Nghe Đồn Phu Nhân Muốn Giết Ta - Chương 3: “Bệ hạ..." 

Cập nhật lúc: 2026-08-01 11:25:54
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trên đài cao, Hoàng đế khẽ giơ tay lên, Phó Hằng lập tức im bặt, phủ phục rạp xuống đất.

Nhìn dáng vẻ , Hoàng đế dường như cũng nổi lên chút hứng thú. Ngài chằm chằm Phó Lục Triêu, nhả chữ lúc nặng lúc nhẹ: “Ái khanh cứ ."

Phó Lục Triêu nâng lên, ánh mắt vẫn xuống mặt đất. Giọng lớn nhỏ, nhưng giữa triều đường yên tĩnh đến mức rõ mồn một.

"Bẩm Bệ hạ, tạ ơn Bệ hạ nhớ đến. Chuyện hôn sự của thần, mong tự chủ, bất kỳ ai cũng can thiệp."

Mọi ngờ to gan lớn mật đến . Thừa tướng và Thượng thư lệnh đều đồng loạt chằm chằm .

Người long ỷ im lặng hồi lâu, khẽ phẩy tay, giọng ôn hòa: “Thằng nhóc nhà ngươi, hết đến khác, Trẫm còn tưởng là chuyện gì lớn lao. Thôi , chuyện cưới xin là việc chung đại sự, Trẫm chủ cho ngươi. Hôn sự của ngươi do ngươi tự quyết định, bất kỳ ai cũng nhúng tay , kể cả Trẫm."

"Tạ ơn ân điển của Bệ hạ! Bệ hạ thánh minh!"

Khóe môi Phó Lục Triêu tạo thành một đường cong tuyệt , lúc khẽ nhếch lên Phó Hằng, tràn ngập ý vị khiêu khích.

Thánh ngôn thốt , ván đóng thuyền, Phó Hằng dù bất mãn đến mấy lúc cũng chỉ thể cùng tạ ơn.

Trên triều đường, chỉ duy nhất Phó Lục Triêu là tâm trạng vui vẻ.

Ánh mắt Hoàng đế khẽ chớp: "Ái khanh , ắt hẳn là trong mộng ?"

"Bẩm Bệ hạ, ạ. thưa cha đồng ý, nên thần đành mặt dày đến xin ân điển của Bệ hạ."

Tên thái giám bên cạnh ghé tai thì thầm vài câu, Hoàng đế ha hả: "Thưởng."

"Tạ ơn Bệ hạ."

Phó Hằng mặt đen như mực, bước chân vội vã. Những ánh mắt giễu cợt triều đường như hóa thành thực thể đ.â.m thẳng tim ông. Ngay cả nhạc phụ của ông là Thượng thư lệnh cũng vô cùng bất mãn.

Vừa tan triều, ông lập tức hồi phủ, đến cả những câu hàn huyên hỏi thăm xã giao với quan viên ngày thường cũng chẳng thiết tha gì.

"Đồ khốn nạn, dám tính kế cả cha ngươi." Phó Hằng giật phắt thanh bội đao treo tường, hung hăng đập thẳng giá sách bằng gỗ thịt.

Gỗ va chạm với cán đao rơi lả tả đầy đất. Lồng n.g.ự.c ông phập phồng kịch liệt, một lúc mới bình tĩnh trở .

"Người .” Phó Hằng gọi vọng ngoài cửa, thị vệ tín bước tới: “Mau lấy văn thư nhạc tịch của con ả kỹ nữ lầu xanh cho , nhanh lên."

"Rõ."

Ông xem thử, thoát tiện tịch thì cưới hỏi kiểu gì.

Vân Nhàn Các ban ngày nghỉ ngơi mở cửa, giờ Thân mới đón khách.

Cánh cửa nách ở hậu viện hé mở, Ngọc Nương dẫn một nữ nhân đội mũ màn che mặt lặng lẽ .

Cửa đóng, cửa chính vang lên tiếng gõ, cánh cửa dày nặng phát những âm thanh trầm đục.

Lục Di mở một khe nhỏ, giọng lọt qua khe cửa vọng ngoài: "Tạm thời mở cửa kinh doanh."

Giọng một thiếu niên vang lên.

"Ta tìm Đàn Phục cô nương."

Lục Di mạnh tay kéo toang cánh cửa , lực tay lớn đến mức đập thẳng cửa tường kêu rầm một tiếng.

Làm Quý An giật nảy .

Sáng sớm tan triều, những chuyện xảy triều đường mọc cánh bay khắp nơi, trong giới quan ai là .

Các tiểu thư khuê các ướt đẫm cả khăn tay. Dù Phó Lục Triêu là kẻ phá gia chi tử, nhưng dung mạo của quả thực vô cùng mê hoặc, cộng thêm phận hiển hách, những ngấm ngầm công khai gửi thiệp đến phủ Tướng quân đếm xuể.

Quý An ba chân bốn cẳng chạy đến phủ Tướng quân, tình cờ gặp Phó Lục Triêu bước khỏi cửa phủ, thế là hồ đồ theo đến tận cửa Vân Nhàn Các.

Phó Lục Triêu thẳng tắp cánh cửa gỗ nạm vàng. Bộ áo choàng gấm lụa màu trắng ánh trăng càng tôn lên làn da trắng ngần, đai ngọc bích quanh eo phác họa hảo vóc dáng của .

Chỉ xét riêng về ngoại hình quả thực chỗ nào để chê.

Lục Di nghiến răng tươi: "Công t.ử chuyện gì ?"

Phó Lục Triêu kịp lên tiếng, Quý An bên cạnh la lên : "Tất nhiên là đến tìm vị hôn thê ."

Quý An vốn ăn bộp chộp. Tuy chuyện quả thực chấn động, nhưng khả năng chấp nhận của y luôn . Lăn lộn ở chốn kinh thành rộng lớn , chuyện gì mà y từng thấy qua.

Mấy ngày y còn thấy công t.ử nhà Thái bộc tự khanh mua một con gà chọi ở chợ Đông gọi nó là cha cơ mà.

"Vị công t.ử xin đừng năng bừa bãi."

"Hôm qua rõ ràng nhận lời mà, tận tai đấy." Quý An thầm thắc mắc trong lòng, phẩy phẩy chiếc quạt xếp.

Người chốn lầu xanh, đáng lý vớ phú quý ngút trời thế , thậm chí là một bước lên mây, thái độ cơ chứ. Đáng lẽ bấu víu nịnh bợ mới đúng.

Sau khi Linh Nguyện hội hôm qua kết thúc, Phó Lục Triêu liền sai mang đến năm ngàn lượng vàng. Động tác dứt khoát nhanh gọn, cộng thêm việc hôm qua cảnh cáo, Lục Di ngờ hôm bọn họ tới.

Hiện tại trong phòng đang , Đàn Phục tạm thời dứt , Lục Di liền bừa: "...Cô nương... cô nương..."

Chưa hết câu, giọng Ngọc Nương từ phía truyền đến: "Mới sáng sớm mà vị công t.ử nào vội vàng thế ."

Đàn Phục cũng khoan t.h.a.i bước theo . Nàng mặc bộ y phục mỏng manh màu trắng, mặt để mộc son phấn, thanh nhã thoát tục, mái tóc đen chỉ búi gọn bằng một chiếc trâm bạc nhỏ xíu.

Khác biệt so với phong thái tối qua.

Quý An vỡ lẽ, trong đầu lập tức vẽ một vở kịch sát thủ giang hồ và con trai tướng quân giành vợ.

Ải mỹ nhân quả thực khó qua, Phó cũng ngoại lệ.

"Ây da! Phó công tử, Quý công tử. Mới giữa thanh thiên bạch nhật mà hai ngài nóng vội . Các cô nương đều dậy ." Ngọc Nương còn vung vẩy chiếc khăn tay, mùi phấn son gay mũi ập tới.

Trong nhà đang khách, nhanh chóng tiễn hai vị Phật sống mới .

Phó Lục Triêu lùi phía một đến mức khó mà nhận để tránh mùi phấn son. Ánh mắt khẽ lướt qua chiếc trâm bạc nhỏ nhắn đầu nàng, chuyển sang Ngọc Nương.

"Vân Nhàn Các nghèo lắm ?"

Ngọc Nương: "?"

Quý An âm thầm kéo : "Phó , !"

Ngọc Nương vẫn giữ nụ : "Tất nhiên là bằng công t.ử . Gia thế công t.ử sâu dày, ngài nhớ ghé thăm nhiều hơn là ."

Phó Lục Triêu dựa lưng khung cửa, dùng mũi giày thêu mây chống xuống đất. Ánh sáng kéo dài bóng dáng , nhướng mày gật đầu.

Trước cửa vài bu quanh, ánh nắng chói chang, Đàn Phục nheo mắt , khẽ chạm tay lưng Ngọc Nương.

Ngọc Nương hiểu ý: "Phó công tử, Quý công tử, mời trong."

Đại sảnh tầng một dọn dẹp sạch sẽ. Tuy còn ánh sáng vàng rực rỡ như hôm qua, nhưng tổng thể cách bài trí vẫn vô cùng xa hoa. Trong sảnh một bóng .

Phó Lục Triêu chuyển bước đến bên cạnh Đàn Phục. Màu y phục của hai nền cho , dung mạo vô cùng tương xứng, cạnh đặc biệt hút mắt.

"Lời hôm qua, Đàn Phục cô nương còn nhớ chứ?" Phó Lục Triêu nghiêng , ghé sát tai nàng hỏi khẽ.

Đàn Phục khẽ kéo giãn cách, cụp mắt e thẹn: "Lời của công t.ử dám quên? Nô gia vẫn luôn mong ngóng đây."

Giữa hai hàng lông mày của Phó Lục Triêu mang theo ý . Hắn vén một lọn tóc của nàng lên, sang Ngọc Nương.

"Thực dám giấu, hôm nay đến chính là vì chuyện chuộc , thoát tịch."

Ba mặt đồng loạt sửng sốt.

Đại Thịnh luật pháp quy định: nữ t.ử lầu xanh thoát khỏi tiện tịch thì vẫn thuộc quyền kiểm soát của quan phủ, phép thành với lương dân. Nếu cố tình thành thì coi như vi phạm pháp luật, sẽ quan phủ công nhận.

Thành khi thoát tiện tịch, coi là cưới hỏi đàng hoàng, cả đời sẽ danh phận. Con cái sinh sẽ mang tiện tịch theo , vĩnh viễn ngóc đầu lên .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nghe-don-phu-nhan-muon-giet-ta/chuong-3-be-ha.html.]

Chỉ xong thủ tục thoát tịch, chuyển từ tiện tịch sang lương dân thì mới hợp lệ.

Vân Nhàn Các danh nghĩa là lầu xanh nhạc quán, đương nhiên những thủ tục, quy trình cần thiết đều đầy đủ. văn thư tiện tịch của các nàng đều là đồ giả, âm thầm qua mắt quan phủ.

Nếu Phó Lục Triêu một mực giúp Đàn Phục thoát tịch, văn thư mà đường hoàng đặt lên bàn quan phủ thì e là phiền phức to.

"Phải nhập tịch thành lương dân thì mới cưới hỏi đàng hoàng chứ." Ngọc Nương rạng rỡ, mụ đẩy nhẹ Đàn Phục một cái: “Đàn Phục cô nương quả là phúc lớn, mới gặp Phó công t.ử nhà chúng ."

Đàn Phục thuận thế ngã vòng tay Phó Lục Triêu. Thân hình thiếu niên rắn chắc, thở bao bọc lấy nàng, ôm trọn nàng lòng.

"Tạ ơn công tử."

Mỹ nhân trong n.g.ự.c ngước mắt lên , ánh mắt long lanh ướt át. Phó Lục Triêu cứng đờ trong giây lát.

Có hai cách để thoát tịch. Một là chủ gia đưa văn thư thả , quan phủ kiểm duyệt đóng dấu, hộ tịch cập nhật . Toàn bộ quá trình đều thông qua quan phủ, tốn thời gian.

Cách thứ hai dành cho những trường hợp khẩn cấp, thường áp dụng cho quan quý tộc. Trong trường hợp thời gian gấp gáp, chỉ cần đóng dấu chủ chương của gia đình quyền quý, cho quan phủ xem qua là .

Đàn Phục đương nhiên hiểu rõ chuyện . Nàng hờ hững ôm lấy cánh tay Phó Lục Triêu, cảm nhận lớp cơ bắp săn chắc bên , c.ắ.n môi cất lời: "Công t.ử thông qua quan phủ ?"

Phó Lục Triêu ngoảnh đầu, đường nét khuôn mặt sắc sảo, đẽ, tròng mắt đen nhánh phản chiếu hình bóng của nàng: "Nàng ?"

Nàng cụp mắt xuống, ngẫm nghĩ một lát cất lời, giọng điệu hụt hẫng: "Quá chậm , công t.ử ."

Quý An cầm quạt che mặt bên cạnh, khó nén nụ .

Thì Phó mê nữ sắc, chỉ là gặp ý mà thôi.

Y quanh năm lăn lộn chốn thanh lâu kỹ viện, nữ t.ử gặp qua một trăm thì cũng một ngàn, mấy chiêu của các cô nương lầu xanh y rành quá mà.

Đàn Phục cô nương nhan sắc tuyệt trần nức tiếng kinh thành, nhưng tình hình thì e là cũng nóng vội lắm .

Ánh mắt Phó Lục Triêu khẽ lóe lên, một lúc giọng cất cao, loáng thoáng để lộ chiếc răng khểnh nhỏ.

"Nghe theo nàng."

Ngọc Nương mừng mặt, nhân cơ hội lấy giấy thoát tịch đặt lên bàn. Tờ giấy còn mới tinh. Khi ánh mắt Phó Lục Triêu rơi xuống đó, chợt chút thất thần.

Phó Lục Triêu vốn dĩ ý định hết bộ quy trình qua quan phủ. Chưa đến việc tốn thời gian, cha cũng sẽ dễ dàng bỏ qua chuyện .

Ngay từ đầu tính toán đến phương án thứ hai.

Lần thắng trận , khi Hoàng đế ban thưởng chức tước cũng ban cho con dấu chủ ấn của một căn trạch viện. Sau khi thành thể dọn khỏi phủ Tướng quân.

Mối quan hệ cha con tồi tệ của Trấn Quốc Tướng quân thì ai cũng .

Con dấu bằng ngọc tinh xảo, gọn trong tay vô cùng nhỏ nhắn. Những ngón tay khớp xương rõ ràng nắm lấy, nhẹ nhàng đóng một dấu.

Thấy , Đàn Phục lập tức rút lui. Hơi thở thiếu nữ đột ngột rời . Nàng cầm lấy tờ giấy thoát tịch: "Những việc tiếp theo nô gia sẽ tự đến quan phủ để báo cáo, phiền đến công t.ử nữa."

chim bẻ ná, cá quên nơm.

Phó Lục Triêu cũng chẳng bận tâm, xua tay : "Ta cùng cô nương, vặn cũng vài chuyện cần bàn."

Quý An thấy tình thế bèn tùy cơ ứng biến, tất tả phía cửa, : "Phó , nhớ hôm nay còn hẹn chọi gà với Vương , xin phép ."

Đàn Phục vốn định nhận nốt đơn hàng ngầm , nhưng thì khó hành sự.

Đàn Phục : "Nô gia trang điểm."

Phó Lục Triêu đáp: "Ta đợi."

Đàn Phục : "Nô gia còn y phục."

"Ta đợi."

"Ta chậm lắm."

Phó Lục Triêu: "Không ."

Đàn Phục cũng hết cách, dứt khoát mặc kệ , nở nụ tươi rói: "Vậy công t.ử đợi một lát nhé."

Công việc vẫn là hết, dù cũng nhiều thời gian. Những chuyện còn giao cho Ngọc Nương, Đàn Phục trực tiếp lên nhã gian tầng năm. Tầng thứ năm dùng chuyên dụng để tiếp khách và nhận đơn ngầm.

Khác với sự xa hoa của bốn tầng , nơi đây lấy màu tối chủ đạo, cách bài trí vô cùng lưu loát và gọn gàng.

Cánh cửa đẩy phát tiếng động. Căn phòng ngăn cách kiên cố bằng bình phong, tường đặt một chiếc bình sứ trắng tinh. Lúc trong phòng đang mân mê nó.

Chính là vị khách hàng ngày hôm qua. Những thể tìm đến Vân Nhàn Các tuyệt đối dạng . Nếu bỏ lỡ Linh Nguyện hội thì đơn hàng của họ sẽ chọn lọc.

Có thể chọn nhận hoặc nhận.

Chiếc đèn sừng cừu chế tác đặc biệt, đủ chiếu sáng mặt bàn. Đàn Phục ẩn trong bóng tối tấm bình phong, đổi sang chất giọng nam trong trẻo, lạnh lùng.

"Mục tiêu."

Lời ngắn gọn dứt khoát.

"Thanh Chiêu công tử?"

Người đối diện vui mừng mặt, dường như hài lòng, chẳng hề chút mất kiên nhẫn nào vì chờ đợi lâu.

"Bỏ chiếc bình hoa trong tay ngươi xuống.” Đàn Phục lặp : "Mục tiêu."

Người nữ t.ử vỗ vỗ bình, đành miễn cưỡng đặt xuống, gốm sứ lạnh lẽo gai . Ả : "Vợ chồng Yến Vương. Ta Yến Vương và phu nhân của ngài chung sống với như thế nào, thù lao một ngàn lượng vàng."

Yến Vương, của Hoàng đế, cùng chung một sinh với đương kim Thánh thượng, Thánh thượng yêu thương.

Theo luật của triều đình, Phiên Vương khi đến tuổi trưởng thành rời kinh thành về đất phong, chiếu chỉ phép về kinh. đương kim Thánh thượng trực tiếp ân xá cho ngài kinh thành, đồng thời cho tu sửa Yến Vương phủ.

"Được."

Đàn Phục nhận lời. Chẳng hiểu dạo nhiều đơn hàng ngầm theo dõi khác đến .

Nữ t.ử vẻ hài lòng, phất tay áo định rời : "Tiền đặt cọc và thù lao sẽ chuyển đến ."

"Khoan ."

Đàn Phục ném một bình thuốc, bình rơi xuống t.h.ả.m lăn lông lốc đến chân ả.

"Chiếc bình sứ độc, đây là t.h.u.ố.c giải."

Quý An cưỡi ngựa rời , Đàn Phục và Phó Lục Triêu đành bộ đến phủ nha.

Phủ Thuận Thiên ở nội thành kinh thành, ngay chân hoàng thành. Nha dịch mang yêu đao chia canh gác cổng chính.

Phó Lục Triêu rút lấy tờ văn thư trong tay nàng, xung quanh là tiếng ồn ào của các tiệm giấy mực và quán .

Hắn : "Ta , nàng cứ ở đây, đừng chạy lung tung."

Đàn Phục gật đầu.

Bóng lưng thiếu niên biến mất cánh cửa nha môn. Khu vực xung quanh là khu quan thự, trong mấy con hẻm bên cạnh nha môn rải rác vài khoảnh sân nhỏ của sai dịch, Đàn Phục chẳng hề xa lạ với nơi .

Hoặc thể là nàng quen thuộc.

Một đôi phu thê tay trong tay bước một sân nhỏ. Nam nhân ăn mặc chỉnh tề, nữ nhân nắm lấy tay gã.

Đàn Phục lẳng lặng , thấy xung quanh ai, mũi chân nàng khẽ lấy đà mượn lực, nhẹ nhàng đáp xuống nóc nhà.

Dù ngói vỡ lởm chởm, nàng cũng hề phát một tiếng động nào.

 

Loading...