Nghe Đồn Phu Nhân Muốn Giết Ta - Chương 6
Cập nhật lúc: 2026-08-01 11:25:57
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nửa đêm về mưa rơi rả rích, từng hạt mưa hắt chéo lên những bức tường, đọng thành những giọt sương tròn trịa cành non nhú.
Tia sáng ban mai đầu tiên ló rạng. Đàn Phục vốn thói quen dậy muộn, nên khẽ cựa , cảm giác da thịt mềm mại chạm liền truyền đến rõ rệt.
Một cánh tay mạnh mẽ đang ôm chặt lấy eo nàng. Nàng đang ôm lòng với một tư thế cực kỳ bá đạo.
Cảm giác nhức mỏi do bóp chặt ngang eo khác hẳn với ngày thường, nhưng Đàn Phục sớm quen với những cơn đau nhức khi huấn luyện vận động cường độ cao. Hơn nữa, đêm qua rốt cuộc cũng tính là quá kịch liệt.
Dấu vết lưu nhạt, cảm giác thanh mát khi lau rửa khiến Đàn Phục nhanh chóng thích ứng. Nàng khẽ nhấc cánh tay lên, nào ngờ bên cạnh nhạy cảm đến mức nhíu mày, lập tức mở mắt.
Phó Lục Triêu vẫn mang theo chút ngái ngủ m.ô.n.g lung vì đ.á.n.h thức. Hai lời nào.
Đàn Phục nhân cơ hội khoác thêm y phục bước xuống giường, rót một chén để nhuận họng.
Ngoại trừ một chút khó chịu nhỏ, động tác của Đàn Phục vẫn coi như bình thường, nàng còn chu đáo bưng cho Phó Lục Triêu một chén.
Hương thơm ngát tỏa . Đàn Phục thấy Phó Lục Triêu dậy, nhưng thần sắc giống ngày thường, mang theo chút ý vị khiến thấu.
Màn lụa che khuất một nửa cảnh sắc kiều diễm giường.
Hắn nhấc mắt lên rủ mi xuống, ánh mắt đưa qua đưa nàng mấy bận. Bên má vẫn còn lưu vết xước đỏ do vô tình cọ , trông hệt như đêm qua chịu thiệt thòi là .
Đàn Phục chớp chớp mắt, im lặng. Nàng cũng cảnh tượng mắt coi là bình thường .
Binh khí đao kiếm, độc d.ư.ợ.c trùng cổ, đủ thủ đoạn ám sát nàng đều tinh thông, nhưng để phỏng đoán tâm lý của khác thì quả thực nàng thạo lắm.
Nàng bưng chén sứ đến gần, mới mở miệng: "Phu quân...”
Ai ngờ Phó Lục Triêu nhận lấy uống cạn một , cũng chẳng cần hầu hạ mặc y phục, cứ thế vội vàng đẩy cửa xông ngoài.
Dáng vẻ phần hốt hoảng.
Lục Di và Vãn Tình vẫn luôn túc trực ngoài cửa. Động tĩnh trong phòng rõ ràng, Phó Lục Triêu khỏi, hai nàng lập tức bước .
Luồng khí trong phòng hỗn tạp, đủ loại mùi vị quyện , quả thực dễ ngửi cho cam.
Vãn Tình đẩy cửa sổ , gió lạnh cơn mưa cuốn theo mùi đất ẩm và cỏ xanh ùa phòng.
Lục Di khuôn mặt hậm hực, giúp Đàn Phục trang điểm y phục cằn nhằn. Ngày thứ hai đại hôn, theo lý về phủ Tướng quân bái yết trưởng bối và tông từ.
Nàng cẩn thận che những dấu vết cổ Đàn Phục, dù trong lòng tình nguyện nhưng vẫn đổi cách xưng hô: “Vương quản sự chuẩn xong xe ngựa, lễ vật mọn mang đến phủ cũng thu xếp thỏa. Vãn Tình kiểm tra qua, vấn đề gì, tất cả đều đúng theo lễ chế."
Đàn Phục gật đầu. Vãn Tình vốn trí nhớ siêu phàm, qua là nhớ, trong việc dò la tin tức bao giờ sai sót. Nàng vấn đề gì thì chắc chắn là an tâm.
Đàn Phục lấy từ trong hộp trang sức miếng ngọc bội mà Phó Lục Triêu tặng, đeo lên hông. Đây là tín vật định tình, đeo lên để thể hiện sự coi trọng.
Vãn Tình và Lục Di vốn theo nàng từ Vân Nhàn Các xuất giá, Ngọc Nương đó cũng cẩn thận dặn dò một quy củ cần thiết.
Lục Di thèm hạ giọng, làu bàu: "Cửa cao nhà rộng đúng là lắm quy củ."
Vãn Tình lập tức cản : "Cẩn thận lời ."
Đây là trạch viện mới của Thừa tướng, dù Tướng quân và Phó Lục Triêu quan hệ , nhưng ông vẫn mượn danh nghĩa để nhét nhiều hạ nhân phủ, tai vách mạch rừng.
Lục Di hừ lạnh một tiếng. Bỗng nhiên, một giọng đột ngột chen ngang cuộc trò chuyện của các nàng: “Trang điểm gì?"
Phó Lục Triêu phòng ngủ từ lúc nào. Y phục tươm tất, nép một bên cạnh đài đăng, thình lình lên tiếng hỏi.
Mọi trong phòng đều giật , Lục Di và Vãn Tình vội vàng hành lễ, rõ bao nhiêu.
Gương đồng phản chiếu khuôn mặt Đàn Phục. Lớp trang điểm thanh nhã, đoan trang, khiến thể soi mói điểm nào.
Nàng nghi hoặc Phó Lục Triêu. Hắn hề mặc hỉ phục tân hôn, mà khoác một bộ cẩm bào cổ chéo màu tím nhạt.
"Hôm nay về phủ bái yết trưởng bối mà ." Nàng nhắc nhở.
Phó Lục Triêu lúc dường như mới nhớ , khẩy: "Không , nàng cũng ."
Búi tóc của Đàn Phục vẫn cài xong. Nàng vòng qua bức bình phong, yên mặt Phó Lục Triêu, ngẩng đầu thẳng : “Phu quân?"
Miếng ngọc bội đung đưa theo từng cử động, thu hút ánh . Ánh mắt Phó Lục Triêu khẽ d.a.o động, lúc lâu mới chậm rãi nàng, lặp : "Hôm nay ."
Hắn như nghĩ điều gì thú vị lắm, ác ý thốt lên: "Ngày mới ."
Ngày là ngày thứ ba tân hôn, theo phong tục là ngày Lại mặt.
Lục Di lén kéo tay Vãn Tình, dường như điều gì đó. Vãn Tình lập tức đưa mắt cảnh cáo.
Đàn Phục nhanh chóng chấp nhận đề nghị . Thông tin thu thập quả sai, quan hệ giữa hai cha con Tướng quân tồi tệ, nhưng điều đó chẳng liên quan gì đến nàng.
Nàng hiểu rõ vị trí của hiện tại: Nàng và Phó Lục Triêu ở cùng một chiến tuyến, việc đều lấy trọng. Đàn Phục đưa tay giúp vuốt cổ áo.
"Thiếp theo phu quân."
Đôi mày ngài ánh mắt dịu dàng, ngoan ngoãn thiên hình vạn trạng.
Đàn Phục cúi đầu, để lộ chiếc cổ trắng ngần như ngọc vô cùng chói mắt. Trên môi Phó Lục Triêu thoáng hiện một nụ nhạt.
"Quý An hẹn hồ du ngoạn. Ta dặn dò quản gia , nếu nàng quản lý, việc trong phủ sẽ do nàng chủ. Nếu nàng , thì cứ giao cho quản gia lo liệu."
Đàn Phục chuyện gì cũng theo, nụ rạng rỡ, kiễng chân vòng tay ôm lấy : "Tạ ơn phu quân, phu quân đường cẩn thận nhé."
Cửa phòng khép , Lục Di liền lạnh lùng buông một câu: "Đàn ông ai cũng thích kiểu ."
"Được , đừng nữa." Vãn Tình gỡ một chiếc lá hạnh nhuốm sắc tím nhạt vướng khe cửa sổ xuống, gân lá còn vương vài sợi tóc.
Ngoài bậu cửa, tiếng chim vỗ cánh phành phạch. Đó là tin tức do Ngọc Nương truyền tới, một đơn hàng ngầm mới, còn chỉ đích danh Thanh Chiêu công tử.
"Kẻ nào ? Không quy củ ." Lục Di mở lời, mấy ngày nay nàng đặc biệt nhiều, lời lẽ còn sắc nhọn.
"Đi xem thử." Đàn Phục thu biểu cảm mặt, bộ hỉ phục màu đỏ thắm vốn định mặc bái kiến trưởng bối .
Đã thể tìm đến tận Vân Nhàn Các, còn khiến Ngọc Nương truyền tin, chắc chắn kẻ cũng chút lai lịch. Đi xem thử cũng chẳng .
"Hai em ở đây yểm trợ."
"Vâng." Hai đồng thanh đáp.
Trời mưa dầm dề, thời tiết hôm nay cũng chẳng mấy . Mưa lất phất rơi xuống mặt hồ, vẽ nên những gợn sóng lăn tăn như châu ngọc rơi mâm ngọc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nghe-don-phu-nhan-muon-giet-ta/chuong-6.html.]
Gió bên bờ thổi rạp đám cỏ xanh, chiếc thuyền họa mãng buộc hờ bên cọc gỗ. Tiếng đàn sáo hòa cùng tiếng mưa tí tách tạo thành một khúc nhạc êm đềm.
Phó Lục Triêu vén rèm gấm bước . Cách bài trí trong thuyền vô cùng cầu kỳ và phức tạp, đúng chuẩn phong cách của Quý An. Tiếng nhạc chợt im bặt.
"Tất cả lui xuống ."
Quý An kích động bật dậy, vỗ vỗ vị trí bên cạnh, xòe quạt che khuôn mặt đang nhăn nhúm vì hưng phấn thái quá: "Phó !"
Trong khoang thuyền tràn ngập hương trái cây và mùi rượu, pha lẫn cả mùi phấn hoa ngai ngái.
Phó Lục Triêu đẩy cửa sổ thuyền , mặc cho thuyền chao đảo, thuận thế ngả tựa chiếc sập bằng gỗ t.ử đàn, tay chống cằm.
Hôm nay Quý An chỉ hẹn một Phó Lục Triêu. Y đoán chắc chắn sẽ theo quy củ mà về phủ, quả nhiên y đoán trúng.
Quý An ôm chiếc đệm gấm bệt xuống sập của Phó Lục Triêu, đôi mắt mong ngóng: "Phó , đêm tân hôn... cảm giác thế nào?"
Phó Lục Triêu nhắm hờ mắt, đáp.
Quý An cũng giận, vết xước đỏ tan bên má , tít mắt, chiếc quạt tay phẩy phẩy liên hồi: “Phó cũng , nến đỏ cháy rực, hương thơm ngây ngất..."
Phó Lục Triêu đột ngột mở bừng mắt, nét mặt lạnh lùng y chằm chằm.
Những việc chuẩn cho đại hôn đều do đích kiểm duyệt. Bữa tiệc chính ở sảnh thắp hương đèn, nhưng Phó Lục Triêu khi ngủ luôn ghét những mùi hương quá nồng, nên trong phòng tân hôn cho dẹp hết các loại hương và chỉ thắp nến đỏ thông thường.
Hắn thường xuyên cùng Quý An, những sở thích Quý An đều rõ.
Vậy mà "nến đỏ cháy rực, hương thơm ngây ngất..."
Khi Phó Lục Triêu biểu cảm gì, khuôn mặt trông vô cùng nghiêm nghị. Đôi mắt hẹp dài nheo , chằm chằm Quý An chớp mắt.
Khí thế bức ập đến.
"..." Động tác phẩy quạt của Quý An khựng giữa trung. Tự lỡ lời, y gượng gạo.
Phó Lục Triêu vẫn bất động.
Quý An chịu thua, rụt cổ lên tiếng: "Phó , gì bậy bạ . Đệ chỉ ném một viên Mộ Hương Cầu thôi, để an thần mà."
Hôm qua lúc náo động phòng, nhân lúc hỗn loạn, y lén ném một viên Mộ Hương Cầu phòng để góp vui.
Mộ Hương Cầu là xuân dược. Khi gặp nhiệt, nó sẽ từ từ tan chảy, tỏa mùi hương thoang thoảng nhạt, nhiễu loạn tâm trí, phóng đại những d.ụ.c vọng và suy nghĩ sâu thẳm trong lòng, nhưng bá đạo và mãnh liệt như xuân dược.
Quý An hừ hừ trong lòng. Y chẳng thấy gì sai cả. Nếu trong lòng tà niệm thì thứ cũng chẳng phát huy tác dụng.
Mấy món đồ trợ hứng chốn thanh lâu đương nhiên Phó Lục Triêu rành. Quý An tiếp tục bịa chuyện: "Dạo thấy Phó bận rộn vất vả, xót ruột lắm chứ, chạy đôn chạy đáo phụ giúp, thể giở trò ."
"Trời cao chứng giám cho , Phó !" Y khẳng định chắc nịch đây là trò .
"Tốt nhất là thật." Quý An hươu vượn, Phó Lục Triêu cũng chẳng tra hỏi thêm gì, chỉ ngậm ngùi để ba chữ "Mộ Hương Cầu" cuộn trong cổ họng.
…
Đàn Phục lặng lẽ bộ từ cửa khỏi phủ. Nàng vận một bộ trường bào màu nhạt, cải trang thành nam giới. Chiếc ô giấy dầu nghiêng nghiêng che khuất khuôn mặt, hòa dòng hối hả phố, trông chẳng mấy nổi bật.
Những bậc thềm phủ rêu xanh dường như càng thêm mơn mởn làn nước mưa tưới tắm.
Từ phủ Thừa tướng đến Vân Nhàn Các một cách khá xa. Ngọc Nương che ô, túc trực ngoài cửa ngách ngóng vọng.
"Ngọc Nương." Đàn Phục thu ô , đưa cho mụ: “Đến ?"
"Cũng mới tới, dẫn lên tầng năm ." Ngọc Nương rũ những giọt nước đọng tán ô, bước theo sát bên cạnh nàng: “Hắn Ân bài."
Bước chân Đàn Phục khựng : "Cái gì?"
"Là Ân bài." Ngọc Nương khẳng định chắc nịch.
Ân bài tương đương với lệnh bài đặc biệt của Vân Nhàn Các, tổng cộng chỉ hai tấm, và đều các chủ đời ban tặng ngoài.
Người giữ lệnh bài quyền đưa một yêu cầu chỉ định với Vân Nhàn Các. Một tấm thu hồi, đây chính là tấm thứ hai.
Trên nhã gian tầng năm, bức bình phong rộng lớn và nặng nề chuyển ngay giữa phòng, che khuất tầm .
Thảm trải sàn bằng t.h.ả.m lông cừu. Trừ tiếng "kẽo kẹt" khi mở cửa, căn phòng chìm trong tĩnh lặng.
Thế nhưng, bên trong vẫn nhận sự xuất hiện của nàng một cách chuẩn xác. Một giọng trầm thấp, vang dội cất lên: "Thanh Chiêu công tử."
Đàn Phục lặng bên chiếc bình sứ, tay vuốt ve miệng bình, giọng điệu dứt khoát, sắc bén: "Ừ, ngươi Ân bài?"
Lời dứt, một vật thể nhỏ gọn nhưng nặng trĩu bay vút qua tấm bình phong, rơi xuống mặt. Người đối diện dường như chẳng mấy để tâm đến vật đó, ngược còn tỏ tò mò về nàng.
Hắn đột ngột lên tiếng: "Dùng tấm lệnh bài , thể gặp Thanh Chiêu công t.ử một mặt ?"
Khối sắt nạm cũ kỹ nặng trịch trong tay, Đàn Phục thậm chí chẳng thèm chớp mắt, nhạt nhẽo đáp: "Không."
Ân bài tuy cho phép đưa yêu cầu, nhưng liên quan đến những bí mật nội bộ của Vân Nhàn Các. Việc để lộ phận thật của các chủ là vô cùng nguy hiểm.
Người đối diện dường như chỉ thuận miệng hỏi một câu, từ chối cũng vẻ gì là thất vọng. Hắn gõ nhẹ lên mặt bàn, giọng trầm khàn vang lên: "Vậy xin Thanh Chiêu công t.ử giúp g.i.ế.c một ."
Giọng điệu vô cùng lịch sự, nhưng đối lập với nội dung m.á.u lạnh.
"Nói ."
"Con trai của Trấn Quốc Tướng quân Phó Hằng, Phó Lục Triêu."
Đàn Phục sững nửa nhịp. Đôi mày thanh tú hiếm khi nhíu , ánh mắt ngưng trọng, như thể xuyên thấu qua tấm bình phong để rõ diện mạo kẻ đối diện.
Có lẽ do nàng im lặng quá lâu, liền gọi một tiếng, giọng điệu mang theo vẻ dò xét: “Không ? Thanh Chiêu công t.ử cũng ?"
Đàn Phục trả lời ngay.
Đây quả thực là một nhiệm vụ, nhưng hai nhiệm vụ đó của nàng vẫn thành. Mặc dù Phó Lục Triêu, nàng vẫn còn cách khác để tiếp cận mục tiêu. phận nào tiện lợi bằng phận hiện tại, danh chính ngôn thuận tiếp cận cả hai , giảm thiểu rủi ro bại lộ.
Hơn nữa, trong đầu Đàn Phục chợt văng vẳng câu cằn nhằn của Lục Di:
Mất cả chì lẫn chài.
Im lặng một lát, Đàn Phục cuối cùng cũng mở lời: “Lý do."