Nghe Đồn Phu Nhân Muốn Giết Ta - Chương 26
Cập nhật lúc: 2026-08-01 14:52:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khóe mắt Phó Lục Triêu khẽ liếc bệ cửa sổ nơi ánh nến phụt tắt, đôi môi mỏng khẽ cong lên thành một nếp nhạt. Nếu kỹ, căn bản chẳng thể nhận ý .
"Đã , thì xin ở đây chúc Ngọc Nương sinh thần vui vẻ."
" đúng đúng, sinh thần vui vẻ." Quý An cũng hùa theo.
Trong giọng điệu của họ sự khó hiểu khinh mạn đối với hành động của các nàng. Thế nhưng, Vãn Tình cảm thấy lời của Phó Lục Triêu dường như vẫn hết.
"Vãn Tình mặt Ngọc Nương tạ ơn lang quân và Quý công t.ử ."
Nàng Phó Lục Triêu, lên tiếng dò hỏi: "Lang quân còn lời gì dặn dò phu nhân ? Nếu , phu nhân vẫn đang ở bên trong đợi hồi âm đấy ạ."
Đã ở bên trong đợi hồi âm, cớ nàng tự bước ? Cũng chẳng hề ý mời bọn họ trong. Cánh cửa gác lửng đang mở toang ngay mắt, gần trong gang tấc, bí ẩn rõ ràng.
Hình bóng những ngọn đèn lồng sặc sỡ phố in bóng đôi mắt đen nhánh của Phó Lục Triêu. Cuối cùng, vẫn trầm giọng để một câu: "...Hôm nay nhớ về phủ."
"Chỉ thôi ?" Đàn Phục Vãn Tình bẩm báo xong, chút nghi hoặc.
"Vâng, nguyên văn lời lang quân là ." Vãn Tình gật đầu.
Vãn Tình ngẫm nghĩ một lát, cuối cùng vẫn do dự . Nàng cách quan sát sắc mặt, đương nhiên nhận Phó Lục Triêu chút gì đó đúng. xét theo tính cách của thì chuyện quả thật kỳ lạ. Có điều Đàn Phục cũng rảnh để nghĩ ngợi nhiều, bóng tối chập choạng buông xuống.
Trong những đêm trời trở lạnh thế , các hàng quán ven đường cũng đóng cửa sớm hơn ngày thường.
Nàng một bộ y phục khiêm tốn, hóa trang qua loa để bớt gây chú ý, âm thầm lên đường. Đàn Phục chỉ một , để Vãn Tình ở Vân Nhàn Các đề phòng trường hợp xảy biến cố ngoài ý .
Dòng qua phố còn đông đúc như ban sáng, đa phần là những kẻ thu dọn gánh hàng, vai vác tay xách đồ đạc trở về. Đàn Phục hòa đám đông, tiến đến cửa hiệu ở cuối con hẻm phố Đông.
Những cửa tiệm xung quanh đóng cửa non nửa, ánh đèn leo lét thưa thớt, chẳng thể soi sáng nổi màn đêm tăm tối . Vị trí gian hàng mở ban ngày giờ chỉ khép hờ, hé nửa cánh cửa. Bên trong vẫn sáng đèn, hiển nhiên là .
Trâu bò đều lùa về chuồng. Trong ánh sáng lờ mờ, thể thấp thoáng thấy một bóng trói chặt cây cột của khu lều tạp nham, bốc mùi hôi thối nồng nặc.
Đàn Phục chậm rãi bước đến. Mặt đất vương vãi mùn cưa và rơm rạ, nhưng bước chân nàng êm ru, phát chút tiếng động nào. Sợi dây trói quấn qua loa, chủ yếu là do kẻ trói cạn kiệt sức lực, chẳng còn khả năng giãy giụa.
Đó chính là thiếu niên ban sáng, cũng là nàng đang tìm.
Thiếu niên tỏ vô cùng cảnh giác. Một bóng đen lớn đổ ập xuống . Hắn vốn tưởng đám nghĩ thủ đoạn gì mới để tra tấn . Thế nhưng, khi chầm chậm ngẩng đầu và rõ kẻ xa lạ trong bóng đêm mặt, sững , gục đầu xuống.
So với ban sáng, trông còn thê t.h.ả.m hơn. Trên phần da thịt cánh tay lộ ngoài chằng chịt những vết thương mới. Cánh tay đ.á.n.h gãy vẫn giữ nguyên hiện trạng, buông thõng bên lườn. Không rõ là do thương tích quá nhiều, vì lý do nào khác dẫn đến việc bán nên mới đối xử tàn tệ như .
Đàn Phục đ.á.n.h giá từ xuống , ánh mắt lướt qua nốt ruồi son trán , lùi một bước.
"Có theo ?"
Giọng nàng nhạt nhẽo. Thiếu niên gắng sức ngẩng phắt đầu lên, hung hăng lườm nàng, nhưng sức lực cạn kiệt khiến cơ thể run rẩy trong gió lạnh. Cũng cốt khí đấy, chỉ là cái thứ cốt khí giữa thế đạo rốt cuộc ích lợi gì.
Đàn Phục khẽ bật , để tâm đến phản ứng của . Sự phản kháng dùng hết sức bình sinh của kẻ yếu, đôi khi chẳng đáng một đòn. Nàng thẳng tới cánh cửa đang mở hé, bước mà chỉ tùy ý gõ nhẹ lên phiến gỗ rẻ tiền.
Căn phòng bên trong cũng chẳng lấy gì rộng rãi, chỉ chớp mắt bao quát hết. Giữa sảnh lác đác vài chiếc bàn gỗ, ánh đèn mờ ảo còn thấy rõ lớp bụi li ti bay lơ lửng.
Một gã đàn ông trung niên đang gục bàn uống rượu, chất lỏng sóng sánh rớt mặt bàn. Gã là mụ môi giới ban sáng. Nghe tiếng động bên ngoài truyền đến, gã tặc lưỡi mất kiên nhẫn, chiều bực dọc vì kẻ khác phá đám chuyện .
"Còn ăn ?"
Nghe hỏi, gã đàn ông vội vàng bật dậy.
"Có , ! Khách quan mua đứa nào?"
Vẻ mất kiên nhẫn bay sạch còn tăm . Mụ môi giới việc sang tiệm khác, hôm nay đến lượt gã trông coi chỗ . Ban ngày ế ẩm, gã chẳng ngờ tối muộn thế đột ngột khách đến. Vậy thì món bạc bán chắc chắn sẽ chui túi gã .
"Kẻ trói ngoài cửa , bán thế nào?" Đàn Phục thẳng vấn đề.
"Hả?" Gã đàn ông ngờ Đàn Phục nhắm ngay đứa đ.á.n.h thê t.h.ả.m nhất ngoài cửa. Thằng ranh đó cứng đầu chịu lời, cứ rình mò tìm cách bỏ trốn nên bọn chúng tay cũng chẳng nương tình. Kẻ tàn tạ như vốn chẳng đáng mấy lạng bạc. Gã thầm nghĩ chắc vị phu nhân thấy những món hàng lành lặn khác.
Gã đảo mắt, lên tiếng dụ dỗ: "Phu nhân trong xem thêm ? Bọn khỏe mạnh, lanh lợi thiếu gì. Trông cái đứa ngoài cửa xúi quẩy lắm."
Đàn Phục lắc đầu, dứt khoát: "Chỉ lấy đứa ngoài cửa. Vốn cũng chỉ định mua về sai vặt qua loa thôi."
Thấy lừa bịp nàng, gã đàn ông bèn đổi giọng: "Nếu phu nhân thành tâm mua, thì đưa tám lạng bạc đây mang nó ."
"Mấy nhà khác gì hàng vóc dáng đoan chính như bên ."
Gã với vẻ đắc ý dạt dào. Đàn Phục xong chỉ lạnh: "Là nhà khác thâm độc, ăn đen tối như nhà ngươi thì ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nghe-don-phu-nhan-muon-giet-ta/chuong-26.html.]
Ở chợ nô lệ, một thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi bình thường, khỏe mạnh cũng chỉ giá tám đến mười lạng bạc. Thiếu niên ngoài cửa những gãy tay mà còn đầy thương tích. Đàn Phục từng đến chợ nô lệ, thậm chí nàng còn lăn lộn ở những chốn như cơm bữa.
Trước đây, Các chủ cứ xong nhiệm vụ là thích dẫn bọn nàng đến mấy khu chợ nô lệ dạo quanh. Danh nghĩa là mua thêm , nhưng Đàn Phục thừa hiểu, bà chỉ đang ngầm cảnh cáo, răn đe các nàng: Nếu ngoan ngoãn lời, cái chốn hỗn loạn đen tối sẽ chính là nơi quy tiên của các nàng.
Thế nên, theo giá cả thị trường, những nô lệ cơ thể khiếm khuyết về cơ bản đều bán tống bán tháo, giá cả trực tiếp giảm một nửa. Vậy mà gã đàn ông mặt dám báo một cái giá trời, rõ ràng là đang đ.á.n.h giá cách ăn mặc của Đàn Phục, cho rằng nàng hiểu chuyện nên định coi nàng như phu nhân nhà giàu mà hung hăng c.h.é.m .
Nụ mặt gã đàn ông cứng . Gã xoa xoa hai bàn tay, cả nồng nặc mùi rượu: "Phu nhân gì kỳ ."
"Nếu chưởng quỹ lòng thành ăn, thì món hàng cần cũng , sang nhà khác mua cũng thế thôi."
Nói đoạn, Đàn Phục gót bước , chừa cho gã chút đường lùi nào để thương lượng.
"Ấy , phu nhân, cứ từ từ thương lượng chứ!"
Gã đàn ông sợ tới mức tỉnh phân nửa rượu. Đàn Phục búi tóc cao, qua hệt như phu nhân của những gia đình đại hộ. Gã vốn định lừa bịp kiếm thêm chút bạc, nào ngờ gặp trong nghề. Gã lật đật đuổi theo, bước chân loạng choạng. Đàn Phục vẫn với tốc độ bình thường, còn não bộ gã đàn ông ngâm trong rượu thì xoay chuyển kịp. Lúc sắp đuổi kịp Đàn Phục, gã thậm chí còn định vươn tay níu lấy dải áo của nàng.
Chợt trong bóng đêm đen kịt vang lên những tiếng ho khù khụ, như đang nhắc nhở điều gì đó.
Đàn Phục thèm ngoảnh đầu , tựa như chẳng hề tình huống lưng. Ống tay áo rộng tung bay trong màn đêm che khuất gần như bộ động tác của nàng. Trọng tâm của gã đàn ông như mất thăng bằng, lảo đảo trụ vững. Thấy cách giữa hai ngày càng xa, gã vội vàng gào lên: “Ba lạng bạc! Ba lạng bạc! Phu nhân thấy thế nào!"
Đã bớt năm lạng, nhưng vẫn đủ. Đàn Phục dừng bước, hô thẳng một mức giá chốt hạ: "Một lạng."
Gã đàn ông ngập ngừng do dự, vội đồng ý.
Đàn Phục chợt thấy hối hận. Biết thế nàng trực tiếp cướp cho xong, dù giữa chốn tối tăm mù mịt , chuyện ác nàng cũng chỉ một việc. Chẳng hôm nay vị khách thuê nàng tìm định chuyện gì. Để phòng hờ vạn nhất, nếu quả thật là kẻ , thì vì khác khống chế, nàng buộc lấy cho bằng tờ nô khế .
"Được."
Dù tiền vẫn hơn , thằng nhãi đó cũng là một kẻ chướng tai gai mắt, tay chân hỏng hóc thế sống chẳng bao lâu nữa. Người bắt cóc từ bên ngoài về, bán đồng nào đồng nấy. Chẳng vị phu nhân rốt cuộc nhắm trúng thằng ranh đó ở điểm nào.
Đàn Phục sải bước dứt khoát đến bên cây cột bốc mùi xú uế, gã đàn ông theo sát phía . Nàng gằn từng chữ, nhả chữ cực kỳ lưu loát. Thiếu niên gồng chặt , sức giãy giụa, ánh mắt hằn học tựa như giây tiếp theo thể nhào tới c.ắ.n xé .
"Cánh tay gãy nát, thương tích, mặt mày hốc hác, bẩn thỉu rách nát, còn hung hãn c.ắ.n ."
Mỗi lời nàng thốt , sắc mặt gã đàn ông khó coi thêm một phần. Bởi những gì nàng đều là sự thật, cách nào chối cãi.
Nói xong, Đàn Phục khẽ nhạt: "Chẳng tích sự gì, mua về còn tốn tiền chữa trị. Tính , ngay cả một lạng bạc cũng đáng."
Gã đàn ông c.ắ.n răng. Vốn dĩ mụ môi giới dặn, nếu nó c.h.ế.t thì kiếm đại xó xỉnh nào vứt ngoài là xong, nay tự dưng bán tiền.
"Vậy nửa lạng! Thật sự thể bớt thêm nữa , bọn ăn cũng chẳng dễ dàng gì."
Đàn Phục ném nửa lạng bạc chuẩn sẵn từ : "Nô khế ."
Gã đàn ông tung tung nén bạc, tươi như hoa, tiện tay moi từ trong n.g.ự.c áo một tờ giấy ố vàng nhàu nhĩ, gỡ sợi dây trói thiếu niên.
"Người là của ngài."
Trong bóng tối, theo động tác lấy giấy của gã, dường như một vật gì đó rơi xuống. Thiếu niên trói gô trong gió lạnh thấu xương quá lâu, cộng thêm vết thương chằng chịt, lúc dù cởi trói cũng chẳng thể cựa quậy.
Chỉ một tờ giấy mỏng manh nhẹ bẫng tay, mà dễ dàng giam cầm cả cuộc đời của một con .
Gã đàn ông nhận tiền liền ngoắt nhà: “rầm" một tiếng đóng sầm nửa cánh cửa còn , mặc kệ chuyện phía . Hành động của gã quá đỗi tùy tiện và dứt khoát, thậm chí còn chẳng buồn liếc thêm lấy một cái.
Đàn Phục nhận điểm bất thường. Nàng dậy tìm đến nơi chút ánh sáng, mượn ánh đèn lờ mờ quan sát tờ nô khế trong tay. Chất giấy thô ráp ố vàng, là giấy Tuyên Thành của nha môn quan phủ, cũng chẳng con dấu đỏ chót của quan nha. Nét chữ thì ngoệch ngoạc, chi chít những nếp gấp cố tình cũ.
Với một quá quen thuộc với những mánh khóe như Đàn Phục, chỉ thoáng qua nhận đây là một tờ khế ước giả mười mươi. Thậm chí còn chẳng đáng tin cậy bằng mấy tờ giấy của Vân Nhàn Các, ngay cả công phu bề ngoài cũng lười giả.
Đàn Phục hiếm hoi bật tiếng , lồng n.g.ự.c khẽ rung lên. Nếu là khế giả, thì hoặc là gã đàn ông đưa bản thật, hoặc thiếu niên là dùng bạo lực bắt cóc tới đây.
Khả năng thứ nhất cao. Vì một tên nô lệ sắp c.h.ế.t mà giở trò, bọn chúng cũng chẳng rảnh để phí công. Nếu là khả năng thứ hai...
Nàng rũ mắt nốt ruồi son nhỏ nhoi trán thiếu niên. Vậy thì quá .
Đàn Phục xổm xuống mặt thiếu niên, ánh mắt lướt qua cánh tay đang rũ xuống mềm oặt của , cất tiếng hỏi: "Ngươi tên gì, quê quán ở ?"
Cho dù chứng kiến bộ quá trình, rõ bản bán , thiếu niên vẫn c.ắ.n răng hé nửa lời, cố gắng kìm nén thể đang run rẩy. Đàn Phục vươn tay, một tay ghì chặt bắp tay để giữ cơ thể cố định, tay nắm lấy bàn tay bất động của . Nàng nắn nắn cổ tay cho lỏng một chút, lát dùng lòng bàn tay dùng lực đẩy mạnh lên . Chỉ một tiếng "rắc" giòn giã.
Xương bả vai nắn về đúng vị trí. Mặc dù cử động vẫn mang theo cơn đau thấu trời, nhưng ít thể dùng chút lực. Đôi mắt tĩnh lặng như nước tù của thiếu niên rốt cuộc cũng khôi phục tia sáng. Hắn định dùng cánh tay còn chạm , nhưng Đàn Phục ấn chặt cho nhúc nhích.
Đàn Phục rũ hàng mi dài, giọng điệu lấy nửa phần đổi: “Ngươi tên gì, tại xuất hiện ở chỗ ?"