Nghe Đồn Phu Nhân Muốn Giết Ta - Chương 24
Cập nhật lúc: 2026-08-01 13:36:09
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Di nhớ thật kỹ, Vãn Tình hình như quả thực là dặn dò thêm lời gì khác, thế là nàng liền thành thật lắc đầu.
Nàng trong mảng thăm dò tin tức chuyện phiếm đúng là lắm, chính nàng cũng công nhận điểm , còn học hỏi thêm.
Phó Lục Triêu hờ hững "ừ" một tiếng, tay đặt bình phong buông lỏng lực đạo.
"Biết ."
Lục Di về chuyển thuật nguyên văn sót một chữ cho Đàm Phục, cố gắng ngay cả thần thái ngữ điệu của Phó Lục Triêu cũng bắt chước y hệt, múa may quơ chân múa tay.
Đàm Phục nàng chọc : "Được , ngày mai sắp xếp , cũng tiện cho chúng hành sự."
"Cố gắng tránh bọn họ , thì cũng nghỉ ngơi sớm một chút ."
Lúc Lục Di ngoài đậy tắt hết đèn nến trong phòng, cửa sổ vẫn mở, trong phòng chỉ còn ánh trăng mờ mờ ảo ảo chiếu rọi qua khe cửa.
Trên giường chỉ một nàng, bên cạnh cũng lạnh tanh vắng vẻ, đây là đầu tiên từ khi thành hôn hai ngủ cùng .
Đàm Phục cũng hiểu vì , đêm nay nàng mà khó cảm giác buồn ngủ.
Mái tóc dài xõa tung hết gối, theo chiếc chuông đèn treo nơi rèm lụa, Đàm Phục chút trằn trọc.
Thói quen quả nhiên là một điều .
Trước ngày tháng trôi qua hề yên , cảnh bức bách, nơi nơi lộ đao quang kiếm ảnh cùng uy hiếp, lúc nào cũng luôn cảnh giác.
Một ngày ngủ mấy canh giờ đều coi là Các chủ khai ân , gì đến chuyện ngủ một giấc trọn vẹn cả đêm.
Đàm Phục điều chỉnh khí tức trong cơ thể, mới khép mắt, giây tiếp theo liền mở , bật dậy.
Có .
Cửa đẩy nhẹ, bước chân đặt mặt đất cũng thu lực đạo, nhẹ nhàng mà chậm rãi.
Đàm Phục tựa lưng cột giường, nín thở tập trung, trong tay nắm chặt thành quyền.
Trước mắt tính là tối đen, trong m.ô.n.g lung thể thấy bóng đó càng ngày càng gần, thẳng tắp hướng về phía giường mà đến.
Ngay khoảnh khắc tới gần, Đàm Phục xuất cước hề thu lực, đạp thẳng về phía chỗ yếu hại bảy tấc của đó.
Một tiếng hừ trầm đục, cổ chân Đàm Phục khóa , trút bỏ phần lớn sức lực, nhưng vẫn còn mang theo chút lực đạo.
Trong bóng tối, mắt thấy vật, thính lực liền trở nên mẫn cảm hơn.
Người đó nắm lấy cổ chân nàng vẫn hề buông , Đàm Phục giãy giụa thoát, chỉ thấy chút nghiến răng nghiến lợi.
"May mà phản ứng nhanh, thì phu nhân mà hối hận đấy."
Giọng trong trẻo quen thuộc, Đàm Phục lúc mới thả lỏng, trút bỏ lực đạo, cũng ngừng giãy giụa.
"Là phu quân ? Đêm khuya như còn nghỉ ngơi."
Nàng nheo mắt , mượn ánh trăng rõ mặt .
Phó Lục Triêu chỉ mặc trung y, cổ áo giao lĩnh cũng buộc chặt, làn da như ngọc ánh trăng đêm tắm cũng thể thấy rõ ràng.
Hắn hừ lạnh một tiếng, trong tay chút tốn sức mà quấn lấy cổ chân thon thả của nàng, nhẹ nhàng kéo một cái.
Đàm Phục hề phòng , thể theo lực đạo của mà trượt dọc theo giường, nàng chống khuỷu tay về phía để giữ vững.
Cổ chân mơn trớn đến nổi lên từng cơn ngưa ngứa.
Phó Lục Triêu chậm rãi đến gần nàng, mãi cho đến khi chóp mũi hai chạm , ánh mắt mang theo chút oán trách.
"Chưa về phòng, mà nghỉ ngơi đây?"
Hắn dựa gần hơn nữa, gần như môi kề môi, nhưng chạm hẳn . Đôi mắt đen láy mang theo ý vị quyến rũ.
"Cũng thôi, lẽ A Đàn cảm thấy ở cái thư phòng lạnh như băng đó, một cũng thể ngủ , ?"
Hắn lướt qua chiếc chăn hồng loan: "Dù thì , nàng cũng thể ngủ thoải mái."
" mà nếu ..."
Thấy càng càng quá lửa, hôm nay cũng rốt cuộc là như thế nào nữa, ngày mai còn việc, nếu còn cứ tiếp tục ầm ĩ như thì.
Không hai thì nghỉ, Đàm Phục trực tiếp hôn lên đôi môi đang lải nhải ngừng , lấy nụ hôn để phong bế.
Cách của nàng hẳn cũng sai , dù cũng là Phó Lục Triêu dạy mà…
"Lời thích thì ít thôi."
Tư thế của Đàm Phục đổi, Phó Lục Triêu vốn dĩ dựa nàng cực kỳ gần, nàng chỉ cần ngước đầu lên là thể chạm nơi mềm mại .
Hơi thở của Phó Lục Triêu phút chốc ngưng bặt.
Chiêu quả thực tác dụng, Phó Lục Triêu quả nhiên hề tiếp tục chuyện nữa, thậm chí đến cả hô hấp cũng ngừng .
Đàm Phục chỉ là nhẹ nhàng chạm lên, hôn lên môi mỏng manh của , đầu lưỡi mềm mại non nớt l.i.ế.m nhẹ qua chiếc răng khểnh của , như chuồn chuồn lướt nước .
"Đi nghỉ sớm thôi phu quân, hôm nay chút mệt ."
Phó Lục Triêu đột ngột rời khỏi nàng, hô hấp dồn dập trong chốc lát. Hắn định thần , mở môi cả một lúc lâu.
Mới khó khăn lắm phát âm thanh, âm cuối vốn trong trẻo giờ mang theo cả tiếng khàn đặc đang cuồn cuộn.
"Ta tắm , nàng nghỉ ngơi ."
Đàm Phục chút nghi hoặc, hai dựa cực kỳ gần, rõ ràng nàng ngửi thấy mùi hương khi tắm cơ mà.
Ngay lúc xoay , Đàm Phục thấy những đầu ngón tay đang run rẩy ngừng của .
Phó Lục Triêu nghỉ ngơi muộn nhưng dậy sớm, lúc Đàm Phục tỉnh dậy thì ấm bên cạnh cũng lạnh .
Xem một lúc lâu .
Tuy thời gian Ngọc nương định là giờ Dậu, Đàm Phục vẫn quyết định sớm hơn một chút. Việc trong phủ cũng cần nàng lo toan.
Quản gia sắp xếp đấy ngăn nắp .
Lần Linh Nguyện hội đúng là xảy sai sót lớn, thể tiếp tục nhận đơn cũng là do nàng tiện tay mà .
Sau tất nhiên sẽ thể tùy tiện như nữa.
Lần Linh Nguyện hội quyền giao cho Ngọc nương quản lý, từ việc bố trí cho đến giao tiếp. Lúc sắp đến Vân Nhàn Các, nàng rẽ sang một hướng khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nghe-don-phu-nhan-muon-giet-ta/chuong-24.html.]
Để Vãn Tình cùng Lục Di đến giúp đỡ .
"Ta Đông Nhai mua ít nguyên liệu nấu ăn, lát nữa sẽ cho món thích nhất."
Tay nghề của Đàm Phục tính là giỏi, chỉ là Ngọc nương yêu thích đồ ăn do nàng thôi.
"Vậy nô tỳ cả bánh dầu nữa! Vãn Tình cũng một phần." Vừa đến đồ ăn, Lục Di liền lên tinh thần.
"Được."
Phố Đông và Phố Tây cách một quãng đường, nếu Phố Tây bên chủ yếu là nơi vui chơi giải trí, thì Phố Đông chính là nơi buôn bán.
Gia súc heo bò, danh họa cổ vật, chợ nô lệ, vân vân, sự cao nhã và chất phác dơ bẩn ở Phố Đông cùng hỗn tạp hiện diện.
Cổng Phố Đông dựng cột cao treo một tấm biển đá lớn.
Có lẽ là vì duy trì và nâng cao hình tượng, các cửa hàng ở đầu phố bán đều là tranh cuộn sách vở, giá cả chăng, nhiều thư sinh tìm đến.
Gặp ngày nghỉ ngơi, là ngựa xe như nước chen chúc cũng quá, đúng thật là chen chúc .
Quý An khó khăn lắm mới chen khỏi đám đông, chiếc mũ ngọc chải chuốt chỉnh tề trong phủ cũng chen đến lệch một góc.
Gã thở hồng hộc: "Vẫn là Phó cao minh, nếu đến muộn hơn chút nữa, e rằng đến cả cái cửa Phố Đông cũng nổi ."
Quý An trong lòng thấy may mắn, gã vốn dĩ hẹn với Phó Lục Triêu thời gian là qua giờ Ngọ, ai ngờ sáng sớm hôm nay hạ nhân đến bẩm báo.
Gã còn đang ở trong chăn ấm đệm êm, thì Phó Lục Triêu y quan chỉnh tề ở chính sảnh chờ gã .
Cũng thật là kỳ quái, ngày thường chỉ đúng giờ, hôm nay đến sớm hơn nhiều như .
cũng chỉ , hôm nay đến phiên nghỉ ngơi, Phố Đông đông , muộn quá sợ là mấy con chim cút béo khỏe mạnh đều mua hết .
Gã xong liền lên tinh thần, nhanh chóng thu dọn xong thắng xe ngựa phi nhanh đến Phố Đông, ai ngờ đến cổng phố như .
Quý An chút lo lắng cho chim cút, lỡ con chọn mất thì .
Phó Lục Triêu dáng cao, Quý An cao gần tám thước, nhưng còn nhỉnh hơn một chút.
Quý An khoác tay lên vai Phó Lục Triêu: “Đi nhanh nhanh, đợi con chim cút của mua mất , thì đấu khác ."
Gã gần như mượn lực đẩy Phó Lục Triêu . Quý An coi như là .
"Phó , , hôm nay cứ thất thần mãi thế, chẳng lẽ đấu chim cút đối với còn sức hấp dẫn nữa ?!"
"Huynh đây cái bộ dạng ! Có vợ quên bạn."
Lúc thì thất thần, lúc thì treo nụ .
Phó Lục Triêu đẩy cánh tay gã từ vai xuống: “Nói chuyện cho đàng hoàng, đừng động tay động chân."
Hắn l.i.ế.m môi, lướt qua chỗ răng khểnh sắc nhọn, đôi mắt dài hẹp cong lên một đường cong tuyệt .
"Ngươi đương nhiên hiểu."
"Được , hiểu, chỉ hiểu là nếu chúng còn muộn hơn nữa, con chim cút của lập tức sẽ còn."
Đấu chim cút là một trong những trò chơi bọn họ thích nhất, thời tiết cuối thu đầu đông, lúc chim cút cũng nuôi béo .
Là hoạt động thời tiết thích hợp nhất.
Tiệm gia súc còn sâu hơn chút nữa, bọn họ hề chọn những con chim cút thực phẩm trông vẻ thấp kém .
Đi thẳng tiệm bọn họ thường đến, mặt tiền cửa hàng trang hoàng lộng lẫy, cũng ít công t.ử ca lúc đang ở trong tiệm chọn lựa.
Chưởng quầy liếc mắt một cái nhận ngay Quý An và Phó Lục Triêu, ông vội vàng thoát khỏi chỗ khác, híp mắt tiến lên.
Vị nào là tài chủ lớn thì sáng mắt đều , huống chi hai vị chính là khách quen của tiệm, tay hào phóng.
Dế mèn mùa thu, chim cút mùa đông, luôn luôn thiếu bóng dáng của bọn họ.
"Hai vị công t.ử đến sớm ! Quý công tử, Phó công tử, đến xem chim cút đấy ạ?"
"Đương nhiên, còn mau dẫn chúng xem hàng gì ."
"Dạ , mời bên ." Chưởng quầy vội vàng dẫn đường, nịnh nọt: “Đã chờ công t.ử các ngài từ lâu ạ, mấy con chim cút thượng hạng đều để dành cho các ngài hết đấy ạ."
Đấu chim cút dùng là chim cút trống hoang dã, chim cút nuôi trong nhà hoặc chim cút mái thì dùng để đấu.
Chưởng quầy nâng đỡ một con chim cút tráng kiện, nắm lấy đầu chim, cho bọn họ xem.
"Đây đều là mới bắt ngoài đồng về, các ngài xem tướng mạo , mỏ nhọn, vuốt sắc, lông vũ mượt mà dày dặn."
Chưởng quầy vỗ vỗ con tay, chim cút vỗ cánh phành phạch, cánh đầy sức lực.
"Tiếng kêu to, vỗ cánh cũng dữ, tướng mạo vô cùng. Vừa Trần công t.ử họ đến xem, còn thèm mang cơ."
"Vẫn là nể mặt các ngài nên mới giữ đấy, đưa cho ngài ba chục lượng lấy là ."
"Bảo đảm thể đấu thắng con chim cút nhỏ của Trần công tử."
Trần công t.ử chính là kẻ thích tổ chức đấu chim cút, cũng là thường xuyên cùng Quý An đấu dế đến mức phân thắng bại.
Rõ ràng là một bài thuyết phục mua hàng thường gặp của thương nhân, mà dỗ Quý An xoay vòng vòng.
Quý An mặt mày hồng hào, vỗ tay một cái lập tức quyết định lấy con chim cút .
Phó Lục Triêu liếc một cái, con chim cút trong tay chưởng quầy tướng mạo quả thực tồi, chỉ là giá báo cao.
Hắn đang định mở miệng, thì chưởng quầy tinh mắt xoay , hì hì với , đổi một bài thuyết phục khác.
"Phó công t.ử lâu lắm đến nhỉ? Nghe công t.ử thành ạ?
"Tiếc là hôm đó việc, tận mắt chứng kiến, đáng tiếc quá, bây giờ cũng chỉ thể chúc công t.ử và phu nhân trăm năm hòa hợp thôi."
Chưởng quầy tiếp tục : "Thật đúng là phúc khí mà."
Phó Lục Triêu một đống lời ý ném cho chớp chớp mắt, vành tai chút nóng lên, những lời định cũng quên hết sạch. Hắn tiếp lời.
"Ừ, đúng là phúc khí của ."
Chưởng quầy thấy ăn chiêu , mắt láo liên đảo một vòng, gấp gáp thừa thắng xông lên: "Vậy công t.ử mang hai con về ạ?"
"Vừa còn một vị tiểu thư đến mua chim cút nữa, phu nhân cũng thích, ngài chỉ thể đấu chim cút, mà còn thể lấy lòng phu nhân?"
---