Nghe Đồn Phu Nhân Muốn Giết Ta - Chương 37
Cập nhật lúc: 2026-08-04 06:54:32
Lượt xem: 52
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đàn Phục đêm nay ngủ ngon giấc. Trằn trọc chìm giấc ngủ, hiếm khi nàng gặp mộng mị. Ánh mắt lạnh lùng thất vọng, những lời lẽ băng giá khiến nàng giật tỉnh giấc sáng sớm.
Rèm lụa quanh giường buông xuống, vẫn buộc chặt ở mép giường. Có lẽ do gặp ác mộng, tư thế ngủ của nàng đêm qua cũng chẳng mấy ngoan ngoãn. Chăn gối giường xô lệch lộn xộn, một góc chăn bên cạnh còn lật tung. Cánh tay nàng thả lỏng bên cạnh vô tình chạm một cảm giác ấm áp.
Đàn Phục đưa tay xoa nhẹ thái dương đang nhức bưng bưng. Nàng hé môi định gọi hầu, nhưng thấy môi truyền đến một cơn đau nhói. Đàn Phục dứt khoát bước xuống giường, đến chiếc gương đồng bàn trang điểm.
Người trong gương với đôi lông mày nhíu chặt, đong đầy sự mệt mỏi thể che giấu. Chẳng từ lúc nào, khóe môi xuất hiện một vết xước nhỏ xíu. Có thể là do ngủ yên giấc nên vô tình va đập đó, dù chuyện cũng xảy một hai . Khi nàng và Phó Lục Triêu ngủ, tư thế của cả hai ban đầu đều chuẩn mực, nhưng sáng hôm tỉnh dậy, mười thì đến tám chín nàng gọn trong vòng tay . Đối với chuyện , Đàn Phục luôn giữ thái độ hoài nghi. Phó Lục Triêu luôn với vẻ mặt chính trực, những lời giải thích rành rọt đàng hoàng khiến phản bác .
Hôm Phó Lục Triêu vẫn về phòng, chỉ sai tiểu đồng đến truyền lời. Đàn Phục đợi đến khi chải chuốt trang điểm xong xuôi, đến xe ngựa mới gặp .
Xe ngựa cổng Thang Tuyền hành cung xếp thành một hàng dài dằng dặc, chiếc nối tiếp chiếc . Tôn Tung đang cạnh cây cột sơn đỏ, bẩm báo điều gì đó với Lý Thừa Di.
Đàn Phục đưa mắt quét một vòng xung quanh, cuối cùng ánh mắt vẫn dừng ở bóng dáng đang tựa thùng xe. Từ khi ý thức tình cảm của ngày hôm qua, khi đối mặt với Phó Lục Triêu, trong lòng nàng dần nhen nhóm một thứ cảm giác lạ lẫm. Nó thôi thúc nàng đến gần , sát bên , trong tim trào dâng một khát khao thầm kín hướng về . Nhận thức khiến bản Đàn Phục cũng thấy mới mẻ, đối với những cảm xúc mới mẻ , và cả đối với chính bản nữa.
Phó Lục Triêu trong xe mà ở mép xe. Hắn khép hờ đôi mắt, một chân gập tùy ý. Trang phục vẫn là kiểu dáng ngày hôm qua. Đến gần hơn, Đàn Phục còn thấy rõ quầng thâm hờ hững mắt , lẽ đêm qua ngủ ngon giấc. Chiếc mão cài tóc vốn chải chuốt gọn gàng cũng ép đến rối tung, vểnh lên một lọn tóc nhỏ.
Đàn Phục đến ngẩn ngơ, bất thình lình chạm đôi mắt đen sâu thẳm của . Nàng mới chợt nhận cách giữa hai đang gần đến thế nào. Nàng ngay sát bên Phó Lục Triêu, bên cạnh là bục gỗ bước lên xe. Đàn Phục nghiêng đầu, nở một nụ với .
"Phu quân đỡ một chút."
Phó Lục Triêu rũ mắt xuống, bắt gặp một khuôn mặt tươi rạng rỡ, tựa hồ như chẳng hề ảnh hưởng bởi chuyện ngày hôm qua. Đôi mắt hạnh long lanh, đuôi mắt xếch lên, khiến chỉ đưa tay ấn nhẹ một cái, dịu dàng đặt lên đó một nụ hôn. Kéo xuống chút nữa là vết xước li ti khóe môi nàng. Phó Lục Triêu khựng một cách để dấu vết, theo bản năng định mở miệng . ngước mắt lên, liếc từng một lưng Đàn Phục. Ánh mắt dừng chạm mặt A Chiêu một lát. Trong miệng hừ hừ, đổi sang một điệu bộ khác.
Hắn thẳng dậy, đổi tư thế, đổ về phía , vặn ôm trọn lấy Đàn Phục. Chỉ cần dùng chút sức, dễ dàng nhấc bổng nàng lên xe ngựa. Động tác bất ngờ khiến Đàn Phục suýt chút nữa thốt lên tiếng kinh hô. Sau khi xong, thấy vẻ mặt trầm mặc hé răng của Phó Lục Triêu, nàng thực chút lo âu thấp thỏm.
Hành động đột ngột ngoài dự liệu của nàng. Đàn Phục ngã lồng n.g.ự.c Phó Lục Triêu, kịp cảm nhận rõ ràng buông ngay lập tức. Nàng đặt lên tấm nệm mềm. Tay kịp chạm vạt áo , thì Phó Lục Triêu về vị trí cũ, hề bước trong xe. Như thể thấy động tác của nàng, xốc vạt áo lên, ung dung phủi bụi.
Đàn Phục ló đầu , những trâm cài tóc khẽ đung đưa theo từng cử động. Nàng chớp mắt hỏi: "Sao phu quân trong?"
Nghe , Phó Lục Triêu sang. Đường nét nghiêng của khuôn mặt vô cùng hảo, dừng ở một góc độ góc c.h.ế.t. Hắn hỏi ngược nàng: "Sao ?"
Khi câu , giọng trầm thấp, âm cuối kéo dài như dụ dỗ nàng suy nghĩ thật lòng. Đàn Phục nghẹn lời, mím môi đáp thế nào, nhỏ giọng lí nhí: "Thiếp ."
Đó là lời thật lòng. Nàng ở bên cạnh . Câu tuy nhỏ, nhưng Phó Lục Triêu rõ mồn một. Từng từ từng chữ lọt tai . Rơi thẳng trái tim , nhẹ nhàng mà nóng bỏng. Hắn dễ dàng nhận thái độ của nàng khi thốt câu . Khuôn mặt đang kề sát còn vẻ hờ hững thường ngày. Ngược , đôi má mi mắt còn ửng lên một tầng phấn nhạt mà chính nàng cũng chẳng . Kết hợp với chiếc áo choàng màu hồng phấn, hàng mi cong vút chớp chớp, trông nàng hệt như một quả đào căng mọng sắp rụng, gợi lên trong lòng khát khao hái xuống và chà đạp.
Phó Lục Triêu hít một thật sâu, cố gắng đè nén ngọn lửa khao khát bất chợt dâng trào trong cơ thể. Hắn ôm chặt lấy nàng, dọc theo vết c.ắ.n đêm qua để ... Hắn đổi tư thế. Từ góc độ của Đàn Phục, nàng chỉ thấy đầu , nghiêng . Giọng khàn khàn đáp : “Đừng nũng nịu nữa, lát nữa sẽ ."
Hắn , Đàn Phục cũng gì thêm, đành ngoan ngoãn tấm nệm êm ái. Trong xe thoang thoảng mùi hương liệu. Đoàn xe lúc cũng bắt đầu khởi hành, bánh xe chầm chậm lăn bánh.
Vừa nãy lúc trò chuyện với Phó Lục Triêu, nàng cũng quan sát tình hình đại khái. Việc trở về quá đỗi đột ngột, vẻ như là một quyết định chớp nhoáng. Hôm qua thái độ của Phó Lục Triêu, nàng cứ tưởng đó chỉ là suy nghĩ bốc đồng của , ai ngờ hôm nay thấy đều tề tựu đông đủ. Vậy thì dễ hiểu thôi. Bọn họ mới đến đây bao lâu, mà vội vã rời như .
Bầu trời hôm nay xám xịt. Đêm qua lất phất vài hạt mưa. Sau một đêm lạnh giá, sương giá giăng đầy những tán cây. Bánh xe nghiến qua mặt đất, phát những tiếng răng rắc vỡ vụn khe khẽ.
Phó Lục Triêu vẫn lì bên ngoài xe. Đàn Phục hé một góc rèm, gió lạnh lập tức ùa tạt rát cả mặt. Phó Lục Triêu , kéo kín góc rèm mà nàng hé .
Đàn Phục mím chặt môi. Hắn vẫn mặt nàng ? Xem chuyện ngày hôm qua lẽ bại lộ . Chỉ là Đàn Phục vẫn đang suy đoán, rốt cuộc thì phát hiện điều gì. Nàng quyết định thử dò xét thái độ của thêm nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nghe-don-phu-nhan-muon-giet-ta/chuong-37.html.]
Nghĩ là . Tấm rèm Phó Lục Triêu kéo kín bưng, thể động tác gì lớn. Đàn Phục lén lút thò tay từ một khe hở bên hông. Ống tay áo vướng , để lộ một cổ tay trắng muốt, thanh mảnh. Tay nàng quờ quạng ván gỗ, đầu ngón tay chạm một bề mặt lạnh lẽo. Đàn Phục cố với thêm một chút nữa. Lần cuối cùng cũng chạm thứ .
Phó Lục Triêu đang tựa lưng ván gỗ để chắn gió lạnh. Hắn im lặng một lúc lâu, thấy một bàn tay thò thập thò, mò mẫm tứ tung. Hắn quan sát một hồi lâu. Đầu ngón tay nàng vẫn còn nhuộm màu sơn móng đỏ thắm, do chính tay sơn. Làn da trắng ngần tương phản với các khớp ngón tay ửng hồng.
Phó Lục Triêu buông thõng hai tay bên , cổ tay lật ngửa lên . Hắn giương mắt nàng quờ quạng mãi, rõ ràng là gần trong gang tấc mà vẫn nắm . Hắn đưa lưỡi l.i.ế.m qua chiếc răng khểnh, khẽ c.ắ.n môi , cố kìm nén cơn xúc động chộp lấy tay nàng. Hắn từ từ đưa tay đón lấy tay nàng. Quả nhiên, nàng với tay liền chui tọt lòng bàn tay .
Đàn Phục khẽ bóp nhẹ. Cách một lớp rèm, hai chẳng ai với ai lời nào. Nàng cũng thấy khóe môi cong lên vui vẻ của thiếu niên bên ngoài. Thấy Phó Lục Triêu hề hất tay , Đàn Phục đoán chắc tình hình vẫn đến mức vô phương cứu chữa. Nàng ở bên trong cũng khẽ mỉm .
Hơi ấm từ bàn tay đan xen truyền theo kinh mạch lan tỏa khắp cơ thể. Năm ngón tay tay nàng đang mở rộng. Đàn Phục cảm nhận khẽ co ngón tay duỗi , vẻ như rút tay về. Nàng tập trung tinh thần, thuận đà đan cả mười ngón tay giữa các kẽ tay . Mười ngón tay đan chặt , để một kẽ hở nào.
Đàn Phục rõ mồn một tiếng của . Xem tâm trạng . Do tư thế hiện tại, Đàn Phục gần như dán sát tấm ván gỗ đàn hương, Phó Lục Triêu cũng xoay . Nàng định tìm đại một chủ đề để bắt chuyện, thì động tác bỗng khựng .
Đàn Phục dồn sức tay, bất thình lình kéo mạnh bên ngoài trong. Phó Lục Triêu kịp phản ứng, nàng lôi tuột xe. Tấm rèm kết bằng hạt châu giật mạnh, đứt tung mấy hạt. Những viên ngọc tròn trịa nảy tung tóe sàn xe.
"Làm —"
Phó Lục Triêu phản ứng cực kỳ nhạy bén, khuỷu tay kịp thời chống xuống sàn để tránh cả đè lên Đàn Phục. Hắn mới nửa câu, thì thấy ngay vị trí một mũi tên xé gió lao tới, cắm phập ván gỗ. Mũi tên sắc nhọn lóe lên tia sáng lạnh lẽo, trắng trợn báo hiệu một điều gì đó chẳng lành.
Ánh mắt Phó Lục Triêu trở nên lạnh lẽo. Cùng lúc đó, bên ngoài vang lên tiếng la hét hoảng loạn và tiếng binh khí va chạm .
"Bảo vệ Thái t.ử điện hạ, Nhị hoàng t.ử và công chúa!!" Đám thị vệ đồng loạt rút đao.
kẻ địch vẫn chịu xuất đầu lộ diện. Thay đó là những trận mưa tên từ tứ phía b.ắ.n tới tấp, mũi nọ nối tiếp mũi , tốc độ nhanh như chớp. Phó Lục Triêu ôm gọn Đàn Phục lòng, đưa nàng lui về góc trong cùng của xe ngựa. Đây là góc khuất hiểm hóc, mũi tên dù b.ắ.n cũng thể với tới .
Hắn Đàn Phục với ánh mắt nghiêm nghị. Trước khi , còn véo nhẹ má nàng, dặn dò: "Chỗ an hơn bên ngoài. Nàng cứ ở yên đây."
Đàn Phục níu chặt vạt áo chịu buông: "Chàng định ?"
Nàng ngước lên chằm chằm. Bàn tay còn thu về ngực, đang toan tính xem nên hạ thủ thế nào để đ.á.n.h ngất một cách nhanh, gọn, lẹ. Chỉ cần tiếng xé gió của những mũi tên, Đàn Phục thể ước lượng lượng kẻ địch, cũng như tần suất và hướng b.ắ.n của chúng. Việc hai thoát khỏi đây thành vấn đề.
Phó Lục Triêu lầm tưởng nàng đang sợ hãi nên mới níu chặt buông. Hắn suy nghĩ một chút, cảm thấy đúng là . Bây giờ chúng mới chỉ b.ắ.n tên, nhỡ lát nữa chúng vác đao xông thì .
"Được ." Phó Lục Triêu xoay , luồn tay qua nhượng chân Đàn Phục, một tay bế bổng nàng lên, để nàng gọn cánh tay . "Vẫn là ở cạnh thì an hơn. Đừng sợ."
"...?"
Tình huống diễn biến ngoài dự liệu. Khi Đàn Phục hồn thì hai khỏi xe ngựa. Lúc mà tay đ.á.n.h ngất thì quá muộn, chắc chắn sẽ phát hiện. Số lượng thị vệ Lý Thừa Di mang theo nhiều, nhưng cũng là ít. Bọn họ đang vây quanh bảo vệ mấy hoàng thất ở giữa, vung kiếm c.h.é.m đứt những mũi tên đang lao tới. Võ công xem cũng tồi.
Đàn Phục vùng vẫy thoát khỏi vòng tay Phó Lục Triêu, đưa mắt tìm kiếm xung quanh. Nàng thấy nhóm Vãn Tình ở bên hông xe ngựa của . Lục Di một tay lôi tuột A Chiêu, kéo chạy trốn, vẻ mặt lộ rõ sự ghét bỏ. Đàn Phục hề lo lắng cho họ. Những trận mai phục cỏn con bọn họ trải qua bao nhiêu . Nàng bí mật hiệu cho họ mau chóng rút lui. Vãn Tình vẻ vẫn còn lo lắng, nhưng Đàn Phục lắc đầu. Tình thế hiện tại cho phép họ dây dưa thêm.
Đoàn của họ đông, nhưng Đàn Phục nhận phần lớn mũi tên đều nhắm xe ngựa của Thái t.ử và Quý An. Những nơi khác tuy cũng vạ lây, nhưng mật độ thì thua xa chỗ của Thái tử.
"Cẩn thận!!!"