Nghe Đồn Phu Nhân Muốn Giết Ta - Chương 20

Cập nhật lúc: 2026-08-01 11:26:12
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày mười ba tháng Một.

Nhiệt độ kinh thành giảm sâu đột ngột, liên tục mấy ngày liền trời âm u, như chực chờ tuyết rơi.

Hôm nay chính là ngày đại thọ của Thái phó đại nhân. Trên những con phố sầm uất, xe ngựa xếp thành hàng dài nối đuôi . Bánh xe lăn qua những vũng nước đọng đóng băng mỏng tang mặt đường lát đá, phát tiếng lạo xạo rõ mồn một.

Chiếc xe ngựa mà Phó Lục Triêu chuẩn , chỉ bề ngoài thôi thấy toát lên vẻ xa hoa tột bậc. Từ chất liệu vải vóc bọc xe đến những chú ngựa kéo, tất cả đều điểm xuyết bằng chỉ vàng và châu báu ngọc ngà, phô trương sự phồn hoa, kiêu ngạo đến mức ai sánh bằng.

Nệm lót bên trong xe êm ái vô cùng. Một chiếc lư hương nhỏ đặt gọn gàng, khói hương hờ hững, bảng lảng tỏa . Phó Lục Triêu đang tựa đầu chiếc bàn nhỏ, nhắm mắt dưỡng thần.

Đàn Phục vén nhẹ bức rèm cửa. Hôm nay sắp đến ngày Rằm tháng Một. Dọc hai bên đường, ngoài những cỗ xe ngựa sang trọng tấp nập, còn những gánh hàng rong náo nhiệt, giăng đèn kết hoa rực rỡ.

Các dinh thự của quan rải rác khắp bốn phương tám hướng trong kinh thành, chỉ cần thoáng qua cũng đủ mối quan hệ giao thiệp giữa các quan viên với .

Lúc mới đến giờ Tỵ. Tốc độ xe ngựa chạy quá nhanh, sự xóc nảy cũng chỉ là những rung lắc nhẹ nhàng.

Đàn Phục đang mải ngắm khung cảnh đường phố bên ngoài cửa sổ, tâm trí phần thả trôi. Lục Di và Vãn Tình theo nàng, túc trực hai bên hông xe.

Hiếm hoi lắm mới cơ hội thong thả ngắm kỹ những con phố quen thuộc .

"Dừng xe." Phó Lục Triêu cất giọng, tốc độ chậm. Chất giọng trong trẻo của mang theo chút ngái ngủ, trầm khàn.

Hắn đưa tay day day thái dương mở mắt. Đôi mắt vẫn tỉnh táo hẳn, thuận theo khe hở rèm cửa do Đàn Phục vén lên mà ngoài.

"Giá ...” Từ phía vọng lên tiếng vó ngựa dồn dập, ngày một nhanh dần.

Một cỗ xe ngựa phần giản dị hơn chiếc xe của họ nhiều, từ từ chạy lên song song. Hai cỗ xe ngựa sóng bước cạnh .

"Lục Triêu."

Bức rèm xe đối diện nhẹ nhàng vén lên. Khuôn mặt của Lý Trác bất ngờ hiện mắt Đàn Phục. Trong vòng tay ngài là Yến Vương phi đang ôm ấp chở che cẩn thận.

Lý Trác lớn tuổi hơn họ một chút. Mặc dù năm nay ngoài ba mươi, nhưng dung mạo ngài trông hề già chút nào, vẫn toát lên vẻ nho nhã, điềm đạm và trầm tĩnh.

Yến Vương phi tên thật là Ngụy Khê, xuất từ dòng họ Ngụy ở Nam Tầm. Dựa cơ ngơi tổ tiên để , gia tộc vốn cũng thuộc hàng khá giả vùng Giang Nam. Chỉ tiếc là về , việc kinh doanh của cha nàng thất bát, gia cảnh ngày một sa sút.

Nhìn rõ mặt Lý Trác, Đàn Phục thoáng ngạc nhiên. Chưa kịp suy nghĩ sâu xa, nàng thấy tiếng vải lụa cọ xát sột soạt. Ngay giây tiếp theo, phần nệm mềm bên cạnh nàng lún xuống, một nguồn nhiệt ấm nóng bao trùm lấy nàng từ bên hông.

Phó Lục Triêu chồm tới ôm trọn lấy nàng. Góc nghiêng khuôn mặt gần kề trong tấc gang, gần như dán sát má nàng.

"Yến Vương điện hạ."

Âm điệu trầm khàn phát từ cổ họng , hệt như đang kề sát tai Đàn Phục mà c.ắ.n rỉa .

"Ta bảo là cần khách sáo thế . Cứ gọi như Thái t.ử và mấy gọi là ." Lý Trác xòa: “Vị chắc hẳn là phu nhân của . Nghe nhắc đến từ lâu mà mãi hôm nay mới gặp mặt, thất lễ quá."

"Yến Vương điện hạ quá lời ."

Cỗ xe ngựa là do Phó Lục Triêu chủ động gọi dừng , tức là hai bên hẹn với . Vậy mà hề hé răng với Đàn Phục lời nào.

Nhớ từ lúc nhận thiệp mời đến nay, những lời khó hiểu của trong phòng khách khiến Đàn Phục suy nghĩ mãi thôi. Nàng hàng mi rủ xuống, che lấp ánh mắt của .

Nàng chợt bừng tỉnh, lên tiếng vỗ về: “Phu quân suy nghĩ nhiều quá ."

Chẳng hiểu nụ mặt Phó Lục Triêu bỗng cứng đờ . Hắn ấm ức ngoắt bước .

Suốt thời gian , thái độ của lúc thì quan tâm sát , lúc giữ cách xa lạ, lúc gần lúc xa.

Đàn Phục lén trao đổi ánh mắt với Vãn Tình đang chờ bên cạnh.

Mục tiêu chính trong buổi tiệc mừng thọ hôm nay là Thái t.ử Lý Thừa Di, mà xác định là Yến Vương và Ngụy Khê.

Tiệc mừng thọ của Thái phó tổ chức cực kỳ nghiêm ngặt, đúng chuẩn quy cách. Nam và nữ dự tiệc ở hai khu vực riêng biệt. Chưa đến việc liệu nàng thể tiếp cận Thái t.ử , nhiệm vụ của nàng chỉ mỗi một mục tiêu duy nhất.

Ngụy Khê đang mang thai, tin tức vẫn truyền ngoài, Lý Trác cũng ý giấu kín. Nếu t.h.a.i ngày một lớn, cơ hội để họ xuất hiện đám đông sẽ càng thu hẹp .

, Đàn Phục chọn một cách dễ dàng nhất để tiếp cận mục tiêu trong bữa tiệc hôm nay.

kế hoạch còn kịp thực hiện, Phó Lục Triêu dành cho nàng một niềm vui bất ngờ.

Lý Trác lớn hai tiếng sảng khoái, với Phó Lục Triêu: "Những chuyện dặn dò , sắp xếp thỏa cả . Lát nữa chúng cùng trong."

"Vâng, đa tạ Yến Vương điện hạ."

Bức rèm buông xuống, ngăn cách tiếng ồn ào của vó ngựa và tiếng . Phó Lục Triêu về chỗ cũ. Hắn uể oải gõ nhịp những đầu ngón tay lên chiếc gối êm ái.

Đường nét góc nghiêng của Phó Lục Triêu vô cùng hảo, xương mày thanh tú nổi bật, hàng mi dài đổ bóng râm mờ ảo xuống khóe mắt.

Hắn nghiêng đầu nàng, dường như đang chờ Đàn Phục mở miệng .

Đàn Phục đối diện với , ánh mắt đờ đẫn xuyên qua , tâm trí dường như đang trôi dạt tận phương nào.

Đã biến cố xảy , thì những kế hoạch định sẵn đó cũng đổi cho phù hợp với tình hình thực tế.

"Nàng đang nghĩ đến ai?" Phó Lục Triêu thình lình cất lời, thẳng dậy.

"Hắn ?"

Suy nghĩ của Phó Lục Triêu vốn dĩ luôn lập dị, kỳ quặc. Chẳng hiểu lúc đầu óc liên tưởng đến chuyện gì, thốt một câu thần bí khó hiểu.

Mạch suy nghĩ của Đàn Phục câu vu vơ của cho rối tung lên. Nàng hiểu đang ám chỉ ai, đành buông tiếng đáp qua loa: “Không ."

Khóe mắt Phó Lục Triêu nhếch lên, bật một tiếng khẩy. Trong đáy mắt ánh lên nét giễu cợt, chẳng đang mỉa mai điều gì.

"Nàng lừa ."

Mãi một lúc lâu , xe ngựa mới đến phủ Thái phó. Chưa kịp xuống xe, chạy đón tiếp.

Lý Trác dìu Ngụy Khê xuống xe . Ngài cẩn thận đỡ lấy nàng, từng bước từng bước, tự tay nâng niu, chăm sóc tỉ mỉ đến từng chi tiết nhỏ nhặt.

Đàn Phục bước xuống bục gỗ, Phó Lục Triêu lúc lấy vẻ lười biếng bất cần ngày thường, nét mặt lạnh nhạt vô cảm. Bầu khí giữa hai họ phần gượng gạo, khác thường.

Lý Trác và Ngụy Khê mỉm đầy ẩn ý. Ngụy Khê bước tới, dịu dàng lên tiếng với Đàn Phục: “Lý Trác và phu quân bàn bạc xong xuôi với Quý An . Lát nữa cứ cùng nhé, cũng ít khi dự mấy buổi tiệc tùng , hai cùng cho bạn bè."

Lời lẽ của họ lúc nào cũng lịch sự, chừa sẵn lý do chính đáng, nhưng tựu trung vẫn là chiếu cố Đàn Phục nhiều hơn.

Ngụy Khê cùng nàng, dẫu đây cũng là đầu Đàn Phục tham gia yến tiệc kiểu , cùng chỉ dẫn vẫn hơn là một .

Đàn Phục đương nhiên cũng hiểu ý đó. Nàng lờ mờ nhận đây là do Phó Lục Triêu sắp xếp. thiếu niên chẳng hề nàng lấy một cái, chỉ cúi đầu chăm chú mân mê miếng ngọc bội trắng ngần bên hông.

Một nỗi thất vọng khó nắm bắt xẹt qua trong lòng nàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nghe-don-phu-nhan-muon-giet-ta/chuong-20.html.]

Ngụy Khê nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng siết nhẹ. Nàng hề tỏ xa lạ dù đây là đầu gặp mặt, sang với hai đàn ông: “Tiệc sắp bắt đầu , nam khách và nữ khách riêng biệt. Khách khứa cổng phủ đông đúc, chúng xin phép nhé."

Tính tình Ngụy Khê chút đổi từ khi mang thai, Lý Trác cũng ép buộc nàng quá nhiều, chỉ cẩn thận dặn dò những điều cần lưu ý.

"Có chuyện gì cứ sai qua bên tìm ."

Hai họ càng lúc càng tình ý , ân ái mặn nồng.

Đàn Phục chần chừ nán . Thái độ của Phó Lục Triêu dạo gần đây cứ sáng nắng chiều mưa, thất thường đến mức nàng chẳng đối mặt với thế nào cho phép.

Dùng lời ngon tiếng ngọt thì cho là nàng miễn cưỡng, trả lời thật lòng thì bảo nàng dối.

Rõ ràng khi cưới thì giữ đúng chừng mực, năng cư xử phép, cưới xong cứ như biến thành một khác .

thật lòng mà , chính vì sự hậu thuẫn của mà việc thực hiện nhiệm vụ của Đàn Phục thuận lợi và suôn sẻ hơn nhiều.

Vãn Tình và Lục Di thì mù tịt, kinh nghiệm gì về ba cái khoản . Xem nàng tranh thủ lúc rảnh rỗi lén về Vân Nhàn Các hỏi han Ngọc Nương mới .

Trong lúc đang mải mê suy nghĩ, một bóng râm phủ xuống mặt nàng. Giọng vốn trong trẻo, vui tươi của Phó Lục Triêu lúc chợt chùng xuống, như đang nghiến răng nghiến lợi: “Nghe thấy ? Có chuyện gì thì cứ gọi tìm bọn ."

"Nếu quậy phá gây chuyện cũng thôi, nhưng nhớ là tự đến tìm , dắt phu quân nàng cùng chạy trốn đấy nhé."

"..."

Hành lang uốn lượn quanh co. Thái phó vốn yêu thích tùng cúc trúc mai. Những cành cây trong vườn nhú những nụ hoa non mơn mởn, sắc hồng phớt áp sát cành lá.

Khu vực dành cho nữ khách dự tiệc bố trí ở nội viện. Chỗ đều do trong phủ sắp xếp từ . Đàn Phục và Ngụy Khê dẫn đến cùng một khu vực.

Tuy yến tiệc chính thức bắt đầu, nhưng việc giao lưu chào hỏi là thể tránh khỏi. Không khí xung quanh thủy tạ và đình đài trong nội viện vô cùng náo nhiệt.

Tiếng đàn cầm réo rắt ngân vang, hương rượu quyện lẫn trong mùi phấn sáp của các phu nhân, tiểu thư. Trong đó nhiều gương mặt lạ lẫm, từng gặp qua.

"Để xem nào, vị cạnh Yến Vương phi là ai ? Dáng vẻ kiều diễm thế , từ đến nay từng gặp mặt nhỉ?"

Một câu thốt thu hút sự chú ý của vô phu nhân, tiểu thư xung quanh. Bao ánh mắt đổ dồn về phía Đàn Phục, dò xét đ.á.n.h giá.

Đàn Phục theo giọng sang. Ngay chỗ của chủ tọa, một vị phu nhân đang khẽ dùng khăn tay che miệng tủm tỉm. Miệng thì hỏi chuyện, nhưng ánh mắt cứ dán chặt dãy ghế đối diện.

Dãy ghế đó, nghiễm nhiên là chỗ của Tống Dung Anh.

Tống Khanh Nghi từng kể, Tống Dung Anh hồi bé một cô bạn nối khố, nay là Chu Nhị phu nhân. Cô vốn tương tư Phó Hằng từ nhỏ, mặc cho Phó Hằng ăn chơi trác táng, lăng nhăng cỡ nào, cô cũng chỉ mong mỏi gả cho lão.

ông trời chiều lòng , cuối cùng Phó Hằng cầu hôn Tống Dung Anh. Nỗi tình si lâu ngày kìm nén biến thành lòng thù hận, cô sang dùng những lời lẽ cay độc châm chọc, mỉa mai bạn năm xưa.

Chuyện nhân duyên, cha đặt con đấy. Cô cũng gả cho một văn quan trướng Thái phó, trở thành một quân cờ để lôi kéo bè phái.

Lập trường trái ngược . Từ đó về , hễ ở mặt Tống Dung Anh, Chu Nhị phu nhân nhất định sẽ tìm cớ gây hấn, cố tình bẽ mặt bà .

Chu Nhị phu nhân đương nhiên nhận phận của Đàn Phục, nhưng thế thì ? Đây chẳng qua là một cái cớ hảo để cô mượn gió bẻ măng mà thôi.

Trước , cô vẫn thường bóng gió xa xôi châm chọc chuyện Tống Dung Anh con. Sau vụ Phó Lục Triêu cưới nữ t.ử lầu xanh ầm ĩ khắp kinh thành, Chu Nhị phu nhân vớ một cái cớ mới để hả hê chế nhạo.

Trượng phu của Chu Nhị phu nhân tuy chức quan cao, nhưng đang lòng Thái phó, con đường thăng tiến đang rộng mở thênh thang. Mấy phu nhân cạnh cũng vội vàng tát nước theo mưa, xì xào bàn tán sôi nổi.

Tống Dung Anh mặt vẫn giữ nguyên nụ thường trực. Tống Khanh Nghi ở dãy ghế ngay phía .

Ngồi cạnh Tống Khanh Nghi là một thiếu nữ trạc tuổi, dung mạo hai giống đến năm phần.

khác với vẻ giản dị, cẩn trọng của Tống Khanh Nghi, thiếu nữ bên cạnh đeo trâm cài lộng lẫy, y phục rực rỡ sắc màu, vô cùng phô trương, thu hút sự chú ý.

Ngụy Khê khẽ chau mày, định lên tiếng bênh vực thì Đàn Phục nắm chặt lấy cổ tay nàng , cản .

"Phu nhân thấy lạ mặt cũng là lẽ đương nhiên thôi. Đàn Phục tài hèn sức mọn, may mắn phu quân rủ lòng thương nên mới gả phủ. Đáng lẽ do mẫu dẫn dắt, giới thiệu với mới phép."

Làn da Đàn Phục vốn trắng nõn, hôm nay điểm tô chút son phấn nhạt, lông mày kẻ thêm chút mực lam, khiến ngũ quan càng thêm phần sắc sảo, kiều diễm.

Nàng khoác áo choàng lông cáo bằng gấm vóc tinh xảo, mềm mại. Dưới lớp áo choàng, hình nàng mỏng manh, liễu yếu đào tơ. Nàng hướng về phía Tống Dung Anh, dịu dàng cất tiếng gọi: “Mẫu ."

Chỉ bằng một câu nhẹ nhàng, mềm mỏng, Đàn Phục lái bộ sự chú ý sang Tống Dung Anh. Nàng dùng vài ba câu ngắn gọn để đẩy hết trách nhiệm cho bà .

Đồng thời, ngầm đ.â.m trúng nỗi đau của Chu Nhị phu nhân.

Ngụy Khê bật . Nếu lúc nàng che chở Đàn Phục là vì lời dặn dò của Phó Lục Triêu, thì giờ đây sự bảo bọc xuất phát từ tình cảm thật lòng.

Chu Nhị phu nhân trông vẻ mặt hiền từ, phúc hậu, nhưng giọng the thé chua ngoa. Cô sang cợt với bên cạnh: “Ồ, còn tưởng là ai chứ, hóa là cô dâu mới cưới của phủ Tướng quân. Xuất từ chốn dơ bẩn, nhơ nhớp, chắc tu mấy kiếp mới gả phủ họ Phó, còn vác mặt đến ở đây nữa."

"Tỷ tỷ thật là phúc phần quá. Ngay cả danh tiếng của phủ Thượng thư và phủ Tướng quân rạng rỡ nhường nào mà cũng chẳng thèm đếm xỉa tới. Sau phủ Tướng quân chắc chắn sẽ náo nhiệt lắm đây."

Lớp ngụy trang hảo mặt Tống Dung Anh lúc cũng dấu hiệu rạn nứt. Ánh mắt bà giấu những tia sắc lẹm nụ , định mở miệng phản pháo thì khác chặn .

Ngụy Khê lớn tiếng quát: "Chu Nhị phu nhân, xin hãy cẩn trọng lời ."

Nàng đương nhiên quên những lời dặn dò của Lý Trác. Phó Lục Triêu mấy ngày đích tới tận cửa phủ bái phỏng.

Hắn Đàn Phục thể mỏng manh yếu đuối, nam nữ khác biệt, nhờ nàng để mắt chăm nom Đàn Phục nhiều hơn một chút.

Chu Nhị phu nhân hân hoan . Những lời hết , thấy sắc mặt đen như đ.í.t nồi của Tống Dung Anh, trong lòng cô vô cùng sảng khoái.

mới hai bước, chân cô bất ngờ trẹo, cẩn thận giẫm một hòn đá cuội. Nếu bên cạnh đỡ lấy, chắc cô lảo đảo ngã sấp mặt xuống đất .

Chu Nhị phu nhân mặt đỏ tía tai, còn giữ vẻ hống hách, kiêu ngạo ban nãy, hổ đến mức cứ cúi gằm mặt cắm cổ thẳng về phía .

Chỉ trong chốc lát, Tống Dung Anh khôi phục nụ rạng rỡ thường ngày. Bà ngước mắt lên, Đàn Phục bằng một ánh mắt sâu thẳm.

Ánh hề che đậy, ẩn chứa vô vàn hàm ý. Đàn Phục đương nhiên cũng nhận . Nàng học theo Tống Dung Anh, đáp bằng một nụ y hệt.

Tiếng nhạc cử hành lễ ngày càng dồn dập. Hai bên các nhạc công đ.á.n.h đàn, thổi sáo. Trong điệu nhạc réo rắt vui tươi, tiếng pháo nổ giòn giã liên hồi báo hiệu yến tiệc mừng thọ chính thức bắt đầu.

Thái phó phu nhân ngay ngắn ghế chủ tọa. Bộ áo thọ sẫm màu càng tôn lên vẻ uy nghiêm, trang trọng của bà. Khu vực yến tiệc dành cho nữ quyến cũng do một tay bà chủ trì.

Mẹ của Quý An mất sớm, cha thì phái nhậm chức ở xa, đường xá xa xôi cách trở, một sớm một chiều khó lòng mà về kịp.

Tiệc mừng thọ của Thái phó, Hoàng hậu tiện xuất cung, chỉ sai nội thị mang đến những món quà mừng thọ ngự ban ngay khi yến tiệc bắt đầu. Vàng bạc châu báu, bình phong ngọc thạch, lụa là gấm vóc khiêng như nước chảy.

Những tấm lụa gấm bọc trong lụa vàng chói lọi đặt ngay tại vị trí nổi bật nhất ở sảnh chính, thể hiện ân sủng vô lượng của Hoàng gia.

Và đây cũng chính là thánh ý của Hoàng thượng.

Thái phó phu nhân đưa mắt bao quát khắp hội trường. Gương mặt lạ , quen , nhưng chung quy , những gia đình quan nhận thiệp mời cũng chỉ đếm đầu ngón tay.

Tầm mắt của bà bỗng dừng khi lướt qua chỗ của Đàn Phục.

Loading...