Nghe Đồn Phu Nhân Muốn Giết Ta - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-08-01 11:25:55
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khoảng sân bên trong khá mộc mạc, góc tường chất đống vài chiếc chậu gỗ. Hai họ vẻ như mới cưới lâu, cánh cửa gỗ vẫn còn treo một dải lụa đỏ tươi.

Vừa bước nhà, hai liền mạnh dạn hẳn lên. Người nữ t.ử vui vẻ nam nhân móc túi tiền : "Phu quân , hôm nay chúng kiếm nhiều lắm đó!"

"Nương t.ử thật giỏi, cuộc sống sẽ ngày một hơn thôi."

Nữ t.ử nhét túi tiền tay phu quân, khẽ bẽn lẽn, nũng nịu nép lòng gã.

Nam nhân cưng chiều hôn nhẹ lên khóe môi nữ tử.

Đàn Phục như đang suy nghĩ điều gì đó.

Vừa cầm tờ văn thư hộ tịch mới bước khỏi nha môn, Phó Lục Triêu thấy cảnh tượng . Không hiểu nàng thể leo lên tận nóc nhà mà trầm ngâm suy nghĩ.

Khóe miệng giật giật. Hắn thong thả tựa bức tường bên , nhấc mi mắt hỏi: "Đàn Phục cô nương, nàng lên đó bằng cách nào ?"

Đàn Phục chớp chớp mắt, liếc quanh một vòng thì thấy đúng lúc một đại hán đang vác chiếc thang gỗ qua.

Phó Lục Triêu đành miễn cưỡng chấp nhận lý do . Hai im lặng chiếc thang gỗ vác càng lúc càng xa, khuất góc tường.

Hắn hỏi: "Vậy cô nương định xuống kiểu gì?"

Hiện tại, nàng đang đóng vai một nữ t.ử lầu xanh liễu yếu đào tơ khả năng tự vệ.

Đàn Phục mím môi, chớp chớp mắt thiếu niên chân tường, ánh mắt ướt át mà bộc trực.

Phó Lục Triêu nhướng mày. Tuy chức quan hiện tại của rảnh rỗi vô công nghề, nhưng lớn lên trong phủ Tướng quân, thể học võ, hơn nữa còn là từng thực sự chiến trường.

Bức tường cao tới ba trượng, dồn sức mũi chân, chuẩn tung ôm eo đưa nàng xuống.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, thiếu nữ nóc nhà động tác dứt khoát, trực tiếp nhảy thẳng về phía hề nửa lời báo .

Phó Lục Triêu tức đến bật , nhưng cơ thể vô thức bước tới để đỡ lấy.

Đàn Phục căn chuẩn góc độ và hướng rơi, cho dù ai đỡ thì với sự điều chỉnh ngầm của nàng, độ cao cũng sẽ xảy chuyện gì.

Sáu phần nắm chắc sẽ đỡ lấy.

Đàn Phục nhảy khỏi , tiện tay nhận lấy văn thư từ tay , cúi hành lễ thướt tha: "Tạ ơn công tử."

Bộ áo choàng gấm lụa màu trắng ánh trăng nàng đè đến nhăn nhúm, Phó Lục Triêu cũng chẳng bận tâm.

"Đi theo ."

Hắn dẫn Đàn Phục qua bảy khúc cua tám khúc rẽ, con đường ven ngõ nhỏ càng lúc càng phồn hoa.

Một dám dẫn đường, một kẻ dám theo.

Một trạch viện diện tích vô cùng rộng lớn bất ngờ hiện . Cánh cổng chính màu đỏ chu sa chạm trổ tinh xảo, vô cùng diễm lệ. Hình bóng hai ánh sáng kéo dài, bóng đen giao hòa cùng sắc đỏ thẫm.

Đàn Phục trong lòng bình tĩnh, nhưng nghiêng đầu Phó Lục Triêu, tỏ vẻ hoang mang, kinh ngạc mặt.

"Đã thoát khỏi tiện tịch thì dọn khỏi đó càng sớm càng ." Phó Lục Triêu khẽ , nhưng ánh mắt phần thất thần: “Nhà do Bệ hạ ban tặng, sẽ kẻ nào mắt dám đến quấy rầy ."

"Tam thư lục lễ, sẽ để nàng đợi lâu."

Phó Lục Triêu . Ngày hôm , bà mối mang theo hộp sính lễ đến tận cửa. Lễ nạp thái và vấn danh diễn suôn sẻ, hề chút miệt thị nào vì phận của Đàn Phục. Ngược , động tĩnh còn vô cùng lớn.

Những vây quanh xem náo nhiệt bàn tán sôi nổi.

"Đây là trạch viện mà Bệ hạ ban tặng cho Phó Lục Triêu ?"

"Không ngờ tin đồn đây là sự thật!"

Bên đầy nửa ngày đưa tin nạp cát, kèm theo một miếng ngọc bội thượng hạng chạm khắc hoa văn dây hoa sen. Công phu điêu khắc tinh xảo, chất ngọc trong suốt, vật phàm.

Đó là tín vật định tình cho mối hôn sự .

Hiệu suất cao đến mức khiến cả Lục Di và Vãn Tình đều sửng sốt.

Đàn Phục chút khó xử.

Lễ nạp cát đòi hỏi hai bên trao đổi tín vật, việc đáp lễ như thế nào bỗng chốc trở thành bài toán khó.

Nàng chỉ cần diễn cho vai phu nhân của Phó Lục Triêu, mượn cớ đó để tiếp cận Thái t.ử và Yến Vương, thành nhiệm vụ.

Những thủ đoạn dơ bẩn của các gia tộc danh môn ít. Có thể là những màn đ.â.m c.h.é.m công khai, nhưng những âm mưu ngấm ngầm cũng thể g.i.ế.c dấu vết.

Vị trí phu nhân của con trai độc nhất phủ Trấn Quốc Tướng quân, ít kẻ đỏ mắt thèm khát. Sau khi thành nhiệm vụ, chẳng cần nàng tự nghĩ cách, cũng đầy kéo nàng xuống khỏi vị trí đó.

Đàn Phục cha , sáu tuổi chỉ ăn xin, nhặt nhạnh, giành ăn với ch.ó hoang, lăn lộn sống qua ngày.

Tình cờ các chủ đời của Vân Nhàn Các mang về. Cuộc sống thường ngày chỉ là huấn luyện, nhận đơn, nhiệm vụ, huấn luyện, nhận đơn, nhiệm vụ.

Đao quang kiếm ảnh, m.á.u đỏ và ánh sáng lạnh lẽo chính là một phần cuộc sống thường nhật của nàng.

Làm thì thưởng, sai thể phạt.

Chiếc bàn bằng gỗ đàn hương sạch sẽ gọn gàng, đồ đạc ít ỏi đến đáng thương. Cuối cùng, Đàn Phục gửi tặng chiếc trâm bạc đơn giản .

Đó là phần thưởng đầu tiên Đàn Phục nhận khi thành xuất sắc đơn hàng ngầm đầu tiên.

Sau khi định xong xuôi, Phó Lục Triêu chút chậm trễ, lập tức tiến hành nạp trưng. Sính lễ như dòng nước chảy ồ ạt đưa trong viện.

Lụa là gấm vóc, ngọc khí vàng bạc, rương tiếp nối rương . Nhất là nhiều trâm cài. Nào là vàng, bạc, ngọc, trúc... đủ các loại chất liệu và kiểu dáng, chiếm gần một nửa sính lễ.

Hắn dường như chẳng mảy may để tâm đến suy nghĩ của khác.

Lễ thỉnh kỳ xin ngày cưới, ngày lành tháng định đúng ngày rằm tháng .

Một cuộc hôn nhân hoang đường nhưng diễn suôn sẻ đến mức khó tin.

Tại phủ Tướng quân, đèn kết hoa giăng nhưng bao phủ bởi một bầu khí u ám. Đám hạ nhân trong phủ ai dám thở mạnh, lúc nào cũng nơm nớp lo sợ.

Hành động của Phó Lục Triêu hề che giấu, tin tức lan truyền điên cuồng. Dù công khai lén lút, gửi đến dò la tin tức cũng ít, thậm chí còn truyền tận trong cung.

Tại cung Quý phi.

Cung điện nguy nga lộng lẫy, t.h.ả.m mềm trải nền ngọc bích. Một nữ t.ử ăn vận lộng lẫy tựa ghế chủ tọa, tỳ nữ cung kính bóp vai nắn bóp cho nàng thư giãn.

Ngồi ngay ngắn ghế chủ tọa là một phụ nhân dung mạo giống nàng đến sáu phần, nhưng giữa lông mày toát lên vẻ trầm hơn.

Quý phi mỉm , nhưng trong lời nửa điểm ý .

"Muội , trong phủ sắp hỉ sự nhỉ."

Hai đích nữ của Thượng thư lệnh, trưởng nữ tiến cung, vững ngai vị Quý phi, sinh một hoàng t.ử và một công chúa. Đích thứ nữ thì gả phủ Trấn Quốc Tướng quân, thể là môn đăng hộ đối, trời sinh một cặp.

Tống Dung Anh thong thả uống , tỏ ý kiến.

Quý phi phẩy tay, hiệu cho đám trong điện lui ngoài hết. Nàng dậy đến cạnh Tống Dung Anh, hai tỷ lời nào, chỉ một lúc là thấu hiểu tâm tư của đối phương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nghe-don-phu-nhan-muon-giet-ta/chuong-4.html.]

Tống Dung Anh đặt chén trong tay xuống, dường như chẳng hề bận tâm đến chuyện cưới xin của Phó Lục Triêu. Nàng cất lời: "Yên tâm, cứ để ả bước ."

Bọn họ để mắt đến ả nữ t.ử lầu xanh . Đối với họ, ả chỉ là một con kiến, bóp nhẹ một cái là c.h.ế.t.

Thiếu gì cách.

Bọn họ chỉ bất mãn với Phó Lục Triêu. Tuy chỉ mang hàm Thừa tướng, nhưng đó cũng là do Hoàng thượng đích sắc phong.

Việc một quan viên hiển quý trong triều cưới kỹ nữ lầu xanh chính thê đúng là trò lớn nhất thiên hạ, tổn hại đến thể diện của phủ Tướng quân, kéo theo cả phủ Thượng thư cũng chê .

Phó Lục Triêu tuy bề ngoài vẻ đáng tin cậy, bảo vệ cực kỳ nghiêm ngặt, ngoài thể nào tiếp cận .

Hơn nữa, hiện tại Thánh thượng cũng chuyện , còn tỏ vô cùng hứng thú, ý kiến gì về cuộc hôn nhân vượt rào cấp bậc .

Thánh thượng đích mở miệng, cho nên dù xuất phát từ nguyên nhân gì chăng nữa, thì đại hôn bắt buộc diễn suôn sẻ.

chuyện đó thì ai dám chắc chắn, ai dám lường điều gì.

Bọn họ căn bản quan tâm Phó Lục Triêu lấy ai, thứ họ chỉ là một đứa trẻ mang dòng m.á.u chung của cả phủ Thượng thư và phủ Tướng quân.

Phó Hằng lúc trẻ ăn chơi trác táng đến mức tổn thương đến gốc rễ, thể sinh con nữa, tốn bao nhiêu công sức mới tìm Phó Lục Triêu.

Thái t.ử mới nhược quán, địa vị định, cục diện triều đường vốn rối ren. Nhị Hoàng t.ử do Quý phi sinh bằng tuổi với Thái tử, phủ Thái phó và phủ Thượng thư tranh đấu gay gắt với .

Phó Lục Triêu và phủ Thượng thư vốn dĩ chung huyết thống. Phó Hằng vô cùng coi trọng chuyện m.á.u mủ, để trói chặt phủ Tướng quân với Nhị Hoàng tử, bọn họ cần một đứa con mang huyết thống của cả hai bên.

Bóng đêm tối tăm, ngọn nến bên cửa sổ khẽ lay động. Một con bồ câu đưa thư ngoan ngoãn đậu giá bút lông sói.

Đàn Phục buộc gọn bức thư mật báo, con chim vỗ cánh bay vút lên cao, hòa bầu trời đêm.

Lục Di lặng lẽ xuất hiện phía Đàn Phục, trang phục gọn gàng, báo cáo cẩn thận: “Yến Vương trắng đêm hồi kinh, Thái t.ử dạo đêm xuất cung, mang theo tùy tùng."

"Địa điểm."

Hai mục tiêu của nhiệm vụ tụ tập cùng một chỗ, Đàn Phục dứt khoát y phục.

"Vân Nhàn Các."

Đàn Phục nhướng mày, bộ đồ trông gì nổi bật nhưng vô cùng thuận tiện.

Những ngày qua, để nhập vai, Đàn Phục dọn đến ở tại phủ Thừa tướng sự sắp xếp của Phó Lục Triêu.

Ngoại trừ lúc ban đầu, hề lộ diện. Chỉ thấy ngựa liên tục trang hoàng trạch viện. Một màu đỏ rực rỡ, cũng thấy lụa đỏ treo đầy, hân hoan hỉ khí.

Đàn Phục nắm rõ cấu trúc của Vân Nhàn Các như lòng bàn tay. Đêm xuống, khu phố Tây đèn đuốc sáng trưng, dòng tấp nập. Nàng bằng cửa chính.

Nhã gian lầu hai vô cùng rộng rãi. Lúc chỉ một Quý An đang uể oải phe phẩy quạt trong phòng, vẻ như đang chờ ai đó.

Đàn Phục lách ẩn nấp xà nhà. Mỗi nhã gian trong Vân Nhàn Các đều thiết kế vô cùng đặc biệt, để cung cấp trợ giúp trong những lúc cần thiết.

"Các vị công tử, mời lối ."

Mùi hương trầm thoang thoảng bay quanh. Dưới tiếng dẫn đường, Phó Lục Triêu bước nhã gian đầu tiên, theo là hai nam nhân ăn mặc khiêm nhường.

Xà nhà dẹp rộng, từ góc độ của Đàn Phục chỉ thể thấy bóng lưng và nửa sườn mặt vụt qua của hai .

Nắm vững đặc điểm cơ bản của mục tiêu là nhiệm vụ thiết yếu của nàng.

Đàn Phục nhận ngay hai ăn vận kín đáo chính là Yến Vương và Thái tử.

Phó Lục Triêu hờ hững rót vài chén rượu nhỏ, lười biếng ngả chiếc ghế quý phi.

Quý An hào hứng gọi: "Biểu , Yến Vương điện hạ."

Y nhảy phốc lên, sáp gần họ.

"Dạo cô mẫu quản biểu chặt quá, thời gian nghỉ ngơi ít đến đáng thương."

Lý Thừa Di xua tay, xuống chiếc ghế đệm êm ái bên cạnh.

"Phụ hoàng hạ chỉ bắt theo tế tổ, thực chất là để giúp củng cố ngôi vị Trữ quân, lấy hiếu đễ trọng. Mẫu phi quản nghiêm một chút cũng là lẽ đương nhiên."

"Vậy hôm nay biểu khó khăn lắm mới lẻn ngoài, thư giãn cho đàng hoàng chứ. Chỗ cất công chọn đấy, đúng là phúc địa mà."

Quý An đắc ý vung quạt, ánh mắt cứ như như liếc về phía Phó Lục Triêu.

Phó Lục Triêu vẫn như thấy.

"Người .” Quý An mạnh miệng vung tiền: “mang hết mồi ngon rượu quý, món tủ của quán lên đây!"

"Vâng thưa công tử."

Lý Trác bên cạnh vẻ đăm chiêu, cũng ít .

"Hoàng thúc, chuyện gì mà ngài cứ đăm chiêu suy nghĩ ?" Lý Thừa Di nhấp một ngụm rượu, nhận sự khác thường của Yến Vương.

Lý Trác thở dài. Mấy hôm ngài cùng phu nhân du ngoạn, nhưng dạo hiểu nàng chán ăn, hôm nay thậm chí còn chẳng động đũa.

Ngài định mua chút bánh ngọt nàng thích ăn, nên cưỡi ngựa suốt đêm về kinh, nhưng tiệm bánh báo bánh hôm nay Vân Nhàn Các đặt hết.

Vừa thì tình cờ gặp Phó Lục Triêu và Thái t.ử đang cải trang, thế là hồ đồ theo họ đến đây.

Quý An vỗ n.g.ự.c an ủi: "Vân Nhàn Các tuy là chốn thanh lâu kỹ viện, nhưng khẩu vị món ăn ở đây quả thực là nhất, ít điều ."

Bởi vì phần lớn những đến đây mục đích vì đồ ăn.

Lý Thừa Di buồn biểu của , cũng : "Lát nữa mua một ít mang về cho Hoàng thẩm khai vị nhé."

Đàn Phục lặng lẽ núp xà nhà ngóng, nghiêm túc ghi chép .

Vân Nhàn Các dọn món nhanh. Chỉ chốc lát tiếng gõ nhẹ ở gian ngoài, vài gã sai vặt cúi đầu nối đuôi bước . Đồ ăn trân tu bưng những chiếc khay sơn mài vẫn còn bốc khói nghi ngút, mùi thơm nức mũi.

Tiếng tơ trúc hòa lẫn tiếng chuyện theo cánh cửa mở truyền trong nhã gian. Hành lang bên ngoài bỗng nhiên trở nên ồn ào, hỗn loạn, qua kẻ chen lấn, khiến tên sai vặt bưng đồ ăn cũng lảo đảo.

"Chuyện gì, chuyện gì thế !"

Quý An nhanh tay lẹ mắt đỡ vững tên sai vặt và khay thức ăn, kéo gã nấp phía lưng. Ánh mắt của cả bốn trong phòng đều thu hút bên ngoài.

Tên sai vặt vội vàng rối rít cảm tạ, bước chân lùi dần về phía .

Đàn Phục cau mày.

Trong các nhã gian của Vân Nhàn Các đều đặt nhiều những chiếc gương đồng tinh xảo. Ánh sáng bạc phản chiếu một tia sáng sắc lạnh. Đàn Phục vô cùng nhạy bén nhận điều đó, ánh mắt lập tức trở nên sắc lẹm.

Chỉ thấy tên sai vặt lợi dụng lúc hỗn loạn nấp phía Thái tử. Gã dùng chiếc khay tay vật che chắn, nhưng lớp áo lóe lên tia sáng.

Gã đang từ từ tiếp cận.

Cổ tay Đàn Phục lật nhanh thoăn thoắt, một viên đạn nhỏ trong suốt bay với tốc độ xé gió, găm thẳng cẳng tay gã.

Tên sai vặt đau đớn lảo đảo. Dù cố gắng kìm nén đến mấy gã cũng kiểm soát nổi mà phát tiếng rên. Lập tức thu hút sự chú ý.

Vị trí của gã ngay lập tức khiến Thái t.ử cảnh giác. Lý Thừa Di nheo mắt: "Có chuyện gì ?"

 

Loading...