Nghe Đồn Phu Nhân Muốn Giết Ta - Chương 40

Cập nhật lúc: 2026-08-04 06:54:35
Lượt xem: 50

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong màn đêm tĩnh mịch, tiếng nuốt nước bọt vang lên rõ mồn một. Họ đang áp sát , nên cơ thể cứng đờ đương nhiên lọt qua khỏi cảm nhận của Đàn Phục. Gần như ngay khoảnh khắc đó, Đàn Phục đoan chắc chuyện.

Nàng chăm chú đợi chờ câu trả lời từ , ánh mắt nóng rực như thiêu đốt. âm điệu trả lời của Phó Lục Triêu đầy ngập ngừng, hơn nữa còn ngắc ngứ chậm chạp.

Đàn Phục lập tức nhận điều bất thường, lên tiếng: "Chàng đàng hoàng xem nào."

Hắn đành chịu thua. Trong bóng tối, xích gần nàng, ghé sát tai nàng: "Ta ."

Đàn Phục gặng hỏi thêm. Dù chuyện cũng liên quan đến tính mạng của Phó Lục Triêu, thể coi thường . đối phương rõ ràng là tiếp tục chủ đề . Đàn Phục cứ hễ cất lời là giở đủ trò vặt vãnh. Lúc thì cọ cọ khóe môi nàng, lúc thì mân mê những khớp ngón tay, một chốc kêu ca buồn ngủ, trong khó chịu. Đàn Phục thừa , cũng chẳng nỡ lừa dối nàng. Nàng đành bó tay chịu thua, vặn vẹo nữa.

Hai cứ thế rúc . Trong thế giới bé nhỏ chỉ còn hai , che chở cho khỏi cơn gió rét buốt xương. Một tiếng sấm nổ vang trời. Đàn Phục giật mở choàng mắt, ánh mắt trong veo tỉnh táo. Nàng chồm dậy khỏi vòng tay Phó Lục Triêu.

Phó Lục Triêu khàn giọng hỏi trầm trầm: "Sao thế?"

Đàn Phục hôn nhẹ lên môi để dỗ dành, bảo xuống: "Không , ngoài vệ sinh chút thôi."

Hiếm khi Đàn Phục chủ động Phó Lục Triêu bất ngờ kịp trở tay. Hắn đời nào chịu bỏ lỡ cơ hội ngon ăn , ngửa mặt lên chuẩn đáp trả bằng một nụ hôn nồng cháy. Nào ngờ chỉ húp trọn một ngụm khí. Đàn Phục nhanh chóng dậy, khoác áo ngoài rời , bỏ mặc chỏng chơ một .

Đàn Phục vòng qua một vách đá lớn che khuất lối , đó nhặt một thanh trường kiếm mặt đất lên. Là thanh kiếm Phó Lục Triêu nhét tay nàng lúc , cùng rơi xuống đây với bọn họ. Nhìn qua cũng chất liệu thanh kiếm vô cùng , vật liệu rèn giũa hạng xoàng. Rơi từ độ cao như hề gãy gập, vẫn thể miễn cưỡng sử dụng .

Tia chớp sáng rực như ban ngày phản chiếu khuôn mặt nhợt nhạt của Đàn Phục. Nàng điềm tĩnh đảo mắt, lắng tiếng bước chân đang ngày một tiến gần. Sự nhạy bén của thính giác trui rèn từ nhỏ giúp Đàn Phục những âm thanh cực kỳ nhỏ bé. Chỗ bọn họ ngủ chỉ một tấm vải mỏng manh lót lưng, mặt đất truyền âm thanh nhanh chuẩn xác. Đàn Phục ẩn nấp vách đá, lặng lẽ quan sát cái bóng đen kéo dài thoắt ẩn thoắt hiện.

Quả nhiên, đầy một nén nhang, một kẻ vận hắc y đang lăm lăm thanh kiếm trong tay, rón rén men theo cửa hang tiến bên trong. Hắn hiển nhiên thấy cỗ xe ngựa vỡ vụn tơi bời ngoài cửa hang, kích động đến mức cầm kiếm cũng vững.

Trong hang tăm tối mù mịt, sáng sủa như bên ngoài, tiến mò mẫm dọc theo vách đá. Hắn lùi thanh kiếm , rón rén bước từng bước đầy cảnh giác.

Đàn Phục xuất quỷ nhập thần xuất hiện ngay lưng , nắm chặt chuôi kiếm đ.â.m thẳng tới, nhưng đến giây phút cuối cùng chuyển hướng. Chính vì hành động mà tên sát thủ kịp thời phản ứng. Hắn lật tay đỡ kiếm, tiếng đao kiếm va chạm chói tai vang lên, Đàn Phục nhíu mày. Nàng chống tay lên vách đá, xoay tung một cú đá thẳng với bộ sức lực. Tên sát thủ đá trúng ngực, miệng ứa một ngụm m.á.u tươi. Khuôn mặt lớp khăn che mặt vặn vẹo, ánh mắt vô cùng hung tợn.

Đàn Phục để kịp mở miệng, xoay cổ tay, nắm chặt thanh kiếm lao tới tấn công, với ý đồ giải quyết nhanh gọn để còn về sớm. Để Phó Lục Triêu chờ lâu sinh lắm trò phiền phức.

Thực nhát kiếm , theo quỹ đạo ban đầu, tuyệt đối thể tránh khỏi. Đàn Phục nhận , nếu đ.â.m trúng góc độ đó, tiếng kêu la đau đớn của sẽ lớn, vang vọng trong gian tĩnh lặng của hang động, chắc chắn sẽ phát hiện. Đàn Phục thế. Nàng lướt nhanh mặt đất ẩm ướt như một bóng ma, trong bóng tối càng khó rõ.

Tên sát thủ chỉ thể dựa thở và những âm thanh cực nhỏ để phán đoán phương hướng và né tránh. Dù , vẫn tránh khỏi việc thương, m.á.u từ vết c.h.é.m túa liên tục. Đàn Phục tay dứt khoát, chiêu nào chiêu nấy chí mạng. Tên sát thủ đương nhiên cũng nhận điều . Không kịp né tránh, đành ôm lấy cánh tay thương, trong mắt lộ rõ vẻ hoảng loạn.

Cấp rõ ràng bảo hai rớt xuống vực sâu, mạng sống khó giữ, dù sống sót cũng chẳng nên trò trống gì. Thế nên mới nhận món tiền thưởng hậu hĩnh , mò xuống đây lùng sục. Nào ngờ hai bọn họ đại nạn c.h.ế.t còn sống nhăn răng, bản thì phản đòn, khốn khiếp thật.

Tên sát thủ dám nhận nhiệm vụ , võ công dĩ nhiên hạng xoàng. Những lời đồn đại vang dội một thời cũng qua, huống hồ gì là chủ nhân của . Hắn rốt cuộc cũng nhận phận của Đàn Phục, nheo mắt , phản kháng từ . Tên sát thủ còn nhún nhường nữa. Những tiếng kêu la t.h.ả.m thiết, những lời lẽ khiêu khích, tiếng đao kiếm va chan chát. Hành động chẳng khác nào đang trắng trợn khiêu khích Đàn Phục, từng nhất cử nhất động đều lọt tai nàng một cách chói tai.

May mà tiếng sấm rền vang lấn át phần nào. Nàng ngoài cũng khá lâu . Đàn Phục chớp lấy sơ hở, một tiếng rắc giòn giã từ xương cổ tay vang lên. Nàng dồn sức khuỷu tay, đ.â.m xuyên qua yết hầu . Tên sát thủ kịp thốt nửa lời kêu la t.h.ả.m thiết, chỉ còn tiếng m.á.u trào sùng sục từ cổ họng, miệng mũi cũng trào những bọt m.á.u đỏ tươi. Đôi mắt mở trừng trừng chằm chằm một hướng phía lưng nàng.

Đàn Phục linh cảm chuyện chẳng lành, từ từ đầu . Tia chớp trắng xóa x.é to.ạc gian, vạch một đường nứt rõ nét giữa hai , soi rõ khuôn mặt tái nhợt của cả hai. Phó Lục Triêu mặc áo khoác ngoài, hình mỏng manh yếu ớt tựa vách đá, hàng lông mi dài rủ xuống đúng lúc. Hắn cụp mắt lưỡi kiếm sắc bén đang kề sát cổ , đôi mắt đen thẳm đối diện với ánh mắt lảng tránh của thiếu nữ. Hắn cựa , mũi kiếm liền rung lên, m.á.u lưỡi kiếm vẫn còn nhỏ giọt.

Phó Lục Triêu liếc một cái, đưa mắt cái xác cách đó xa. Hắn hờ hững thu ánh mắt về, định cử động thì quát lớn: "Đừng nhúc nhích."

Cơ thể phản ứng theo bản năng, ngoài tầm kiểm soát của Đàn Phục. Khi ý thức trở thì cục diện thành thế . Hiện trường hỗn loạn, bầu khí kỳ quái lan tỏa, một tình huống thể giải thích. Nói thêm lời nào cũng chỉ là sự ngụy biện yếu ớt và sai lầm. Cổ họng Đàn Phục nghẹn đắng, dứt khoát im lặng.

Thân phận phơi bày mặt , những bí mật thầm kín đang sinh sôi nảy nở trong lòng cũng đột ngột bóp nghẹt. Cũng , Đàn Phục thầm giễu cợt trong lòng. Nàng nhắm mắt , như một tội nhân đang chờ đợi phán quyết cuối cùng, thể vùng vẫy thoát .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nghe-don-phu-nhan-muon-giet-ta/chuong-40.html.]

"Chàng còn gì hỏi ?"

Đôi mắt đen láy của thiếu niên sáng rực lên một cách đáng sợ, chằm chằm nàng, thể đoán cảm xúc trong giọng của .

"Thanh Chiêu công tử? Là nàng ."

"Là nàng, đúng ?"

Trong lời của lặp lặp câu hỏi . Ánh mắt trong veo của khiến Đàn Phục dám đối diện. những lời thì thầm cứ tự động chui tai nàng. Cơ thể Đàn Phục cứng đờ, thừa nhận, nhưng cũng lừa dối . Những giọt m.á.u mũi kiếm men theo các đường vân chảy xuống, thấm y phục của . Cả hai đều để tâm. Đàn Phục đột nhiên thu kiếm giấu lưng, bước thẳng ngoài.

Cảm giác quá đỗi dằn vặt, nàng tiếp tục ở nơi thêm nữa. Thà ngoài kiểm tra xem còn tên sát thủ nào khác . Nhân tiện để cả hai thời gian bình tĩnh . Đàn Phục lúc chỉ theo bản năng của cơ thể. Bất thình lình, một cảm giác lạnh buốt bao lấy bàn tay đang cầm kiếm của nàng. Những ngón tay của luồn lách linh hoạt qua các ngón tay nàng, tước lấy thanh kiếm nhuốm m.á.u tùy ý ném xuống đất.

Tiếng "keng" thanh thúy vang lên, trái tim Đàn Phục cũng run lên theo. Nàng thể cảm nhận lồng n.g.ự.c đằng đang phập phồng vì thở gấp. Trong khoảnh khắc Đàn Phục thất thần, do ảo giác , phía dường như cũng đang run rẩy. Giọng khàn của phả tai Đàn Phục, xen lẫn chút kích động. Hắn hôn lên má nàng, dùng môi lau vết m.á.u khô nửa mặt nàng.

"Đi , bỏ ?"

Đàn Phục vòng tay ôm chặt cứng. Cảm giác nhột nhạt mặt và sự an từ cái ôm giúp nàng từ từ rũ bỏ lớp băng giá bọc lấy . Nàng trả lời, nhưng khi hé môi thốt nên lời.

"Người nàng lạnh toát , để ôm nàng." Hắn ủ ấm đôi bàn tay, chầm chậm xoa bóp khắp cơ thể Đàn Phục, như giải tỏa nỗi niềm cất giấu bấy lâu. "Ta còn hỏi xong nàng định cơ mà? Chẳng nàng bảo hỏi , chạy chứ."

Từ góc của chỉ thể thấy nửa bên mặt của Đàn Phục. Phó Lục Triêu hài lòng, chịu buông tay ôm vai nàng, bắt nàng xoay . Khuôn mặt trắng sứ của thiếu nữ lọt thỏm trong tầm mắt. Phó Lục Triêu cúi xuống nâng mặt nàng lên, mũi chạm mũi. Nhận sự bất an của Đàn Phục, cọ cọ mũi nàng, thở nóng bỏng đan xen .

"Đừng sợ, đừng ."

Đàn Phục run rẩy hé mở đôi mắt: "Chàng..."

Phó Lục Triêu cố ý đáp lời. Chờ đến khi trong lòng bình tĩnh hơn và bắt đầu giãy giụa, mới buông tay , mặc kệ nàng giữ cách. Đàn Phục chống tay lên n.g.ự.c . Bầu khí phần gượng gạo khó , nàng cũng gì. Chỉ đơn thuần cảm thấy thế cho lắm.

Không sự chất vấn, sự nghi ngờ, sự phẫn nộ. Những phản ứng đều đúng, thứ đều sai lệch. Phó Lục Triêu thao thao bất tuyệt lúc nãy giờ bỗng trở nên im bặt. Đột nhiên khom nhặt thanh kiếm lên, nhét tay Đàn Phục. Đàn Phục mặt mày đầy thắc mắc con rằng tự ý hành động . Bị ép cầm lấy thanh kiếm, kéo tay chĩa thẳng mũi kiếm cổ . Lại đúng y cái tư thế ban đầu.

Đàn Phục giật nảy , hốt hoảng rụt tay . Thanh kiếm vô cùng sắc bén. Phó Lục Triêu chẳng chút e dè, dùng bàn tay to lớn của giữ chặt lấy tay nàng. Hắn ép Đàn Phục thể xê dịch nửa phân. Chỉ cần dùng chút lực, cổ sẽ xuất hiện thêm một vết m.á.u tươi rói.

"Chàng cái quái gì !" Lúc Đàn Phục cũng kiềm chế nổi cảm xúc của . Những dồn nén trong lòng cuối cùng cũng bùng nổ. Phó Lục Triêu khẽ mỉm . Đôi môi vốn tái nhợt khi hôn lên vết m.á.u ửng đỏ, càng thêm vẻ quyến rũ c.h.ế.t . Góc độ giúp Đàn Phục rõ đuôi lông mày nhếch lên của , nửa khuôn mặt khuất lấp ánh sáng lập lòe. Dưới lưỡi kiếm sắc bén, yết hầu khẽ rung rinh. Đôi mắt đen thẳm ướt át dán chặt nàng, giọng điệu chất vấn khác với ban nãy.

"Lúc nhiệm vụ đây, nàng cũng đóng giả phu nhân của kẻ khác ?"

"?"

Sự nghi hoặc và sững sờ đồng loạt hiện rõ khuôn mặt, thể nào che giấu . Đàn Phục những tưởng viễn cảnh thất vọng mà nàng dự liệu trong lòng cuối cùng cũng ập đến. Chàng đang lảm nhảm cái gì ?

"Cái gì?" Đàn Phục câu hỏi vô lý của cho giật chớp chớp mắt. Phó Lục Triêu từ từ tiến sát , mặc cho mũi kiếm rạch một đường nông da . Hắn đưa đầu lưỡi l.i.ế.m qua chiếc răng khểnh, l.i.ế.m nhẹ đôi môi. Hắn nhắc câu hỏi, chỉ khẽ nghiêng mặt, hừ lạnh một tiếng, nhưng vẫn ngừng áp sát.

Thấy lưỡi kiếm sắp cứa sâu da thịt, Đàn Phục dứt khoát dùng sức ném mạnh thanh kiếm trong tay . Thanh kiếm phát âm thanh vù vù xé gió. Phó Lục Triêu liếc thanh kiếm một cái, như thi gan với nàng, cố tình chống đối. Đàn Phục gì, cúi xuống định nhặt lên.

"Không ! Tuyệt đối !" Đàn Phục cũng phản ứng kịp, hùa theo lời . Gió chợt nổi lên mạnh mẽ, bóng dáng cao lớn chỉ trong nháy mắt ôm gọn nàng lòng. Hơi thở của lập tức xâm chiếm lấy khoang mũi, màng nhĩ của nàng.

 

Loading...