Nghe Đồn Phu Nhân Muốn Giết Ta - Chương 47
Cập nhật lúc: 2026-08-04 06:54:42
Lượt xem: 46
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thiếu niên sải những bước dài, vạt áo bay phần phật vì di chuyển nhanh mà cũng chẳng màng. Sắc mặt lạnh lẽo như hoa tuyết rơi rụng đầy trời. Mục tiêu của Phó Lục Triêu vô cùng rõ ràng, thẳng về phía Phó Hằng. Thân hình cao ráo, toát lên sự áp bức chẳng chút khoan nhượng, sừng sững mặt ông . Đám tướng sĩ theo hầu bên cạnh Phó Hằng cảnh giác rút đao khỏi vỏ.
Phó Hằng dường như chẳng hề để tâm. Ông phẩy tay hiệu cho những xung quanh thả lỏng, ngước mắt chăm chú đứa con trai mặt. Ông dĩ nhiên hiểu rõ lý do vì Phó Lục Triêu xuất hiện ở đây. Hiện tại đang trong tay ông , nên Phó Hằng hiển nhiên chẳng gì vội.
Chỉ là, ông cũng chẳng sở thích lôi chuyện gia đình bàn luận công khai bàn dân thiên hạ. Phó Hằng quét mắt quanh một vòng. Đám đông dày đặc mang cho ông một cảm giác an vững chãi. Ông nhàn nhã lệnh cho đội quân của Đàn Phục: “Lát nữa hãy tiếp tục báo cáo. Các ngươi lui xuống ."
Tên tướng lĩnh chỉ huy lập tức đáp lời dứt khoát lui . Đàn Phục xếp ở cuối hàng, bước chân chậm rãi chần chừ. Đôi mắt đang rũ xuống chợt lia nhanh về phía Phó Lục Triêu ngay khoảnh khắc lưng bước . Như thần giao cách cảm, Phó Lục Triêu cũng khẽ nhướng mắt lên. Bốn mắt , cả hai đều khựng một nhịp.
Lòng Đàn Phục yên tâm hơn đôi chút. Nếu Phó Lục Triêu đến đây vì nàng, thì giờ phút cả hai đều thể an tâm, ai những hành động xốc nổi. Mục đích thực sự của Phó Hằng vẫn phơi bày ánh sáng, cẩn tắc vô ưu vẫn là thượng sách.
Người thao trường đang lục tục rút lui. Đàn Phục đành lùi ngoài cùng , để hai cha con họ đối đầu. Nàng xa. Đám đông hỗn loạn bên ngoài đông đúc đến mức nếu thiếu vắng một cũng khó lòng phát hiện ngay lập tức. Hơn nữa, tình hình hiện tại đang khá căng thẳng. Phần lớn binh lính đều cảm thấy bồn chồn bất an những biến động khó lường.
Đàn Phục nấp cánh cửa hông của thao trường. Cách vài bức tường, nghĩ đến mối quan hệ vốn chẳng mấy giữa Phó Hằng và Phó Lục Triêu, nàng khỏi chút lo lắng. Không chần chừ lâu, Đàn Phục tung nhảy vọt lên bờ tường. Trò leo trèo với nàng mà chỉ là chuyện nhỏ, dạo cứ trèo lên nhảy xuống suốt.
Nào ngờ mới phi lên cúi xuống, Phó Lục Triêu bất thình lình xuất hiện ngay chỗ nàng , ngẩng đầu lên. Mái tóc buổi sáng Đàn Phục tự tay búi gọn cho , giờ vì vội vã chạy đường xa trở nên rối bời. Hắn chỉnh đốn vạt áo, dang rộng hai tay về phía nàng.
Khung cảnh mà quen thuộc đến lạ. Bóng áo đen của Đàn Phục gần như chìm khuất màn đêm. Xa xa leo lét ánh đuốc và đèn lồng. Đàn Phục chẳng hiểu bằng cách nào mò đến đây, chỗ cũng coi như kín đáo lắm mà. Mọi trận cãi vã lúc nãy dường như tan biến dấu vết. Nếu nãy là nỗi lo lắng xuất phát từ tận đáy lòng, thì giờ phút chen ngang đôi chút ngập ngừng. lúc lúc để nghĩ ngợi m.ô.n.g lung. Đàn Phục thả rơi xuống, trọn trong vòng tay vững chãi của .
Bên tai văng vẳng nhịp thở gấp gáp. Đàn Phục ôm siết đến ngạt thở, trong khi ngoài cửa vẫn vang lên tiếng bước chân chạy chạy hối hả. Đàn Phục nhún vai, cố đẩy phía , bởi đây rõ ràng là nơi thích hợp để hàn huyên tâm sự. Chật vật cả một ngày trời, Đàn Phục lúc cũng nhếch nhác bẩn thỉu, đầy mùi rơm rạ quyện với mùi bùn đất. Ấy mà Phó Lục Triêu dường như chẳng hề bận tâm. Hắn chỉ vùi đầu hõm cổ nàng, hít hà mùi hương quen thuộc. Sau lưng là bức tường gạch lạnh lẽo. Bàn tay to lớn của đặt lưng nàng, ép sát nàng góc tường.
"Đừng nhúc nhích, để ôm nàng một lát."
"Ta bỏ mà."
Tuyết phủ trắng những cành cây, khói lửa chiến tranh cháy rực cả một vùng. Vậy mà nơi góc tối vắng vẻ , họ lặng lẽ ôm , thì thầm những lời to nhỏ. Phó Lục Triêu kể, dạo triều đình lắm biến cố. Đại Thịnh từ chiến thắng vang dội mấy năm , vùng biên ải vẫn luôn thái bình yên ả cho đến tận bây giờ. nước nhà họa ngoại xâm, thì ắt loạn nội bộ. Đương kim Thánh thượng vốn mang tính tình nhạy cảm đa nghi, Phó Hằng ngang tàng ngạo mạn chẳng thèm thu liễm, chọc sự nghi kỵ của quân vương.
Hoàng thượng ý định nâng đỡ Thái phó để tạo thế đối trọng với Tướng quân phủ. Thêm đó, trong vụ án hành cung Thang Tuyền , Thái t.ử theo manh mối, tóm gọn kẻ giật dây. Tên đó là một tay sai đắc lực trướng Phó Hằng. Hoàng đế mượn cớ đó, thuận nước đẩy thuyền giáng xuống Tướng quân phủ vài hình phạt mang tính răn đe.
Phó Hằng ôm chí lớn ngút trời, nay liên tiếp gặp trắc trở. Quyền lực cắt xén, kiềm tỏa đủ đường, ngay cả Hổ phù cũng Hoàng thượng viện cớ thu hồi. Một từng trải qua thời kỳ hoàng kim rực rỡ như ông , đương nhiên thể nuốt trôi cục tức , càng thể chịu đựng cảnh đời xì xào bàn tán, châm chọc lưng.
Phó Lục Triêu nâng hai má Đàn Phục lên. Xúc cảm mềm mại mơn trớn đôi bàn tay. Chóp mũi nàng còn dính vệt bụi bẩn chẳng quệt từ . Mũi chạm mũi. Trong chốc lát, Đàn Phục cũng chẳng phân định là thở của quá đỗi nóng hổi, ánh mắt đang thiêu đốt nàng.
Phó Lục Triêu khẽ thầm thì: "Ta sai quản gia gửi thư cho Thái t.ử . Chuyện xảy quá đường đột, chắc họ tin ngay, nhưng ít nhất cũng sự đề phòng."
"Nàng tìm họ . Ta sẽ ở đây nội ứng ngoại hợp. Dưới mắt Phó Hằng, nàng đang ở trong tay ông , chắc chắn sẽ ngoan ngoãn lời."
Đàn Phục nắm c.h.ặ.t t.a.y , nép lồng n.g.ự.c vững chãi. Lời cự tuyệt kịp thốt dùng trán cọ trán nàng, truy hỏi đến cùng.
"Không chuyện hòa ly , chỉ góa phụ thôi."
Chưa dứt lời, một cái tát nảy lửa giáng xuống má , vang lên tiếng "chát" giòn tan.
"Không hòa ly nữa. Không năng xui xẻo."
Phó Lục Triêu chớp mắt ngơ ngác. Nước da của vốn trắng trẻo, chỉ một tác động nhỏ cũng khiến làn da ửng đỏ. Hắn mím môi, chợt nhếch mép , áp nốt bên má còn dụi dụi nàng. Đàn Phục cũng chỉ tay theo phản xạ tự nhiên. Tát xong mới thấy hối hận, ngờ Phó Lục Triêu phản ứng lạ đời đến thế.
Tiếng hò hét từ đằng xa ngày một huyên náo, tiếng trống trận khích lệ tinh thần binh sĩ vang lên dồn dập. Không còn nhiều thời gian để nấn ná suy nghĩ, Đàn Phục dặn dò cẩn thận vị trí của Vãn Tình và Tiêu Phong cho Phó Lục Triêu , nhắc nhở bề gì cũng hành động đơn độc.
Thế nhưng, Phó Lục Triêu chẳng tỏ chút gì căng thẳng. Ánh lửa bập bùng màu cam hắt lên khuôn mặt , càng nổi bật vẻ ung dung tự tại. Hắn chỉnh cổ áo xộc xệch của Đàn Phục. Khung cảnh nguy hiểm cận kề dường như chẳng hề mảy may ảnh hưởng đến tâm trạng . Chỉ là những nỗi niềm quá sâu sắc, chẳng diễn đạt thế nào cho tròn vẹn. Hắn buông một tiếng thở dài thườn thượt: "Nếu thế ... năm đó cần bỏ tiền thuê nàng đến ám sát cơ chứ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nghe-don-phu-nhan-muon-giet-ta/chuong-47.html.]
Lúc đó... rốt cuộc nghĩ gì nhỉ? Sự rung động ban đầu , nhận khá muộn màng. Với khi đó, thế gian vốn dĩ chẳng gì đáng để bận tâm lưu luyến. Những sự việc bất ngờ xảy như một trò đùa của phận, những tin đồn mà Quý An thuật cứ quanh quẩn trong đầu . Một sự giúp đỡ đầy thiện ý vô tình chen ngang cuộc sống của cả hai.
Lúc tâm trí rối bời , Phó Lục Triêu giờ nhớ nổi. nhớ rõ, khi nhận tình cảm của , từng hành động, từng cử chỉ của Đàn Phục đều khiến ghen tuông điên cuồng.
May mà chuyện qua. Trong đôi mắt trong veo tuyệt của thiếu nữ lúc , chỉ còn phản chiếu duy nhất hình bóng .
Đêm Giao thừa nhà nhà đoàn tụ, sum vầy bên , dường như chẳng ai để ý đến những biến động âm thầm diễn ở nơi xa xăm. Khi Đàn Phục phi ngựa đến cổng phủ Thái tử, cánh cổng lớn đóng chặt im ỉm. Đám thị vệ canh gác bên ngoài thông báo Thái t.ử ở phủ mà đang dự yến tiệc trong hoàng cung.
Đàn Phục lúc mới sực nhớ . Đêm Giao thừa, trong hoàng cung sẽ tổ chức yến tiệc đón Giao thừa, cũng coi như một buổi tiệc gia đình. Đàn Phục dám chắc liệu lúc Lý Thừa Di nhận tin báo của Phó Lục Triêu , nhưng nàng dám đ.á.n.h cược. Nàng lập tức về Vân Nhàn Các tìm Ngọc Nương. Trên bàn vẫn bày biện những món ăn mà hai thích, nhưng nguội ngắt từ lâu.
Chưa cần Đàn Phục mở lời, Ngọc Nương dường như thấu hiểu suy nghĩ của nàng. Bà vỗ vỗ tay nàng, trấn an: "Người tung hết , rải khắp ngóc ngách trong và ngoài thành. Cứ hễ động tĩnh gì, sẽ b.ắ.n tín hiệu ngay lập tức. Con cứ yên tâm mà hành động."
" nhớ kỹ, an của các con là hết."
Tuy việc canh gác ở kinh thành nới lỏng hơn so với ngày thường, nhưng đội cấm quân tuần tra trong hoàng cung tăng cường canh phòng nghiêm ngặt hơn bao giờ hết. Đàn Phục thừa , chỉ dựa sức thì thể nào đường hoàng bước qua cổng thành. Bị tra khảo gắt gao thì cũng khó lòng nghĩ lý do thoái thác. Vậy nên, nàng quyết định tìm Quý An .
Phủ Thái phó ngay con hẻm phía phủ Thừa Tướng. Khi ngang qua, Đàn Phục liếc một cái. Ngoài cánh cổng đóng kín, hai bóng cứ qua đầy sốt ruột. Ngay lúc Đàn Phục dừng ngựa, hai đó cũng nhận nàng, vội vã vẫy tay gọi lật đật chạy tới. Lại gần mới nhận đó là Quý An và A Chiêu. Quý An vẫn cái dáng vẻ hoạt bát , nhưng A Chiêu thì như lột xác thành khác. Khoác lên bộ cẩm bào sang trọng, khi tắm rửa sửa soạn, phong thái toát từ bên trong khác một trời một vực so với .
Trên tay Quý An đang nắm chặt một tờ giấy, chắc hẳn là bức thư Phó Lục Triêu gửi tới. Giọng điệu của giấu nổi sự hoảng loạn: "Cuối cùng cũng đợi . Hôm nay Thái t.ử biểu ở phủ. Hoàng cung tổ chức yến tiệc, chúng cũng chẳng thể ngang nhiên xông . Muội tính đưa thư cho tổ phụ, nhưng ngài nhất quyết chịu xem."
"Giờ tính đây? Chuyện tày trời thế chậm trễ một khắc là hỏng bét."
Nghe những lời , Đàn Phục đoán chắc Quý An nội dung bức thư. Nàng bất thình lình hỏi: "Chuyện hề nhỏ, dễ dàng tin như ?"
Quý An ngơ ngác đáp: "Ta hiểu rõ con Phó . Huống hồ đêm nay là Giao thừa, tuyệt đối bao giờ lấy những chuyện tày đình thế để trêu đùa ."
"Việc cấp bách bây giờ là để đưa tin trong cung."
A Chiêu lặng bên cạnh bỗng nhiên lên tiếng: "Ta cách."
Thực ban đầu A Chiêu chẳng đầu cua tai nheo gì cả. Hắn và Quý An Thái phó mắng cho một trận, ngay giây tiếp theo thấy một tên sai vặt đưa bức thư . Quý An kể cho nội dung bức thư, mãi đến khi nãy mới hiểu cơ sự. Câu của A Chiêu khiến cả Đàn Phục và Quý An đồng loạt sang chằm chằm .
Sau bức tường thành đỏ chót, ánh đèn lồng rực rỡ như sa chiếu rọi khắp những mái ngói cong vút đan xen tầng lớp. Bên chiếc bàn ngọc trong cung điện, đám thị tùng cung kính rót rượu. Hoàng đế nhấc chén, thong thả nhấp một ngụm. Rượu êm dịu đậm đà. Tiếng đàn cổ cầm du dương trầm bổng vang vọng khắp gian điện thờ.
Hoàng đế đặt chén rượu xuống, phá vỡ bầu khí tĩnh lặng. "Hôm nay là dịp gia đình sum vầy. Trẫm tổ chức bữa tiệc cũng chỉ là yến tiệc trong nhà. Các ngươi cần câu nệ tiểu tiết, cứ thoải mái tâm tình ."
Hoàng hậu ngay vị trí danh dự cạnh Hoàng đế, liền nở một nụ hiền hậu: "Điều đó là dĩ nhiên . Bữa tiệc Giao thừa cuối năm mới một . Thần chỉ mong đồng sức đồng lòng, gia đạo êm ấm thuận hòa, năm tháng bình an là ."
Có Hoàng hậu mở lời, đám con cháu phía cũng lượt dâng lời chúc tụng. Đường con cái của Hoàng thượng vốn dĩ khá hiu quạnh, chỉ vỏn vẹn hai vị hoàng t.ử và một vị công chúa. Số lượng phi tần trong hậu cung thực hề ít, nhưng thể sinh hạ hoàng tự thì chẳng một ai. Không sẩy t.h.a.i thì cũng yểu mệnh ngay khi sinh. Dần dà, Hoàng thượng cũng còn bận tâm đến chuyện nữa. Thay đó, ngài tập trung bồi dưỡng Thái t.ử và các hoàng t.ử còn .
Bữa tiệc gia đình , các phi tần mời tham dự tất nhiên chỉ Hoàng hậu và Quý phi. Vốn dĩ định mời cả vợ chồng Yến Vương, nhưng vì t.h.a.i khí của Yến Vương phi định nên đành thôi.
Lý Thừa Di dường như linh cảm điều gì, ánh mắt hướng về phía ngoài điện. Một tiếng bước chân hoảng hốt dồn dập vang lên, phá vỡ bầu khí ấm cúng của buổi tiệc. Tên thái giám tùy tùng cũng hiểu rõ lúc mà quấy rầy là tội tày đình, run rẩy quỳ sụp xuống bẩm báo: "Khởi bẩm bệ hạ, Thái phó đại nhân cầu kiến bên ngoài, bảo là chuyện hệ trọng cần tâu báo."
Hoàng thượng khẽ cau mày, giọng điệu lộ vẻ vui và đầy uy nghiêm: "Cứ tạm gác , đợi xong yến tiệc trong cung hẵng bẩm báo."
Hoàng hậu nhận sự khó chịu của Hoàng thượng khi phiền. Sắc mặt bà cũng trở nên nghiêm trọng. Phụ thể hôm nay là ngày diễn cung yến, cất công tìm đến tận đây ắt hẳn là chuyện vô cùng hệ trọng. Thế nhưng, nếu lúc tùy tiện mở miệng, chắc chắn sẽ chọc giận Hoàng thượng, thậm chí còn rước họa .