Nghe Đồn Phu Nhân Muốn Giết Ta - Chương 7
Cập nhật lúc: 2026-08-01 11:25:58
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Lý do."
Câu hỏi dường như khó đối diện, ậm ừ một tiếng.
Đàn Phục rủ mắt. Nàng là một con rối gỗ vô tri vô giác, cũng chẳng kẻ m.á.u lạnh vô tình. Đoạt mạng khác, hỏi rõ lý do là quy trình bắt buộc.
Kẻ tội ác tày trời, g.i.ế.c cũng chẳng . nếu là yếu đuối vô tội, chỉ vì một kẻ mắt mà tay thì nàng tuyệt đối nhận.
Tuy nhiên, với giữ Ân bài, miễn là đụng chạm đến cơ mật của các, thì Vân Nhàn Các bắt buộc thực hiện yêu cầu của họ.
"À!" Hắn dường như nghĩ , qua chất giọng trầm khàn cũng thể thấy ngữ điệu đang cao lên: “Hắn g.i.ế.c c.h.ế.t con thỏ của ."
"..."
Đây là đầu tiên Đàn Phục thấy một lý do kỳ quái đến , lời định nghẹn nơi cổ họng.
Hắn tiếp tục bổ sung, tung mồi nhử: "Ta Thanh Chiêu công t.ử đích tay g.i.ế.c . Nhiệm vụ thành công, thể trả thêm một vạn lượng vàng, thời gian giới hạn."
Thời gian giới hạn, cho câu thời gian giới hạn.
Hắn quan tâm nhiệm vụ mất bao lâu, từng câu từng chữ chỉ nhắm thẳng kết quả. Hắn chỉ cần Phó Lục Triêu c.h.ế.t.
Đàn Phục mang theo chút do dự mà chính nàng cũng nhận . Nàng lập tức đồng ý.
"Ta sẽ cố gắng."
Nàng thấy cũng chẳng cả. Quy củ đúng là quy củ, nhưng quy củ đều do nắm quyền cao nhất định . Hiện tại, các chủ của Vân Nhàn Các chính là nàng. Vậy nên, lời Đàn Phục mới là luật.
Một tràng sảng khoái vang lên, lời lẽ của mang theo hàm ý sâu xa: "Xem tin đồn cũng chính xác. Phó Lục Triêu hoành đao đoạt ái, Thanh Chiêu công t.ử chẳng lẽ tức giận? Không g.i.ế.c ?"
Đàn Phục vốn là ít khi bộc lộ cảm xúc, nhưng đây là đầu tiên trong đáy lòng nàng dâng lên một cảm giác kỳ lạ, chỉ lao qua bức bình phong giáng cho gã hai đấm.
Nàng thèm đôi co, giọng điệu lạnh tanh, phẳng lặng: "Nếu thành sự, lấy khói tía ở phủ họ Phó chứng."
"Được." Hắn vẻ bất cần: “Hy vọng sẽ sớm nhận tin từ Thanh Chiêu công tử."
Ngọc Nương quản lý Vân Nhàn Các . Đàn Phục một vòng tuần tra nán một lúc mới rời .
Mây đen vần vũ, mưa vẻ như sắp nặng hạt hơn. Cuồng phong thổi rạp những tán cây, cuốn tung lá rụng mù mịt, khiến việc bước cũng trở nên nặng nhọc.
Đàn Phục hai bước, một giọng mang đầy vẻ nghi hoặc vang lên, như đang gọi nàng.
"Phó , đó là phu nhân của ?"
Đàn Phục khẽ nâng mép ô lên. Dưới màn mưa mờ ảo, quầy bánh ngọt là hai bóng quen thuộc. Bánh ngọt lò còn bốc khói nghi ngút.
Phó Lục Triêu mua xong bánh, tay đang xách vài gói giấy dầu. Quý An giơ quạt lên vẫy vẫy về phía nàng, dường như là họ đang ở đây.
Quầy bánh ngọt ngay cạnh cửa ngách của Vân Nhàn Các, cách đó đầy vài trượng, đối diện thẳng , nên họ thể rõ mồn một cảnh nàng từ trong .
Theo lý thuyết, Đàn Phục lúc ngoan ngoãn ở trong phủ, nhưng giờ xuất hiện ở Vân Nhàn Các. Những nữ t.ử chuộc khỏi đây hận thể tránh xa chốn cả ngàn dặm, đằng nàng mới thành hôn ngày đầu tiên , còn cải trang nam giới, thật sự sẽ khiến sinh nghi.
Chẳng họ du hồ ? Hồ nước gần nhất ở phía Bắc, cuối phố Đông. Còn Vân Nhàn Các ở phố Tây, ngược hướng.
Trong lòng Đàn Phục đầy nghi hoặc, nhưng nét mặt Phó Lục Triêu phẳng lặng như nước, hề tỏ ngạc nhiên khi thấy nàng ở đây.
Nàng hít một lấy bình tĩnh, bước những bước nhỏ chạy tới, mũi giày đạp lên những vũng nước b.ắ.n tung tóe. Đàn Phục khẽ cúi hành lễ với Quý An, xoay nhào thẳng lòng Phó Lục Triêu, hai tay ôm lấy eo .
Hành động quá mức bạo dạn khiến những xung quanh liên tục ngoái .
Phó Lục Triêu đẩy nàng , chỉ hờ hững đặt tay lên vai nàng. từ góc độ của ngoài, giống như đang ôm trọn nàng lòng một cách vững chãi.
Trên y phục của vương chút ẩm lạnh lẽo, khiến Đàn Phục khẽ rùng . Không chỉ , nàng còn ngửi thấy một mùi phấn hoa lạ lẫm thoang thoảng.
"Sao phu quân ở đây? Chẳng du hồ ? Thiếp để quên đồ ở đây, đành tìm một chút."
Đàn Phục nhận điều bất thường, kéo giãn cách với , thuận miệng bịa một lý do vạn năng, dù vẻ khá vụng về.
Phó Lục Triêu dúi gói bánh giấy dầu tay nàng. Hắn liếc bộ trường bào nhạt màu nàng đang mặc dời mắt , hờ hững đáp: “Trên hồ gió lớn, thuyền chao đảo dữ quá. Quý An bên tiệm bánh ăn ngon."
Quý An gật đầu lia lịa, trong lòng thầm than thở, thói đời xuống. Người vợ chuyện cũng bắt đầu văn vẻ văn hoa hơn hẳn.
Hàng chờ mua bánh dài. Ông chủ quán thấy cuộc trò chuyện, hề hề gói bánh tiếp lời: “ thế đấy ạ! Bánh nhà lão thì đảm bảo hương vị khỏi chê. Hơn nữa hình dáng còn đa dạng, hoa lá, gấu con, thỏ con... thứ gì cũng hết."
Cầm gói bánh ấm nóng tay, Đàn Phục ân cần : "Vậy phu quân cứ dạo vui vẻ nhé, nhớ về phủ sớm."
Đôi mắt nàng tròn, khóe mắt khẽ xếch lên, lúc đang cong cong thành một đường vòng cung tuyệt .
Những hạt mưa tạt mặt Phó Lục Triêu mang theo lạnh buốt, hòa quyện với hương thơm thanh sương toát từ Đàn Phục. Vừa xa lạ, quen vương vấn rời, hiểu khiến lòng dâng lên một nỗi bực dọc vô cớ. Hắn rút tay về giấu lưng, chỉ ừ hờ một tiếng.
Sự bài xích ẩn hiện rõ ràng, Đàn Phục dù tinh ý cũng cảm nhận . Nàng chuốc lấy sự vô duyên, nhưng khi vẫn quên nhập vai tận tụy, kéo tay một cái thật tình cảm. Dáng vẻ trông như lưu luyến, bịn rịn lắm .
Để Phó Lục Triêu và Quý An ngây tại chỗ. Quý An gãi gãi tai, tự thấy phá hỏng thời gian riêng tư của đôi vợ chồng son.
"Phó , chúng còn nữa ? Mà gói bánh nãy chẳng là của ?"
Bọn họ vốn dĩ đang du hồ thưởng nhạc vô cùng tự tại, Quý An chợt nhớ khi khỏi phủ, mẫu dặn dò dặn dò là mua bánh ở tiệm . Dưới sự năn nỉ ỉ ôi của y, Phó Lục Triêu mới miễn cưỡng theo. Y nhờ Phó xách hộ, nào ngờ chỉ trong nháy mắt, đồ của mượn hoa dâng Phật .
Những ngón tay thon dài của Phó Lục Triêu bất giác cuộn . Cảm giác căng tức khó chịu trong đầu ngày càng dữ dội, đưa tay day day huyệt thái dương.
"Xếp hàng mua ."
"..."
Phó Lục Triêu nhẹ bẫng. Quý An cơn mưa đang trút xuống ầm ầm và hàng nối đuôi rồng rắn, im thin thít, ánh mắt đầy vẻ lên án.
Phó Lục Triêu bật khẩy, như đang chế nhạo y. Hắn lấy một nén bạc, ném cho mua xong bánh còn kịp rời .
Người lập tức quẳng luôn gói bánh nóng hổi tay Quý An, động tác nhanh như chớp, sợ họ đổi ý.
"?"
Quý An cạn lời. "Mưa lớn quá , là về phủ nhé?" Y gỡ gạc chút thể diện, lời trong lời ngoài đều ngầm ám chỉ hẹn tiếp, giờ thì ai về nhà nấy.
Phó Lục Triêu nhấc mi, gật đầu lịch sự đáp: "Được, cũng lâu đến phủ bái phỏng, phiền ."
Quý An: "...?"
Rút kinh nghiệm từ , Đàn Phục khi về phủ cửa chính. Vãn Tình túc trực trong phòng, còn Lục Di canh giữ bên ngoài.
Nàng đẩy cửa sổ nhảy , nửa bên vai áo trường bào ướt sũng. Vãn Tình vội vàng lấy khăn lau và y phục sạch đến.
"Không ai phát hiện cả. Chỉ Vương quản gia đến một hỏi xem phu nhân dùng món gì bữa trưa." Vãn Tình sắc mặt đổi: “Em bảo phu nhân đêm qua vất vả, khỏe, mệt mỏi chán ăn, lát nữa hẵng ."
Đàn Phục chớp chớp mắt, im lặng.
Thực chính chủ bắt quả tang , nhưng bộ dạng nghiêm túc của Vãn Tình, nàng đành nuốt lời định trong, một bộ nhu quần nhẹ nhàng thanh thoát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nghe-don-phu-nhan-muon-giet-ta/chuong-7.html.]
"Mang một nửa bánh xuống bếp nhỏ giữ ấm, đợi Phó Lục Triêu về thì mang lên cho ." Nàng phân phó: “Phần còn , hai em đem chia ăn ."
"Vâng." Lục Di vốn thích đồ ngọt. Vãn Tình nhận lấy bánh, nhưng lập tức rời .
"Lần đơn hàng ngầm ..." Đàn Phục búi mái tóc ướt lau khô, gằn từng chữ: “Là ám sát Phó Lục Triêu."
Nàng ngước mắt, ánh hờ hững: "Giải quyết xong hai đơn ."
Vãn Tình hiểu ý Đàn Phục. Hơn nữa, dù nhận cũng chẳng . Những kẻ trong các khả năng thao túng các nàng giờ đây đều thể mở miệng nữa .
Gió bão gầm rú thổi tung cửa giấy, những đám mây đen đặc như mực loang lổ nền trời, sấm chớp rạch ngang trung.
Phó Lục Triêu mãi vẫn về phủ, Vương quản gia vài dò hỏi giờ dùng bữa tối.
Lục Di vắt vẻo xà nhà, nhấm nháp những chiếc bánh ngọt hình hoa mai tinh xảo. Vãn Tình che ô bước giữa màn mưa, theo là Vương quản gia.
"Thưa phu nhân, thiếu gia báo rằng ngài nghỉ ngơi trong thư phòng , bảo phu nhân cần đợi. Phu nhân dùng bữa tối ạ?"
Đàn Phục cảm thấy Phó Lục Triêu đúng là một kẻ kỳ quặc, đầy mâu thuẫn. Nàng xua tay: "Bưng đĩa bánh lúc trưa đang ủ ấm lên là ."
Vương quản gia vội vã .
Cuộc chuyện ở Vân Nhàn Các ban trưa, nàng vô cùng nhạy bén bắt một chữ mấu chốt trong lời của gã : "Cũng".
Hắn hỏi: Ngươi CŨNG ?
Tức là, nhiều kẻ lấy mạng Phó Lục Triêu, và gã tuyệt đối chỉ tìm mỗi nàng.
Dù Đàn Phục hiểu nguyên cớ sâu xa, nhưng chừng nào nhiệm vụ của nàng thành, Phó Lục Triêu tuyệt đối thể xảy chuyện gì.
Nàng bưng đĩa bánh, sai Vãn Tình tìm một bộ y phục thật . Núi đến chỗ , thì tìm núi.
Không thể để Phó Lục Triêu ở một .
Sấm nổ ầm ầm. Trong thư phòng chỉ leo lét một ngọn nến nhỏ, căn phòng chìm trong bóng tối lờ mờ.
Phó Lục Triêu chống tay xuống bàn, sống lưng khẽ còng xuống một góc khó mà nhận . Ánh chớp chói lòa xuyên qua lớp giấy dán cửa sổ, x.é to.ạc chút ánh sáng yếu ớt của ngọn nến.
Thư phòng dọn dẹp ngăn nắp. Không khí vấn vương mùi ẩm mốc của những ngày mưa, trống trải và tĩnh mịch y như .
Màu mắt gần như tan bóng tối. Những cảm xúc tên cứ thế lên men giữa màn mưa bức bối. Hắn về phòng ngủ, chỉ thẫn thờ ngây dại.
"Kẽo kẹt..."
Cánh cửa vốn khép hờ gõ nhẹ hai tiếng lịch sự, đẩy .
Khi ngủ, thích hạ nhân trực đêm, cũng chẳng kẻ nào mắt dám tự tiện tới gần. Có lẽ lúc nãy vội vã bước , gió thổi mạnh cửa đóng khít.
Phó Lục Triêu ngước mắt lên, thể chút cứng đờ. Một luồng ánh sáng rực rỡ mang tính cưỡng chế ập .
"Phu quân, nghỉ ngơi ?"
Đàn Phục xách theo chiếc đèn lồng, gấu váy lụa mỏng màu tím nước mưa nhuộm thành màu sẫm. Nàng đặt hộp thức ăn sơn son vàng lên bàn, thắp sáng các chân nến xung quanh.
Thư phòng chốc lát sáng bừng lên.
"Thiếp chừa chút bánh ngọt cho phu quân đây."
Đàn Phục mở hộp, bưng đĩa sứ , khóe mắt lướt qua quan sát xung quanh. Vẫn là sự cứng nhắc và lạnh lẽo quen thuộc.
Phó Lục Triêu chớp mắt chậm, thở cũng chậm , im lặng nàng.
Hắn y phục, vẫn là bộ cẩm bào màu tím từ lúc sáng. Chắc là mới về phủ lâu. Mái tóc dài xõa tung, vạt áo buông lơi, đôi mắt đen sâu thẳm tựa như yêu ma câu hồn đoạt phách.
Khác hẳn với dáng vẻ ngày thường.
Hắn trả lời. Đàn Phục bèn bưng đĩa bánh, bước từng bước nhỏ đến bên sập, quỳ gối chiếc t.h.ả.m nhung cạnh đó. Nàng nhón một chiếc bánh hình gấu con, đưa đến tận môi .
Cảm nhận ấm môi, Phó Lục Triêu mới như bừng tỉnh.
Đàn Phục khoác bộ váy lụa tím bồng bềnh. Làn da trắng sứ, nàng cứ thế chằm chằm, hệt như chú thỏ con bằng bột đĩa sứ .
Phó Lục Triêu rủ mắt, đỡ lấy eo nàng, kéo mạnh nàng lên sập, hai ngang tầm mắt.
Hắn thích tư thế khác xuống, từ xuống , trượt .
"Bánh ngon ?" Hắn hỏi, dường như khôi phục bộ dáng ngày thường.
Đàn Phục lúc mới để ý quan sát kỹ đĩa bánh.
Đủ loại hình dáng, thỏ con, gấu con, hoa mai, hoa mộc tê... nặn vô cùng sống động tinh xảo. Thậm chí còn điểm xuyết thêm mắt và cánh hoa, thảo nào buôn bán đắt hàng đến .
Nàng thành thật đáp: "Thiếp thích ăn bánh ngọt."
Phó Lục Triêu nhớ đầu tiên thấy nàng bức bình phong, rõ ràng bao chiêm ngưỡng mà vẫn lén lút ăn bánh.
Hắn đưa chiếc bánh trong tay lên sát môi nàng, tỏ ý tin.
Đàn Phục dối, nàng quả thực thích ăn bánh ngọt.
Từ lúc bắt đầu huấn luyện nhận nhiệm vụ, các chủ cắt khẩu phần ăn bình thường của các nàng, bằng những loại đan d.ư.ợ.c để duy trì thể lực.
Khó nuốt trôi, chỉ vặn qua cơn đói. Chỉ khi thành nhiệm vụ, các chủ mới thưởng cho một miếng bánh ngọt.
Lâu dần, nàng hình thành thói quen: Cứ kết thúc nhiệm vụ là ăn ngay một miếng bánh.
tất nhiên nàng thể thật với . Đàn Phục lựa lời, chuyển ngữ cảnh, há miệng c.ắ.n một miếng nhỏ.
"Ở Vân Nhàn Các, chỉ khi nào thành nhiệm vụ tú bà giao phó, mới ăn bánh ngọt."
Hàng mi nàng khẽ run rẩy, rủ xuống.
Nhiệm vụ do tú bà lầu xanh giao phó thì còn thể là chuyện gì cơ chứ? Chẳng qua là hát hò, nhảy múa hầu hạ mà thôi.
Tay cầm bánh của Phó Lục Triêu khựng , đôi môi mím chặt, trông như một đứa trẻ sai chuyện gì.
Đàn Phục âm thầm quan sát. Phó Lục Triêu lựa tới lựa lui đĩa bánh, nhưng tuyệt nhiên hề đụng đến những chiếc bánh hình thỏ con.
Nàng bất giác tin những lời của gã khách ban sáng thêm vài phần. Phó Lục Triêu thật sự ghét thỏ con.
Mưa rào xối xả, tiếng sấm sét nổ rền vang liên hồi, những sợi mưa mang theo lạnh tạt phòng.
Đàn Phục như giật , rúc thẳng n.g.ự.c Phó Lục Triêu, ôm choàng lấy cổ . Hơi thở phả bộ lên , dấy lên một cơn ngứa ngáy râm ran dồn dập.
"Phu quân, tiếng sấm nổ lớn quá, dám ngủ một ."
Hương thơm quen thuộc tranh len lỏi bủa vây. Bờ vai Phó Lục Triêu dường như căng cứng , màng nhĩ chấn động kịch liệt.