Nghe Đồn Phu Nhân Muốn Giết Ta - Chương 42
Cập nhật lúc: 2026-08-04 06:54:37
Lượt xem: 56
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ba trong phòng thấy lời đều sững một thoáng, đồng loạt đầu .
Phó Lục Triêu vẻ mặt vô tội ngây thơ, như thể chẳng hiểu chuyện gì đang xảy . Hắn ngó lơ hai ánh mắt săm soi của Vãn Tình và Lục Di, rủ hàng mi dài hẹp xuống, phối hợp hảo với đôi gò má nhợt nhạt, yếu ớt.
Đàn Phục cố gắng thẳng dậy. Vòng eo nàng vẫn vòng tay Phó Lục Triêu ôm chặt, nàng đành dùng bắp chân tỳ đùi để cố tạo cách.
dù cũng chẳng thoát khỏi lực siết ngầm đầy cố chấp của . Hắn khóa chặt nàng trong vòng tay, kiên quyết buông.
Trên vẫn còn thương tích. Đàn Phục dám cựa quậy mạnh bạo sợ vết thương rách miệng. Cái cớ "đau đớn" của quả thực là vạn năng, bất luận trong cảnh nào mang dùng cũng đều phát huy tác dụng.
Hắn nắm chắc mười mươi là Đàn Phục sẽ nỡ từ chối.
"Vết thương y sư xử lý kỹ càng xe ngựa mà." Đàn Phục thẳng thừng vạch trần cái cớ của .
"Ồ." Phó Lục Triêu kéo dài giọng chậm chạp, ngang ngược cãi cùn: " mà nó cứ đau cơ."
Tình cảnh thì kế hoạch dự định bàn bạc coi như xôi hỏng bỏng .
Vãn Tình bĩu môi, kéo tay đồng bọn bước ngoài.
Căn phòng giờ chỉ còn hai bọn họ. Phó Lục Triêu bám dính lấy nàng buông, Đàn Phục cũng hết cách rời .
Thôi thì để mai tính tiếp. Đường xá xa xôi mệt nhọc, trải qua một chặng đường dài xóc nảy xe ngựa, Phó Lục Triêu than vãn, Đàn Phục cũng đ.â.m lo lắng cho vết thương của .
"Chàng đói ? Có gọi dọnp thức ăn lên ?"
Đàn Phục thình lình buông một câu hỏi chẳng ăn nhập gì với cảnh hiện tại.
Phó Lục Triêu siết nhẹ tay nàng. Khoảnh khắc ngước mắt lên, ngậm lấy đầu ngón tay nàng giữa hai hàm răng. Đàn Phục cảm nhận rõ một trận tê rần rần chạy dọc cơ thể từ đầu ngón tay truyền đến.
Đôi mắt đen thẳm của ánh lên sự mời gọi trắng trợn, từng chữ từng chữ bật rành rọt: "Đói ."
Đàn Phục cẩn thận quan sát nét mặt , đột ngột đưa tay che mắt . Hàng mi dài của khẽ quét qua lòng bàn tay nàng, tạo nên cảm giác ngứa ngáy nhè nhẹ.
Sống chung với Phó Lục Triêu ngần thời gian, Đàn Phục dù chậm tiêu đến mấy cũng thấu mấy trò ve vãn lộ liễu .
Đàn Phục đảo mắt quanh phòng một lượt, cuối cùng tìm thấy một dải lụa đỏ thắm chiếc ghế gỗ.
Nàng vươn lấy dải lụa, thế bàn tay , cẩn thận quấn mấy vòng che kín đôi mắt Phó Lục Triêu. Sắc đỏ rực rỡ của dải lụa phản chiếu lên khuôn mặt nhợt nhạt của , tạo nên một vệt ửng hồng ma mị.
Đảm bảo đôi mắt che chắn kỹ càng, Đàn Phục mới lên. Vòng tay vốn dĩ đang siết chặt lấy eo nàng lúc dễ dàng nàng gạt .
Đàn Phục kìm bật thành tiếng. Nàng nắm lấy cổ tay Phó Lục Triêu, dịu dàng dắt bước .
Bị tước thị giác, thế giới của Phó Lục Triêu chìm trong bóng tối. Mọi giác quan của giờ đây đều dồn tụ mảnh da thịt đang tiếp xúc với tay nàng.
Cảm giác ấm áp, mềm mại truyền đến. Dù bàn tay nàng thể ôm trọn cổ tay , nhưng cái nắm tay vô cùng chắc chắn, hai bàn tay đan chặt rời.
Đuôi dải lụa đỏ thắm thả rủ gáy , thỉnh thoảng vắt vẻo vắt qua vai theo từng bước chân. Thậm chí lúc vô tình cọ nhẹ khóe môi đang vểnh lên đắc ý của .
Phía là giường ngủ. Đàn Phục sắp xếp sẵn đệm êm, đỡ tựa lưng tường. Lần , Phó Lục Triêu tỏ ngoan ngoãn đến lạ thường.
Hắn bất động, những đầu ngón tay vô thức cuộn tròn, vò nhàu vạt áo, chỉ khẽ ngẩng cao đầu lên, bày dáng vẻ mặc định đoạt.
Toàn bộ sự tập trung của Phó Lục Triêu đều dồn cả cảm giác cơ thể, một sự hưng phấn đan xen sự run rẩy khó tả.
Trong bóng tối, cảm nhận lớp áo choàng bên ngoài đang kéo xuống chầm chậm, đến nút thắt áo lót cũng dần dần nới lỏng.
Làn da trần tiếp xúc đột ngột với luồng khí lạnh. Cùng với đó là những ngón tay mềm mại đang lướt dọc theo những đường nét góc cạnh cơ thể. Phó Lục Triêu nén nổi một tiếng rên rỉ trầm đục.
Hắn nghiêng đầu , quai hàm bạnh căng cứng. Vành tai đỏ lựng lên như đám mây ráng chiều rực rỡ.
Những động tác thong thả, chậm rãi như trêu ngươi, thử thách giới hạn chịu đựng. Phó Lục Triêu giật đưa tay túm về phía , toan kéo nàng gần.
vồ hụt. Thay đó, thở ấm nóng của Đàn Phục phả nhẹ lên vết thương của . Không kìm nén nữa, những âm thanh rên rỉ đứt quãng cứ thế tràn khỏi khóe môi.
"Không..."
Hắn hé miệng, Đàn Phục lập tức nhét vội một mẩu vải miệng .
"Cắn chặt ."
Hắn cứ ngọ nguậy yên, ảnh hưởng đến việc của nàng. Đàn Phục dứt khoát vén vạt áo lên, cuộn nhét thẳng miệng . Bị bịt miệng bằng chính áo của , gì cũng đành chịu.
Cuối cùng cũng chịu yên. Đàn Phục một tay đan cài mười ngón tay với , tay thì rà soát cẩn thận từng vết thương .
Đây là đầu tiên Đàn Phục quan sát ở cự ly gần đến . Trên Phó Lục Triêu chằng chịt những vết thương nhỏ, nhưng nghiêm trọng nhất vẫn là vết thương nơi vùng bụng.
Vòng bụng quấn lớp lớp băng gạc trắng toát. Chỉ vài vết m.á.u rỉ hờ hững. May mắn , vết thương hở miệng.
Dần dà, Đàn Phục còn để ý thấy vùng bụng hằn lên những vết sẹo cũ mờ mờ.
Mặc dù phai mờ theo thời gian, nhưng dấu vết tổn thương vẫn hiện hữu.
Đàn Phục sững sờ chằm chằm một lúc lâu. Nàng kiềm lòng , đưa tay sờ nhẹ lên những vết sẹo gồ ghề đó. Làn da tay nàng bỗng chốc co rúm , căng cứng.
Phó Lục Triêu suýt nữa thì nhả tuột mẩu vải trong miệng . Nhịp thở của trở nên nặng nề, dồn dập, cơ thể cứng đờ như hóa đá.
Đàn Phục vẫn thất thần những vết sẹo . Làm nghề đao búa m.á.u me, thương là chuyện khó tránh khỏi, để sẹo cũng là điều hiển nhiên.
Thế nhưng, Vân Nhàn Các vốn dĩ đội lốt hình thức một chốn lầu xanh thanh lâu. Lẽ đương nhiên, những "cô nương" ở đó thể để những vết sẹo chướng mắt cơ thể.
Các chủ tuyệt đối cho phép các nàng tì vết. Sau mỗi thương, họ đều đắp loại t.h.u.ố.c trị sẹo bí truyền cay xè, rát buốt lên miệng vết thương tươm m.á.u ròng ròng.
Phó Lục Triêu toan đưa tay tháo dải lụa đỏ che mắt, nhưng rướn lên mất thăng bằng ngã ngửa . Hắn vội vã gục đầu xuống.
Một nụ hôn mềm mại tựa áng mây phiêu bồng đáp khẽ xuống.
Đàn Phục nhận ý đồ của . Nàng xót xa xoa nhẹ lên vết thương thêm vài . Những vết thương chỉ cần đừng vận động quá sức, tĩnh dưỡng thêm dăm bữa nửa tháng là sẽ bình phục.
Lúc nàng định lên, một bàn tay vững chãi đột ngột ấn chặt gáy nàng. Đàn Phục ép chống tay lên n.g.ự.c . Tiếng khàn đặc của vang lên đỉnh đầu: “Nàng."
Hắn vòng tay bế bổng nàng lên, để nàng dang chân . Không thèm tháo dải lụa che mắt, cứ thế phủ lấy môi nàng, hôn ngấu nghiến.
Hành động quá đỗi vội vã, cuồng nhiệt của khiến đầu óc Đàn Phục trống rỗng. Trước mắt nàng là một màu đỏ rực rỡ, gần trong gang tấc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nghe-don-phu-nhan-muon-giet-ta/chuong-42.html.]
Bực bội vì sự phân tâm của nàng, khẽ c.ắ.n một cái lên môi nàng, nới lỏng một chút, dùng đầu lưỡi vờn nhẹ.
"Há miệng , hôn ."
Nhận nụ hôn đáp trả từ Đàn Phục, mới mãn nguyện, lân la hôn vụn vặt dọc theo khóe môi xuống cổ. Những ngón tay cũng bắt đầu táy máy, toan cởi bỏ y phục của nàng.
Hơi ấm lan tỏa khi hai cơ thể áp sát , nhiệt độ xung quanh cũng theo đà tăng dần. Đàn Phục phần choáng ngợp màn tấn công dồn dập của Phó Lục Triêu, nàng ngả về phía cố gắng tạo cách.
Động tác vô tình tạo thuận lợi cho Phó Lục Triêu. Hắn giả bộ thấy gì vì bịt mắt, vùi mặt hõm xương đòn của nàng, c.ắ.n mút lớp sụn mềm mại.
Cảm giác đau nhói như kim chích kéo Đàn Phục bừng tỉnh. Sức nóng bừng bừng từ phía lưng cho nàng đối diện đang rạo rực nhường nào. Thế nhưng vết thương ...
"Không ." Đàn Phục vươn tay đẩy đầu .
Dải lụa đỏ giờ chùng lỏng, vắt vẻo một bên tai . Vùng xương mày và bầu mắt đều ửng đỏ một mảng ướt át.
Bị đẩy , dứt khoát tháo bỏ vật cản. Ánh sáng đột ngột ập khiến đuôi mắt Phó Lục Triêu càng thêm đỏ mọng, ươn ướt. Hắn chằm chằm nàng chớp mắt.
Đàn Phục thở dốc từng đợt ngắn, những sợi tóc ẩm ướt bết dính gò má. Đôi mắt long lanh ngấn nước của nàng cũng dâng lên một tầng sương mờ.
"Hôm nay . Vết thương của lành, thể chuyện đó ."
" mà khó chịu." Phó Lục Triêu nhíu mày, cọ cọ trán nàng với vẻ mặt đáng thương vô cùng.
"Đừng nũng nịu nữa, dưỡng thương cho khỏe tính." Đàn Phục ngập ngừng từ chối.
Phó Lục Triêu rũ mắt, che giấu tia cảm xúc nào đó, ngước lên liếc nàng một cái đắm đuối. Cuối cùng, cũng chịu ngoan ngoãn buông tay.
Hắn ngả . Chỗ đó của càng lúc càng hiện rõ mồn một. Bàn tay Đàn Phục vẫn đang đặt hờ bên hông , nàng thể cảm nhận rõ ràng từng nhịp đập của đường gân xanh nổi cộm.
Đàn Phục định tuột xuống, nhưng chẳng hiểu , nàng nhúc nhích thì bên buông tiếng rên rỉ, rõ là khó chịu đang cố đè nén tiếng thở dốc.
Toàn nóng rực như hòn than.
Đàn Phục thở dài thườn thượt, cuối cùng cũng chịu mủi lòng. Năm ngón tay thon thả của nàng từ từ mơn trớn, mò theo những hình ảnh còn sót trong ký ức.
"Chàng yên đó."
Phó Lục Triêu nghiến chặt răng. Mồ hôi lấm tấm vã trán theo từng chuyển động của nàng. Hắn khẽ nheo mắt, cơ thể như nhũn , trượt dài nệm êm.
Hình bóng in vách tường nhảy múa cuồng nhiệt theo từng nhịp điệu của ngọn nến. Có những tia sáng tinh nghịch còn mơn trớn đôi môi của .
Khi Đàn Phục tỉnh giấc sáng hôm , ngọn nến đỏ bên giường lụi tàn từ lâu. Nàng dậy, cảm thấy cổ tay vẫn còn nhức mỏi, ê ẩm.
Vãn Tình đúng lúc đẩy cửa bước , thấy Đàn Phục dậy liền bưng chậu nước rửa mặt . Lục Di lấp ló thụt thò ngoài cửa, bộ dạng vô cùng lấm lét.
"Có chuyện gì ?" Đàn Phục hỏi.
Chỉ khi nào gây lầm gì, Lục Di mới bày cái bộ dạng rụt rè đó. Quả nhiên, nàng gượng , bước từng bước nặng nhọc tiến đến gần Đàn Phục, quên khép cửa cẩn thận.
Trong phòng chỉ còn ba bọn họ. Phó Lục Triêu ngoài từ sáng sớm, theo lời Vãn Tình báo cáo.
"A Chiêu ?"
Đàn Phục cuối cùng cũng phát hiện sự vắng mặt của A Chiêu. Hôm qua về phủ quá vội vã, phân tâm bởi những tin tức mới, nên nàng để ý đến lượng .
Thế nhưng, từ lúc về phủ ngày hôm qua đến giờ, quả thật nàng hề chạm mặt A Chiêu.
Lục Di chớp chớp mắt, chậm chạp nhích từng bước đến cạnh Đàn Phục, lý nhí thú nhận: "Muội sai ."
Vãn Tình đỡ lời: "A Chiêu hiện đang ở trong phủ Thái phó."
Đàn Phục hiệu cho họ kể tiếp.
Cuối cùng, Lục Di đành kể rõ ngọn ngành chuyện.
Hóa , khi đưa A Chiêu về phủ ngày hôm đó, bọn họ lập tức nhận tin Đàn Phục và Phó Lục Triêu mất tích.
Thánh thượng phái ít binh lính tìm. Phủ Tướng quân kiên quyết án binh bất động. Vân Nhàn Các thì thể công khai huy động tìm kiếm diện rộng.
Dù Thái phó và phủ Tướng quân xưa nay luôn đối đầu, Quý An cầu xin đến mấy cũng chỉ xin một nhóm nhỏ gia nhân tìm kiếm.
Giữa lúc dầu sôi lửa bỏng, Lục Di quyết định liều, lén lút đưa A Chiêu đến phủ Thái phó. Chỉ vài canh giờ , Thái phó lập tức điều động thêm một lực lượng hùng hậu để truy lùng núi.
Dưới ánh mắt dò xét của Đàn Phục và Vãn Tình, Lục Di đành khai thật: "Lúc đó A Chiêu khẳng định chắc nịch là cách khiến Thái phó tăng cường , nên mới đ.á.n.h cược một phen."
"Cậu thông báo, đích Thái phó đón. Muội lén theo dõi họ." Lục Di ngập ngừng một lát tiếp: “Mẹ của A Chiêu chính là đích thứ nữ của Thái phó."
Đích thứ nữ của Thái phó? Lời lập tức khiến Đàn Phục nhớ lời kể của Quý An về chuyện Thái phó tất tả ngược xuôi lo liệu cho cô mẫu của y.
Xâu chuỗi sự việc xảy trong thời gian qua, Đàn Phục lờ mờ suy đoán chân tướng sự việc.
Nàng trầm ngâm một lát, quyết định về Vân Nhàn Các một chuyến.
Bên ngoài, quản gia đang vô cùng tất bật. Vừa trông thấy Đàn Phục, lão chỉ vội vàng khom hành lễ qua loa hối hả bê đống đồ sứ . Đám hạ nhân xung quanh cũng bận rộn kém.
Vừa bước chân khỏi cổng, Đàn Phục tình cờ bắt gặp Tống Khanh Nghi đang chần chừ cửa. Phía nàng là một nha nhỏ tuổi. Trông thấy Đàn Phục, Tống Khanh Nghi cố nặn một nụ gượng gạo.
"Biểu tẩu." Nàng tay xách một hộp thức ăn. Nhìn bộ dạng tất bật của Đàn Phục, Tống Khanh Nghi hiểu ngay nàng đang chuẩn ngoài. "Biểu tẩu định ? Vậy là đến đúng lúc ."
"Không . Biểu đến tìm việc gì thế?"
Trong lúc hỏi han, Đàn Phục âm thầm quan sát nét mặt của nàng . Tống Khanh Nghi ngập ngừng hồi lâu mới ấp úng trả lời: "Thực cũng chẳng chuyện gì lớn... Chỉ là thấy những lời đồn thổi dạo gần đây... Nếu biểu tẩu bận thì Khanh Nghi xin phép về , phiền biểu tẩu nữa."
"À, đây là loại bánh ngọt vị mới do chính tay , biểu tẩu nhận lấy cho vui nhé."
Nói , chẳng đợi Đàn Phục kịp từ chối, Tống Khanh Nghi dúi thẳng hộp bánh tay nàng. Ánh mắt nàng lén lút đảo quanh, quan sát Đàn Phục thật kỹ.
Như chắc chắn rằng Đàn Phục vẫn bình an vô sự, nàng mới yên tâm lưng rời .
Chiếc hộp thức ăn vẫn còn tỏa nóng ấm áp. Đàn Phục tần ngần một lúc xách theo hộp bánh tiếp tục lên đường.
Khu vực xung quanh Vân Nhàn Các hôm nay vắng vẻ lạ thường, dường như ai đó dọn dẹp sạch sẽ. Ngọc Nương lặng lẽ chờ cánh cửa sơn son khổng lồ.
Như thể mụ bọn họ sẽ đến.