."

"Tam thư lục lễ, cưới hỏi đàng hoàng."

Thiếu niên mặt với mái tóc buộc cao tung bay, khuôn mặt như ngọc, giữa hàng lông mày tràn đầy sự ngang tàng, hăng hái. Hắn nhắc nữa: “Đàn Phục cô nương, gả cho ?"

Đàn Phục chằm chằm, nửa nén hương mới gật đầu đáp : "Tất nhiên."

Bên trong xe ngựa, nệm mềm thêu chỉ vàng trải kín cả khoang xe, hương trầm vấn vít.

Mãi đến khi xe vấp một cú xóc nảy, Quý An mới hồn. Y lắp bắp: "Phó... Phó ... nãy..."

Phó Lục Triêu dựa lưng một cách tùy ý, ném chiếc quạt ngọc trong tay cho y, tiếp lời: "Vừa nãy đính hôn xong, thế?"

Vạt áo màu xanh của Quý An nắm chặt lấy. Thái độ bất cần đời của khiến Quý An nể phục lo lắng.

Nể phục sự dũng cảm của Phó , lo lắng khi hồi phủ, Phó còn giữ nguyên vẹn hình hài .

"Thiếu gia, đến phủ Tướng quân ."

Quý An c.ắ.n môi vỗ vai : "Phó , ngày mai đến tìm ."

Phó Lục Triêu liếc y một cái, mỉm gật đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nghe-don-phu-nhan-muon-giet-ta/chuong-2.html.]

Màn đêm buông xuống, bức hoành phi phủ Tướng quân treo cao. Cánh cổng phủ hé mở gió rít mạnh, tựa như một con ác thú chực chờ nuốt chửng , .

"Thiếu gia, mời ngài qua tiền sảnh, lão gia đang đợi ngài." Ở cổng một gã sai vặt đang đợi sẵn, thái độ vô cùng cung kính.

Phó Lục Triêu lời nào, sống lưng thẳng tắp bước theo .

Hành lang uốn khúc quanh co, treo những chiếc đèn lồng sáng lấp lánh. Tiền sảnh càng sáng rực rỡ hơn. 

Phó Lục Triêu bước qua bậu cửa, một chiếc chén ngọc lưu ly thượng hạng ném vỡ tan tành ngay chân , nương theo đó là tiếng quát tháo giận dữ: “Nghịch tử, hôm nay mày cái trò gì hả!"

Phó Lục Triêu mặt biến sắc, bước qua những mảnh vỡ sàn, xuống chiếc ghế bên cạnh. Hắn còn tâm trạng tự rót cho một ly .

"Cha nóng nảy quá đấy."

Phó Hằng tức giận đến mức râu tóc dựng ngược. Ông quanh năm luyện võ, hình cao lớn vạm vỡ. Ông giật phắt chiếc chén ngọc lưu ly còn trong tay Phó Lục Triêu, chút nể nang hất văng xa.

"Mày hành sự như , giữa thanh thiên bạch nhật ở chốn thanh lâu kỹ viện, mày để thể diện của phủ Tướng quân ở ! Lại còn dám buông lời ngông cuồng với một ả kỹ nữ lầu xanh, còn thể thống gì nữa!"

Ông quy chụp chuyện chỉ là lời cuồng ngôn của trẻ con. Điều ông lo lắng là thể diện của phủ Tướng quân, dường như chuyện căn bản thể nào trở thành sự thật.

Phó Lục Triêu nhấc mí mắt, con ngươi đen nhánh. Hắn khẩy: "Trước đầy nửa nén nhang, tin tức của cha quả nhiên nhanh nhạy thật."

Phó Hằng nổi trận lôi đình: "Nghịch tử, mày thái độ gì hả!"

Phó Lục Triêu phắt dậy, vẻ bất cần mặt cũng biến mất, thẳng mắt Phó Hằng.

Tuy vóc dáng đồ sộ như Phó Hằng, nhưng cao hơn ông một cái đầu, khí thế chẳng hề thua kém.

"Thanh lâu kỹ viện thì ? Cuồng ngôn thì ?"

"Ả kỹ nữ lầu xanh xứng thê tử! Bệ hạ hôm nay còn ý ban hôn công chúa cho mày, mày thế là đang vả mặt Bệ hạ đấy!"

Phó Lục Triêu nhịn bật thành tiếng. Ánh mắt trong khoảnh khắc trở nên sắc lạnh khôi phục dáng vẻ ban đầu. Hắn lẩm bẩm: "Kỹ nữ lầu xanh xứng thê tử."

Phó Hằng một khoảnh khắc im lặng, lập tức lấy vẻ hùng hồn, nét mặt giãn , định dùng những lời lẽ ngon ngọt để khuyên bảo.

"Nếu chọn lựa, ai lưu lạc chốn dơ bẩn đó." Giọng Phó Lục Triêu chợt khàn , nghiêm túc trả lời: "Thê t.ử của , chỉ dựa tâm ý của ."

"Giỏi, giỏi lắm." Phó Hằng tức hộc m.á.u nhưng chẳng : “Người , nhốt thằng nghịch t.ử từ đường cho , bắt nó kiểm điểm bản . Chưa hối thì cấm cho thả ngoài!"

Ánh nến trong từ đường chập chờn, bài vị bên trong khám thờ sắp xếp ngay ngắn, khí trang nghiêm tĩnh mịch.

Phó Lục Triêu chỉ cảm thấy nơi tĩnh mịch đến đáng sợ. Trên án thư một con thiêu , sáng sớm nở, hoàng hôn c.h.ế.t cóng. Hắn khẽ thẫn thờ.

Tại Vân Nhàn Các, gian phòng trong cùng tầng sáu.

"Cô nương, ngài thể nhận lời tùy tiện như thế !" Lục Di cuống quýt vòng quanh.

Làm gì chuyện tổ chức yến tiệc tặng luôn cả các chủ như thế !

Vãn Tình đang giúp Đàn Phục thu dọn hộp trang điểm, Ngọc Nương cũng bên cạnh chải tóc cho nàng.

Đàn Phục rủ mắt, chậm rãi cất lời: "Hắn là phận gì?"

Lục Di ngẩn : "Là con trai độc nhất của Trấn Quốc Tướng quân, phong hàm Thừa tướng."

Ngay từ lúc đầu, bọn họ đào bới cặn kẽ lai lịch của . Tai mắt của Vân Nhàn Các ở khắp nơi, điều tra một chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay.

Đàn Phục lẳng lặng Lục Di.

Lục Di chẳng hiểu gì.

Đàn Phục hỏi tiếp: "Hiện tại phận của là gì?"

"Là... là đầu bảng của Vân Nhàn Các."

Ngọc Nương cầm chiếc lược gỗ đàn hương gõ nhẹ lên đầu nàng một cái: “Chẳng thông minh bằng một góc của Vãn Tình. Con cháu quan hiển quý, thể cưới của chốn lầu xanh ?"

Lục Di ôm đầu lầm bầm: " ngộ nhỡ thì !"

Câu khiến hai trong phòng bật . Đàn Phục cầm miếng bánh ngọt bàn lên đưa miệng, vị ngọt lan tỏa.

"Còn nhớ đơn hàng ngầm chúng nhận ở kỳ Linh Nguyện hội ?"

Vãn Tình đáp lời: "Ý cô nương là vụ dò la tin tức của Thái tử?"

"Ừ."

Kỳ hạn một năm, chủ nhân của đơn hàng thông tin về Thái tử, lớn thì chuyện quốc sự lễ nghi, nhỏ thì từng chi tiết ăn mặc, sở thích, tất tần tật thứ, chỉ cần liên quan đến Thái t.ử là báo cáo.

Việc quốc sự lễ nghi chỉ cần dùng chút thủ đoạn là thể tra , khó. những tiểu tiết về ăn mặc, Đông cung chặn rủi ro từ ngọn nguồn, phàm là chuyện riêng tư thì tuyệt đối để lọt ngoài.

Đàn Phục c.ắ.n từng miếng nhỏ cho hết miếng bánh ngọt, hờ hững : "Nếu ngộ nhỡ, thì gả."

Canh ba giờ Dần, bóng đêm vẫn đen như mực. Thiếu niên ẩn trong bóng tối, khoác bộ áo choàng lụa mỏng màu đỏ thẫm, thêu hoa văn chim hạc bằng chỉ vàng, dáng cao ngất, thẳng tắp.

Giờ Mão lên triều, các bá quan văn võ đợi ngoài cổng Ngọ Môn một đến hai canh giờ.

Phó Hằng khoác triều phục gấm vóc bước những sải chân rộng khỏi phòng ngủ. Sáng sớm trời ẩm ướt, lạnh lẽo. Phó Lục Triêu đợi sẵn ngoài cửa.

Hắn cụp mi cúi đầu ngoan ngoãn: "Thưa cha, con theo cha triều."

Tuy chức vụ của Phó Lục Triêu mang danh Thừa tướng, nhưng là chức quan nhàn rỗi, nắm thực quyền. Ngày thường cũng chẳng cần lên triều nghị sự.

Phó Hằng lớn, xen lẫn chút khinh bỉnh.

Có bướng bỉnh đến thì chứ, cuối cùng cũng ngoan ngoãn theo ông triều để tạ tội với Hoàng thượng thôi.

Thế đạo vốn là như , ranh giới giai cấp phân minh rành rọt.

Ba tiếng chuông vang lên, cánh cổng Ngọ Môn nhuốm màu chu sa từ từ mở . Quan văn võ chia thành hai hàng, sắc đỏ của triều phục nối đuôi thành một dải.

Phó Lục Triêu theo thứ bậc quan chế ở hàng đầu. Chính điện nguy nga tráng lệ, bậc thềm đá cẩm thạch trắng xếp tầng tầng lớp lớp.

Chuyện ngày hôm qua đồn ầm lên khắp nơi. Dù Hoàng đế tới, thể lớn tiếng bàn tán, nhưng ánh mắt của các quan viên thi đổ dồn về phía Phó Hằng.

Bị đến mức sắc mặt xanh mét, Phó Hằng hung hăng lườm Phó Lục Triêu một cái.

"Thánh giá tới."

"Ngô hoàng vạn tuế, vạn vạn tuế."

Bóng mặc áo vàng rực rỡ uy nghiêm bục cao, giọng trầm ấm vang lên: "Các khanh việc gì thì tấu, việc gì thì bãi triều."

Thượng thư Bộ Lễ bước khỏi hàng tấu trình: "Khởi bẩm Bệ hạ, cuối tháng là đại điển tế tổ, việc chuẩn thỏa. Cúi xin Bệ hạ chỉ định, liệu để Thái t.ử tùy tùng chủ tế ."

Hoàng đế trầm ngâm một lát: "Được. Bộ Lễ truyền chỉ đến Đông cung, lệnh cho Thái t.ử theo Trẫm tế tổ, quen với điển lễ tế tổ, xảy sai sót."

"Thần tuân chỉ."

Hoàng đế dường như lúc mới để ý đến Phó Lục Triêu ở hàng đầu. Lời nhẹ bẫng nhưng mang hàm ý rõ ràng.

"Phó ái khanh cớ hôm nay triều?"

Tin đồn gió bay vẫn truyền trong cung đình, Phó Hằng âm thầm thở phào một , định bước lên thỉnh tội.

Phó Lục Triêu bước một bước, cúi cầm hốt dập đầu.

Một linh cảm chẳng lành bò lên trong tâm trí Phó Hằng.

"Cúi xin Bệ hạ cho thần bẩm báo. Hôm nay thần theo cha triều, thực chất là luôn ghi nhớ lời hứa ngày của Bệ hạ. Nhờ ân điển của Bệ hạ, hứa ban cho thần một tâm nguyện. Điều thần cầu xin vô cùng nhỏ nhoi, chỉ mong Bệ hạ thành ."

Hắn thẳng tuột, đến lúc Phó Hằng cuối cùng cũng hiểu định giở trò gì.

Quan viên nhàn rỗi việc thì cần cung, và cũng phép cung.

Ông mắc mưu của thằng ranh .

Phó Hằng mặt mày trắng bệch, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, vội vàng bước khỏi hàng ngăn cản, lớn tiếng hô: "Bệ hạ..."

 

Loading...