Nghe Đồn Phu Nhân Muốn Giết Ta - Chương 34
Cập nhật lúc: 2026-08-01 14:52:33
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đàn Phục vốn nhạy bén, chỉ cần điểm qua là hiểu. Dính dáng đến họ Tiêu mà liên quan tới Vân Nhàn Các thì chỉ một chỗ duy nhất: Hắc Phong Trại – cái sơn trại nàng tự tay san bằng cách đây vài tháng.
Hắc Phong Trại ban đầu cũng chỉ là một thôn xóm bình dị. Gặp buổi triều đình rối ren, thiên hạ đại loạn, một đám sơn tặc bỗng từ kéo đến chiếm đóng. Chúng xua đuổi, đồ sát dân làng, cướp bóc của cải. Khi cắm rễ vững chắc, chúng dần phát triển thế lực, biến nơi đây thành hang ổ của tội ác.
Hồi đầu, lũ sơn tặc còn điều, chỉ dám ăn trộm, ăn cướp vặt vãnh. Sau , thấy quan phủ nhắm mắt ngơ, chúng bắt đầu lộng hành, trắng trợn cướp của g.i.ế.c , bắt cóc dân nữ ép sơn trại phu nhân,...
Hắc Phong Trại còn một luật lệ tàn ác: Tuyệt đối chứa chấp già yếu. Những cô gái chúng bắt về đa phần đều chịu kết cục t.h.ả.m thương, mười phần c.h.ế.t chín. Tiếng ác của Hắc Phong Trại từ đó lan xa khắp vùng.
Triều đình khoanh tay , thế là tìm đến Vân Nhàn Các nương nhờ. Nói chính xác hơn, phi vụ đó là do chính Đàn Phục tự tay nhận lấy.
nàng dám chắc một điều: Cả cái sơn trại đều bỏ mạng tay nàng. Vậy mà mặt nàng đây, mọc một tên cá lọt lưới...
Tiêu Phong đương nhiên đoán Đàn Phục đang suy tính điều gì. Hắn đột ngột đổi giọng, ho sù sụ mấy tiếng lên tiếng: "Phu nhân lạnh ? Mặc đồ phong phanh thế , chẳng hiểu kẻ nào to gan dám cuỗm mất áo choàng của phu nhân."
Hắn cố rướn tới , mặc cho cổ họng càng bóp chặt đau đớn hơn. "Chỗ vắng tanh vắng ngắt, ngoài cũng chẳng lấy một bóng . Phu nhân định đến tìm Tống Thanh ? Tiếc quá, e là chậm chân ."
"Hai chúng gần thế , ở một nơi cách đây xa, liệu họ... cũng quấn quýt bên như chăng?"
Đàn Phục nương tay, ép chặt vách tường, khiến thể nhúc nhích.
Dù áo choàng, nhưng y phục nàng cũng chẳng thể coi là mỏng manh. Phó Lục Triêu khó tính, hễ đồ nào chất liệu kém một chút là bắt vứt ngay.
Xâu chuỗi những câu chữ đầy ẩn ý của , cộng thêm các tình tiết khác, Đàn Phục đoán lờ mờ ý đồ đằng những lời lẽ quái gở .
Nàng thèm đáp trả mớ lý luận vớ vẩn của . Ánh mắt nàng như đang một kẻ điên, đầu óc hoang tưởng mới thốt những lời chia rẽ nực như .
Ly gián thôi mà.
Những kẻ lẻo mép thường chẳng kết cục , nhưng những kẻ do dự thì càng dễ hỏng việc.
Tốt nhất là trừ khử sớm cho xong.
Tiêu Phong lên tiếng: "Ta phu nhân bây giờ chỉ kết liễu . việc dám nghênh ngang đây mà mảy may e sợ, thì phu nhân cũng nên hiểu là nắm trong tay lá bài tẩy chứ."
"Chắc hẳn phu nhân cũng lộ phận, thất bại nhiệm vụ, nhà chồng ruồng rẫy nhỉ?"
Mái tóc vì cú va đập lúc nãy mà rối bời. Hắn thong thả nhả từng chữ, đôi mắt hau háu chằm chằm Đàn Phục, như bắt trọn từng biến đổi cảm xúc khuôn mặt nàng.
Hắn thích thú xem một Đàn Phục sống động, vui buồn giận hờn, vì khuôn mặt lạnh như tiền .
Đàn Phục cảm giác như điểm trúng t.ử huyệt. Lực tay nàng thoáng nới lỏng, nhưng giọng điệu vẫn đanh thép: "Ngươi thế nào?"
"Giờ ngày mai, đợi phu nhân ở đây."
Đàn Phục siết chặt gáy , những ngón tay bấu sâu da thịt, vấy m.á.u đỏ tươi. Rồi nàng buông thõng tay xuống.
"Được."
Rời khỏi đó, Đàn Phục lấy khăn tay lau sạch vết m.á.u dính trong móng tay. Mùi m.á.u tanh tưởi khiến nàng buồn nôn.
Nàng khẽ vẩy tay tỏ vẻ ghê tởm. Dùng khăn mà lau sạch hết , cái khăn cũng dơ theo luôn .
Hết cách, lời đe dọa của tuy sáo rỗng nhưng nàng đành diễn tròn vai kẻ đang do dự. Dù thì nàng cũng xem xem rốt cuộc đang giở trò gì.
Cùng lắm thì g.i.ế.c diệt khẩu. Nếu phận bại lộ, nàng thể hình đổi dạng để tiếp tục nhiệm vụ.
Chẳng hiểu , ngay lúc , hình bóng Phó Lục Triêu bất chợt xẹt qua tâm trí nàng.
Móng tay nàng tẩm độc. Loại độc cực kỳ nguy hiểm, chỉ cần tiếp xúc với máu, nó sẽ âm thầm xâm nhập cơ thể, lan tỏa khắp các mao mạch. Dù dùng thần d.ư.ợ.c cũng chỉ thuyên giảm phần nào chứ thể nào giải độc tận gốc.
Đàn Phục hiếm khi sử dụng loại độc . Nó quá tàn độc, đa phần nàng thường chọn cách kết liễu đối thủ chỉ bằng một chiêu chí mạng.
Trong đầu nàng vẫn còn văng vẳng câu cuối cùng của Tiêu Phong lúc rời : "Chúc phu nhân trở về tiểu viện một đêm tuyệt vời."
Lúc Đàn Phục về đến tiểu viện thì cũng vặn tới giờ dùng bữa tối. Cơm nước dọn lên mâm tươm tất, A Chiêu đang lúi húi bày biện từng đĩa thức ăn.
Nàng đưa mắt quanh quất, vẫn thấy bóng dáng Phó Lục Triêu . Chẳng bận bịu việc gì mà vắng mặt lâu thế.
Tuy nét mặt Đàn Phục vẫn điềm nhiên như thường lệ, nhưng Vãn Tình và Lục Di bằng linh cảm nhạy bén lập tức nhận tâm trạng nàng đang .
Vãn Tình khẽ ngăn Lục Di đang định đùa giỡn, cẩn thận khép cửa phòng .
Đàn Phục thẳng tới chậu nước rửa tay. Chậu sứ đựng đầy nước ấm. Nàng nhúng trọn hai tay nước, cảm nhận ấm len lỏi qua từng lớp da thịt.
Những gợn sóng lăn tăn mặt nước dường như cũng đang vỗ về, xoa dịu chút phiền muộn nhen nhóm trong lòng nàng. Dù chính nàng cũng chẳng rõ ngọn nguồn của nỗi phiền muộn .
Cảm giác bồn chồn cứ lơ lửng, hư ảo, chẳng bấu víu .
Căn phòng chìm trong yên lặng. Đàn Phục hé mắt, tỉ mỉ kỳ cọ, gột rửa lớp bùn đất bám trong khóe móng tay. Nàng chà xát mạnh bạo lên da thịt.
Mùi m.á.u tanh vẫn còn lẩn khuất đây.
Nàng tắm rửa, gột rửa sạch sẽ những cảm xúc vô định .
A Chiêu rụt rè liếc Lục Di. Thấy cái gật đầu của nàng , A Chiêu mới rụt rè cầm chiếc khăn bông sạch sẽ bước tới, cẩn thận lau khô tay cho Đàn Phục.
Đàn Phục lên tiếng chối từ.
Nước trong chậu đục ngầu, chuyển màu xam xám. Lớp váng m.á.u đỏ nhạt nổi lềnh bềnh mặt nước.
A Chiêu rằng, cúi gằm mặt chăm chú lau tay cho nàng. Động tác của vô cùng tỉ mỉ, kỹ càng, chỉ lau khô nước mà còn lau cọ cẩn thận từng ngón tay, từng kẽ ngón tay.
Bị động tác của kéo về thực tại, Đàn Phục cảm thấy chút gượng gạo. Nàng định rụt tay thì cánh cửa phòng bỗng "rầm" một tiếng mở toang.
Gió lạnh lùa . Phó Lục Triêu sừng sững ở cửa, dáng vẻ phong trần mệt mỏi. Y phục xộc xệch, khuôn mặt toát lên vẻ lạnh lùng, nghiêm nghị.
Lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, dường như trải qua một phen vội vã.
Khi thấy Đàn Phục trong phòng, mới thở phào nhẹ nhõm, bàn tay đang nắm chặt chiếc trâm cũng buông lỏng .
Hắn mới tâm trạng để quan sát xung quanh.
Bắt gặp đôi mắt mở to ngạc nhiên của Đàn Phục, trái tim Phó Lục Triêu như tĩnh .
Đàn Phục phản xạ điều kiện lấy che khuất chậu nước bẩn phía . Chỉ cần Phó Lục Triêu tiến lên vài bước, với chiều cao của , chắc chắn sẽ thấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nghe-don-phu-nhan-muon-giet-ta/chuong-34.html.]
Lúc đó nếu hỏi, nàng sẽ chẳng giải thích thế nào.
Bản năng mách bảo nàng cho Phó Lục Triêu chuyện . Thế là nàng một tay kéo giật A Chiêu lưng, hiệu cho mau chóng xử lý chậu nước.
"Nhanh lên."
A Chiêu cao hơn Đàn Phục một cái đầu. Bị nàng kéo , len lén liếc Phó Lục Triêu một cái lẳng lặng bưng chậu nước chỗ khác.
Đàn Phục thì thầm giục A Chiêu, sang nở một nụ rạng rỡ với Phó Lục Triêu. Nàng chẳng vẻ mặt gì lúc , thôi thì cứ trừ là thượng sách.
Mọi phiền muộn trong lòng cũng nhờ thế mà tan biến lúc nào .
"Các ngươi lui ngoài hết ." Phó Lục Triêu hất cằm lệnh.
Hắn trừng mắt theo bóng lưng A Chiêu cho đến khi cánh cửa phòng khép , mới chịu thu hồi ánh .
Đàn Phục cứ đó tủm tỉm, dáng vẻ ngây ngô đến mức khiến véo yêu một cái lên đôi má trắng ngần.
Phó Lục Triêu hậm hực vuốt những lọn tóc gió thổi lòa xòa trán, chỉnh đốn trang phục từ tốn bước về phía Đàn Phục.
"Phu quân về trễ ."
Đàn Phục nhanh nhảu lên tiếng để đ.á.n.h lạc hướng , đồng thời giấu nhẹm búi tóc lòa xòa của gáy.
"Ừ, yên đó."
Ánh mắt Phó Lục Triêu dán chặt lên đỉnh đầu nàng. Mái tóc đen nhánh, suôn mượt khi tắm gội. Hắn vươn tay, dùng chiếc trâm cố định búi tóc lỏng lẻo cho nàng.
Đàn Phục ngoan ngoãn im. Ở góc độ , nàng thấy động tác của . Phó Lục Triêu chồm tới , lồng n.g.ự.c săn chắc vô tình đập mắt nàng.
Chóp mũi nàng cọ khẽ lớp lụa mềm mại n.g.ự.c , cảm giác râm ran ngưa ngứa khiến nàng khẽ chun mũi. Bất chợt, một mùi hương hoa bách hợp quen thuộc xộc mũi, khác biệt với những mùi hương thường thấy họ.
Là mùi hương nàng từng ngửi thấy Tống Thanh.
Cảm giác kỳ quặc dâng trào. Đàn Phục vắt óc suy nghĩ, cảm giác như ai đó giẫm mạnh lên trái tim hai cái, đau nhói, ê ẩm.
Lại giống như bầy kiến đang bò lổm ngổm, những cái chân nhỏ xíu cào cấu ngưa ngứa, khiến bồn chồn yên.
Nàng ghét cái mùi .
nàng cũng xác thực một chuyện. Đàn Phục giơ tay đẩy nhẹ Phó Lục Triêu , từ từ đưa tay lên vuốt ve búi tóc.
Trước ánh mắt chăm chú của Phó Lục Triêu, nàng rút chiếc trâm cài . Chiếc trâm bạc lấp lánh phản chiếu ánh đèn, gọn lỏn trong lòng bàn tay nàng.
Đàn Phục hỏi: "Sao chiếc trâm ở chỗ phu quân?"
Phó Lục Triêu thẳng mắt nàng. Trong đôi mắt đen thẳm , ánh của d.a.o động dữ dội. Hắn khẽ mím môi.
Hắn ngửi thấy mùi hương lạ lẫm nàng. Hắn cũng thấy chiếc lá khô vương cổ áo gáy nàng, cùng những vết xước mờ nhạt cổ.
Chắc chắn là dấu vết từ cái cây trong biệt viện.
Hắn với tay gỡ chiếc lá xuống, lùi hai bước, định mở miệng giải thích.
Thì Đàn Phục chủ động nhét trả chiếc trâm tay , để mặc mái tóc dài xõa tung như thác đổ.
"Thôi, phu quân cứ cất giữ . Để ở chỗ , thể nào cũng mất nữa." Nàng lướt qua .
"Thiếp tắm đây, phu quân cứ dùng bữa nhé."
Đột nhiên nàng chẳng còn hứng thú câu trả lời nữa, để gì cơ chứ.
"Lục... A Chiêu."
Đàn Phục định gọi Lục Di chuẩn nước tắm, nhưng chợt nhớ sáng nay Vãn Tình bảo A Chiêu sẽ ca cho Lục Di, thế là nàng đành đổi giọng.
Bên ngoài cửa vẫn tĩnh lặng như tờ, nhưng đằng lưng động tĩnh.
Một cánh tay bất thình lình vòng qua eo Đàn Phục, ôm chặt lấy nàng. Tay còn luồn khoeo chân nàng. Cả nàng bế thốc lên, gọn ơ trong vòng tay .
Mùi hương khó chịu càng lúc càng nồng nặc. Đàn Phục bắt đầu giãy giụa kịch liệt.
Đây là đầu tiên nàng phản ứng gay gắt, từ chối sự động chạm của Phó Lục Triêu.
Lồng n.g.ự.c kề sát bên tai truyền đến những chấn động trầm đục. Phó Lục Triêu đang .
Một tay nàng khóa quặt lưng bằng một tư thế vô cùng xảo diệu, bất lực. Nếu chống cự quá mạnh, e là tránh khỏi nghi ngờ.
Đàn Phục đành bỏ cuộc. Nàng thèm , rũ mi mắt xuống. Hàng mi dài cong vút che khuất cảm xúc chất chứa trong đôi mắt.
Thân hình mềm mại, ngoan ngoãn im trong tay là minh chứng rõ nhất cho sự phản kháng trong câm lặng của nàng. Nàng giữ cách với càng xa càng .
Phó Lục Triêu c.ắ.n chặt răng, khóe môi trĩu xuống, trong đôi mắt ẩn chứa những cảm xúc nặng nề, tăm tối.
Hắn bật một tiếng lạnh lùng. Giờ thì cần nữa , dựa cái gì chứ?
Hắn cất công tìm nàng khắp nơi. Chạy hỏi thăm Ngụy Khê thì nhận câu trả lời là nàng rời từ lâu.
Về đến tiểu viện cũng chẳng thấy bóng dáng nàng , đôn đáo chạy tìm tiếp. Vậy mà khi trở về, thấy cái thằng ất ơ đang nắm tay nắm chân nàng tình tứ.
Đưa đến tận hành cung suối nước nóng thì thôi , dựa cái gì mà cho chạm tay nàng?
Hắn mới liếc mắt một cái, nàng cuống quýt giấu tên đó lưng, giục mau , sợ ăn thịt tên đó chắc?
Cái quái gì , trông giống loại hẹp hòi ghen tuông đến mức hại vô cớ ?
Dựa cái gì?
Dựa cái gì mà thằng đó sờ tay nàng, còn ôm một cái cũng cự tuyệt? Lại còn dám khước từ sự mật của nữa chứ?
Dựa cái gì?
Dựa cái gì mà thèm ?
Phó Lục Triêu cúi đầu, cọ cọ gò má mái tóc nàng, c.ắ.n mạnh một cái như trút giận. Trên nàng cũng vương đầy cái mùi cỏ dại hôi hám đó.
"Đừng gọi tên đó, để đưa nàng tắm."