Nghe Đồn Phu Nhân Muốn Giết Ta - Chương 43
Cập nhật lúc: 2026-08-04 06:54:38
Lượt xem: 45
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngọc Nương quét mắt từ đầu đến chân quan sát Đàn Phục. Đảm bảo nàng vết thương tích nào đáng ngờ, mụ mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.
"Bình an vô sự là ."
Ngọc Nương chú ý đến hộp thức ăn Đàn Phục đang xách tay. Mụ mở nắp hộp, cẩn thận lấy từng đĩa bánh xếp lên bàn, miệng quên hỏi han tình hình những ngày qua.
Đàn Phục giấu giếm, tường thuật rành rọt chuyện xảy .
Vãn Tình và Lục Di bên cạnh cũng chăm chú lắng , nắm bắt những chi tiết mà tối qua họ .
Sắc mặt Ngọc Nương biến đổi liên tục, cuối cùng mụ chỉ buông tiếng thở dài, gì thêm. Mụ bắt đầu sắp xếp các công việc tiếp theo một cách lưu loát.
"Nhiệm vụ theo dõi hành tung của Thái t.ử và dò la quan hệ phu thê của Yến Vương coi như thành. Chuyện còn sẽ phái dọn dẹp cho sạch sẽ."
Đang , Ngọc Nương chợt ngập ngừng. Mụ vẫn quên một nhiệm vụ ngầm khác: Ám sát Phó Lục Triêu. lúc đó Đàn Phục hề nhận tiền cọc, nên mụ cũng rõ liệu nàng định nhận mối ăn .
Đã mấy ngày trôi qua mà kẻ thuê ám sát vẫn bặt vô âm tín, thấy cử tới thúc giục hỏi han gì. Chuyện cũng thật kỳ lạ.
Ánh mắt Ngọc Nương ánh lên tia xót xa. Mụ nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc suôn mượt của Đàn Phục. Hết cách, mụ vẫn hỏi thẳng: “Nhiệm vụ xong xuôi, cũng đến lúc con nên rút lui ."
Trước , Ngọc Nương bao giờ nhắc nhở điều . Đàn Phục luôn là tỉnh táo nhất. Nhiệm vụ kết thúc, nàng sẽ lập tức cắt đứt liên lạc, để dấu vết.
Đàn Phục hiểu rõ ẩn ý trong câu của Ngọc Nương. lúc , tâm trí nàng đang mơ hồ, m.ô.n.g lung, nàng ngoan ngoãn gục đầu vai mụ.
Ngọc Nương nhịp nhàng vỗ nhẹ lên lưng nàng, thúc ép.
Tình cảm nam nữ là lẽ tự nhiên của con , Đàn Phục cũng là ngoại lệ, chỉ là nay nàng từng cơ hội rung động mà thôi.
Nếu nàng thực lòng đem lòng yêu , chuyện đó cũng chẳng gì sai trái. dạo gần đây, lời đồn đại đầy ác ý bủa vây khắp kinh thành, những âm mưu thủ đoạn chốn hào môn sâu như biển.
Ngọc Nương rành rẽ về con Phó Lục Triêu, mụ yên tâm, thậm chí còn lo sợ cho sự an nguy của Đàn Phục. suy cho cùng, mụ vẫn tôn trọng quyết định của nàng.
Đối với Đàn Phục, Ngọc Nương là dìu dắt nàng từ những ngày đầu bước chân Vân Nhàn Các, chứng kiến bước thăng trầm của nàng. Mụ chỉ là cấp trung thành mà còn là thiết nhất, ruột thịt nhất.
Những lời mụ khuyên răn, lúc nào cũng xuất phát từ sự lo lắng cho nàng.
Tâm tư Đàn Phục rối bời, nàng hứa hẹn ngay như khi. Trước lúc cáo từ, nhớ tới chuyện của A Chiêu, nàng dặn dò Ngọc Nương sắp xếp dọn dẹp cho gọn gàng.
Sự việc rõ ràng là cuộc chiến giữa phủ Tướng quân và Thái phó, thậm chí thể còn lôi kéo cả Thái t.ử và Nhị hoàng t.ử vòng xoáy tranh giành quyền lực.
Nàng tay sai cho phủ Tướng quân, Vân Nhàn Các cũng chẳng thiếu thốn vài đồng bạc lẻ đó.
Những ngày tiếp theo, những lời đồn thổi càng lan truyền mạnh mẽ. Ai tinh mắt cũng bàn tay nhúng thổi bùng lên ngọn lửa dư luận.
Phó Lục Triêu dạo về nhà ngày một trễ. Mỗi tối, quen thói quấn quýt, ôm ấp Đàn Phục, vùi mặt gáy nàng mà hít hà, hôn hít.
Phủ Tướng quân liên tục cử tới mời Phó Lục Triêu về, mục đích thì rõ rành rành. Lần nào cũng ngó lơ, coi như thấy.
Sợ những lời đàm tiếu bên ngoài và hành động của Phó Hằng sẽ Đàn Phục hoang mang, lúc ngủ luôn ôm chặt nàng lòng, dịu dàng dỗ dành, bảo nàng đừng bận tâm.
Đàn Phục vẫn dễ dàng nhận nét mệt mỏi hằn sâu khóe mắt .
Những tia nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ, hắt ánh sáng lấp lánh xuống sàn nhà. Cánh tay dài vắt ngang hông nàng. Đàn Phục cựa mở mắt, cảm thấy bức bối.
Nàng định lật nhưng xoay xở . Phó Lục Triêu hôm nay hiếm khi ngủ say đến . Đôi mắt còn ngái ngủ lờ mờ của nàng chạm khuôn mặt tĩnh lặng của cạnh.
Mái tóc đen dài xõa tung gối, che lấp một phần gương mặt . Những đường nét thanh tú góc nghiêng hiện hảo. Đàn Phục kìm lòng , dùng ngón tay vuốt nhẹ dọc theo sống mũi, men theo đường nét khuôn mày .
Sự mệt mỏi đọng trán vẫn vơi chút nào. Nàng vuốt ve khá mạnh, nhưng Phó Lục Triêu chỉ khẽ cựa một cái, hề dấu hiệu sẽ tỉnh giấc.
Rõ ràng thời gian qua bận rộn đến mức nào, chắc chắn lâu lắm giấc ngủ ngon.
Đàn Phục nhẹ nhàng thu tay về. Ánh mắt lưu luyến nán khuôn mặt , khóe mắt nàng khép hờ, chất chứa một sự dịu dàng thành lời.
Nàng cẩn thận bước xuống giường để đ.á.n.h thức , một bộ y phục ấm áp, khoác áo choàng lông rón rén mở cửa. Gần đến tết, thời tiết càng thêm lạnh giá, những bông tuyết lớn bay lả tả.
Quản gia đang dẫn đám gia nhân quét dọn tuyết ngoài sân. Lớp tuyết trắng xóa phủ kín mặt đất. Tỳ nữ thì bận rộn trang hoàng cửa nẻo để đón năm mới.
Đàn Phục chẳng gì, việc trong phủ đều cần nàng bận tâm lo liệu. Nàng đành dạo bước lững thững quanh sân.
Kể từ khi thành , nàng bao giờ dạo quanh phủ một cách đàng hoàng, những nơi lui tới cũng chỉ đếm đầu ngón tay.
Đàn Phục bung chiếc ô giấy dầu, dẫm lên lớp tuyết xốp mềm, để đằng chuỗi dấu chân in hằn. Đám gia nhân việc tăm tắp, đấy. Nàng cứ thế lang thang vô định.
Men theo một lối mòn nhỏ khuất nẻo, Đàn Phục một khu vực lạ lẫm. Bên góc tường vứt lăn lóc những dụng cụ quét dọn đủ loại.
Đi sâu trong, nàng bắt gặp vài chiếc ghế gỗ cũ kỹ đặt ngổn ngang. Chắc hẳn đây là chỗ nghỉ ngơi của đám gia nhân giờ việc.
Đàn Phục quấy rầy họ, định bụng đầu trở , nhưng chợt thấy tiếng chuyện rầm rì vọng .
Không kịp né tránh, nàng đành nép vội hòn non bộ. Chiếc ô giấy dầu vướng cành cây, rớt chỏng chơ mặt đất.
Tiếng chuyện mỗi lúc một gần, Đàn Phục nín thở, bất động.
"Ơ kìa? Sao ở đây chiếc ô giấy dầu thế ? Vừa nãy qua thấy ." Một a tết tóc hai b.í.m lập tức chú ý đến chiếc ô.
"Có ai bỏ quên chăng?" Vừa ả dáo dác quanh, nhưng cả khu chỉ mỗi hai họ.
Đàn Phục vội khép nép gấu váy . Nàng cũng hiểu trốn chui trốn nhủi như thế , chỉ là bản năng mách bảo nàng nên thế.
A cùng ả tinh mắt nhận chiếc ô vô cùng đắt tiền, khác hẳn đồ dùng thường ngày của bọn hạ nhân, liền vội vàng vồ lấy.
"Đã ai quanh đây thì chắc là đồ vứt . Cái ô đắt tiền lắm đấy, đem bán khéo một mớ kha khá."
A tết tóc hai b.í.m tỏ vẻ e dè: " mà..."
" nhị cái gì! Dạo phủ cắt giảm chi tiêu, tiền thưởng hằng tháng cũng sắp cạn kiệt . Biểu tỷ của đang phụ việc cho quản gia..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nghe-don-phu-nhan-muon-giet-ta/chuong-43.html.]
"Thì thẳng với ngươi thế nhé, phủ Tướng quân dạo đang ráo riết chèn ép, ngay cả mấy sản nghiệp kinh doanh bên ngoài của chủ t.ử cũng gặp trục trặc liên miên. Sắp Tết đến nơi , về quê với hai bàn tay trắng ."
Từng lời, từng chữ của hai ả a đều lọt hết tai Đàn Phục. Lúc nàng mới vỡ lẽ những ngày qua Phó Lục Triêu đang gồng chống chọi với những khó khăn gì.
Đàn Phục bao giờ bận tâm đến chuyện chi tiêu trong phủ Thừa tướng. Phó Lục Triêu cũng chẳng bao giờ phàn nàn gì với nàng, chỉ nguồn thu chính là từ bổng lộc triều đình và doanh thu từ các cửa hiệu kinh doanh.
Lý do đằng sự chèn ép của Phó Hằng nhắm sản nghiệp của , nàng cũng khó để đoán . Đàn Phục im lặng một hồi, bàn tay siết chặt lấy vạt váy.
Khi Đàn Phục trở về chính viện, tuyết đọng thềm quét tước sạch sẽ. Phó Lục Triêu đang tay cầm cán ô, chuẩn bước ngoài. Khoảnh khắc bắt gặp hình bóng nàng, rảo bước thật nhanh tiến gần.
Chiếc ô nghiêng hẳn về phía nàng, che chắn những bông tuyết đang rơi lả tả. Gấu váy Đàn Phục ướt sũng vì nước tuyết tan, vai cũng phủ một lớp tuyết mỏng.
"Nàng thế? Sao mà gọi dậy?" Hắn một tay bung ô che cho nàng, tay nhẹ nhàng gạt lớp tuyết vương áo ủ lấy đôi bàn tay lạnh cóng của nàng.
Quả nhiên là lạnh ngắt.
Bàn tay truyền đến ấm áp, tựa như tia nắng xua tan phần nào sự u ám lạnh lẽo trong lòng Đàn Phục.
Nàng ngoan ngoãn đặt cả hai tay lòng bàn tay , đáp: "Khó ngủ quá nên ngoài dạo loanh quanh. Hôm nay ngoài ?"
Phó Lục Triêu khẽ lắc đầu, dịu dàng xoa nắn cho đôi tay nàng ấm dần lên: "Không hết. Chuyện mấy ngày nay cũng giải quyết thỏa . Hai hôm nữa là đến Tết ông Táo, ở nhà cạnh nàng."
Kể từ ngày tỏ lòng với , Phó Lục Triêu ăn chẳng còn e dè như , nghĩ gì nấy. Dù đôi lúc vẫn tỏ chút e thẹn ngượng ngùng.
Nghe nhắc, Đàn Phục mới sực nhớ ngày là Tết ông Táo. Nàng vốn dĩ chẳng ấn tượng sâu sắc gì với những dịp lễ lạt .
đây là cái Tết đầu tiên họ bên . Mọi tính toán trong đầu vẫn ngã ngũ. Đàn Phục ngước mắt , đôi mắt lấp lánh sự chờ mong.
"Ừ, chúng cùng chuẩn nhé."
Nói là , hai bắt tay ngay việc chuẩn . Họ còn cất công tìm quản gia, hỏi thăm xem trong phủ tổ chức trò vui gì .
lúc đó, quản gia đang phát bổng lộc cho hạ nhân. Ai nấy đều hân hoan rạng rỡ. Có bạo gan lên tiếng: “Tất nhiên là câu đối Tết ạ! Năm nào cha em cũng bắt đại ca tự tay , bảo là câu đối tự nó ý nghĩa hơn hẳn loại mua sẵn ngoài chợ."
Câu đối là thứ thể thiếu trong dịp Tết. Nghe , Phó Lục Triêu nhếch mép , lấy từ trong n.g.ự.c một túi bạc ném cho .
"Nói lắm, thưởng cho ngươi."
Tên tiểu t.ử vốn chỉ đ.á.n.h liều bừa một câu, ngờ ban thưởng hậu hĩnh như . Hắn sướng rơn, vội vàng rối rít tạ ơn.
Có mở đường, đám hạ nhân còn cũng hùa theo, thi hiến kế, liệt kê đủ trò chơi thể tổ chức. Cả khoảnh sân nhỏ bỗng chốc rộn rã tiếng , khí tưng bừng, náo nhiệt hẳn lên.
Họ đám đông vây quanh ở giữa. Vài tỳ nữ e dè dám lớn tiếng, chỉ dám len lén kéo gấu áo Đàn Phục, thỏ thẻ góp ý.
Đàn Phục ngờ khí trở nên náo nhiệt đến thế. Ngày Tết kề cận, chung vui cùng khiến gương mặt ai nấy đều rạng rỡ hẳn lên.
Vãn Tình và Lục Di cũng cuốn vòng xoáy của niềm vui. Giữa tiếng rôm rả, đôi mắt Đàn Phục cong cong hình bán nguyệt, vai tựa Phó Lục Triêu, thỉnh thoảng ghé tai thì thầm với .
Cuối cùng, hai chốt hạ sẽ bắt đầu từ việc chuẩn câu đối Tết . Đàn Phục đẩy cửa bước thư phòng thì Phó Hằng bất ngờ xuất hiện. Lão thẳng sảnh chính mà cần ai thông báo.
Nụ môi Phó Lục Triêu vụt tắt, đó là cái nhíu mày đầy khó chịu. Trước khi rời , nâng cằm Đàn Phục lên, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên môi nàng.
"Ta về ngay, nhớ nhé."
Đàn Phục dõi theo bóng lưng khuất dần, lặng lẽ bước thư phòng.
Thư phòng dọn dẹp sạch sẽ, tươm tất từ . Bút mực cần thiết đều xếp ngay ngắn bàn.
Những tờ giấy đỏ chót trải dài. Đàn Phục rút một tờ giấy xuyến chỉ trắng tinh lót tờ giấy đỏ, từ tốn mài mực nghiên.
Khung cửa sổ mở hướng thẳng cổng sân. Bên ngoài vẫn là một màu trắng xóa của tuyết. Gió bấc thổi rít từng cơn cành lá kêu xào xạc, nhưng tuyệt nhiên một bóng .
Đàn Phục nhấc cổ tay lên, chiếc bút lông cầm hờ mãi mà chịu hạ xuống. Một giọt mực rớt xuống, loang lổ mặt giấy xuyến.
Khi Phó Lục Triêu trở , đập mắt đầu tiên là nụ tươi tắn của Đàn Phục. Đôi mắt nàng cong cong hình lưỡi liềm, đợi từ nãy đến giờ.
Yết hầu khẽ cuộn lên, ánh mắt tối một chút. Thiếu nữ đang ngả ngớn chiếc ghế quý phi trong thư phòng, đầu khẽ nghiêng sang một bên.
Đàn Phục thấy trở , liền đăm đăm quan sát biểu cảm mặt . thỉnh thoảng Phó Lục Triêu che giấu quá giỏi, để lộ bất kỳ sơ hở nào.
Vì , nàng tin chắc cũng những tính toán riêng của .
Đàn Phục coi như chuyện gì xảy , kéo đến bên bàn. Mực mài sẵn trong nghiên, bút lông cũng đặt sẵn giá.
"Mau đây."
Đàn Phục cầm bút, đầu bút lướt nhẹ mặt giấy xuyến, kéo theo một đường mực dài đen nhánh. Nàng đầu , làn da trắng ngần ánh nắng hắt từ cửa sổ hòa quyện cùng màu tuyết trắng chói lòa.
Phó Lục Triêu khẽ ậm ừ một tiếng. Dưới ánh mắt khó hiểu của Đàn Phục, những nhận lấy cây bút lông từ tay nàng, mà còn vòng tay từ phía ôm trọn lấy tay nàng.
Bị che khuất bởi vạt áo, nàng thấy nét mặt . Đôi cánh tay thon dài, rắn chắc của ôm lấy nàng. Mùi hương thanh khiết đặc trưng của bao bọc lấy nàng.
Bên tai là nhịp đập rộn ràng, mạnh mẽ như tiếng trống dội của trái tim . Nàng áp xuống nền giấy đỏ rực rỡ, thấy Phó Lục Triêu thì thầm: “Nàng chữ gì? Chúng cùng ."
Đàn Phục sững vì câu hỏi bất ngờ, nàng ngẫm nghĩ một lúc từ tốn đáp: "Viết câu gì đơn giản thôi."
"Tuế tuế bình an, tâm tưởng sự thành. (Năm năm bình an, vạn sự như ý)."
Người phía khựng một nhịp thở, dùng cằm cọ nhẹ chóp tai nàng.
"Vẫn còn thiếu một câu."
"Câu gì cơ?"
Hắn siết chặt vòng ôm hơn nữa: "Trường trường cửu cửu (Mãi mãi dài lâu)."
"Ta và nàng."