Nghe Đồn Phu Nhân Muốn Giết Ta - Chương 29
Cập nhật lúc: 2026-08-04 06:53:25
Lượt xem: 53
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cảm giác c.ắ.n đau nhè nhẹ bả vai đ.á.n.h thức ý thức của Đàn Phục. Cánh tay đang ôm ghì nàng siết chặt thêm từng tấc. Hắn c.ắ.n mạnh, chỉ mượn lớp y phục đay nghiến cọ xát một cách đầy kiềm chế.
"Không ." Đàn Phục xoay giải thích với , nhưng giam cầm cách nào nhúc nhích, đành giữ nguyên tư thế lưng chạm n.g.ự.c mà : "Không vì . Trời lạnh , gió lùa qua khe hở lạnh ngắt ."
Hắn vùi đầu hõm vai Đàn Phục, phát những tiếng hừ hừ buồn bực, hiển nhiên là thèm tin bài diễn thuyết của nàng.
"Nếu phu quân thích A Chiêu..."
Lần Đàn Phục cảm nhận rõ ràng vành tai cũng c.ắ.n nhẹ một cái. Đầu tiên là cổ, giờ đến tai, là cún con đấy ?
"Không gọi như ."
Đàn Phục vô cùng hoang mang. Người vốn tên là , gọi thế thì lẽ nào nàng tự vắt óc nghĩ một cái tên khác? Dù cũng chỉ là một danh xưng, cần thiết cãi cọ với vì chút chuyện vặt vãnh , cứ hùa theo lúc mặt là .
Đàn Phục đổi giọng: "Nếu phu quân thích , ngày mai đưa ngoài phủ, sai Vãn Tình tìm một nơi thu xếp cho . Như ?"
Ngờ Phó Lục Triêu xong phản ứng càng thêm kịch liệt. Giữa bầu khí trầm mặc, bám vai xoay nàng , ép Đàn Phục đối mặt với .
Đèn đuốc trong phòng dập tắt, ngay cả một tia sáng mặt trăng cũng chẳng , Đàn Phục chỉ thấy mắt là một mảng mờ mịt tối tăm. Nàng đành phó mặc cho bóng hình ấm áp đang áp sát , gập khuỷu tay sờ soạng vươn tới. Là vòm n.g.ự.c vững chãi của . Phó Lục Triêu giờ đây cạy miệng cũng thèm nửa chữ, chỉ tiếng thở hổn hển dồn dập vang lên rõ mồn một.
Đàn Phục thúc giục: "Làm phu quân hài lòng ?"
Trong bóng tối, Phó Lục Triêu thở hắt một , như thể hết cách. Tiếng vải vóc cọ xát sột soạt, Đàn Phục cảm nhận Phó Lục Triêu nhích gần nàng hơn. Hắn cong chầm chậm áp sát, mùi hương độc đáo thuộc về riêng mãnh liệt ùa tới nhưng cũng vô cùng dịu dàng. Đàn Phục cảm thấy n.g.ự.c áp một mảng ấm nóng. Là Phó Lục Triêu nghiêng mặt dán n.g.ự.c nàng. Lớp y phục truyền đến cảm giác âm ấm, nong nóng pha chút ẩm ướt. Một tư thế thiếu cảm giác an và mang theo sự cầu xin, nhưng che đậy cực kỳ khéo léo.
"Thôi bỏ , cứ thế . Dù cũng đưa về , cứ để ở trong phủ, cũng kẻ hẹp hòi." Ngập ngừng một chút, bồi thêm một câu, nhỏ giọng lầm bầm tủi : "Chỉ cần nàng bớt cùng là ."
Phó Lục Triêu dùng đỉnh đầu cọ cọ cằm nàng: "Được ?"
Hai trái tim đập nhịp nhàng mạnh mẽ trong gian tĩnh mịch trống rỗng, nhưng chủ nhân của chúng những vướng bận khác bủa vây .
Đàn Phục vỗ về sống lưng an ủi . Cảm giác mềm mại, ấm áp vô cùng chân thực, từng nhịp hít thở đều tràn ngập mùi hương của . Dù chẳng hiểu rõ sự tình hiện tại, nhưng nàng vẫn hùa theo lời .
"Lúc phu quân bên cạnh, tự nhiên sẽ cùng phu quân ."
Không tiếng hồi đáp. Bầu khí ấm áp ươm mầm cơn buồn ngủ. Khi ở cạnh Phó Lục Triêu, Đàn Phục luôn trong trạng thái vô thức thả lỏng buông lơi, còn đề cao cảnh giác như . Chẳng từ lúc nào hình thành một thói quen nguy hiểm đến mức thể kháng cự thế . Cơn buồn ngủ cuộn trào nuốt chửng chút lý trí tàn dư, nàng thấy câu chốt hạ nương theo tiếng thở dài của .
"Cũng ."
Sáng hôm , Vãn Tình cùng A Chiêu đến hầu hạ. Đàn Phục thiếu niên đang lóng ngóng lúng túng mặt, lên tiếng hỏi: "Lục Di ?"
Vãn Tình bảo A Chiêu mở cửa sổ, đáp: "Hôm qua khi đưa về phòng, tình cờ Lục Di trốn xà nhà ăn vụng, bắt gặp. Sau đó Lục Di đưa về phòng, thằng nhóc cứ bám riết lấy Lục Di, tự xưng phong ôm đồm việc ngày hôm nay của ."
Đàn Phục đảo mắt lướt qua bóng lưng . Vết thương tự rạch cổ ngày hôm qua tính là sâu, chỉ băng bó qua loa, vẫn lộ chút rìa đỏ thẫm.
"Cứ xem thử rốt cuộc giở trò gì."
Phòng ốc mỗi ngày đều thu dọn, vốn cũng chẳng bừa bộn gì, nhưng A Chiêu vẫn cố gắng dọn dẹp gọn gàng những chỗ thể . Hắn rõ như cũng chẳng tác dụng gì lớn lao, nhưng vẫn vô cùng ân cần rót cho Đàn Phục một ly . Chỉ là hiển nhiên kinh nghiệm hầu hạ khác, việc vẫn còn luống cuống vụng về.
Hắn giương đôi mắt mong ngóng hỏi: "Thứ t.h.u.ố.c độc hôm qua rốt cuộc là t.h.u.ố.c gì thế?"
Đã qua một đêm mà vẫn còn hỏi, hóa vẫn sợ c.h.ế.t.
Đàn Phục gạt tách đưa tới sang một bên: "Ngươi ngoan ngoãn một chút thì tự khắc sẽ để độc t.h.u.ố.c c.h.ế.t ngươi ."
Ý là kiểu gì cũng vẫn c.h.ế.t, chỉ là vì nguyên nhân khác. A Chiêu nịnh nọt: "Vậy khi nào thì t.h.u.ố.c giải?"
Đàn Phục đáp: "Tối ngày mốt."
Nụ của càng thêm rạng rỡ, nghĩa là ít nhất cho đến ngày mốt, tính mạng vẫn an . Hắn ân cần bưng tách Đàn Phục uống, đang định mang đổ. Vừa liền thấy một bóng đen âm u hắc ám, chẳng lưng từ bao giờ.
Phó Lục Triêu một bộ y phục khác, lẳng lặng cạnh bình phong, phong cách ăn mặc khác một trời một vực so với thường ngày. Nếu ngày thường ăn vận khá tùy tiện, thì hôm nay dường như đổi sang một phong cách khác. Rõ ràng là một bộ xiêm y đoan trang đàng hoàng, thế mà vạt áo buông hờ khép kín, suối tóc đen nhánh búi gọn gàng đầu. Bằng một cách diệu kỳ nào đó, mặc cái khí chất quyến rũ gợi tình khó thành lời.
Đàn Phục chỉ cảm thấy dường như từng bắt gặp hình ảnh ở đó. Chẳng đó bao lâu , cũng chẳng bao nhiêu.
"Vãn Tình, A..." Đàn Phục định bảo họ lui , Phó Lục Triêu sải bước thẳng về phía nàng mặt hai .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nghe-don-phu-nhan-muon-giet-ta/chuong-29.html.]
Hắn tiếng nào, ánh mắt đăm đắm dán Đàn Phục, đôi mắt với hình dáng mỹ đang ngập tràn vẻ mong ngóng. Đàn Phục quả thực là thể hiểu nổi nữa. Nếu lúc nàng còn hiểu trọn vẹn, thì nay nàng thể chắc chắn một điều: Từ tối qua đến giờ, Phó Lục Triêu biến thành một đứa trẻ thích bám đuôi. Nàng diễn tả như chính xác , nhưng đại ý là thế.
"Phu quân?"
Nghe nàng cất lời, lông mày Phó Lục Triêu cong lên mang theo ý . Hắn nghiêng mặt, ánh mắt vô tình lướt về phía A Chiêu một cái.
"..."
Sắc mặt A Chiêu chút cổ quái. Hắn nghiêng đầu, ý hiệu cho kỹ . hai mặt thèm đoái hoài gì tới . A Chiêu Vãn Tình lôi lùi về hai bước.
Phó Lục Triêu cầm lấy chiếc lược sừng đặt cạnh bàn trang điểm, tay vén mái tóc dài của nàng, luồn tay qua những sợi tóc tơ mảnh mai, từ tốn chải chuốt cho nàng.
Hắn chậm rãi : "Hai lui ."
Phó Lục Triêu lóng ngóng vụng về búi tóc cho Đàn Phục, chốc chốc vài sợi tóc tinh nghịch tuột khỏi kẽ tay . Hắn kiên nhẫn vén từng lọn tóc lên, cất tiếng: "Vừa Thái t.ử phái truyền lời, vài ngày tới hẹn cùng đến Thang Tuyền hành cung dạo chơi. Nàng ?"
Hắn đang trưng cầu ý kiến của nàng. Đàn Phục định đầu thì ngăn cản.
"Đừng nhúc nhích, búi xong , sẽ đau đấy."
"Sao đột ngột thế?" Đàn Phục hỏi.
Thang Tuyền hành cung vốn là hành cung biệt viện của Hoàng gia, là khu suối nước nóng thiên nhiên, tọa lạc ở vùng núi ngoại ô kinh thành. Nước suối từ thiên nhiên quý hiếm, một phần dẫn thẳng Hoàng cung, phần còn quy hoạch thành khu vui chơi nghỉ dưỡng, ngày thường chỉ mở cửa phục vụ trong cung.
Phó Lục Triêu vất vả lắm mới búi xong búi tóc, tuy xiêu vẹo dáng nhưng chí ít vẫn miễng cưỡng . Hắn móc từ trong n.g.ự.c một cây trâm. Đã lâu thấy, thoạt Đàn Phục vẫn nhận . Mãi cho đến khi cài lên búi tóc, nàng mới nhận đây là tín vật đính ước mà nàng và Phó Lục Triêu trao đổi khi định .
"Không rõ, nhưng chắc là ý của Thánh thượng. Bọn Quý An cũng , còn cả Yến Vương nữa." Hắn : “Nếu nàng , thì nghĩ cách thoái thác cũng ."
"Đi chứ, suốt ngày loanh quanh trong phủ cũng chán. Cùng phu quân ngoài dạo chơi cũng mà."
Đàn Phục vội vàng đồng ý, ánh mắt Phó Lục Triêu sáng lấp lánh hơn hẳn ngày thường. Quả nhiên quyết định ban đầu hề sai lầm, nàng tươi rói ôm chầm lấy cánh tay .
"Phu quân là nhất."
Phó Lục Triêu ho khẽ hai tiếng, l.i.ế.m nhẹ đôi môi: "Ừm."
Thời gian xuất phát ấn định hai ngày , lịch trình khá gấp gáp. Ngoài mặt thì bảo là mấy ngày nay nhiệt độ ở Thang Tuyền thích hợp, nên bỏ lỡ ngày trời. chuyện hề đơn giản như . Ngày thường, Thang Tuyền hành cung cửa mở cho đám vãn bối bọn họ vui chơi? Ngay cả các trưởng bối trong nhà, cũng nhận ân sủng ban thưởng mới đến đây một .
Mọi hẹn tập trung ở cổng thành. Trên xe ngựa, Phó Lục Triêu cụp đôi lông mày xuống, từ góc nghiêng cũng thể nhận rõ cảm xúc thông qua khung xương chân mày mỹ của . Rõ ràng ban sáng lúc mới thức dậy tâm trạng vẫn vô cùng . dù , Phó Lục Triêu vẫn ngoan ngoãn cạnh nàng, vân vê ngọc bội bên hông nàng mà đùa nghịch.
Đàn Phục vén rèm xe lên. Bánh xe lăn mặt đất nhanh chậm, bắt gặp ánh mắt của hai bên ngoài xe ngựa. Đàn Phục nhấp môi hiệu: "Trông chừng ."
Lục Di gật đầu. A Chiêu lẽo đẽo theo sát phía nàng , nốt ruồi son chói lóa trán Lục Di dùng bút trang điểm che . Chuyến Thang Tuyền hành cung , Lục Di và Vãn Tình đương nhiên sẽ cùng, nên A Chiêu nghiễm nhiên trở thành một rắc rối. Chuyến chắc chắn sẽ bình yên vô sự, vạn nhất xảy chuyện cũng .
Tuy nhiên, khi cân nhắc, Đàn Phục vẫn quyết định mang theo. Cứ để mí mắt vẫn an hơn. nàng vẫn dặn Lục Di che những đặc điểm nhận diện rõ ràng mặt . Nếu lời là thật, thể khiến Phủ Tướng quân phái lùng sục, thậm chí còn tra tới tận Vân Nhàn Các, phận chắc chắn hề tầm thường.
Vài ngày Đàn Phục truyền thư bảo Ngọc Nương phái điều tra. nhân lực của Vân Nhàn Các phần lớn đều tập trung ở kinh thành và các vùng lân cận. Hồ Châu xa tít mù tắp ở ranh giới Giang Nam, nhất thời khó mà nắm thông tin chính xác.
Bàn tay bóp nhẹ một cái thật mạnh, Đàn Phục đầu . Phó Lục Triêu đang nàng bằng ánh mắt phần u oán. Thấy nàng sang lập tức giả vờ như chuyện gì xảy .
"..."
Những ngày qua vẫn luôn mang cái dáng vẻ , Đàn Phục cũng dần quen. Những chuyện thông suốt thì khỏi cần nghĩ, đằng nào cũng chẳng ảnh hưởng gì đến nàng. Nàng chủ động đan tay tay .
Đoàn Đàn Phục đến cổng thành thì Quý An đợi sẵn ở đó. Xung quanh chỉ duy nhất chiếc xe ngựa của Thái phó phủ. Lý Thừa Di và những khác vẫn đến, Quý An đang chán chường trêu đùa mấy con ngựa kéo xe.
Thấy cuối cùng cũng đến, mắt lập tức sáng rỡ lên, gọi lớn: "Bên , bên Phó !"
"Sao đến muộn thế, để đợi lâu quá." Quý An ăn cướp la làng.
Phó Lục Triêu vén rèm xe, quét mắt xung quanh vắng tanh vắng ngắt. "Bọn đến muộn? Câu để dành với biểu của ngươi thì hơn."
" thật." Quý An cũng chẳng thèm thừa nhận là do quá hưng phấn, đêm qua trằn trọc mất ngủ nên mới lò dò đến đây từ sáng sớm tinh mơ. Hắn lân la đến gần xe ngựa của Phó Lục Triêu, lướt mắt qua đám nô bộc theo, liếc A Chiêu mỉm chào hỏi Vãn Tình và Lục Di.
"Vẫn là mang ít theo, nên đuổi bớt vài tùy tùng về nhỉ."
Xe ngựa của Quý An vây quanh bởi một vòng tùy tùng dày đặc, khiến Đàn Phục cũng nhịn mà bật .