Nghe Đồn Phu Nhân Muốn Giết Ta - Chương 32
Cập nhật lúc: 2026-08-01 14:52:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ánh mắt nàng đột nhiên khựng , dán chặt gương mặt Ngụy Khê.
Lý Vận đây đương nhiên từng gặp vị hoàng thẩm . Hoàng thúc ít khi để Hoàng thẩm tiến cung, thêm đó, những cung Hoàng thẩm đều trang điểm kỹ lưỡng nên nàng mảy may nhận điều gì khác lạ.
Thế nhưng hôm nay, gương mặt mộc mạc, thanh tú của Ngụy Khê khi lớp phấn son che lấp, mang đến cho Lý Vận một cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ. Cảm giác len lỏi trong tâm trí, khiến nàng nhất thời lý giải ngọn nguồn từ .
Nàng ngây như phỗng, cho đến khi Tống Thanh khẽ huých tay mới sực tỉnh. Trước khi thu ánh , nàng vẫn kìm mà liếc thêm vài cái nữa.
Ngụy Khê thấy , vô cùng thắc mắc đưa tay sờ sờ lên mặt .
Đàn Phục thu trọn từng biểu cảm của Lý Vận mắt, đem xâu chuỗi với linh cảm của bản lúc , càng lúc càng khẳng định sự kỳ lạ hề vô căn cứ.
"Tham kiến Yến Vương phi, biểu tẩu."
Giọng Tống Thanh gọi Đàn Phục vẻ khiên cưỡng, miễn cưỡng vô cùng. Nàng đảo mắt, lén lút dùng vai huých nhẹ Lý Vận một cái. Đây là ám hiệu bọn họ bàn bạc từ .
Lý Vận lúc vẫn đang đắm chìm trong mớ suy nghĩ bòng bong, phớt lờ hành động của Tống Thanh, vẫn trơ đó.
Tống Thanh nghiến chặt răng hàm, ánh mắt ánh lên tia ghét bỏ xẹt qua trong tích tắc.
Kế hoạch hôm nay đều là mưu đồ do nọ dốc công bày vẽ riêng cho Lý Vận, dùng lời lẽ đường mật dụ dỗ, xúi giục nàng thực hiện.
Ban nãy chuyện vẫn còn đang suôn sẻ, chẳng chuyện gì xảy mà nàng bỗng dưng trở chứng, gọi mãi cũng phản ứng.
Ngụy Khê nắm lấy tay Đàn Phục. Bọn họ đến đây là để ngâm trong suối nước nóng, chẳng mà ngoài so đo, kỳ kèo với mấy , nên dứt khoát sải bước thẳng trong.
Tống Thanh trơ mắt bóng lưng hai dần khuất dạng.
Lý Vận nhúc nhích, Tống Thanh cũng chẳng thể rời , đành ngậm ngùi chôn chân tại chỗ cùng nàng .
Mãi một lúc lâu vẫn thấy động tĩnh gì, Tống Thanh kìm nữa, cất lời: "Công chúa, là chúng ..."
Lý Vận như bừng tỉnh cơn mộng mị, đầu óc bỗng chốc sáng sủa , vứt sạch sành sanh kế hoạch bàn bạc đó đầu.
"Bổn công chúa tắm nữa, ngươi tự tắm , ."
Nàng xách ngược gấu váy, rảo bước vội vã ngoài, nóng lòng về tiểu viện tìm hoàng . Chẳng ngờ bước nhầm chính cái bẫy mà họ giăng sẵn từ .
Ngay khoảnh khắc sợi tơ mỏng manh đứt phựt, thùng nước bẩn giấu sẵn cao lập tức lật nhào. Nước tắm từ suối nước nóng đổ ập xuống, lênh láng nền gạch vàng lát đá trắng tinh, và ngoài dự đoán, hắt ướt sũng gấu váy của Lý Vận.
Nàng hậm hực lườm Tống Thanh một cái cháy mắt càng rảo bước nhanh hơn.
Tống Thanh trơ trọi một bỏ tại chỗ. Khắp gian noãn điện rộng lớn giờ chỉ còn mỗi nàng . Lý Vận đó lệnh cấm tỳ nữ theo hầu bước điện.
Hơi ấm lan tỏa khắp gian phòng. Đôi mắt Tống Thanh đảo liên tục. Nàng để ý thấy bên ngoài mỗi gian phòng tắm riêng biệt đều đặt một chiếc giá áo bằng gỗ trầm hương.
Nàng rón rén bước tới gần.
Trong đầu vang lên những lời răn đe, dạy bảo của gã nam nhân . Hắn bảo nàng hãy dẹp ngay cái thói khôn lỏi vặt vãnh đó .
"Hãy quan sát ả, thưởng thức ả, và bắt chước ả."
Áo choàng và y phục của Đàn Phục đều vắt ngay ngắn giá, vạt áo buông thõng khẽ lay động theo gió.
Nàng chọn ngay gian phòng tắm kế bên gian của Đàn Phục, chần chừ một giây nào, nhanh chóng tráo đổi y phục của với y phục của nàng.
Thay vì mất thời gian quan sát bắt chước, việc tráo đổi trực tiếp mang hiệu quả nhanh chóng và thiết thực hơn nhiều.
Nàng cẩn thận sắp xếp y phục theo đúng vị trí ban đầu. Trong lúc loay hoay, một cây trâm giản dị rơi từ mớ áo xống.
Tiếng kim loại va chạm thanh thúy vang lên. Nàng vội cúi xuống nhặt, liếc mắt qua loa, thầm nghĩ thứ còn chẳng đáng giá bằng cây trâm của a hầu hạ nàng .
Tống Thanh bĩu môi khinh bỉ, định vứt , nhưng một tia sáng lóe lên trong đầu.
Nàng cầm cây trâm, tìm đến một tỳ nữ canh gác ngoài cửa, dặn dò: "Ngươi cầm cây trâm tìm Thừa tướng đại nhân, bảo ngài tới Tây Viên một chuyến."
Trước khi khỏi viện, gã phác họa sơ bộ cho nàng sơ đồ kiến trúc của cả khu hành cung suối nước nóng. Tây Viên một hồ tắm khá hẻo lánh, hiếm qua .
Thấy tỳ nữ vẻ chần chừ, Tống Thanh liền rút hẳn cây trâm vàng nạm ngọc đang cài đầu .
"Cái thưởng cho ngươi, mau ." Tống Thanh ngừng một nhịp, dặn thêm: “Không cần nhiều lời. Nếu ngài hỏi, thì cứ là tiện mặt, xin ngài lập tức tới ngay."
Nói , Tống Thanh lấy áo choàng của Đàn Phục che nửa khuôn mặt. Tỳ nữ của Ngụy Khê liếc một cái cũng vội vã dời mắt chỗ khác.
Hồ tắm dành cho nam giới ở phía Đông của hành cung, thiết kế chuyên biệt để phục vụ hoàng quốc thích và con em thế gia, tách biệt với ngự thang.
Cung điện rộng rãi, thoáng đãng. Hồ tắm ở giữa sân xây bằng ngọc bạch, nước nóng bốc lên mờ ảo như một lớp màn lụa mỏng manh. Quý An đang ngâm nửa dòng nước ấm áp, thoải mái buông tiếng thở dài: “Quả danh bất hư truyền là hành cung suối nước nóng, sảng khoái quá mất! Bao nhiêu mệt mỏi dọc đường đều tan biến hết sạch."
Phó Lục Triêu đang chiếc ghế đá cạnh hồ, xuống nước. Một tay chống cằm, tỳ chiếc kỷ án bên bày sẵn nước và khăn sạch.
Cả hồ tắm mênh m.ô.n.g chỉ hai họ đang thư giãn. Lý Thừa Di và những khác chỉ vốc nước táp nhẹ vài cái lên bờ trò chuyện với Lý Trác.
Quý An chán ngán vô cùng. Ngẩng đầu lên thấy bộ dạng thất thần, tâm trí để tận của Phó Lục Triêu. Y bèn huých huých tay : “Phó , xuống tắm chung với cho vui? Biết mấy bận rộn thế , thà chẳng rủ giờ , ở tiểu viện ườn sướng hơn ."
Quy định khi xuống hồ tắm là rửa tay, tắm tráng sạch sẽ, đó chung một loại áo choàng tắm bằng lụa mỏng. Phó Lục Triêu vẫn khoác y phục bên ngoài, uể oải từ chối: “Không tắm."
Một câu trả lời cộc lốc, dứt khoát, kèm theo bất cứ lý do nào khác.
Cả cái hồ tắm rộng thênh thang giờ chỉ còn mỗi Quý An. Lý Thừa Di và những vẫn đang to nhỏ bàn bạc chuyện gì đó, sắc mặt căng thẳng, là là dăm ba cái chuyện triều chính tẻ nhạt.
Đến đây nghỉ ngơi, xả mà vẫn chịu bỏ mấy chuyện đó khỏi đầu.
Phó Lục Triêu chỉ liếc qua một cái lờ , tiếp tục rủ mi suy nghĩ m.ô.n.g lung.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nghe-don-phu-nhan-muon-giet-ta/chuong-32.html.]
Lý Thừa Khải chợt dậy, khóe môi vương nụ , bước về phía họ.
Quý An giật b.ắ.n . Không Lý Thừa Di ở đây, y chẳng dại gì mà buôn dưa lê bán dưa chuột riêng với Lý Thừa Khải.
Quý An vội vàng lộn một vòng trèo lên bờ, với tay lấy chiếc khăn lau quấn vội, thì thào gọi: “Phó , Phó , chúng rút lẹ thôi."
Nghe thấy tiếng gọi, đang ngẩn ngơ nãy giờ như sực tỉnh. Phó Lục Triêu thở hắt một , giọng điệu hối hả như bắt vàng: “Đi thôi."
Hai lướt qua Lý Thừa Khải. Quý An hớn hở vẫy vẫy tay: "Nhị hoàng t.ử từ từ tắm nhé, chúng thần chơi xong nên xin phép cáo lui ."
Lý Thừa Khải bận tâm đến Quý An, ánh mắt chỉ dán chặt Phó Lục Triêu bên cạnh. Phó Lục Triêu luôn cúi gằm mặt, khiến mở lời cũng chẳng cơ hội.
Lý Thừa Di cũng cản trở gì, bọn họ đang việc hệ trọng cần bàn bạc, rảnh rỗi tiếp chuyện. Giờ hai họ ở cũng chẳng để gì, chi bằng ngoài dạo cho khuây khỏa.
Không khí bên ngoài điện mát mẻ, dịu cái ngột ngạt, bí bách trong phòng sưởi. Quý An hít một thật sâu, sực nhớ điều gì, y đắc ý trêu ghẹo: “Phó vội vã về tiểu viện như , chắc là đang nhung nhớ cái hồ tắm riêng trong viện đúng ? Thảo nào lúc nãy nằng nặc chịu xuống tắm chung với ."
"Hồ tắm riêng nào?" Phó Lục Triêu ngước mắt lên hỏi, vẻ ngạc nhiên khuôn mặt hề giả vờ.
"Phó thật ? Ở phía viện của và Yến Vương điện hạ đều xây riêng một hồ tắm nhỏ." Quý An nháy nháy mắt đầy ẩn ý.
"Đừng là mấy mấy cái hồ tắm nhỏ đó dùng để gì nhé."
Lúc phân chia phòng ốc, Phó Lục Triêu hề chú ý đến thiết kế của tiểu viện, nên quả thực đến sự tồn tại của cái hồ tắm riêng tư mà Quý An nhắc tới. Hắn chỉ nàng hướng ánh mắt về phía đó lâu.
Hai cứ thế rảo bước thong dong con đường mòn, chốc chốc dừng chân thưởng ngoạn cảnh sắc xung quanh, vô cùng nhàn nhã, thư thái.
Nếu bỏ qua cái chi tiết Quý An đang lôi lôi kéo kéo tay áo Phó Lục Triêu thì bức tranh quả thật hảo.
"Đại nhân!" Một tiếng gọi hớt hải vang lên kèm theo những bước chân vội vã dồn dập.
Tỳ nữ chầu chực ở ngoài điện từ sớm. Quy củ của hành cung vô cùng nghiêm ngặt, nàng đương nhiên sẽ vì một chút lợi lộc cỏn con mà đ.á.n.h mất bát cơm . Nên nàng chỉ dám chầu chực ở đây, tùy cơ ứng biến.
Phó Lục Triêu chẳng buồn lên tiếng, bước chân cũng hề chậm , chỉ lạnh nhạt liếc một cái.
Quý An lắc đầu hỏi: "Ngươi đang gọi ai ?"
"Nô tỳ tìm Thừa tướng đại nhân."
Tỳ nữ hành lễ. Đôi mắt nàng đảo qua một vòng dừng Phó Lục Triêu. Giọng tuôn nhanh thoăn thoắt: "Có một vị phu nhân sai nô tỳ tới tìm ngài."
Phó Lục Triêu nhíu mày tỳ nữ lạ hoắc mặt, ánh mắt mang theo vài phần dò xét, cất giọng hỏi: "Có việc gì?"
Tỳ nữ lắc đầu: "Nô tỳ cũng nữa. Vị phu nhân khoác một chiếc áo choàng màu sắc sặc sỡ, nét mặt vô cùng sốt ruột, chỉ dặn nô tỳ đến chuyển lời thôi ạ."
Hôm nay lúc xuất phủ, Đàn Phục quả thật chọn một bộ y phục màu sắc khá rực rỡ. Lời hứa hẹn ngọt ngào, thủ thỉ của thiếu nữ ban sáng bỗng chốc dội về trong tâm trí .
Phó Lục Triêu vẫn nhíu mày, rõ là tin . Tỳ nữ nghĩ đến chiếc trâm vàng giá trị liên thành đang gọn trong túi áo.
Vốn định ẵm trọn cả hai chiếc trâm, nàng c.ắ.n răng, moi chiếc trâm giản dị từ trong n.g.ự.c áo dâng lên bằng cả hai tay.
"Đây là tín vật vị phu nhân giao cho nô tỳ. Phu nhân dường như đang chuyện gấp thể tự rời , xin ngài hãy lập tức đến đó. Phu nhân đang đợi ở Tây Viên."
Cốt cách hàng chân mày của Phó Lục Triêu chợt chùng xuống, vẻ biếng nhác thường ngày tan biến. Hắn : "Làm phiền ngươi dẫn đường."
Tỳ nữ dám trễ nải nửa khắc, tức tốc dẫn hai .
Dọc đường , Phó Lục Triêu cảm thấy chút kỳ lạ. Từ đây đến khu hồ tắm dành cho nữ quyến bóng một hạ nhân nào, nhất là quanh khu vực hồ tắm chính. Chỉ duy nhất một tỳ nữ lẻ loi cửa điện.
Tây Viên ở phía hồ tắm chính. Khi ngang qua, chắc chắn sẽ thấy khung cảnh cửa điện.
Phó Lục Triêu liếc mắt một cái nhận ngay đó là tỳ nữ cận của Ngụy Khê. Vài canh giờ , còn thấy ả tận tình che chở Ngụy Khê tìm Đàn Phục.
Hắn luôn tự tin trí nhớ siêu phàm của . Sự nghi ngờ vốn le lói trong lòng nay dâng trào mạnh mẽ.
Tỳ nữ dẫn đường đưa họ đến cửa Tây Viên tìm cớ rút lui.
Cả hai đều là đầu đặt chân đến hành cung suối nước nóng, mù mờ về sơ đồ kiến trúc bên trong. Cái tên Tây Viên qua tưởng chừng như một khu vườn lộng lẫy, nhưng xung quanh cây cối mọc um tùm che khuất gần hết.
Chỉ còn một lối mòn rợp bóng cây uốn lượn hun hút về phía , gió thổi qua tán lá phát những tiếng xào xạc.
Quý An lướt qua là hiểu vấn đề. Y vỗ vỗ vai Phó Lục Triêu với vẻ đầy ẩn ý, : "Hai ... cũng chọn chỗ phết đấy, về tiểu viện đây."
Nói xong, y lập tức lưng bước , dáng vẻ nhàn nhã ban nãy bay biến sạch, để một bóng lưng đang rảo bước vội vã.
Trực giác mách bảo Phó Lục Triêu nên nôn nóng tiến , nhưng cảm giác lạnh lẽo từ cây trâm trong tay liên tục thôi thúc . Hắn vòng tay kéo giật Quý An , dặn dò: "Đệ yên ở đây đợi ."
"Hả? Chuyện ... ho gì cho cam hả Phó ? Vợ chồng hai hú hí với còn lôi kéo thêm gì?" Quý An tuyệt đối sở thích lén chuyện thiên hạ.
"Đừng ăn bừa bãi." Phó Lục Triêu giơ ngón tay trỏ lên miệng hiệu im lặng.
Đôi mắt đen thẳm của Phó Lục Triêu ý đùa cợt. Quý An lập tức thu vẻ cợt nhả, mơ hồ nhận ý đồ của , bèn ngoan ngoãn gật đầu đồng ý.
Phó Lục Triêu gạt phăng những cành lá um tùm chắn ngang đường, nương theo con đường mòn tiến về phía . Trong khí thoang thoảng một mùi hương ngòn ngọt tựa như mùi hoa, nhưng ngửi kỹ rõ là hoa gì.
Những chiếc đèn lồng thắp sáng treo lơ lửng những cành cây cổ thụ cao vút, ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà cũng tán cây rậm rạp che khuất phân nửa.
Đi hết con đường, cuối đường là một bức bình phong. Phía vắt vẻo một bộ y phục quen thuộc, bên cạnh là một hồ nước nóng tỏa nghi ngút.
Ánh mắt Phó Lục Triêu dừng bộ y phục hồi lâu. Đến khi chắc chắn lầm, bờ vai đang căng cứng của mới khẽ thả lỏng.
Ánh mắt chậm chạp dời sang một bên, bỗng nhiên sững sờ.