Nghe Đồn Phu Nhân Muốn Giết Ta - Chương 48

Cập nhật lúc: 2026-08-04 06:54:43
Lượt xem: 46

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hoàng hậu vẫn đang đắn đo lưỡi lự, thì Lý Thừa Di dứt khoát lên, cúi hành lễ.

"Phụ hoàng, nhi thần thiết nghĩ, ngoại tổ phụ vốn là khuôn phép nề nếp nhất. Nếu lúc ngài đột ngột xin cung, ắt hẳn chuyện vô cùng hệ trọng. Huống hồ hôm nay là bữa tiệc gia đình, sự hiện diện của ngoại tổ phụ cũng gì đáng ngại."

Quý phi , khẽ mơn trớn cây trâm ngọc đầu, khóe môi nhếch lên một nụ mỉa mai, định bụng thêm vài lời châm chọc. Nào ngờ Lý Thừa Khải cũng dậy.

"Nhi thần cũng cho là như ."

Sắc mặt Quý phi lập tức sầm xuống, bà vội đưa tay che miệng, lườm con trai một cái sắc lẹm.

Ánh mắt Hoàng đế lướt qua hai vị hoàng t.ử bên , im lặng một hồi lâu mới nhượng bộ, phẩy tay dặn dò tên thái giám: "Mời Thái phó ."

Trong điện chìm im lặng. Lý Thừa Di đầu chạm mắt Lý Thừa Khải, khóe môi Lý Thừa Khải vẫn vương nụ nhạt.

Cánh cửa điện đồ sộ nặng nề một nữa đẩy , mang theo luồng khí lạnh lẽo từ bên ngoài. Thái phó sải bước dài, tiến với vẻ mặt nghiêm nghị. Theo sát gót ông là hai bóng lén lút lấm lét. Quý An giấu tay trong tay áo, đôi tay run rẩy đến mức khi chạm ánh mắt của Lý Thừa Di, thấy chẳng thể nặn nổi một nụ gượng gạo nào. Đối mặt với một khung cảnh trang nghiêm như thế , bản vốn căng thẳng, giờ nghĩ đến những chuyện sắp sửa diễn , nỗi sợ hãi càng nhân lên gấp bội. Cảm giác như đang ôm một củ khoai lang nóng hổi trong tay áo, vứt thì nỡ mà giữ thì bỏng tay.

Hoàng đế an tọa ngai vàng cao ngất ngưỡng, xuống , chất giọng trầm để lộ chút hỉ nộ ái ố: "Thái phó chuyện gì cần tấu?"

Trán Thái phó lúc cũng túa mồ hôi hột, nhưng trong lòng sôi sục sự căm phẫn. A Chiêu ngay phía lưng ông.

Thái phó quỳ sụp xuống, dập đầu một cái, giọng oang oang đầy bi phẫn: "Khởi bẩm bệ hạ, nếu rơi bước đường cùng, thần vạn dám kinh động đến yến tiệc Giao thừa của hoàng gia. Thế nhưng, Trấn Quốc Tướng quân Phó Hằng ỷ việc nắm trong tay binh quyền, rắp tâm chuyện đại nghịch bất đạo. Hắn lén lút phái bắt cóc gia đình thứ nữ của thần, dùng mạng sống của họ để uy h.i.ế.p thần."

"Những hành vi giam giữ trái phép, đe dọa trắng trợn chà đạp lên kỷ cương triều đình, coi thường thánh giá. Cúi xin bệ hạ chủ trì công đạo cho lão thần."

Từng chữ từng câu của Thái phó rõ ràng rành mạch, vang vọng trong gian đại điện tĩnh mịch, khiến ai nấy đều ớn lạnh sống lưng.

Hoàng đế cuối cùng cũng nghiêm túc trở , thẳng . Đôi mắt sâu thẳm đen kịt như giếng cổ, ai thể đoán suy nghĩ của ngài. "Ồ? Những lời Thái phó thốt , bằng chứng gì ? Nếu bằng chứng, ngài thể khép tội vu khống."

Quý phi cũng nhổm dậy, tựa bàn, ánh mắt sắc như d.a.o găm soi mói mấy đang quỳ điện. Trong đầu bà đang điên cuồng tính toán. Nếu lời Thái phó là sự thật, thì mối quan hệ thông gia của họ ít nhiều cũng sẽ vạ lây. Bà lén ngước Hoàng đế. Sự bực dọc ban nãy dường như bay biến, đó là một vẻ thỏa mãn giấu kín nơi đáy mắt. Quý phi ở bên cạnh Hoàng đế ngần năm, tính khí thói quen của ngài bà ít nhiều cũng hiểu bảy tám phần.

Thái phó lúc phần lúng túng. Đối với những lời Hạ Chiêu kể , ông tất nhiên là tin tưởng tuyệt đối. Ngày Hạ Chiêu trở về phủ, ông gặng hỏi, nhưng lúc đó thằng bé sống c.h.ế.t chịu hé nửa lời, chỉ tiết lộ rằng Đàn Phục tình cờ cứu mạng nó, cầu xin ông cử thêm tìm kiếm tung tích của Phó Lục Triêu và Đàn Phục.

Ai dè đến bữa cơm tối nay, Hạ Chiêu bất ngờ khơi chuyện , kể lể rành mạch chuyện. Đêm Giao thừa gia đình sum vầy, mà nữ nhi và con rể của ông bặt vô âm tín.

Thái phó nổi trận lôi đình, thêm hai đứa nhỏ bên cạnh cứ châm dầu lửa. Giận quá mất khôn, ông đùng đùng nổi giận, vội vàng quan phục lao thẳng cung.

Sống lưng thẳng tắp của Thái phó thoáng chốc khom xuống, cảm nhận ánh mắt áp bức của Hoàng đế dường như đang đè nặng lên vai.

"Có! Có chứ ạ!" Quý An đột ngột lao lên phía , giọng vút cao phần chói tai. Hắn vội vã rút lá thư từ trong tay áo , dâng cao khỏi đầu. "Đây, đây là bức thư mà Phó Lục Triêu gửi đến đêm nay. Trong thư rằng Trấn Quốc Tướng quân đang ráo riết chiêu binh mãi mã, tích trữ lương thảo ở phía Tây Nam. Phu nhân của Phó cũng bắt cóc."

"Nhân chứng vật chứng đều đang ở ngay ngoài điện, bệ hạ thể triệu kiến bất cứ lúc nào. Ngay cả việc tẩu phu nhân thể an xuất hiện ở đây, cũng là do Phó đích xông hang hùm hang cọp để giải cứu. Tẩu còn , tận mắt thấy tiểu cô mẫu của thần ở đó."

Quý An gần như dốc bộ sức lực để kiềm chế cơ thể đang run lên bần bật. Biết , giữa chốn đông thế , ánh mắt trong điện đều đổ dồn . Ngay cả Thái phó phía cũng ngẩng lên với vẻ mặt thể tin nổi.

Tuy nhiên, trong điện tuyệt nhiên một ai dám ho he nửa lời.

Quý An giơ tay đến mỏi nhừ. Phải mất một lúc , mới một tên thái giám tiến nhận lấy phong thư từ tay . Hắn thầm thở phào nhẹ nhõm.

Ánh mắt Lý Thừa Di từ đầu đến cuối vẫn luôn khóa chặt Quý An. Từ ngai vàng truyền xuống một âm thanh trầm mặc uy nghiêm: "Truyền."

Khi Đàn Phục bước theo tên thái giám điện, vẻ mặt của những mặt trong điện đổi liên tục, nhưng chung quy đều mang một nét u ám nặng nề. Sự xuất hiện của nàng lập tức thu hút sự chú ý của tất cả . Đàn Phục cẩn thận hành lễ một cách đoan trang. Đây cũng là đầu tiên nàng đường hoàng bước chân hoàng cung.

Dù nàng thốt một lời nào, nhưng sắc mặt của biến đổi khôn lường. Bởi lẽ, bộ y phục mà nàng đang mặc kể từ lúc trốn khỏi phủ Phó Hằng vẫn kịp , và đó là quân phục thường thấy trong quân doanh hiện tại.

Hoàng đế và Thái t.ử nhận điều . Mẫu y phục thời từ lâu. Nó từng Phó Hằng lấy lý do thiếu hụt ngân khố để thế bằng một chất liệu khác. Chưa kể, Đàn Phục xuất hiện trong bộ dạng xộc xệch, tóc tai rối bời, cài thêm vài cọng rơm rạ, làn da lộ ngoài lấm lem bụi bẩn.

Hoàng đế siết chặt tờ giấy trong tay, giọng nghiêm nghị vang lên: "Những gì trong bức thư , liệu là sự thật?"

"Khởi bẩm bệ hạ, những gì trong thư là sự thật, và chính mắt thần phụ cũng chứng kiến. Nếu nửa lời dối trá, thần phụ nguyện lấy tính mạng để đền tội."

Đàn Phục tin thần phật, nên thứ quý giá nhất mà nàng thể đem thề thốt, chỉ thể là mạng sống của chính . Những lời Quý An cũng là do Đàn Phục dặn dò. Cho dù kết cục Phó Hằng phản thành bại, nàng đều mong Phó Lục Triêu sẽ ít liên lụy nhất thể.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nghe-don-phu-nhan-muon-giet-ta/chuong-48.html.]

Thế nhưng, những lời thề thốt kiểu Hoàng đế quá nhiều . Lấy cả cửu tộc thề thốt cũng chẳng thiếu, nhưng ngài dám mạo hiểm đ.á.n.h cược.

Cả gian đại điện chìm trong sự tĩnh lặng đáng sợ, chỉ tiếng ngón tay Hoàng đế gõ nhịp đều đều xuống mặt bàn. Thời gian từng chút từng chút trôi qua. Ánh mắt ngài chầm chập quét qua những gương mặt đang quỳ điện.

"Phụ hoàng, thà tin là còn hơn . Xin phụ hoàng hãy lấy sự cẩn trọng trọng." Lý Thừa Di cũng dứt khoát quỳ xuống bên cạnh bọn họ.

Dòng tộc nhà ngoại đều như , Hoàng hậu vốn luôn giữ phong thái uy nghi, đoan trang giờ phút cũng để lộ vẻ âu lo khuôn mặt. hậu cung vốn can dự việc triều chính, nên bà cũng chẳng nên lên tiếng .

"Các khanh lui xuống ." Giọng lạnh nhạt của Hoàng đế cắt đứt dòng suy nghĩ của họ. "Hộ tống các vị nương nương hồi cung. Không khẩu dụ của trẫm, ai phép bén mảng đến gần nửa bước."

"Tuân chỉ." Lúc thêm lời nào cũng chỉ bằng thừa. Hoàng hậu nán thêm, chỉ lén trao ánh mắt lo âu khi bước ngang qua đám Thái phó. Quý phi thì khép nép thi lễ một cách điệu đà. Lúc bước ngoài điện, bà còn thì thầm to nhỏ vài câu dặn dò tùy nữ bên cạnh, ánh mắt liên tục liếc về phía chân trời rực lửa đằng xa.

Hoàng đế khẽ phẩy tay hiệu cho cô tỳ nữ chơi đàn đang co rúm sợ hãi bên cạnh tiếp tục gảy đàn. Ánh mắt ngài sắc bén như chim ưng, tựa hồ thể thấu tận tâm can của mỗi .

Sau khi các phi tần và công chúa lui , trong điện chỉ còn Lý Thừa Di và Lý Thừa Khải nán . Không gian vắng lặng như tờ. Một bậc quân vương ngai vàng cao ngất ngưởng , đương nhiên là kẻ vô năng bất tài. Ngài hạ giọng trầm , bắt đầu sắp xếp chuyện.

"Lập tức phong tỏa bộ cổng thành. Điều động Cấm vệ quân chốt chặn các ngóc ngách trong cung cấm. Canh gác nghiêm ngặt các cổng , tuyệt đối nội bất xuất ngoại bất nhập."

Hoàng đế chỉ tay về phía Đàn Phục: "Cử bí mật bám theo nàng để lùng sục, thăm dò tận sào huyệt của bọn phản tặc. Nhớ kỹ, tuyệt đối rút dây động rừng."

Hoàng đế rành mạch bố trí Cấm vệ quân dàn trận bảo vệ từ trong ngoài hoàng thành. Mọi việc tiến hành đấy. Bên lớp vỏ bọc bình yên là những đợt sóng ngầm cuồn cuộn. Thế nhưng, kịp triển khai xong mệnh lệnh thì tình huống rẽ sang một hướng khác. Từ phía cung điện chợt vang lên tiếng kêu thất thanh.

"Tướng quân đại nhân, cớ ngài đột ngột giá lâm? Nội điện đang tổ chức yến tiệc, là ngài nán đây chờ một lát?"

Sự xuất hiện đột ngột của Phó Hằng khiến tất cả trở tay kịp. Đám đông trong phòng nín bặt, sắc mặt ai nấy đều trở nên căng thẳng tột độ. Trong cung điện nguy nga tráng lệ , thế mà chẳng tìm lấy một chỗ nào để ẩn .

Cuộc giằng co vẫn diễn , nhưng đó chẳng là một cuộc đàm phán đúng nghĩa. Phó Hằng hé răng nửa lời, còn tiếng của đám thị vệ canh cửa thì cứ nhỏ dần, nhỏ dần. Mãi đến cuối cùng, chỉ còn sót âm thanh lạnh lẽo của những thanh kiếm rút khỏi vỏ.

Hoàng cung vốn dĩ canh gác cẩn mật là thế. Việc Phó Hằng thể dễ dàng xâm nhập đến tận đây chứng tỏ ít nhất lúc , lực lượng bên cạnh ông nhiều. Đêm khuya sương lạnh, cánh cửa lớn uy nghi nặng nề đẩy một cách dễ dàng, nhẹ tênh. Tiếng đàn sáo du dương vẫn ngừng bặt.

Lý Thừa Di và Lý Thừa Khải vẫn an tọa tại vị trí cũ. Phó Hằng khoác một tấm áo choàng đen kịt, trùm kín mít cả . Mỗi khi ông cử động, chỉ thấp thoáng lộ chuôi kiếm lấp ló bên hông. Đi theo sát gót là một toán nhỏ ăn vận như thị tùng, nhưng sát khí tỏa từ họ là điều thể che giấu.

Phó Hằng đưa mắt dò xét khắp gian, thi thoảng lộ vẻ hài lòng thèm che đậy. Nhóm Đàn Phục bứt dây động rừng, cốt để kéo dài thời gian cho Cấm vệ quân, nên lúc đành liều mạng núp tấm bình phong phía ngai vàng - nơi duy nhất thể che khuất tầm .

Chỉ cách Hoàng đế một bức bình phong, Đàn Phục len lén qua khe hở. Phó Hằng sừng sững giữa đại điện. Ông qua loa chắp tay hành lễ. Chiếc áo choàng lùng thùng che khuất khiến rõ bên trong ông mặc áo giáp . Bọn họ cũng chẳng dám vọng động, bởi ai mà ngờ Phó Hằng cả gan ngang nhiên xông thẳng hoàng cung để khiêu khích như . Những kẻ theo ông rõ ràng cũng là cao thủ võ lâm trong quân đội.

Hoàng đế kịp mở lời, Phó Hằng lên tiếng với vẻ khinh khỉnh, rũ bỏ lớp vỏ bọc ngoan ngoãn, nhu nhược khi luồn cúi kẻ khác. Từ góc độ của Đàn Phục, nàng chỉ thấy một nửa ông , nhưng giọng thì rành rọt sót một từ.

Quần áo là vội vàng tạm bợ, những món đồ phòng cũng ít ỏi t.h.ả.m thương. Mùi hương ngùy hoa tấm bình phong nồng nặc lan tỏa, từng đợt từng đợt xộc thẳng về phía .

"Mà , thể thừa nhận, từ chỗ cảnh thật đấy." Quý An buột miệng lẩm bẩm, liền lập tức Thái phó giáng một cái tát trời giáng lên đỉnh đầu. Hắn lỡ lời, bèn cúi gằm mặt nghịch chiếc túi thơm bên hông.

Ánh mắt Đàn Phục nấn ná một hồi tay .

Những động tác xê dịch nhỏ xíu hề lọt tầm mắt của những phía . Phó Hằng tự cho rằng hành động kín kẽ, quân mã mai phục sẵn sàng bên ngoài. Lại thêm nội gián gài cắm từ trong hoàng cung, thế nên ông mới thể xông pha dễ dàng như chỗ . Sở dĩ ông chọn đêm nay hành động là vì hệ thống phòng ngự trong đêm Giao thừa thường lơi lỏng hơn ngày thường. Tiếng pháo nổ vang trời cũng phần nào át tiếng vó ngựa, tạo thành một lớp màn ngụy trang hảo.

Phó Hằng quét mắt quanh. Tiếng đàn tắt ngúm từ lúc ông đặt chân . Ông thong thả quan sát những biểu cảm đa dạng, phức tạp khuôn mặt từng một lúc lâu, mới khoan t.h.a.i rút kiếm. Ánh kiếm sắc lạnh như cắt ngang bầu khí quỷ dị trong phòng, x.é to.ạc lớp mặt nạ đạo đức giả mà ai nấy đều tường tận.

Lý Thừa Di vọt vội đến rút thanh trường kiếm trang trí đặt bên hông điện, chắn ngai vàng, dõng dạc quát lớn: "Phó Hằng, ngươi loạn ?"

Mũi kiếm lạnh lùng chĩa thẳng mặt Phó Hằng. Uy thế của bậc đế vương áp đảo sự sợ hãi đang dâng lên trong lòng mỗi . Hoàng đế vẫn ung dung đó, ánh mắt uy áp đổ dồn về phía Phó Hằng.

"Phó Tướng quân tưởng rằng chỉ với ngần ép trẫm thoái vị ?"

"Lịch sử bởi kẻ thắng trận. Bệ hạ cần hỏi nhiều, cứ chờ xem kết cục là rõ."

Bao năm lăn lộn chiến trường, Phó Hằng thừa hiểu đường quyền thế võ của kẻ địch, cũng thừa dai dài chẳng mang lợi lộc gì. Đám thuộc hạ phía ông cũng đồng loạt tuốt gươm. Đám kỹ nữ gảy đàn sợ hãi hét lên thất thanh, chạy tán loạn đ.â.m sầm đổ vỡ mâm bát ngổn ngang.

Mũi kiếm của Phó Hằng cũng lao vút về phía .

 

Loading...