Nghe Đồn Phu Nhân Muốn Giết Ta - Chương 23

Cập nhật lúc: 2026-08-01 13:36:08
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai từ xa. Phó Lục Triêu thu hồi ánh mắt, động , phía níu .

"Còn việc gì ?"

Phó Lục Triêu cụp mi, trong mắt hờ hững. Lúc đối diện với khác, luôn là cảm xúc gì mấy.

Hai vị mặt, tạm gọi là biểu , dù xét từ quan hệ thích bề ngoài mà , đúng là như .

Vừa ở nam yến, Vãn Tình cùng thị nữ bên cạnh Yến Vương phi từ phía bình phong lặng lẽ đến tiền viện, nhỏ vài câu với Lý Hủ.

Kỳ thực cần cũng thể , nhất định là xảy chuyện gì đó mới đến tìm bọn họ.

Chỗ của Phó Lục Triêu và Lý Hủ sắp xếp cùng một chỗ. Lý Hủ xong liền lập tức động , chỉ là về phía từ xa một cái.

Lúc đó Quý An đang cùng Phó Lục Triêu thì thầm to nhỏ, gã lén lấy chai rượu ngon mà Thái phó cất trong phòng lúc hạ nhân để ý.

Lặng lẽ rót rượu mạnh chén của bọn họ.

Bóng dáng ba biến mất, thị nữ bên cạnh Đàm Phục cũng đến tìm .

Phó Lục Triêu im lặng một lát, đầu ngón tay nắm lấy chén rượu, uống cạn chén rượu mạnh trong đó.

Rượu mạnh mà cay cổ, men rượu lan tỏa khắp cơ thể theo lồng n.g.ự.c và cuống họng. Nơi cánh môi đỏ thắm còn vương chút rượu.

Sau đó, tiếng gọi nhỏ của Quý An, Phó Lục Triêu theo Lý Hủ mấy .

Không , lẽ là cước trình của bọn họ nhanh, lúc Phó Lục Triêu ngoài, trong viện thấy bọn họ nữa.

Phó Lục Triêu thường xuyên đến Thái phó phủ, bố cục cơ bản của trạch viện Thái phó đại khái cũng rõ ràng, nhưng đột nhiên hai vị biểu ngăn .

Hắn vốn định để ý, một nữ t.ử trong đó thẳng.

"Biểu là đến tìm biểu tẩu ạ? Biểu tẩu hiện giờ ở chính viện, biểu lúc mà đến đó, e là sẽ hụt mất."

Phó Lục Triêu mới dừng bước, mặt là vẻ nóng lòng mà chính cũng hề phát hiện, đôi mày trầm xuống, lộ vẻ lạnh lùng đầy áp bách.

Hắn chỉ chút ấn tượng với Tống Khanh Nghi, nàng chần chừ mãi, nhưng hề phủ nhận.

Gió lạnh thổi tan chút men say, Phó Lục Triêu khẽ một tiếng, lời cũng trở nên nho nhã.

"Đa tạ biểu nhắc nhở, theo lời biểu , phu nhân của hiện đang ở chỗ nào?"

Gọi mật như , Tống Thanh trong tay áo nắm chặt lấy khăn tay, duy trì nụ thật .

Bên cạnh còn Tống Khanh Nghi đang quấy rối, nàng vốn định kéo dài thêm một lát nữa, nhưng khóe mắt bất giác liếc thấy Đàm Phục, thế là mới một màn .

Tống Thanh c.ắ.n chặt môi , chút cam lòng từ bỏ cơ hội , nàng lườm Tống Khanh Nghi một cái.

nàng cũng là nên dừng đúng lúc, ỏn ẻn lắc đầu, kéo Tống Khanh Nghi một bước.

Ánh mắt của Tống Thanh quá mức khiêu khích và đắc ý, Đàm Phục chú ý cũng khó. Tống Khanh Nghi ở phía nàng kéo nàng .

chẳng tác dụng gì.

Con đường nhỏ trong đình viện xây rộng, đá cuội khảm xếp ngay ngắn, nhưng Tống Thanh vẫn cố tình đến gần.

Lúc lướt qua , vai chạm vai, trong bóng tối còn dồn cả lực đạo.

Mấy chiêu trò lọt nổi mắt đối với Đàm Phục mà , còn chẳng bằng hình phạt khi Các chủ cho nàng bánh ngọt lúc nhỏ.

Chẳng khác gì trò trẻ con chơi đồ hàng.

Đàm Phục hề nàng ảnh hưởng, ngược Tống Thanh tự chịu đau, khẽ : "Ngươi đừng đắc ý quá lâu."

Nghe quá nhiều những lời thế , Đàm Phục tự nhiên mà phớt lờ . Phó Lục Triêu cũng đến mặt nàng.

Đàm Phục gì, chỉ từ xuống đ.á.n.h giá , từ gò mày ưu việt, cho đến hình cao lớn.

Tình huống như cũng chẳng ngoài dự liệu.

Chỉ là gương mặt tuấn tú lúc đang đè nén vẻ vui, ánh mắt còn thu hồi từ hai đang rời .

Tâm trạng lắm.

Nhận thức khiến Đàm Phục chút bối rối, nàng mím môi, nhất thời cũng nên phản ứng thế nào.

Lẽ nào là vì sự xuất hiện đường đột của nàng cắt ngang gian ở chung của và Tống Thanh ?

Đàm Phục ở mặt Phó Lục Triêu ít khi lúc trầm mặc như . Phó Lục Triêu đem mảnh y liệu Tống Thanh níu kéo gấp .

Hắn nhẹ nhàng chạm vai nàng, hỏi: "Có đau ?"

Mắt mù, cũng từng tập võ, theo phía hai họ, thể thấy động tác của các nàng.

Đàm Phục cân nhắc mở lời: "Ta , nhưng hình như biểu chút đau."

Phó Lục Triêu cau mày, hiểu vì nàng nhắc đến kẻ gây chuyện, rõ ràng đang hỏi nàng cơ mà.

bộ dạng của Phó Lục Triêu rơi trong mắt Đàm Phục, chính là đang trách nàng vô ý đau Tống Thanh.

"Lần sẽ chú ý..."

"Ta đang hỏi nàng."

Phó Lục Triêu vặn đề tài. Đàm Phục cũng trả lời thế nào nữa, nàng liền dứt khoát chuyển đề tài.

"Phu quân ở đây?"

Vãn Tình việc sẽ lỗ mãng như , nàng hề bảo nàng gọi Phó Lục Triêu, thì chắc chắn chỉ khả năng thôi.

Nhắc đến chuyện , ánh mắt Phó Lục Triêu dần trở nên oán trách, khẽ động khóe môi.

"Hỏi nàng đấy."

Xem vẫn để ý. Đàm Phục chớp chớp mắt, nghiêng đầu dời ánh mắt .

Phản ứng của Đàm Phục hôm nay vẫn luôn hờ hững, năng hờ hững, động tác hờ hững, đối mặt với cũng hờ hững.

Cho dù nàng chuyện thực cũng khác gì ngày thường, nhưng Phó Lục Triêu chính là nhận .

Phó Lục Triêu cúi đến gần nàng, gần đến mức thể thấy rõ những sợi lông tơ nhỏ li ti mặt nàng, thở ấm áp quấn quýt lấy .

Hắn rũ mắt, chằm chằm đôi môi tô son của Đàm Phục.

"Vừa nàng đang nghĩ gì ? Sao đến đây."

Chính chủ động nhắc đến, Đàm Phục cũng chỉ thể đáp: "Sợ quấy rầy phu quân."

Lời dứt, Đàm Phục cảm nhận một cơn đau nhói nhẹ từ cằm truyền đến, nàng vẫn ngước mắt.

Ngọc nương góc độ sẽ vẻ ngoan ngoãn hơn.

Hồi lâu , Đàm Phục chỉ thấy một tiếng khẽ của Phó Lục Triêu, đây hẳn là hài lòng với sự thức thời của nàng .

Thấy bộ dạng Đàm Phục ngoan ngoãn như , lông mi cụp xuống, Phó Lục Triêu thực sự là tức đến bật .

Ngày thường lúc ai thì quấn lấy chặt, hôm nay khác thiết kế đến tận , thử một cái thôi, ngược nàng thèm để ý nữa.

Còn là sợ quấy rầy .

Trước mắt, đôi môi xinh khép mở. Phó Lục Triêu ánh mắt trầm xuống, nghiêng mặt nàng qua, cúi đầu c.ắ.n lên khóe môi nàng.

Chiếc răng khểnh nhọn như c.ắ.n như mài, phẫn hận chút hung dữ.

Từng chút từng chút một chậm rãi hôn đến chỗ môi châu của nàng, nhẹ nhàng mút mát c.ắ.n chơi đùa.

Lúc tách , cả hai đều thở dốc, lớp son môi môi nuốt sạch bụng, nhưng chẳng hề ảnh hưởng đến vẻ bóng nước long lanh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nghe-don-phu-nhan-muon-giet-ta/chuong-23.html.]

Phó Lục Triêu khóa chặt gáy nàng, giọng điệu khàn khàn mang theo dư vị đè nén.

"Lời khó thì bớt ."

Đàm Phục chỉ thể gật đầu, quả thực là bớt thôi, thì mặt tức giận lên thích c.ắ.n .

Cánh môi nàng mang theo chút tê dại, khóe môi c.ắ.n đến lưu dấu răng.

Hơn nữa đề tài cũng do nàng khơi chứ.

Rõ ràng là chiếm lợi ích, mà ngược còn kiêu kỳ nghiêng đầu thèm nàng.

Phó Lục Triêu kéo dãn cách giữa hai , để y phục dán nàng, duy trì một cách thích hợp.

Trên bọn họ rõ ràng cùng xông một loại hương liệu, quẩn quanh trong khí mang những ý vị khác .

Đàm Phục đến gần , thăm dò chạm tay áo , mới rút ngắn một chút cách, Phó Lục Triêu xoay kéo , cho nàng chạm .

Trạng thái vẫn luôn kéo dài đến khi hồi phủ, vẫn hề đổi.

Thọ yến của Thái phó kết thúc, xe ngựa, Đàm Phục vén rèm lên, từ biệt Ngụy Khê và Lý Hủ.

Rời khỏi nơi đông ồn ào phức tạp, trạng thái của Ngụy Khê cũng khá hơn. Bọn họ còn lên xe ngựa, Ngụy Khê chút nỡ.

"Hôm nay quả thực là một nơi để tán gẫu, đợi ngày nào rảnh rỗi tiếp. mà, những lời nhớ kỹ , là ích đấy."

Ngụy Khê nháy mắt với Đàm Phục, lên xe ngựa.

Được nàng nhắc nhở, Đàm Phục mới nhớ lời nàng . Cuộc trò chuyện đó vốn dĩ chỉ là để dẫn dắt đầu câu chuyện.

Chỉ là, nàng dời ánh mắt đến phía bên trái nhất của ghế mềm. Thiếu niên hề tùy ý, cởi áo choàng để sang một bên.

Đó là vị trí ban đầu của Đàm Phục.

Phó Lục Triêu im động đậy, nếu lông mi đang run, thì Đàm Phục cứ ngỡ sắp biến thành cái tượng đá cổng Thái phó phủ .

Nếu là ngày hôm nay, Đàm Phục sẽ để những lời Ngụy Khê ở trong lòng. trải qua một phen ngày hôm nay.

Vậy thì cần định Phó Lục Triêu , khi Tống Thanh là những khác quấn lấy , thu thập đủ tin tức nàng cần.

Bánh xe lăn nặng nề mặt đường, tiếng vang nặng nề đùng đục vô cùng rõ ràng.

Sau khi hồi phủ, Phó Lục Triêu thẳng đến thư phòng, tà áo tung bay, Đàm Phục dường như thấy liếc nàng một cái.

như cũng , buổi tối nàng cũng đem những tin tức thu thập hôm nay chỉnh lý ghi chép , đỡ mất công nàng tìm lý do rời .

Đàm Phục cho lui hết nha quét dọn ở chính ốc, cửa sổ cũng đóng khít , một khe hở nào.

"Lục Di, ngoài canh chừng , nếu đến, thì là hôm nay mệt, chợp mắt một lát."

"Vâng ạ."

Vãn Tình ở bên cạnh mài mực, mép giấy Tuyên Thành thoáng ngả vàng, Đàm Phục lấy nghiên mực đè lên.

Nghe đồn Phó Lục Triêu đối với mấy thứ văn nhã hứng thú gì, nhưng chuẩn đầy đủ.

Nàng từng nét từng nét một ghi chép tình huống mà Vãn Tình bẩm báo.

Sau khi Lý Hủ đến trắc viện, Ngụy Khê xong y phục, là một bộ trường quần màu xanh lục nhạt, khoác thêm áo choàng lông hạc.

Lý Hủ thoạt qua thì đầu tiên là sững , tiếng gọi của Ngụy Khê mới định thần , bắt đầu hỏi thăm tình hình của nàng.

Từ hôm nay ăn những gì, chuyện với những ai, đến tại chọn bộ y phục màu sắc để , đến việc chủ động giúp nàng trang điểm.

Viết đến đây, đầu bút của Đàm Phục dừng , nét bút thấm đẫm mực in một vệt mực đen nhỏ giấy Tuyên.

Vãn Tình gật đầu: “Quả thực là như ."

Vậy thì sẽ sai. Đàm Phục nhanh chóng giản lược đem những thứ từng cái sắp xếp ghi chép , gấp tờ giấy Tuyên giấu trong tay áo, cất kỹ càng.

"Ngọc nương bảo chúng ngày mai giờ Dậu đến Vân Nhàn Các."

"Có thể."

Khoảng cách từ Linh Nguyện hội cũng hơn hai tháng thừa, tuy là ba tháng một , nhưng giữa tháng Chạp gần cuối năm.

Mỗi năm lúc khách nhân đều giảm mạnh, nhà nhà đều đoàn viên sum họp bên , nếu như nhận đơn hàng g.i.ế.c vượt ngục gì đó thì nguy cơ bại lộ cũng cao.

Cho nên theo lời Ngọc nương , năm nay bèn dời Linh Nguyện hội giữa tháng Chạp lên sớm ngày mai.

Đàm Phục đẩy cánh cửa sổ bàn , mùi mực và sách vở nồng đượm trong phòng cũng theo cánh cửa sổ mà lan tỏa bên ngoài.

Nàng lẩm bẩm: "Còn tìm thời gian một chuyến đến Tướng quân phủ, manh mối về tằm hoa thể đứt đoạn ."

Bên cạnh Phó Lục Triêu nếu như chỉ một nàng, khác thông qua hành vi mật để tay với , Đàm Phục cũng dễ dàng phát hiện kịp thời.

nếu như bên cạnh Phó Lục Triêu thêm nữ t.ử khác, lúc nhiệm vụ của nàng còn thành mà xảy chuyện, thì .

Vãn Tình khẽ , hỏi: "Trời đêm , cần đến thư phòng mời lang quân ạ?"

Đàm Phục trầm ngâm suy nghĩ một lát, vẫn quyết định thử cách của Ngụy Khê, nàng lắc đầu.

"Không cần, đến thư phòng thăm dò một chút xem ngày mai sắp xếp gì , đừng để ảnh hưởng đến chúng ."

Đêm đông buông xuống sớm, gió đêm vù vù. Lục Di xách theo chiếc đèn giấy tỏa thứ ánh sáng ấm áp dịu dàng.

Cửa viện thư phòng khó khi thị vệ canh gác, Lục Di dừng bước, hai cứ thế mắt to trừng mắt nhỏ.

Thị vệ nên ngăn Lục Di . Chủ t.ử lúc đó vội vàng hấp tấp, cố ý dặn dò ngoại trừ phu nhân đến, còn tất cả đều đặt chân thư phòng.

Vậy thị nữ bên cạnh phu nhân thì xử trí thế nào.

Hai cứ thế giằng co một lát, Lục Di vốn dĩ hứng thú gì, Vãn Tình cứ nhất định bắt nàng đến thư phòng, còn lấy đồ ăn uy h.i.ế.p nàng.

Thị vệ mặt còn ngốc như , tay đưa một nửa, nên ngăn nàng .

Còn đợi Lục Di lên tiếng, trong thư phòng truyền âm thanh.

"Cho nàng ."

Lục Di đẩy cửa thư phòng , trong phòng chỉ thắp hai ngọn đèn, nàng hề bước , phía tấm bình phong chỉ thể thấy bóng dáng thấp thoáng.

Còn mùi thơm tắm gội giống hệt như của Đàm Phục.

Lục Di phúc , trực tiếp hỏi: "Phu nhân sai nô tỳ đến hỏi, ngày mai sắp xếp gì ạ?"

Lọt tai hết là tiếng khoác y phục sột soạt, động tác lớn, nhưng nàng rõ ràng.

Cũng đêm đông lạnh lẽo, trong phòng cũng đốt than sưởi, vì ăn mặc mong manh như .

May mà ở cùng một chỗ với Đàm Phục, lỡ như nhiễm phong hàn, lây sang thì .

"Ngày mai hẹn, cùng Quý An đến Đông phố chọn chim cút."

Phó Lục Triêu vòng qua bình phong, vai khoác một chiếc áo choàng dày, che khuất y phục bên trong.

"Sao nàng tự đến? Ngày mai nếu việc, chỗ Quý An cũng thể..."

"Phu nhân chỉ sai nô tỳ đến hỏi thôi ạ." Lục Di lập tức tiếp lời: “Phu nhân nghỉ ngơi , rằng nếu như lang quân ngày mai hẹn, thì mong chơi vui vẻ."

Một câu của nàng đem lời còn hết của Phó Lục Triêu chặn trong cổ họng. Tay dùng lực, những ngón tay vốn đang khẽ khoác lên bình phong giờ siết chặt .

Trên mu bàn tay nổi rõ những khớp xương, đường gân xanh nền da trắng nõn hiện lên rõ ràng.

Hắn hỏi: "Còn gì nữa ?"

---

 

Loading...