Nghe Đồn Phu Nhân Muốn Giết Ta - Chương 41

Cập nhật lúc: 2026-08-04 06:54:36
Lượt xem: 56

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đàn Phục kìm mà lùi bước, nhưng bàn tay lưng rắn như thép nguội, siết chặt lấy nàng, vững vàng che chở nàng phía .

"Ừ, thích nàng."

Giọng rõ ràng nhuốm vẻ kích động, xen lẫn một tiếng thở phào nhẹ nhõm. Hắn thủ thỉ: “Rất thích nàng."

Đàn Phục sững sờ tại chỗ lời bộc bạch tâm can . Lồng n.g.ự.c hai áp sát, trái tim đập rộn ràng, mạnh mẽ đến mức dường như cuốn theo cả nhịp đập của đối phương.

Mãi một lúc lâu , Đàn Phục mới chậm rãi cất lời: "Chàng giận ? Ta gạt ."

Bầu khí trầm mặc bên dường như chẳng mảy may ảnh hưởng đến kẻ vốn quen coi trời bằng vung . Nụ môi Phó Lục Triêu từ nãy đến giờ vẫn từng tắt. Ôm xong, cúi xuống cọ cọ vành tai đỏ lựng của nàng.

Đàn Phục phần luống cuống sự quấn quýt dính của . Nàng nửa dựa lòng , để mặc ôm cho thỏa mãn mới chịu buông tay, đôi môi luyến tiếc rời khỏi nàng.

"Nàng gạt chỗ nào cơ? Lúc đó cầu hôn là nàng, và chỉ nàng mà thôi."

Giọng điệu điềm tĩnh của mang một cảm giác an tâm đến lạ. Đàn Phục chợt hiểu hàm ý sâu xa trong lời .

Ngay từ đầu, lời thỉnh cầu của cũng chỉ đơn giản là cưới Đàn Phục thê tử, hề kèm theo bất kỳ điều kiện tiên quyết nào. Chỉ cần là Đàn Phục, là đủ.

Đàn Phục khẽ vươn tay ôm Phó Lục Triêu. Nàng cuộn trong vòng tay một cách yên bình, rũ bỏ phòng , khe khẽ lặp : “Ừ, cũng thích ."

Sau khi phận thực sự phơi bày, Đàn Phục cũng chẳng màng che giấu nữa, tự dò dẫm tìm lối thoát.

Vết thương Phó Lục Triêu vẫn bình phục, miệng cứ luôn than vãn nãy giờ dọa sợ, cứ thế dựa dẫm Đàn Phục với dáng vẻ yếu ớt.

Đêm tàn ngày rạng, cơn mưa xối xả cũng ngớt. Những chiếc lá xanh mướt đọng sương sớm. Hai dìu chầm chậm bước ngoài.

Dọc đường, họ bắt gặp vài t.h.i t.h.ể thích khách la liệt, mưa bão gột rửa. Những nhát kiếm xuyên thấu lồng n.g.ự.c cho thấy rõ đây là kết cục của một cuộc tàn sát nội bộ.

Con đường mòn gập ghềnh rễ cây. Càng tiến vòng ngoài, tiếng bước chân vội vã càng rõ mồn một.

Thoáng giọng quen thuộc vang lên, ngữ điệu tràn ngập sự mừng rỡ tột độ: "Ở đây! Bọn họ ở đây !"

Đàn Phục vẫn cố gượng chống đỡ. Sự biến động tâm lý dữ dội đó cộng thêm những mệt mỏi về thể xác cùng lúc ập đến, bủa vây lấy tâm trí nàng.

Thực chút sóng gió chẳng nhằm nhò gì, Đàn Phục vẫn thể c.ắ.n răng chịu đựng . Phó Lục Triêu bên cạnh thấu sự gượng ép của nàng. Hắn dùng giọng điệu ấm áp, dịu dàng khuyên nàng hãy buông lỏng bản .

Khoảnh khắc rõ bóng dáng Quý An, Phó Lục Triêu nửa ôm lấy Đàn Phục, bàn tay khẽ vỗ về an ủi. Sợi dây thần kinh căng như dây đàn trong đầu Đàn Phục đứt phựt, nàng nhắm nghiền mắt, chìm cơn hôn mê.

Ý thức lơ lửng bồng bềnh. Chẳng bao lâu , Đàn Phục cảm nhận đang lay động cơ thể .

Nàng cảm nhận gian ấm áp xung quanh, tiếng ngựa hí vang cùng sự rung lắc liên hồi, và cả một ánh mắt nóng rực, thể chối từ đang rà soát nàng.

Đàn Phục nhọc nhằn hé mắt. Mí mắt nặng trĩu, đôi chân cũng tê dại. Đập mắt nàng là nội thất xe ngựa xa hoa lộng lẫy và một bóng mờ ảo.

Nàng lên tiếng, nhưng cổ họng khô khốc, đắng ngắt. Quý An vội vàng rót một chén nước đưa tới. Ánh mắt y phần kỳ lạ, như thôi.

Nhấp vài ngụm nhuận họng, cơn khát dịu bớt. Đàn Phục mới nhận y phục mới sạch sẽ. Phó Lục Triêu thì đang phủ phục, ngủ gục đùi nàng.

"Chàng ..."

Đàn Phục mới mở miệng, Quý An dường như guốc trong bụng nàng, vội đáp lời: "Y phục là do nha giúp đấy. Vết thương cũng đại phu sơ cứu qua . Trên xe ngựa tiện, vẫn về phủ tính tiếp."

Đàn Phục gật đầu. Có lẽ do hai chuyện kìm âm lượng nên đang ngủ gục đùi nàng khẽ rùng .

Nàng đưa tay gạt nhẹ lọn tóc vương má thiếu niên. Thuận theo động tác , Phó Lục Triêu vòng tay ôm lấy eo nàng, nép sát vùng bụng của nàng.

"Khụ khụ!" Quý An ho khan hai tiếng, ngượng ngùng nhắc nhở.

Phó Lục Triêu thoáng khựng .

Hương trầm lượn lờ trong khoang xe. Quý An ngay ngắn, chỉnh tề, ánh mắt cứ đảo quanh quất mặt.

Đàn Phục huých nhẹ đang bám riết lấy . Sự nhắc nhở của Quý An dường như chẳng tác dụng gì với . Hắn vẫn lười biếng dựa dẫm, đầu ngón tay mân mê những đuôi tóc của Đàn Phục.

Quý An ngứa mắt cái bộ dạng xuân tình của , buột miệng than: "Được , , xin tha cho . Phó , hai về phủ hẵng ân ân ái ái ?"

Nói đoạn, sắc mặt y bỗng biến đổi kỳ lạ, cuối cùng dừng ở một ánh vi diệu, lén lút quan sát Đàn Phục.

Những cử chỉ lén lút mà Quý An tự cho là kín đáo , qua mắt hai đối diện.

Đàn Phục và Phó Lục Triêu đưa mắt . Quý An vốn là kẻ giấu tâm sự. Biểu hiện của y chứng tỏ bên ngoài xảy chuyện.

Hơn nữa, chuyện chắc chắn liên quan đến Đàn Phục.

Phó Lục Triêu thẳng lưng dậy, vẻ biếng nhác thường ngày vơi quá nửa. Tính từ lúc xảy sự việc đến nay, thời gian cũng trôi qua hai, ba ngày.

"Có chuyện gì ?"

Phó Lục Triêu mới mở lời, Quý An kìm mà bắt đầu tuôn một tràng khổ thủy: “Phó , , lúc hai rơi xuống vách núi mất tích lâu thì viện binh tới. Thái t.ử biểu lập tức sai tỏa tìm hai ."

"Sau khi hồi kinh, chuyện khiến Thánh thượng long nhan đại nộ. Ngay chân thiên t.ử mà xảy vụ hành thích hoàng quốc thích trắng trợn như , quả thực là bôi tro trát trấu mặt mũi Hoàng đế. Ngài lập tức hạ lệnh điều tra gắt gao vụ ."

Kể đến đây, Quý An dừng , nét mặt càng thêm phần căm phẫn. Đàn Phục cá rằng, nếu đang xe ngựa, chắc y nhảy chồm chồm lên vì tức giận .

Quý An nện nắm đ.ấ.m xuống bàn , ấm ức : "Lúc đó nghĩ, chuyện tày đình thế thể chần chừ , bèn xin tổ phụ tăng cường thêm cùng lên núi tìm kiếm. Đồng thời, cũng phái đến phủ Tướng quân báo tin."

"Ai ngờ phủ Tướng quân đóng cửa im ỉm, hạ nhân gọi mãi cũng chẳng thèm đoái hoài. Thật là chẳng cái thể thống gì cả."

Quý An len lén liếc sắc mặt Phó Lục Triêu. Đâu ngờ sắc mặt vẫn phẳng lặng như mặt hồ gợn sóng, chẳng hề mảy may bận tâm.

Quý An thở phào nhẹ nhõm. Y vốn còn lo Phó chuyện sẽ đau lòng. cục đá đè nặng trong lòng còn kịp trút xuống hết, những gì xảy tiếp theo khiến y phen trợn mắt há mồm.

Chỉ thấy Phó Lục Triêu, kẻ nãy còn mặt lạnh như tiền, đảo mắt một cái đổi ngay thái độ. Hắn mím chặt môi, khóe miệng trĩu xuống, cứ thế ngả đầu dán sát Đàn Phục.

Rành rành là một dáng vẻ tổn thương sâu sắc, đang cần vỗ về, an ủi.

"???" Quý An kinh ngạc tột độ. Rốt cuộc thì hai ngày y vắng mặt, bọn họ xảy chuyện quái quỷ gì !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nghe-don-phu-nhan-muon-giet-ta/chuong-41.html.]

Rõ ràng cái ngày rời khỏi hành cung suối nước nóng và cả ngày đó, Phó cái bộ dạng .

Xe ngựa chầm chậm tiến cổng thành. Thị vệ nhận gia huy xe liền lập tức cho qua.

"Huỵch~" Tiếng xa phu kìm ngựa vọng qua lớp rèm: "Thiếu gia, đến nơi ạ. phía đang chặn cửa."

Đàn Phục vén rèm . Xe ngựa lúc đỗ vững vàng cổng phủ Thừa tướng. Chỉ là bên ngoài vài vị khách mời mà đến, sừng sững với khí thế hùng hổ.

Quý An nhận đám đó. Kẻ cầm đầu chính là quản gia của phủ Tướng quân. Chính lão hôm đóng sầm cửa, cự tuyệt đến báo tin, chỉ để một câu lạnh tanh: "Tướng quân trong phủ."

"Các ngươi đến đây gì?" Quý An gắt gỏng.

"Đây là chuyện nhà của Tướng quân phủ, đến lượt Quý công t.ử bận tâm. Mời ngài hồi phủ cho." Chu quản gia gằn, ánh mắt lướt qua Quý An, hướng về phía lưng y.

"Ngươi!" Quý An nghẹn họng, cứng họng thể phản bác, đành hậm hực nuốt cục tức bụng.

Giọng lạnh lùng, vô cảm của Phó Lục Triêu vang lên từ trong xe, mang theo uy quyền thể chối từ, dứt khoát hạ lệnh đuổi khách.

"Các ngươi đến đây gì? Nơi chào đón các ngươi."

Phó Lục Triêu cất lời, đám thị vệ cổng mới như bừng tỉnh, bắt đầu xô đẩy, xua đuổi đám của phủ Tướng quân.

Chu quản gia vẫn giữ nguyên nụ giả lả: "Thiếu gia cần nổi nóng, lão nô chỉ phụng mệnh đến truyền lời thôi."

"Thiếu gia hồi kinh, ắt hẳn những lời đồn thổi đang lan truyền. Phủ Tướng quân tuyệt đối thể dung thứ cho vết nhơ . Phu nhân ý sai đến khuyên nhủ, mong thiếu gia hãy sớm hưu thư hoặc hòa ly cho êm chuyện."

Lời lão hề kiêng dè, âm lượng đủ để những xung quanh đều rõ mồn một.

Lúc , cũng ít bách tính hiếu kỳ xúm xem náo nhiệt.

Đàn Phục sững , liên quan đến nàng ?

Nếu ban nãy Phó Lục Triêu chỉ mang vẻ mặt vô cảm đuổi , thì khi những lời , đôi mày chau , lạnh lẽo đến thấu xương. Tựa hồ ngay giây tiếp theo, sẽ tung rèm lao thẳng xuống xe.

Ném những lời đó, Chu quản gia liền dẫn rút lui. Quý An thở dài, lên tiếng an ủi: "Chỉ là dăm ba lời đồn đại vô căn cứ thôi, đừng để tâm."

"Đức hạnh của tẩu phu nhân thế nào, bọn đều hiểu rõ. Đợi hồi phủ, sẽ sai điều tra xem kẻ nào to gan dám tung tin đồn nhảm."

Những lời Quý An phần mơ hồ, Đàn Phục cũng hiểu rõ nội tình, chỉ cảm giác điều gì đó .

Trở về chính viện, Vãn Tình đang im lặng, nhưng đôi mày nhíu chặt tố cáo sự bất an trong lòng. Lục Di thì bồn chồn qua .

Vừa thấy Đàn Phục, hai họ lập tức chạy ùa đón. Đàn Phục trấn an họ rằng vẫn bình an vô sự.

Tất nhiên, họ mảy may nghi ngờ lời Đàn Phục. trong đầu Đàn Phục lúc ngổn ngang vô vàn câu hỏi, từ thái độ kỳ quặc của Quý An cho đến những lời đầy hàm ý của Chu quản gia.

Đàn Phục hỏi: "Kể xem hai ngày nay kinh thành xảy chuyện gì?"

Lời dứt, Vãn Tình định mở miệng, nhưng khi bắt gặp Phó Lục Triêu đang theo sát gót Đàn Phục như hình với bóng, nàng chần chừ nuốt lời trong.

Đàn Phục cũng im lặng theo, bởi lẽ nàng vẫn nghĩ cách để thú nhận bộ sự thật về phận bại lộ của .

Giữa khoảnh khắc im lặng, Phó Lục Triêu bỗng xoay mặt Đàn Phục , c.ắ.n mạnh một cái lên má nàng: "Ta trong đợi nàng."

"Cũng điều đấy chứ." Lục Di lầm bầm.

"Thôi bỏ ." Đàn Phục kéo , ấn xuống bên cạnh .

Hai ngay ngắn cạnh . Đàn Phục ý định né tránh Phó Lục Triêu, ngược còn chủ động giữ . Dù nàng lời nào, Vãn Tình và Lục Di cũng tự hiểu ý.

Họ hề chất vấn quyết định của Đàn Phục. Đã , Vãn Tình liền thẳng thắn trình bày sự việc.

"Từ hôm qua, Thánh thượng phái khâm sai điều tra vụ Hoàng t.ử hành thích, thì trong thành cũng bắt đầu rộ lên những lời đồn đại."

"Người đồn rằng là sát thủ do kẻ thù cài cắm phủ Tướng quân, tìm đủ cách để thành với Phó Lục Triêu cũng chỉ vì tiếp cận và tay ám sát ."

Lục Di tỏ vẻ vô cùng khó hiểu: "Sao tự nhiên chuyện nông nỗi ? Lời đồn do kẻ nào tung , chỉ trong một ngày lan truyền đến tai phủ , ai ai cũng ."

Tốc độ lan truyền của lời đồn nhanh đến chóng mặt, khiến kịp trở tay.

Kẻ tung tin ắt hẳn cũng , nếu chỉ dựa miệng lưỡi dân chúng truyền tai , thì chắc chắn sẽ Vân Nhàn Các bóp nghẹt từ trong trứng nước.

Đàn Phục thầm hiểu rõ ngọn ngành. Chỉ trong chớp mắt, nàng khoanh vùng kẻ giật dây.

Biết rõ phận của nàng, động cơ chuyện , thì ngoài Tiêu Phong chẳng còn ai khác.

Đàn Phục khẽ thở dài. Nhất thời, nàng cảm thấy hối hận vì tay trừ khử sớm hơn, nếu sẽ để nhiều rắc rối thế .

Chợt nhớ điều gì, Đàn Phục sang hỏi Lục Di: "Độc 'Độ Xuân' bao lâu thì phát tác?"

"Trong vòng bốn ngày ạ." Lục Di lập tức lấy tinh thần. Sao tự nhiên kiểm tra bài vở đột xuất thế .

. "Độ Xuân" là loại độc mà Đàn Phục ép Tiêu Phong uống. Đây là bí d.ư.ợ.c độc quyền của Vân Nhàn Các, và chỉ duy nhất Đàn Phục mới t.h.u.ố.c giải.

Tính từ ngày hạ độc đến hôm qua, nhẩm đếm thời gian thì cũng đến kỳ phát độc. Đàn Phục tuyệt đối tin tưởng công hiệu của thuốc.

Vậy thì chắc chắn tìm cách khác để giải độc .

"Đi, theo xem thử."

Ánh mắt Đàn Phục lóe lên tia sắc lạnh, nàng phắt dậy, nhưng lập tức kéo giật .

Cú giật bất ngờ khiến Đàn Phục mất thăng bằng, ngã nhào lòng Phó Lục Triêu. Bên tai nàng vang lên giọng âm u, trách móc của .

"Đi ?"

Ngay đó, đổi giọng, cất lên một tiếng rên rỉ nghèn nghẹt: "Vết thương của tự dưng đau nhói, nàng bồi tiếp ?"

 

Loading...