Nghe Đồn Phu Nhân Muốn Giết Ta - Chương 33

Cập nhật lúc: 2026-08-01 14:52:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Màn bình phong hứng lấy luồng ánh sáng hắt tới, qua lớp vải lụa mỏng tang, lờ mờ in bóng một dáng hình thanh mảnh phía .

Người tấm bình phong, y phục trút xuống quá nửa vai, hờ hững như rớt xuống, cái bóng phản chiếu nền lụa hiện rõ mồn một.

Tống Thanh nấp bức bình phong, nín thở hồi hộp. Nàng cố tình dụ dỗ đến, nơm nớp lo sợ nhỡ chẳng may kinh động đến bước .

Phó Lục Triêu chỉ liếc qua một cái, lập tức ngoắt , cất những bước dài rời khỏi đó mà mảy may do dự.

"Biểu !" Thấy Phó Lục Triêu lưng bỏ , Tống Thanh luống cuống, chẳng màng e dè mà buột miệng gọi với theo.

Phó Lục Triêu hít một thật sâu, hàng chân mày chau mệt mỏi, nhắm nghiền hai mắt.

Thực chỉ liếc qua loa một cái, nhưng từng đường cong, từng tấc da thịt của hình mà ngày ngày ôm ấp trong lòng, lòng từ lâu. So với bóng , quả thực là khác một trời một vực.

Khoan bàn đến những chuyện đó, cái khung cảnh xa lạ , cùng với cái mùi hương ngai ngái khó chịu , đều khiến những tia hy vọng nhỏ nhoi mới nhen nhóm trong lòng lập tức lụi tàn.

Và tiếng gọi ban nãy càng củng cố thêm suy đoán của .

Phó Lục Triêu khựng . Hắn nhầm, bộ y phục vắt bình phong đích thị là đồ Đàn Phục mặc hôm nay.

Nếu nhầm, thì chuyện quái quỷ gì đang diễn thế ?

"Áo choàng của ?"

Đàn Phục bước khỏi phòng tắm riêng khi mặc xong y phục, phát hiện chiếc áo choàng vốn vắt bên ngoài cánh mà bay.

Mỗi phòng tắm riêng đều bố trí một giá treo quần áo bên ngoài, ngăn cách bởi bình phong. Càng sâu trong, nước bốc lên càng mù mịt. Áo choàng của nàng may bằng lông cáo quý giá.

Lớp lông mao kỵ ẩm, nếu nước ngấm sẽ mất công dụng giữ ấm vốn .

Bên trong điện hề nha canh gác, Đàn Phục đành tự quanh quẩn tìm kiếm.

Y phục của Ngụy Khê vẫn gọn gàng bên ngoài, nàng còn khỏi phòng tắm. Đàn Phục nhịn liếc thêm vài .

Thời gian bọn họ trong khá lâu. Nàng vốn tưởng Ngụy Khê tắm xong sẽ về , ai dè nán lâu hơn cả nàng.

Trong một góc khuất bức bình phong, một chiếc áo choàng khác vứt lăn lóc, nhàu nhĩ. Nàng nhận ngay đó là áo của Tống Thanh mặc hôm nay.

Áo thì còn mà thì bốc , kéo theo cả chiếc áo choàng của nàng.

Đàn Phục xách chiếc áo choàng lên giũ giũ. Ngoại trừ xấp vải lụa trơn tuột phất phơ, chẳng rớt thêm thứ gì khác.

Nàng buông tiếng thở dài. Mấy cái trò vặt vãnh thực chẳng đáng để bận tâm, nhưng cứ lặp lặp mãi cũng khiến phát bực.

Mất cái áo choàng cũng chẳng , nhưng chiếc trâm cài tóc của nàng cất chung với áo, chắc mẩm cũng chịu chung phận .

Dạo gần đây, Phó Lục Triêu hứng thú với việc búi tóc cho nàng. Từ những búi tóc méo xệch ban đầu, giờ thành thục đến mức thể ngắm . Chiếc trâm nàng cài hôm nay cũng do chính tay cài lên.

Lục Di thì càng khoái chí vì cớ lười biếng.

Nếu cứ thế mà vác xác về, Đàn Phục thầm nghĩ chắc đối phó với một màn tra khảo mệt mỏi từ Phó Lục Triêu.

Nàng thậm chí thể hình dung nét mặt tỉ mỉ của , cùng đôi mắt đen thăm thẳm sáng rực . Nghĩ , Đàn Phục quyết định đến tiểu viện của Tống Thanh một chuyến.

Tỳ nữ của Ngụy Khê vẫn túc trực ngoài cửa điện. Vừa thấy Đàn Phục, ả trố mắt kinh ngạc, vẻ mặt hoang mang dám chắc chắn.

ngoái đầu về phía Tây Viên, nhưng cuối cùng vẫn giữ im lặng.

Nhẩm tính trong hành cung, lúc chỉ còn mỗi Ngụy Khê là ngoài. Đàn Phục thiết nghĩ, nhiệm vụ thăm dò Yến Vương đến đây coi như thể khép .

Nếu đào bới sâu hơn chuyện riêng tư của vợ chồng nhà thì e là quá thất lễ. Hơn nữa, Vân Nhàn Các cũng chuyên rình rập chuyện khuê phòng của thiên hạ.

Đàn Phục ngâm trong suối nước nóng m.ổ x.ẻ từng câu chữ của kẻ ủy thác nhiệm vụ. Hơn nữa, ngay từ đầu, chính cũng rõ ràng yêu cầu.

Nàng nhận lời thực hiện phi vụ suy cho cùng cũng chỉ vì cải thiện bữa ăn, bồi bổ cho tỷ trong Vân Nhàn Các.

Đàn Phục sai tỳ nữ trong hầu hạ Ngụy Khê. Nàng đang mang thai, ở bên cạnh chăm sóc vẫn hơn, may mà vị công chúa mặt ở đây.

Tỳ nữ chần chừ một lúc lâu mới dè dặt bước .

Đàn Phục nán thêm, nương theo trí nhớ thẳng một mạch tới tiểu viện của Tống Thanh.

Ngày mùa đông trôi qua thật nhanh. Đàn Phục dẫm lên những cành cây khô rụng đất, tạo những tiếng răng rắc giòn giã.

Trong sân thắp đèn sáng rực. Đàn Phục bước chậm , nấp bên bờ tường im lìm quan sát động tĩnh bên trong.

Nếu cứ thế xông thẳng , nàng bằng chứng xác thực để kết tội Tống Thanh tráo đồ của .

Đàn Phục thở dài sườn sượt. Nếu đang ở đây, nàng thừa sức tóm cổ ả lôi một góc vắng vẻ. Luôn cách để cạy miệng kẻ khác mà cần đến chứng cứ.

Khổ nỗi bây giờ nàng chỉ thể hành động lén lút, thậm thụt.

Nàng chọn một góc khuất. Giữa các tiểu viện kề một trống nhỏ, trồng mấy gốc cây cổ thụ vươn cao.

Đàn Phục nhẹ nhàng tung phi lên cành cây to. Nấp tán lá rậm rạp, nàng bắt đầu đưa mắt rà soát khắp viện.

Dò xét một vòng, nàng tuyệt nhiên thấy tăm Tống Thanh .

Chẳng lẽ nàng vẫn về?

Đàn Phục căng mắt quan sát thêm một lượt nữa. Lần , nàng phát hiện hai cái bóng đen lờ mờ đang lúi húi ở góc Tây Nam của sân viện, một góc vô cùng kín đáo.

Lúc trong sân cũng chẳng ma nào. Với phương châm thà bắt nhầm còn hơn bỏ sót, Đàn Phục rón rén áp sát gần.

Càng tiến gần, khung cảnh mắt càng hiện rõ nét. Đàn Phục rõ mồn một đó là bóng dáng của hai gã đàn ông.

Một kẻ đích thị là tên tổng quản Tôn Tung lúc sáng, kẻ còn là gã mưu sĩ tháp tùng Tống Thanh đến đây.

Tôn Tung khom , khúm núm nịnh bợ gã mưu sĩ. Miệng lẩm bẩm nhỏ to chuyện gì đó, thỉnh thoảng ngước mắt lên dò xét thái độ của gã .

Gã mưu sĩ thì tỏ vẻ bất cần, hờ hững.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nghe-don-phu-nhan-muon-giet-ta/chuong-33.html.]

Tổng quản hành cung suối nước nóng thì dây dưa rễ má gì với phủ Tướng quân? Nhìn thái độ cung kính khép nép của gã tổng quản, ai cũng thừa đây chẳng đầu hai kẻ lén lút đêm với .

Bọn chúng chuyện rù rì quá to nhưng cũng đủ . Chỗ bọn chúng cách khá xa xung quanh, chắc chắn dọn dẹp sạch sẽ tai mắt từ .

Đàn Phục chỉ bập bõm vài câu từ đứt quãng.

"... Đã lo liệu xong xuôi... đều rút hết ..."

"... Bạc... giao nộp... Tướng quân."

Nàng khom nhích gần hơn, cẩn trọng để lộ dấu vết. Lần , nàng rõ mồn một từng lời gã mưu sĩ đáp .

"Bọn Thái t.ử đột ngột xuất hiện ở đây, ắt hẳn bề đ.á.n.h thấy mùi gì ..."

"Gần đây ăn tém tém một chút."

Bọn chúng đào sâu thêm, lững thững bước ngoài. Khi ngang qua bờ tường nơi Đàn Phục đang ẩn nấp, nàng thể thu gọn bộ cục diện tầm mắt.

Tôn Tung đảo mắt dáo dác quanh quất một vòng, chắc mẩm ai mới xoa tay xum xoe: "Hôm nay tiểu nhân cố tình điều bớt đám hạ nhân trong hành cung chỗ khác, cốt để các ngài dễ bề hành sự. Nếu việc mà trót lọt..."

Mọi chuyện rành rành đó, Đàn Phục lọt sót một chữ. Nàng thầm nhủ thảo nào hôm nay lượng hạ nhân trong lưa thưa đến thế.

Cái giọng điệu tranh công của Tôn Tung lộ liễu đến mức khó ưa.

Từ cao xuống, Đàn Phục quan sát nét mặt của gã mưu sĩ, chỉ thấy vung tay hiệu, Tôn Tung lập tức vội vã cáo lui.

Quyền thế và địa vị của gã ắt hẳn dạng , bằng chẳng khiến một kẻ tổng quản hành cung như Tôn Tung nơm nớp lo sợ đến .

Đợi Tôn Tung khuất bóng, gã mưu sĩ cũng thong thả cất bước rời .

Ngoài cổng viện vẫn chẳng thấy bóng dáng Tống Thanh . Đàn Phục quyết định sẽ đây ban đêm. Ả về, thì đồ đạc đương nhiên cũng chẳng thể tự mọc cánh mà bay trong sân .

Đàn Phục khống chế lực đạo, nhẹ nhàng men theo con đường cũ trở .

Bờ tường hẹp phẳng, còn lợp kín ngói. Lớp ngói đè lên lớp ngói , tránh khỏi việc những mảng vụn ngói mục nát rớt lả tả xuống đất.

Bốn bề tĩnh lặng như tờ, đến tiếng bước chân cũng . Đàn Phục chợt linh cảm thấy điều chẳng lành. Góc khuất bọn chúng chọn để bàn chuyện quá rắc rối, loằng ngoằng, một chốc một lát dễ gì thoát .

Như thần giao cách cảm, Đàn Phục cúi gằm mặt xuống. Quả nhiên, gã mưu sĩ dừng bước từ lúc nào. Hắn xoay , ánh mắt khóa chặt mảng tối nơi Đàn Phục đang ẩn .

Hắn bất động, Đàn Phục cũng nín thở án binh bất động. Cuối cùng, gã lên tiếng .

"Thiếu phu nhân, cao thế , coi chừng ngã vỡ đầu đấy."

Đàn Phục hé răng. Với tán lá cây cổ thụ rậm rạp che chắn cộng thêm màn đêm đen kịt, nàng tin gã thể thấy .

Thấy Đàn Phục im như thóc, gã mỉm : "Thiếu phu nhân cần trốn tránh . Suy cho cùng, việc xuất hiện ở đây cũng chút dây dưa đến mà."

Giọng điệu gã vô cùng thản nhiên, chẳng hề tỏ ngạc nhiên việc Đàn Phục xuất hiện chót vót bờ tường giữa đêm hôm khuya khoắt, cũng chẳng vẻ gì lo sợ việc nàng lén cuộc trò chuyện .

Giống như việc đều trong lòng bàn tay gã .

Đôi lông mày Đàn Phục nhíu , đuôi mắt xếch lên. Nàng tin mới lộ hành tung. Nếu kỹ năng ẩn nấp của nàng mà tồi tàn đến , thì nàng bỏ mạng từ lâu , chứ còn đây mà đấu trí với gã.

Nghĩ ngợi xa xôi chi bằng thẳng vấn đề. Đàn Phục hỏi gọn lỏn: "Gọi chuyện gì?"

Nụ môi gã mưu sĩ ngày càng rạng rỡ. Hắn tiến lên hai bước: "Phu nhân tò mò tại phu nhân đang ở đây ?"

"..."

Đàn Phục hứng thú . Nàng chần chừ nửa giây, định bụng đợi lát nữa gom cả lũ xử một mẻ cho rảnh nợ.

Thế nhưng gã cứ lấn tới, ngoài mặt thì tỏ dửng dưng: "Hay đúng hơn, Thanh Chiêu công t.ử thấy tò mò ?"

"Phu nhân đừng sợ đang giăng bẫy phu nhân. Rốt cuộc thì chúng cũng từng chạm mặt mà~"

m cuối của gã kéo dài lả lơi.

Gần như ngay khi lời gã dứt, một cơn gió giật mạnh thình lình nổi lên. Gió lướt qua thoang thoảng như như , nhưng giây tiếp theo, gã mưu sĩ lảo đảo giật lùi về phía , lưng đập mạnh bờ tường.

Phong thái thong dong ban nãy biến mất tăm. Năm ngón tay lạnh ngắt bóp chặt lấy yết hầu gã, mang theo cảm giác nghẹt thở và buồn nôn dữ dội ập đến.

Cơn đau đớn từ cả bên trong lẫn bên ngoài khiến gã hoa mắt chóng mặt, váng đầu.

Huyệt mạch yếu ớt ở cổ gã giờ gọn trong lòng bàn tay Đàn Phục, chỉ cách một lớp da mỏng manh. Nàng thể cảm nhận rõ mồn một nhịp đập phập phồng của nó, và thấy sắc mặt gã chuyển dần sang màu đỏ tía vì thiếu dưỡng khí.

Chỉ cần nàng dùng lực vặn một cái, gã sẽ câm miệng vĩnh viễn.

Vốn định nấn ná thêm chút nữa mới tay trừ khử gã, nhưng vì gã cứ thích tự chui đầu rọ, thì nàng cũng chẳng còn cách nào khác.

Sắc mặt Đàn Phục đổi, ánh mắt gã lạnh lùng, tàn nhẫn như một xác c.h.ế.t, gợn chút tình .

Gã nam nhân ngờ Đàn Phục hạ thủ nhanh đến . Phản xạ sinh tồn khiến gã chộp lấy cổ tay Đàn Phục, nhưng gã vẫn cố nghiến răng chịu đựng, phản kháng quá quyết liệt.

Gã trừng mắt Đàn Phục, khóe miệng cố nặn một nụ méo xệch, khó coi vô cùng.

Phản ứng của gã bình thản, hề tỏ hoảng loạn.

Đàn Phục đột ngột nới lỏng tay. Không khí ùa buồng phổi gã, gã há miệng hớp lấy hớp để.

Cơ thể trong tay nàng đang run lên bần bật vì thở dốc. Đàn Phục nghiêng đầu quan sát gã, bỗng dưng cảm thấy chút hiếu kỳ.

Nàng một chút ấn tượng nào về gã, gặp mặt đó cũng chỉ là thoáng qua lúc gã cạnh Phó Hằng trong Đại lễ Tế tổ.

Bị lộ phận, đối với nàng mà quả thực là một mối đe dọa chí tử. ngay lúc , sự tò mò lấn át thứ khác.

Nàng nhướn mày, ghé sát mặt gần gã. Vẻ tò mò khiến khuôn mặt nàng trở nên sinh động, hoạt bát hẳn lên. Đôi mắt trong veo như chứa đựng cả mùa xuân rực rỡ, trái ngược với hành động tàn nhẫn đang nắm giữ sinh mạng khác trong tay.

Một lúc lâu , gã nam nhân mới lấy nhịp thở bình thường. Dù mạng sống vẫn đang trong tay khác, gã vẫn buông lời cợt nhả: “Phu nhân, tiểu nhân tên là Tiêu Phong."

 

 

Loading...