Nghe Đồn Phu Nhân Muốn Giết Ta - Chương 46
Cập nhật lúc: 2026-08-04 06:54:41
Lượt xem: 44
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Gió đêm gào thét. Trên đường hồi phủ, Phó Lục Triêu loáng thoáng cảm thấy điều chẳng lành. Những dấu chân lộn xộn in hằn cánh cổng sơn son như đang ngầm khẳng định dự cảm bất an trong lòng .
Gói giấy dầu giấu trong n.g.ự.c vẫn còn tỏa nóng hầm hập áp tim. Lòng hoảng loạn, bất giác rảo bước nhanh hơn.
Lúc nãy lấy câu đối xuân, vô tình phát hiện tờ giấy hòa ly ngoài dự liệu. Giây phút , sững sờ, sợ rằng trong lúc xúc động sẽ những chuyện khiến cả hai hối hận. khi bình tĩnh , cũng lờ mờ đoán tâm tư của Đàn Phục. Trong lòng chỉ còn sự hối hận và giận dữ. Hắn tự giận bản giải quyết sự việc quá chậm chạp, hiệu quả quá kém, đến mức để Đàn Phục cũng bận lòng vì chuyện .
Phó Lục Triêu sa sầm mặt mày, xương hàm bạnh căng cứng. Vẻ mặt lạnh lẽo phủ lên dung mạo tuấn tú thanh tao của , tăng thêm vài phần tàn nhẫn. Sự trẻ trung đầy sức sống toát từ mái tóc đuôi ngựa buộc cao nay cũng biến mất.
Nếu bên ngoài phủ dấu chân lộn xộn, thì bên trong càng thê t.h.ả.m hơn. Lớp tuyết trắng tinh khôi phủ đầy sân giẫm đạp đến dơ dáy. Chu quản gia đang đầy lo lắng. Vừa thấy Phó Lục Triêu, ông như c.h.ế.t đuối vớ cọc, vội vàng lau mồ hôi hột trán, giọng điệu hốt hoảng: "Ngài về ! Vừa nãy Tướng quân dẫn xông phủ, bắt phu nhân mất . Giờ đây ạ?"
Bầu khí quanh Phó Lục Triêu trầm xuống đáng sợ, đôi lông mày như đóng một lớp sương giá. Hai ngày Phó Hằng từng đến tìm , buông những lời ngông cuồng. Thảo nào khi từ chối, ông cũng chẳng mảy may tỏ vẻ khó chịu. Hình ảnh của Phó Hằng vẫn còn hiển hiện rõ mồn một mắt, những lời cũng in sâu trong ký ức.
Phó Lục Triêu khựng một nhịp, sải những bước dài tiến thẳng về phía thư phòng. Lát , cầm một phong thư dúi tay Chu quản gia. Ông chỉ liếc qua, vết mực thư vẫn khô, rõ ràng là mới .
"Lập tức mang bức thư đến phủ Thái phó. Nếu Thái phó tin, nhớ kỹ đích trao tận tay Quý An, bảo tìm Thái tử."
Chu quản gia nghiêm túc gật đầu, dám chậm trễ nửa khắc, cất kỹ bức thư vội vã chạy ngoài. Những chiếc lá rụng nền tuyết gió lạnh cuốn tung lên, lướt qua bên má Phó Lục Triêu. Một nửa khuôn mặt chìm trong thứ ánh sáng mờ ảo khó dò.
Trong phòng im ắng đến mức một tiếng kim rơi cũng thể thấy rõ ràng. Tiêu Phong dùng hết sức bình sinh túm lấy Đàn Phục, đôi mắt ghim chặt mắt nàng.
"Phu nhân, cũng như thế . tại từ khi chúng gặp , độc tính trong đột nhiên phát tác cơ chứ."
"Ta chạy vạy khắp các danh y trong kinh thành, thậm chí còn tìm cả cổ sư, nhưng tất cả đều bó tay vô phương cứu chữa. Ta kề kiếm tận cổ uy h.i.ế.p họ, nhưng họ cũng chỉ thể kê t.h.u.ố.c để giảm bớt cơn đau mà thôi."
Đàn Phục hề tỏ nao núng, trừng mắt đối mặt với , dù đang ép ngửa phía .
"Muốn t.h.u.ố.c giải dĩ nhiên là . Chỉ cần ngươi kể cho bộ kế hoạch tối nay của các ngươi, sẽ lập tức dâng t.h.u.ố.c giải bằng hai tay."
Dọa dẫm thôi mà, ai mà chẳng . Hơn nữa, Đàn Phục tin chắc một điều, ngay khi manh mối, Ngọc Nương điều tra rõ ngọn ngành thế của Tiêu Phong . Hắn là con của một phụ nữ sơn tặc bắt ép gả cho trại chủ Hắc Phong trại. Thế nhưng, loại cặn bã lúc nào chẳng mới nới cũ. Ban đầu còn chiều chuộng mẫu lên tận trời, nhưng khi hết hứng thú liền mới, vứt bỏ ngay tình cũ.
Mẹ c.ắ.n răng chịu đựng muôn vàn tủi nhục để nuôi khôn lớn. Sau , khi Hắc Phong trại còn cam phận cát cứ một ngọn núi nhỏ nhoi, cài cắm nội gián triều đình để thám thính tin tức, Tiêu Phong vốn thông minh lanh lợi từ nhỏ tự ứng cử. Đến lúc , trại chủ mới sực nhớ còn một đứa con trai như .
Máu mủ ruột rà dĩ nhiên khiến trại chủ Hắc Phong yên tâm hơn cả. Dựa một chút quan hệ và nhân mạch, thành công đưa Tiêu Phong trộn quân doanh. Tiêu Phong tự từng bước leo lên vị trí bên cạnh Phó Hằng. Trại chủ mừng rỡ mặt, liền hối thúc Tiêu Phong định kỳ tuồn những thông tin cơ mật xung quanh về. Tiêu Phong lời. Chuyện khiến trại chủ vô cùng tức giận, tàn nhẫn lấy mẫu uy hiếp, ép trở về.
Khi sơn trại, Tiêu Phong lập tức bắt giam ở sân . Mãi đến khi Đàn Phục dẫn thảo phạt sào huyệt, mới chớp cơ hội trốn thoát. Nên khi Đàn Phục đề nghị hợp tác, đồng ý.
Tiêu Phong chìm trong im lặng một lúc lâu. Hắn ngoái đầu lệnh cho đám thị vệ canh gác bên ngoài lui hết. Cái dáng vẻ khúm núm, lầm lì của khiến Đàn Phục nhất thời cảm thấy quen mắt.
"Ta sẽ cụ thể ."
Hắn trần ai lai khổ mới leo lên vị trí hiện tại. Nếu đêm nay đại sự thành công, địa vị của chỉ thăng tiến chứ lùi. Trái , nếu bây giờ vạch áo cho xem lưng, tiết lộ bộ kế hoạch, thì dù hạ độc, cũng khó mà sống qua khỏi đêm nay. Hắn đáp: "Chuyện liên quan đến Phó Lục Triêu, ngươi cứ yên tâm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nghe-don-phu-nhan-muon-giet-ta/chuong-46.html.]
Đàn Phục chút khó hiểu. Mưu đồ của bọn chúng chuyện đùa. Nếu như thất bại, thì dẫu Phó Lục Triêu trực tiếp nhúng tay , chắc chắn cũng khó tránh khỏi vạ lây.
"Ta chỉ thể..."
Chớp lấy khoảnh khắc lưng, Đàn Phục đ.á.n.h gục ngay lập tức. Cùng một chiêu thức, cùng một kết quả. Đây là địa bàn của bọn chúng, tự nhiên chúng sẽ lơ là cảnh giác với Đàn Phục. Thêm đó, Tiêu Phong lúc đang trong trạng thái lo âu bồn chồn, thể chất suy nhược tiều tụy, càng tạo điều kiện thuận lợi cho Đàn Phục tay gọn gàng hơn.
Nàng nhanh tay lẹ mắt khoác chiếc áo choàng lông của lên Tiêu Phong. Vãn Tình cũng tiến , trói nghiến tay theo đúng tư thế cũ. Trong gian lờ mờ tối tăm, từ bên ngoài khó để phát hiện sự tráo đổi . Vãn Tình tất nhiên hiểu rõ ý đồ của Đàn Phục. Nàng thuần thục sắp xếp tư thế cho Tiêu Phong gật đầu hiệu.
Lính canh ngoài cửa đích Tiêu Phong điều . Có thể thấy, tiếng của ở đây vẫn trọng lượng. Không chỉ lính canh ngoài cửa rút lui, mà cả khu vực xung quanh cũng hiếm thấy bóng qua .
Nơi vốn chẳng là ngôi miếu hoang như lời Vãn Tình , xung quanh tường xây ngói lợp đàng hoàng, rõ ràng là một tòa trạch t.ử tế. Ngoại trừ gian nhà tranh giam giữ Đàn Phục, kế bên còn một căn phòng nhỏ tương tự, cửa gỗ cũng khóa chặt.
Trong lúc Đàn Phục đang thận trọng dò dẫm quan sát, bỗng tiếng chuyện rõ ràng truyền đến, ngày một gần hơn. Nàng vội lách ẩn nấp đống lúa mạch chất ở góc sân. Hóa là hai tên lính gác cửa lúc nãy . Cánh cửa vốn đang khép hờ, một tên thò đầu qua loa một cái, trong ánh sáng lờ mờ, hai bóng vẫn đang trói gô ở vị trí cũ.
Hắn rụt đầu , khó hiểu thắc mắc: "Tiêu đại nhân lúc nào mà chẳng thèm báo với chúng một tiếng, lỡ hai ả chạy mất thì ."
"Xì, dạo Tiêu đại nhân việc kỳ lạ lắm. Mà thôi, hai nữ nhân trói gô như thế thì mà chạy thoát ."
"Cũng . May mà chỗ vắng , nãy ngoài xem thử, chậc chậc chậc..."
Vừa tán dóc, bọn chúng vị trí canh gác cũ, mặt hướng thẳng về lối duy nhất của nơi . Điều đó đồng nghĩa với việc, nếu Đàn Phục trốn thoát, nhất định sẽ bọn chúng phát hiện. Ám khí mang theo , Đàn Phục đành tiện tay nhặt một nắm sỏi đất. Tuy lực sát thương cao, nhưng để đ.á.n.h ngất thì dư sức.
Đàn Phục còn kịp tay, thì bên trong phát tiếng động. Hai tên lính liếc . Không thể để xảy sai sót gì . Bọn chúng vội vàng đẩy cửa xông . Đàn Phục chớp lấy trống đó, một tiếng động chuồn khỏi viện.
Số lượng bên ngoài hiển nhiên đông hơn bên trong nhiều. Đàn Phục tinh mắt phát hiện cơ hội, liền đ.á.n.h ngất một tên lính vóc dáng tương đương , lột luôn bộ giáp của khoác lên . Lợi dụng lúc hỗn loạn, nàng trộn một hàng quân. Khung cảnh xung quanh xa lạ, những ngã rẽ ngoằn ngoèo khiến nàng mất phương hướng. Nàng vốn định tìm một chỗ khuất lấp cao để quan sát, nhưng đông đúc quá tiện ẩn nấp, đành trộn hàng quân, tùy cơ ứng biến.
May mà Đàn Phục may mắn, hàng quân tình cờ đang đường báo cáo tình hình. Nàng cứ thế cúi gằm mặt, theo đuôi ở hàng cuối. Đi quanh co một hồi, bề ngoài nơi là tường đỏ ngói cao, nhưng bên trong đục khoét trống rỗng. Nhiều công trình rườm rà vô dụng tháo dỡ, tạo những đất trống thênh thang, thuận lợi cho việc dàn trận.
Điểm đến của đội quân là thao trường. Cả thao trường tĩnh lặng như tờ, những bộ giáp bạc lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, bóng đen trùng điệp, hàng ngũ binh lính ngay ngắn tăm tắp. Quả nhiên ngoài dự đoán. Đàn Phục khẽ nhấc mi mắt lên một cái, đúng lúc chạm ánh của Phó Hằng, nàng cúi gằm mặt giả dạng lẫn đám đông.
Phó Hằng vận một chiến giáp, uy nghi đài chỉ huy. Những năm tháng chinh chiến sa trường hằn lên khuôn mặt ông những nét sương gió khắc khổ. Ông vuốt ve chiếc nhẫn ngọc bọc vàng tay. Cây trường thương sáng loáng đặt cẩn thận giá, lau chùi bóng lộn đến mức thể soi gương. Tên tướng lĩnh đầu răm rắp báo cáo về quân , trang , tình báo và những kế hoạch triển khai.
Phó Hằng vân vê cây trường thương, lời báo cáo bất chợt cắt ngang bởi một kẻ vội vã chạy đến bẩm báo.
"Bẩm Tướng quân, thiếu gia xông ạ."
Động tác của Phó Hằng khựng , hình vạm vỡ thẳng tắp, ánh mắt quét một vòng xuống .
"Đưa nó tới đây."
Tư thế khom lưng của Đàn Phục cũng cứng đờ. Sao Phó Lục Triêu mò đến cái chỗ cơ chứ.