Nghe Đồn Phu Nhân Muốn Giết Ta - Chương 30

Cập nhật lúc: 2026-08-01 14:52:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Quý An cho một vài tùy tùng lui bớt, chỉ giữ bên cạnh những thị vệ võ công cao cường.

Hắn dáo dác ngó xung quanh, phóng tầm mắt về phía xa xa. Thấy bóng dáng xe ngựa nào, Quý An mới nhích gần xe của Phó Lục Triêu. Hắn hạ giọng: "Nghe chuyến là do Thánh thượng đích căn dặn. Trời trở lạnh, ngài bảo biểu đưa chúng đến Thang Tuyền hành cung dạo chơi giải khuây. Ngài bảo biểu gánh vác trọng trách Thái t.ử vô cùng nặng nề, cũng cần kết hợp nghỉ ngơi thư giãn."

Quý An tì tay lên vành xe ngựa, nương theo bức rèm xe đang vén mà trò chuyện.

"Lên đây hẵng ."

Xe ngựa của họ chiếc nào chiếc nấy rộng rãi vô cùng. Đàn Phục nhẹ nhàng rút tay khỏi tay Phó Lục Triêu, kéo dài cách gần như dán chặt của hai đôi chút.

"Thôi thôi."

Quý An vẫn là kẻ ý. Người là vợ chồng son, đời nào vô duyên vô cớ xông kỳ đà cản mũi. Hắn vẫy tay hiệu cho Phó Lục Triêu nhích gần hơn, tiếp: "Thực là do dạo tình hình thái bình. Trên triều đình thì tranh đấu ngầm như nước với lửa, lúc bãi triều về sắc mặt tổ phụ cũng cực kỳ khó coi."

"Nhất là mấy ngày nay. Kể từ lúc nhận một bức thư, tổ phụ gần như chẳng thấy mặt mũi , gạn hỏi thế nào cũng nhất quyết hé nửa lời. tổ mẫu , dường như liên quan đến vị cô mẫu của ."

"Cô mẫu của ?" Phó Lục Triêu chẳng chút ấn tượng nào về vị cô mẫu của Quý An, nhướng mày.

Đàn Phục lập tức lôi từ trong trí nhớ thông tin về họ hàng mà Quý An nhắc tới.

Tổ phụ của Quý An, tức là Thái phó, gối hai nữ một nam. Ngoài đương kim Hoàng hậu , còn một nữ nhi khác, nhưng ít nhắc tới. Chắc hẳn là phái bưng bít thông tin, những manh mối thể điều tra cũng ngắn gọn. Đại khái là vì một nguyên nhân dẫn đến tuyệt giao với gia đình, đó bỏ khỏi kinh thành.

Quý An cũng mù mờ chẳng hiểu đầu đuôi , nhưng vẫn giữ thái độ lạc quan: "Đệ cũng rõ lắm, nhưng tổ phụ nhất định sẽ lo liệu thỏa thôi. Mà mới nhớ, bọn họ đến muộn thế nhỉ."

Câu cằn nhằn dứt, mắt chợt sáng rực lên, y hệt cái dáng vẻ ban nãy.

"Lại đang lầm bầm lưng đấy?" Nương theo tiếng vó ngựa dồn dập đạp mặt đất, giọng của Lý Thừa Di từ chiếc xe dẫn đầu vọng .

So với sự phô trương ồn ào của bọn họ, xe ngựa của Lý Thừa Di là kiểu xa hoa chìm, từ bên ngoài gì nổi bật. Phía còn kéo theo hai chiếc xe ngựa khác, rồng rắn nối đuôi . Khu vực dọn đường từ .

"Đang Thái t.ử điện hạ quả là bận trăm công nghìn việc. Bọn đến đây lâu lắc mà các giờ mới tới."

Quý An trêu đùa cùng Lý Thừa Di. Hắn từ nhỏ lớn lên trong muôn vàn sự cưng chiều sủng ái, cứ lẽo đẽo chạy theo Lý Thừa Di suốt thời thơ ấu. Trừ những dịp quan trọng trang nghiêm, những lời trêu ghẹo bông đùa ngày thường cũng chẳng ảnh hưởng gì đến hòa khí.

"Trời lạnh nên mặt trời lên trễ chút thôi. Chắc độ việc triều đường nhiều quá nên hoàng bận rộn." Từ chiếc xe ngựa phía truyền tới tiếng giải thích. Hắn vén rèm lên, quả nhiên là Nhị hoàng t.ử Lý Thừa Khải.

Vậy chiếc xe ngựa cuối cùng chở ai, cần cũng . Đàn Phục nghiêng đầu . Khoảnh khắc tiếng nọ vang lên, Quý An lập tức đổi sắc mặt, bĩu môi khinh khỉnh.

Các hoàng t.ử và công chúa đều cho phép đồng hành tới Thang Tuyền hành cung, còn Yến Vương và Yến Vương phi thì ?

Đàn Phục vẫn để bụng chủ đề cắt ngang . Những bức thư mật thu nhận gần đây báo cáo về Yến Vương và Yến Vương phi đều là dăm ba chuyện vụn vặt thường ngày. Người hầu trong Yến Vương phủ cũng m.á.u bộ, đổi hết thành tâm phúc của Lý Trác.

"Giờ cũng còn sớm nữa, là xuất phát luôn?" Phó Lục Triêu tiếp lấy, giúp Đàn Phục cố định rèm xe. Hắn biếng nhác giục giã.

"Vậy thôi..."

"Khoan !" Chiếc xe ngựa cuối cùng sự thúc giục của tỳ nữ lách lên chen giữa Lý Thừa Khải và Lý Thừa Di, song song với xe của Đàn Phục.

Những món đồ trang trí màu hồng phấn tinh xảo lắc lư va phát những tiếng leng keng thanh thúy. Người trong xe thong dong vén rèm lên, động tác điệu đà, đập mắt Đàn Phục là khuôn mặt điểm tô kiêu kỳ của Lý Vận.

Vừa thấy Đàn Phục, sắc mặt Lý Vận bỗng chốc tối sầm, rõ nghĩ tới điều gì, ưỡn ẹo cất giọng.

"Từ từ , vẫn còn cơ mà."

Những mặt đưa mắt . Lý Thừa Khải : "Hoàng thúc cùng hoàng tẩu sẽ đến , phái truyền lời ."

Giọng nhỏ, Đàn Phục rõ mồn một, nỗi băn khoăn cũng tan biến.

"Không , phụ hoàng đồng ý ." Câu đột ngột khiến lơ ngơ hiểu gì.

bọn họ nhanh chóng hiểu . Tuyến đường dẫn đến cổng thành vốn thị vệ chặn một phần nhỏ để ảnh hưởng đến sinh hoạt của bá tánh. Vậy nên logo xe ngựa quen thuộc và nổi bần bật đập ngay mắt. Đàn Phục liếc một cái sang Phó Lục Triêu. Hắn ngửa đầu tựa gối mềm, mắt hề ngoài cửa sổ, dăm ba câu câu câu chăng thì thầm to nhỏ với Quý An ở bên cạnh, nhưng một tay vẫn âm thầm lén kéo vạt áo nàng.

Đàn Phục quá quen với động thái của . Hiện tại điều khiến nàng chú ý hơn cả là tên đ.á.n.h xe của chiếc xe ngựa đó.

Tống Thanh xách váy dịu dàng lên tiếng thỉnh an: "Thái t.ử điện hạ, Nhị điện hạ, công chúa vạn an."

Bắt gặp ánh mắt đầy nghi hoặc của Lý Thừa Di và Lý Thừa Khải, Lý Vận ngểnh cao chiếc cổ kiêu ngạo: "Muội thưa với phụ hoàng, phụ hoàng đồng ý . Chứ là nữ, chán c.h.ế.t ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nghe-don-phu-nhan-muon-giet-ta/chuong-30.html.]

"Các còn bầu bạn, cũng trò chuyện cùng."

Lý Vận thầm đắc ý trong lòng, khóe mắt liếc sang bên cạnh. Tống Thanh cũng khẽ mỉm với nàng . Vài hôm , khi thưởng hoa dạo chơi cùng Tống Thanh, trong lúc bực dọc nàng trút bầu tâm sự. Sau một phen an ủi, Tống Thanh còn hiến cho vài mưu kế nhỏ. Lần tới Thang Tuyền hành cung , khi Quý An cũng cùng, nàng liền đoán chắc Phó Lục Triêu cũng sẽ tới. Vì nàng mới xin phụ hoàng một ân điển, tiện thể dẫn theo cả Tống Thanh cùng.

Biểu hiện của Tống Thanh lúc khác biệt so với bữa tiệc mừng thọ Thái phó. Cái vẻ xấc xược ngang ngạnh khi nhu thuận hơn hẳn. Nàng vô thức liếc mắt lưng một cái.

Một ánh trắng trợn ngang nhiên dò xét Đàn Phục, nàng lập tức tóm , chạm mắt với kẻ đó. Dù chiếc nón cỏ đội lệch che khuất ánh mặt trời, vẫn nhe răng thật tươi với Đàn Phục.

Đôi mắt Đàn Phục khẽ động, lục tìm trong ký ức về . Là kẻ mới vô tình lướt qua dạo nọ. Chính là vị mưu sĩ cạnh Phó Hằng trong đại lễ tế tổ. Hắn tại mặt ở đây, còn cùng Tống Thanh.

Đàn Phục vẫn nở nụ dịu dàng, rũ mắt xuống, yên lặng lắng cuộc trò chuyện của họ.

"Được , , giờ đến đủ ? Nhanh chóng khởi hành thôi."

Ánh mắt soi mói quang minh chính đại thu từ nàng. Đoàn rồng rắn đ.á.n.h xe rời .

Trời sang đông, nhưng tuyết vẫn rơi. Gió đông lạnh buốt cắt da cắt thịt như d.a.o lam cạo qua mặt. Thang Tuyền hành cung ở vùng ngoại ô kinh thành, bốn bề bao bọc bởi núi non trùng điệp. Sương muối kết đọng từ đêm qua vẫn tan hết, giọt vắn giọt dài đọng những tán lá rủ xuống.

phái truyền lệnh từ vài hôm nên tổng quản hành cung là Tôn Tung túc trực sẵn cổng chính chờ đợi.

Đàn Phục kéo chặt vạt áo choàng. Lớp lông mềm mại mang đến ấm thoang thoảng. Nàng quanh quất nơi. Hành cung mang dáng dấp cổ kính, mái ngói xanh cùng tấm hoành phi đen sẫm toát lên vẻ nhuốm màu thời gian xa xăm. bên trong hành cung khác xa so với bên ngoài. Hành lang lát bạch ngọc trải dài, cỏ cây kỳ hoa dị thảo đắt tiền chăm bón tỉ mỉ.

Tôn Tung dẫn đường tới những viện phân chia sẵn, giới thiệu bố cục nơi .

"Suối nước nóng ở đây là loại chuyên dùng cho mùa đông. Nước suối ấm áp, trong trẻo, chất nước ngọt lành. Mỗi năm hạ quan đều đặc biệt lấy loại nước suối tinh khiết nhất đưa hoàng cung."

Thần sắc Lý Thừa Di động, định lên tiếng thì Lý Thừa Khải cướp lời : "Lâu đến, nơi chăm sóc ngày càng lên đấy. Nước suối cũng tuyệt. Ngày thường ai là phụ trách việc ?"

Lý Thừa Di dời ánh mắt, trầm lặng . Lý Thừa Khải nở nụ vô hại.

Tôn Tung hớn hở đáp lời: "Điện hạ quá lời , đề cao hạ quan quá. Ngài xem, bên chính là nơi tắm suối nước nóng."

Quý An tò mò ngó nghiêng tứ phía, thi thoảng thốt lên những tiếng cảm thán đầy kinh ngạc.

Thấy bộ dạng của , Lý Vận khinh khỉnh bật , đột nhiên nghĩ điều gì đó bèn xách váy rảo bước lên phía . Phó Lục Triêu tụt phía Đàn Phục một bước nhỏ. Áo choàng rộng gió lùa, vốn dĩ bờ vai rộng càng che khuất bộ tầm phía nàng.

Bỏ qua đám tùy tùng, Lý Vận kéo Tống Thanh chạy đến bên cạnh Phó Lục Triêu: "Biểu cũng là đầu tiên tới đây đúng ? Cảnh sắc suối nước nóng nơi về đêm là tuyệt cú mèo luôn. Tối muộn chúng thể cùng ngắm cảnh."

Tống Thanh định mở miệng, nhưng khóe mắt liếc thấy kẻ khẽ lắc đầu, nàng lập tức ngậm miệng.

Quý An cực kỳ thính tai thấy câu . Hắn lật đật sán tới, chen giữa bọn họ, hào hứng hỏi: "Ta cũng . Tối muộn cơ ? Thế chẳng ngâm suối nước nóng ngắm cảnh đêm ."

Mặc kệ sắc mặt khó chịu của Lý Vận, lờ , tiếp tục vẻ hớn hở cất lời. Đùa chắc, Quý An thừa hiểu những màn đấu đá tranh giành giữa bọn họ. Quý phi và Hoàng hậu vốn như nước với lửa, càng chướng mắt Lý Thừa Khải. Tên từ nhỏ thích bu bám theo bọn họ, nhất là thích lẽo đẽo Lý Thừa Di, mồm miệng ngọt xớt gọi một tiếng hoàng , hai tiếng hoàng . Lại đ.â.m vẻ với Lý Thừa Di thiết bằng. Từ tấm bé rắp tâm thủ đoạn đến .

Lý Vận lườm Quý An một cái, định bật thì Tống Thanh níu áo.

"Công chúa, đừng nóng vội, chúng mới tới thôi mà."

Cơn lửa giận đang trực trào mới đè xuống. Đạo lý nàng hiểu, Quý phi cũng từng dặn dò. Trước khi rời nàng vẫn ấm ức ngoái Phó Lục Triêu một cái. Khuôn mặt tuấn tú như tranh vẽ của thiếu niên, cho dù mảy may biểu cảm gì vẫn cứ hút hồn .

Quý An thở phào nhẹ nhõm, oán trách với Phó Lục Triêu: "Huynh nhà đó đúng là một giuộc, đứa thì cứ hoàng hoàng , đứa thì biểu biểu . Mà thật, cũng nhiều biểu gớm, một đứa lòi đứa nữa."

Phó Lục Triêu vô thức rũ mắt, định tìm kiếm vẻ mặt của Đàn Phục. trong lòng cũng đang cúi đầu, khiến thấy rõ biểu cảm.

Người vô tình, dẫu chuyện họ đang bàn tán tán dóc chỉ là địa điểm và thời gian vui chơi ở Thang Tuyền hành cung . Thế nhưng Đàn Phục luôn dự cảm chuyện sẽ hề dễ dàng như , rắc rối chắc chắn sẽ ít. Nội chuyện của A Chiêu vẫn , hôm nay còn đưa t.h.u.ố.c giải cho .

Lại thêm cả Tống Thanh và vị mưu sĩ đột nhiên xuất hiện, sợi dây liên kết đều hướng về Phủ Tướng quân. Hơi thở từ Phó Lục Triêu xộc thẳng khứu giác khiến nàng vô duyên vô cớ cảm thấy bồn chồn bất an.

Tôn Tung dẫn họ tới những tiểu viện riêng biệt. Họ lẽ sẽ nán đây nghỉ ngơi vài ngày. Cơ hội hiếm , Thang Tuyền hành cung ngoài danh tiếng suối nước ấm áp, thì nhiệt độ đặc thù ở đây cũng vun đắp nên vô giống cây cỏ kỳ hoa dị thảo khó mà thấy .

Các tiểu viện phân chia sát vách , ranh giới che lấp bởi những tán cây um tùm rậm rạp. Lý Thừa Di lên tiếng: "Đi đường xa mệt mỏi, về phòng thu dọn nghỉ ngơi một lát ."

"Được! Trễ trễ chút sai qua gọi bọn ." Quý An kiềm sự háo hức.

Đàn Phục cùng Phó Lục Triêu bước viện tử, mới vỡ lẽ sự khác biệt giữa từ bên ngoài với tận mắt chứng kiến.

 

Loading...