Nghe Đồn Phu Nhân Muốn Giết Ta - Chương 28

Cập nhật lúc: 2026-08-04 06:53:24
Lượt xem: 55

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đàn Phục tỏ ý từ chối cũng đồng ý. Từ đầu đến cuối, nàng hề ý định che giấu mục đích của , thẳng tay ném món đồ trả cho .

"Người ở ?"

"Hồ Châu. Sự việc xảy ba tháng . những chuyện khác tuyệt đối dối."

Vãn Tình khom ghé sát tai nàng nhỏ vài câu. Thực thông tin cơ bản đều trùng khớp: diện mạo, ngoại hình... chỉ là chuyện vẻ diễn suôn sẻ quá mức.

Ngọn đèn lồng treo ngoài cửa gần như tắt ngóm, đêm khuya. Đàn Phục cũng định sẽ giải quyết bộ sự việc trong hôm nay. Tạm thời cứ giữ Vân Nhàn Các, đúng , chỉ cần bên đến gặp là rõ.

Nhớ câu dặn dò cuối cùng của Phó Lục Triêu, Đàn Phục dậy gọi Ngọc Nương .

"Trông chừng cẩn thận, ngày mai chúng qua."

A Chiêu vẫn im thin thít, như thể thấy gì, cẩn thận cất ngọc bội trong n.g.ự.c áo.

Ngờ Đàn Phục mang theo Vãn Tình bước chân khỏi cổng chính, thấy tiếng chén sứ rơi vỡ loảng xoảng từ lầu truyền xuống. Đó chính là căn phòng các nàng . Phía lưng vang lên tiếng lôi kéo giằng co. Âm thanh dần yếu , Ngọc Nương vội vã áp giải A Chiêu xuất hiện.

Thiếu niên mới tắm rửa băng bó cách đây lâu, nay cổ hằn thêm một vết thương mới, trong tay vẫn còn rịn vết máu. Ngọc Nương cũng tỏ bất đắc dĩ: "Hắn giả vờ ngoan ngoãn. Ta lưng thì liền đập vỡ chén , nhặt mảnh vỡ cứa thẳng cổ, tay tàn độc."

Ngọc Nương nhanh tay lẹ mắt vặn ngược tay lưng, phế sức lực của . Nào ngờ, dám c.ắ.n lưỡi tự sát ngay mặt nàng. A Chiêu cũng hệt như lúc sáng, đè chặt xuống sàn nhà, nhưng khác ở chỗ, khuôn mặt vương nét bướng bỉnh.

Trời khuya quắt, quá giờ nghỉ ngơi thường ngày từ lâu. Nàng bắt đầu cảm thấy mất kiên nhẫn.

"Rốt cuộc ngươi gì?"

A Chiêu kiên quyết đáp: "Ta đây. Cô đưa , theo cô."

Đàn Phục cúi đầu, từ cao bễ nghễ xuống , phần khó hiểu: "Tại ?"

Đàn Phục quả thật hiểu. Ở đây cũng c.h.ế.t, theo nàng cũng c.h.ế.t, kết cục vốn dĩ sẽ đổi cơ mà. Ánh mắt A Chiêu sáng rực lên trong khoảnh khắc. Hắn rõ cơ hội là do tự giành lấy. Hơn nữa, còn ...

"Ở đây thêm vài ngày nữa cũng sẽ giao , đằng nào cũng trở thành tù binh của kẻ khác, dùng con tin uy h.i.ế.p trưởng bối nhà . Nếu thì thà c.h.ế.t sớm cho xong."

"Huống hồ ở phố Đông, cô cũng ép uống t.h.u.ố.c độc. Không t.h.u.ố.c giải cũng c.h.ế.t, thế thì việc gì bày vẽ thêm nhiều chuyện."

"Ta đám nhất định bỏ cái giá trời để tìm . Họ là của phủ Tướng quân. Cô đưa , đợi nhà tìm đến, tiền thù lao tuyệt đối sẽ ít ."

Nghe thấy một cái tên ngoài dự kiến, Đàn Phục nheo mắt , dường như đang tính toán điều gì đó.

"Ta sẽ ngoan ngoãn lời." A Chiêu tiếp tục cầu xin.

Đàn Phục gật đầu. Vãn Tình lôi cổ từ đất lên, lệnh: "Ngươi theo sát ."

A Chiêu gật đầu lia lịa. Chỉ cần nơi , thoát khỏi cái quỹ đạo kết cục định sẵn, thì cùng ai cũng chẳng . Vãn Tình nhanh chóng sắp xếp xong xuôi, nàng dặn dò: "Sau khi phủ, phận của ngươi sẽ là . Cha mất sớm, nhớ còn tỷ tỷ, chốn dung nên đành tìm đến nương nhờ."

Thực tế thì Đàn Phục và cũng trạc tuổi A Chiêu, mười lăm mười sáu, độ tuổi thanh xuân mơn mởn, cũng chẳng gì sai sót.

"Hiểu rõ ? Những lời nên thì khâu chặt miệng, giấu kín trong bụng cho ."

A Chiêu rụt rè thỏ thẻ: "Vậy t.h.u.ố.c giải..."

"Ba ngày một ."

Dưới mái hiên cửa chính Thừa Tướng phủ treo lủng lẳng mấy ngọn đèn lồng. Rèm tua rua khẽ đung đưa trong gió lạnh, hắt ánh sáng mờ ảo xuống đoạn đường phía . Hiện tại qua giờ Hợi, đám thị vệ gác cửa ngày thường nay vì lý do gì mà vắng bóng. Dưới cánh cổng sơn son uy nghi bề thế, một dáng cao gầy đang lặng lẽ đó. Vạt áo quen thuộc bay phấp phới trong gió lạnh, tạo thành những nhịp điệu tương đồng với rèm tua rua.

Thân ảnh thon dài thấp thoáng lộ diện thứ ánh sáng leo lét, nhưng khuôn mặt tuấn tú khuất lấp một nửa trong bóng tối, im lìm bất động. Người ngày đêm kề cận, Đàn Phục thể nhận . Nàng nhớ rõ Phó Lục Triêu cùng Quý An hồi phủ từ giờ Tuất.

Hắn đây bao lâu ?

Đàn Phục vô thức vuốt nếp áo. Phó Lục Triêu chú ý tới động tĩnh bên , nâng mắt sang. Gió đêm thổi mạnh, Đàn Phục lờ mờ thấy bờ vai khẽ run lên. Cũng chẳng kịp nghĩ ngợi nhiều, Đàn Phục chỉnh biểu cảm, chậm rãi chạy tới. Va lòng là xúc cảm lạnh ngắt trơn nhẵn, tựa hồ lạnh thấm sâu từng thớ thịt.

"Trời muộn thế phu quân vẫn còn ở ngoài, đang đợi ?"

Động tác vô cùng tự nhiên quen thuộc, cánh tay dài của Phó Lục Triêu vòng qua ôm lấy eo nàng. thứ mùi hương thoảng qua chóp mũi là một mùi huân hương xa lạ. Nàng một bộ y phục khác. Ánh mắt dời từ lớp lụa mỏng manh màu phấn nhạt sang thiếu niên lạ hoắc phía .

"Ừm, đợi nàng hồi phủ." Hắn cụp đầu cọ cọ lên đỉnh đầu nàng, đó bộ nghi hoặc hỏi: “Hắn là ai?"

Sườn mặt Đàn Phục nép trong n.g.ự.c . Nghe hỏi, nàng chống tay bên hông tạo chút cách, tiên giục: "Về phòng , trời lạnh quá."

"Vãn Tình, sắp xếp cho nghỉ ở sương phòng cạnh phòng hai em là ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nghe-don-phu-nhan-muon-giet-ta/chuong-28.html.]

Thân phận của Vãn Tình và Lục Di tương đương với nha hồi môn của Đàn Phục. Để tiện cho việc sai bảo, họ bố trí phòng ở ngay trong chính viện. Tuy sát rạt nhà chính, nhưng so với sương phòng của hạ nhân thì điều kiện hơn nhiều.

"Vâng. Đi thôi A Chiêu."

Vãn Tình kéo A Chiêu nhanh chóng rời , trả gian riêng tư cho hai . Từ lúc bước tới Thừa Tướng phủ, thần sắc A Chiêu chút kỳ lạ. Ngay khi bước qua ngưỡng cửa, ngoái đầu Đàn Phục. Chạm là đôi mắt sâu thẳm đen kịt của Phó Lục Triêu, đang lạnh lẽo thấu xương.

Thấy mãi nhúc nhích, Đàn Phục dứt khoát nắm lấy tay . Đầu ngón tay lạnh ngắt như lớp áo , nàng lách những ngón tay giữa các kẽ tay , kéo về phòng. Phó Lục Triêu ngoan ngoãn nương theo động tác của nàng, chầm chậm nắm lấy tay nàng.

Da thịt kề cận truyền đến từng đợt ấm miên man. Lòng bàn tay, kẽ ngón tay, chỉ cảm nhận mạch m.á.u cuộn chảy da thịt cũng đang dần nóng rực lên. Từng chút một, vô thức siết chặt lực đạo, ngừng ve vuốt.

Phó Lục Triêu mang theo nước ẩm ướt khi tắm gội bước lên giường, tựa lưng gối mềm, cụp hàng mi đen nhánh rậm rạp xuống. Rèm mi dường như cũng vương sương mờ mịt, bộ dáng khác biệt so với thường ngày. Hắn dường như điều gì đó, khóe mắt và vành tai đều ửng đỏ hờ hững, nhưng ngập ngừng hồi lâu vẫn chẳng thốt nên lời.

Đàn Phục chằm chằm một chốc, vươn tay sờ trán . Kỳ lạ , chẳng lẽ hóng gió ngoài cổng đến phát bệnh . Hắn gạt tay nàng , ngập ngừng, ánh mắt u uất hỏi han: "Ta . Hôm nay nàng vui ?"

Hóa là đợi nàng ở chỗ . Đàn Phục rút tay về, chẳng mảy may lảng tránh ánh mắt của , mỉm đáp lời: "Vui chứ. Lời chúc của phu quân và Quý công t.ử đều nhận ." Nàng cũng leo lên giường, vùi chiếc chăn êm ái.

"Thật trùng hợp, hôm nay của Vãn Tình tới tìm con bé. Thiếp thấy nên đưa về luôn."

Phó Lục Triêu thình lình buông một câu: "Hắn tên gì."

Câu hỏi chẳng , chuyện cũng gì đáng giấu giếm, thế nên nàng ăn ngay thật: "A Chiêu."

"A Chiêu." Hắn lẩm bẩm lặp , phảng phất hương vị nghiến răng nghiến lợi.

Đàn Phục hề chú ý tới, nàng nghiêng hướng về phía Phó Lục Triêu, lọn tóc mềm mại quấn quýt lấy tóc .

"Con bé hầu hạ bấy lâu. Xét về tình về lý, hôm nay nó tìm đến chốn dung , mạo đưa về phủ, chắc phu quân sẽ để bụng chứ."

Phó Lục Triêu đáp. Hắn dậy châm lò hương, đốt lên một mùi hương thoang thoảng quen thuộc. thường ngày bao giờ đốt hương trong phòng. Mùi hương đêm nay là do ai chuẩn , khói trầm lượn lờ như che giấu mùi vị nào đó.

Hắn đáp: "Có để bụng."

"Hửm?" Đàn Phục ngờ sẽ trả lời như .

Phó Lục Triêu vẻ nghiêm túc đoan chính, chớp mắt rũ mi: "Dạo gần đây chi tiêu trong phủ chút tốn kém. Trước đây cùng Quý An buôn bán ít đồ, dạo tình hình cũng ."

"Rất nhiều nô bộc trong phủ đều quản gia trả khế ước cho về quê ."

Giọng ngày càng thấp, Đàn Phục thế cũng hiểu. Quan chức của Phó Lục Triêu vốn chỉ là hư hàm hữu danh vô thực, chỉ lãnh bổng lộc. Tuy bổng lộc nhỏ, nhưng cũng chẳng cơ hội kiến công lập nghiệp nào. Vài năm Phó Lục Triêu theo chân Phó Hằng xuất chinh, đại thắng trở về. Đương kim Thánh thượng càng thêm phần e dè kiêng kỵ Phủ Tướng quân. Đối mặt với Phó Lục Triêu khải hồi kinh, ngài cũng chỉ ban cho một chức quan văn treo biển, dự triều nghị, bù thì ban thưởng hậu hĩnh vàng bạc châu báu.

Hiện tại chỗ nào cũng cần đến bạc. Đàn Phục đang kinh doanh Vân Nhàn Các nên vô cùng thấu hiểu nỗi khổ , nàng ân cần lên tiếng: "Phu quân lý. Vậy chi phí ăn ở của A Chiêu cần phủ chi trả , lấy từ chỗ , ?"

Lời thốt , cơ thể Phó Lục Triêu cứng đờ thể thấy bằng mắt thường. Hắn nhíu mày, sắc mặt càng thêm âm trầm. Chẳng hiểu đột nhiên bật mỉa, dứt khoát vươn tay dập tắt nến, chui chăn trong bóng tối, lưng với nàng.

Giọng nặng nề xen lẫn u sầu vang lên: "Tùy nàng."

"Đa tạ phu quân."

Đàn Phục cũng nhắm mắt chuẩn ngủ. Chỉ là lúc Phó Lục Triêu nghiêng lưng, một luồng khí lạnh lùa trong chăn. Khoảng cách giữa hai xa. Cơ thể nam giới giống như một lò lửa hừng hực ngừng tỏa nhiệt. Đàn Phục theo bản năng nhích gần. Mùi hương trong phòng dường như mang theo mị lực mê hoặc, nàng thể phân định thứ cảm giác khó tả bắt nguồn từ .

Nàng c.ắ.n răng kìm nén, rút bàn tay sắp sửa chạm về, dậy kéo chiếc chăn dự phòng bên cạnh qua. Dù dày dặn bằng chiếc chăn đang đắp, nhưng cũng đủ ấm áp. Đắp cho một nàng là đủ .

Người bên gối bất động tĩnh lặng, ngay cả nhịp thở cũng mong manh.

Đàn Phục xoay chuẩn động đậy, một thể nóng bỏng rực lửa lập tức áp sát từ phía , giữ chặt eo lôi tuột nàng lòng. Đầu mũi cọ hõm vai nàng, đôi môi kề sát làn da, hậm hực cất lời.

"Đêm nay nàng định chia chăn ngủ riêng với ?"

Hắn ôm siết cực kỳ chặt. Lớp áo lụa mỏng manh mềm mại căn bản thể ngăn cản nhiệt độ nóng rực truyền tới. Khí lạnh chỉ trong nháy mắt thổi bay còn tăm . Ở vùng sống lưng thậm chí thể cảm nhận rõ ràng từng thớ cơ bắp săn chắc của .

Đàn Phục cảm giác như quấn một quả cầu lửa, nóng hầm hập, thậm chí còn ngọn lửa l.i.ế.m láp, mơn trớn trêu chọc da thịt. Răng nanh sắc nhọn hờ hững cọ qua da thịt, c.ắ.n nhưng cắn, nhịp thở dồn dập mang theo từng đợt run rẩy. Hắn mang đến cho nàng một ảo giác: Chỉ cần nàng lỡ lời sai nửa chữ, giây tiếp theo sẽ c.ắ.n đến rách da xé thịt.

"Vì ư? Ta cản nàng đưa đường hoàng bước nhà, nàng thế mà ..."

Trong tay Đàn Phục vẫn còn nắm một góc chăn dự phòng. Bị ôm siết quá chặt, tiếng của rầu rĩ mơ hồ rõ chữ. Nàng chỉ loáng thoáng câu "đưa đường hoàng bước nhà", bèn tưởng Phó Lục Triêu vẫn để tâm đến chuyện , bởi ngữ khí của vẻ vô cùng kinh ngạc.

Xem việc đưa về Thừa Tướng phủ là một quyết định sáng suốt. Chẳng thà ngày mai cứ tống cổ ngoài. Tìm đại một chỗ nào đó bố trí cho , chờ điều tra rõ ràng quan hệ thế nào với Phủ Tướng quân giao nộp cũng muộn.

Đang miên man suy nghĩ, hõm cổ chợt nhói đau, cơn đau từ từ lan rộng tận bả vai.

 

Loading...