Nghe Đồn Phu Nhân Muốn Giết Ta - Chương 9
Cập nhật lúc: 2026-08-01 11:26:00
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Viện của Phó Lục Triêu ở góc Tây Nam của phủ Tướng quân, cách viện chính khá xa. Vị trí đến nỗi hẻo lánh, nhưng vô cùng tĩnh mịch, hiếm .
Phó Lục Triêu vóc dáng cao ráo ngọc thụ lâm phong, ung dung sải bước phía . Bước chân chậm, thỉnh thoảng hất hất cánh tay nàng ôm chặt ban nãy, trông vẻ chẳng mấy hứng thú.
Đàn Phục giữ cách nửa trượng lẽo đẽo theo . Thấy , nàng âm thầm lùi thêm một chút.
Nàng hề bận tâm đến thái độ của , trong lòng chỉ mải nghĩ xem chốc nữa nên xuất phủ bằng cách nào.
Trước đó, Đàn Phục chỉ lợi dụng phận phu nhân của Phó Lục Triêu để dễ dàng tiếp cận Thái t.ử và Yến Vương.
nàng lường rằng, đôi tân lang tân nương dính lấy như hình với bóng. So với sự tự do tự tại hồi còn ở Vân Nhàn Các, hiện tại nàng cũng trói buộc, ngoài một chuyến cũng vô cùng bất tiện.
Nàng ngước mắt bóng lưng Phó Lục Triêu. Mái tóc đen nhánh búi gọn gàng theo khuôn phép, bộ cẩm bào cắt may tinh xảo ôm sát, tôn lên vóc dáng tuyệt mỹ của thiếu niên. Vòng eo săn chắc thắt hờ bằng đai lưng thêu chỉ vàng.
Trong viện của hề bóng dáng một nữ quyến nào khác, mấy ngày nay cũng chỉ quanh quẩn ở trong phủ.
Có lẽ bạn bè hiểu mới tân hôn, nên cũng gửi thiệp mời chơi.
Tuy nhiên, Đàn Phục hề nóng vội. Thời điểm thành hôn quá đỗi hảo. Cuối tháng là Đại điển tế tổ. Đương kim Thánh thượng sẽ đích chủ trì, Thái t.ử theo hầu phụ tá, bộ hoàng quốc thích đều theo tế bái. Bá quan văn võ cũng sẽ tham dự bồi tế tùy theo phẩm giai.
Phó Lục Triêu tuy nắm thực quyền, nhưng ít cũng mang hàm Thừa tướng do đích Thánh thượng ban phong, nên chắc chắn mặt.
Tuy Phó Lục Triêu, Đàn Phục vẫn cách trộn đại điển. Thánh thượng chinh giám sát, ngự giá đích đến, việc phòng bảo an chắc chắn sẽ siết chặt đến mức nội bất xuất, ngoại bất nhập.
Dưới ánh mắt trân trân của nàng, Phó Lục Triêu chợt khựng , đầu. Đường nét góc nghiêng mềm mại mà sắc sảo, hàng mi cong dài như lông quạ in bóng râm xuống gò má.
Đàn Phục vẫn đang mải mê suy tính, cân nhắc thiệt hơn.
"Phu nhân!"
Mãi đến khi Lục Di lên tiếng nhắc nhở nhỏ xíu bên tai, nàng mới bừng tỉnh, tiêu cự ánh mắt cũng rõ ràng trở .
Chỉ thấy thiếu niên phía phắt đầu , đuôi tóc hất lên trung vẽ thành một đường vòng cung tuyệt mỹ.
Áp suất xung quanh dường như đang vô hình đè nặng xuống.
Đáy mắt Đàn Phục càng thêm mờ mịt, nàng thậm chí còn ném cho Lục Di một ánh mắt cầu cứu.
Lục Di vẫn chôn chân tại chỗ. Nàng vốn dĩ quen thói chẳng sợ trời chẳng sợ đất, Vãn Tình ở bên kìm hãm càng thêm phóng túng. Nàng làu bàu: “Làm giá lớn như cho ai xem cơ chứ."
Phó Lục Triêu bước cổng viện. Hắn nghiêng tựa lưng cánh cửa sơn son, hai tay khoanh ngực, mũi giày miết nhẹ lên bậu cửa.
Hắn hất cằm, ánh mắt đen thẳm: "Nhìn ."
Đàn Phục cố nén kích động nhíu mày. Một lúc , nàng rặn một nụ nịnh nọt, cẩn thận nâng gấu váy lách qua , cố gắng chạm dù chỉ một tấc y phục của .
Lục Di rũ đầu, nhưng động tác to gan, bắt chước theo y hệt.
Phó Lục Triêu tức đến bật , nhưng đành c.ắ.n môi nuốt tiếng hừ lạnh trào lên đến họng, đôi mắt đen nhánh khóa chặt bóng lưng nàng chớp lấy một cái.
Mãi một lúc mới dời mắt, , dời.
Người trong viện cài cây trâm bộ diêu bằng vàng, ánh nắng chói chang đung đưa lấp lánh. Nàng đưa mắt quan sát xung quanh, từ những khóm cây đến chậu hoa thềm đều soi xét kỹ lưỡng.
Tầm mắt Phó Lục Triêu dính chặt lấy nàng. Khi ánh mắt lướt qua những món đồ bày trí trong sân, đáy mắt phẳng lặng.
Hắn thấp giọng hỏi lạnh lùng, mang theo sự nghi hoặc mà chính cũng nhận , như thể từ tận đáy lòng đang cuộn trào những ký ức vụn vỡ hỗn loạn: “Có gì mà ."
Đàn Phục mượn cớ ngắm cảnh để cẩn thận kiểm tra ngóc ngách trong sân. Đám hạ nhân trong phủ Phó Lục Triêu đa đều do phủ Tướng quân điều sang, nàng xem ở đây manh mối gì .
Hoa cỏ trong viện sinh trưởng cực kỳ tươi , màu sắc rực rỡ. Nàng chùng gối xổm xuống, tà váy quét đất, hòa lẫn đám hoa.
Ánh mắt lướt nhẹ qua, nàng ngưng thần, đầu ngón tay khẽ gạt bụi thu hải đường sang một bên, chính xác ngắt lấy một bông hoa trắng nhỏ ẩn nấp tán lá.
Cánh hoa trắng tinh khôi viền quanh một vòng vàng nhạt. Tàm hoa tuy nhỏ bé, mỏng manh, nhưng bên vẻ thuần khiết trắng ngần ẩn chứa một thứ kịch độc đen tối.
Quả nhiên.
Đàn Phục nghiêng định tiếp tục tìm kiếm thì chợt thấy tiếng hỏi của Phó Lục Triêu.
Nàng vuốt ve cuống hoa, thuận tay cài luôn đóa Tàm hoa lên búi tóc. Người hoa kiều diễm, chỉ cần trang điểm nhẹ nhàng cũng đủ để lấn át vẻ của muôn hoa.
Thiếu niên bất động, chẳng buồn liếc đóa hoa tay nàng. Khóe môi mỉm , nhưng trong mắt nổi một chút ấm áp.
Đàn Phục thẳng , đối diện với . Đôi môi đỏ thắm hé mở, nhả những lời lẽ êm tai tựa suối chảy, nghiêng đầu tươi tắn: “Phu quân, ?" Nàng hỏi vặn , tự trả lời.
"Đương nhiên là . Trên búi tóc cài đóa hoa hái từ viện của phu quân, chân đạp lên nền đất phu quân từng dẫm thời thơ ấu. Từng nhành cây ngọn cỏ, từng món đồ trong viện , chỗ nào cũng lưu giữ dấu ấn của phu quân."
Đàn Phục đón lấy ánh của : "Chỉ cần là những thứ liên quan đến phu quân, thì đều là tuyệt hảo."
Những lời lẽ thẳng thắn, bộc trực như giáng một búa tạ n.g.ự.c , hung bạo xé rách màng lưới mềm mại phòng ngự bấy lâu nay, để gió ấm nhân cơ hội len lỏi từng khe hở.
Thật sự là ?
Hắn phân định , nắm bắt . Con ngươi mất tiêu cự, mờ mịt và hoang mang.
Theo những lời lẽ của nàng, những khung cảnh rõ ràng hiện về trong tâm trí.
Năm xưa mẫu mất sớm, phụ cố tình ngơ, mặc cho đám nô bộc tha hồ ức hiếp.
Hắn hiểu, ý đồ của Phó Hằng quá rõ ràng. Ông cho , trong cái phủ Tướng quân , Phó Lục Triêu chỉ thể ỷ ông , dựa dẫm ông .
Phó Lục Triêu từng vùng vẫy, cũng từng thử thỏa hiệp.
Viện nhỏ là do chính tay chọn, kiên quyết từ chối cần nha gã sai vặt nào phục hầu.
Dáng dấp thiếu niên gầy gò làn mưa xối xả, kiên trì cắm từng bông hoa xuống lớp bùn lầy lội.
Giữa màn mưa như trút nước, chỉ một cô độc.
Từ sương phòng đến hành lang, bề bố trí, dọn dẹp đều do một tay .
Phó Lục Triêu cứng đờ đảo mắt, bất thình lình lao tới, ba bước gộp hai. Lòng bàn tay lạnh ngắt, bóp chặt lấy gáy Đàn Phục, mạnh bạo kéo nàng ngã nhào lòng , động tác vô cùng dứt khoát.
Hắn ép Đàn Phục ngửa cổ lên .
T.ử huyệt đối phương kìm kẹp, thể Đàn Phục vô thức cứng đờ căng nghẹt, khuỷu tay theo bản năng chống lên n.g.ự.c tạo thế phòng ngự.
Đôi mắt sâu thẳm như hòn mực đáy nghiên. Hắn im lặng thật lâu, đầu ngón tay cái miết nhẹ cổ nàng. Chợt, cúi gập , c.ắ.n phập môi nàng một cách hung hãn, hệt như đang trút giận.
Giọng nghiền nát giữa hai bờ môi.
"Miệng lưỡi trơn tru, khéo dỗ dành."
Hơi thở thanh lãnh nhưng mang tính chiếm hữu cực mạnh của thiếu niên phả mặt. Môi Đàn Phục răng nanh của c.ắ.n nhẹ, mang theo cảm giác tê rần và nhói đau. Sự phòng theo bản năng của thể cũng dần thả lỏng.
Môi kề môi trằn trọc, bờ môi vốn đỏ mọng của Đàn Phục dính nước bọt, màu sắc càng thêm kiều diễm.
Hắn rủ mắt, dùng ngón cái và ngón trỏ bóp lấy cằm nàng, ép khuôn mặt nàng sang một bên, né tránh ánh của nàng.
Bị bóp cằm, Đàn Phục định lùi về , nhưng dùng lực khéo, sức quá mạnh nhưng khóa chặt nàng.
Nàng ghét cảm giác khác kiểm soát. Hiếm khi Đàn Phục nhíu mày bất mãn, gọi thẳng tên : “Phó Lục Triêu, đau."
Lời dứt, lực đạo mặt đột nhiên biến mất, chỉ còn vương chút ấm và xúc cảm từ đầu ngón tay .
"Nhõng nhẽo." Hắn lầm bầm.
Ánh mắt Phó Lục Triêu dừng vết hằn đỏ do tay ấn nặn mặt nàng, lảng , giật phăng bông hoa trắng cài tóc nàng ném xuống đất, gót giày chút do dự nghiền nát nó.
Hắn đầy lý lẽ: "Xấu."
Đàn Phục cúi đầu những cánh hoa nát bấy lả tả đất, im lặng.
Đợi ngày mai về phủ sẽ hỏi Vãn Tình xem trong kinh thành đại phu nào đáng tin cậy .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nghe-don-phu-nhan-muon-giet-ta/chuong-9.html.]
Dáng vẻ lặng lẽ cúi đầu của nàng thu trong mắt Phó Lục Triêu. Sự tĩnh mịch bắt đầu lây lan, trâm ngọc cài đầu chói lòa, Phó Lục Triêu mím môi cất lời: “Là đóa hoa ."
Bỏ một câu chỏng lỏn, rảo bước thẳng phòng ngủ.
Đàn Phục vốn chẳng lọt tai, cũng chẳng thèm lời , hề lẽo đẽo bám theo. Nàng từ xa vọng trong phòng: “Phu quân, dạo quanh hoa viên trong phủ một lát nhé."
Tiếng bước chân trong phòng khựng , một giọng trầm trầm vang : “Tùy nàng."
Đàn Phục gật đầu, đưa tay vẫy nhẹ về phía , Lục Di liền hiểu ý, bước tới cẩn thận khép chặt hai cánh cửa phòng ngủ .
"..."
Bọn họ bước khỏi cổng chính của phủ Tướng quân. Chu quản gia theo tiễn một đoạn, nét mặt tươi hiền hòa. Ngay khi bọn họ lưng , ông liền vội vã rảo bước về phía viện chính.
"Ồ? Bọn chúng khỏi phủ ." Tống Dung Anh ngả ghế mây, mãn nguyện ngắm lớp sơn móng tay màu đỏ thẫm.
Chu quản gia cung kính chắp tay một bên rót : "Vâng thưa phu nhân, chính mắt lão nô tiễn họ khỏi cửa."
Bà chẳng buồn ngước mắt, giọng điệu hờ hững: "Đi ."
"Lão nô theo xa, nhưng hướng thì là phía phố Tây."
Tống Dung Anh xong, giữa hai hàng lông mày bỗng ánh lên vài phần hứng thú, bà bật dậy: "Phó Lục Triêu ?"
Chu quản gia cúi gập thấp hơn nữa: "Lão nô rõ, hiện tại thiếu gia chắc vẫn đang ở trong viện."
Tống Dung Anh bưng chén chiếc kỷ nhỏ lên, đưa cho ma ma cạnh, đưa mắt hiệu.
Ma ma từ nhỏ hầu hạ bên cạnh Tống Dung Anh, chỉ cần một cái nhấc mắt là bà hiểu ý. Bà hành lễ, bưng chén sứ lui ngoài.
Mặt trời treo lơ lửng đỉnh đầu, cổng Vân Nhàn Các lúc đông nghịt qua .
Đàn Phục và Lục Di rẽ con ngõ hẹp khuất nẻo cạnh lầu. Ngõ sâu một bóng , bức tường gạch xanh vứt ngổn ngang mấy tàu lá rau úa nát, vệt rêu mốc meo bám chặt khe gạch.
Lục Di khinh công nhảy lên mái ngói của căn nhà đá, thò tay bấm chốt khóa ở một chỗ khuất. Một cánh cửa mật đạo nơi tận cùng con hẻm mở , bộ quá trình im ắng một tiếng động.
Mật thất phía cánh cửa tối tăm lấy một chiếc cửa sổ, chỉ leo lét chút ánh lửa nhờ nhờ. Vừa bước , mùi rỉ sét của sắt thép quyện với mùi m.á.u tanh khô khốc xộc thẳng mũi.
Một kẻ rạp mặt đất, cổ chân xích sắt trói chặt. Cách đó chừng ba thước, một chiếc bánh bao mốc meo, ruồi nhặng bu đầy vứt lăn lóc.
Gã với tới , chỉ thể hít ngửi mùi ôi thiu tẩm lợm, dịch vị trong dày cồn cào gào thét.
Nghe tiếng động, mái tóc bết bát dính đầy máu, gã ngóc đầu lên, đôi mắt đục ngầu.
Đó chính là tên sai vặt từng cả gan định tay ám sát Thái t.ử tại Vân Nhàn Các . Vừa bước khỏi cửa nhã gian Ngọc Nương tóm gọn.
Đàn Phục hờ hững đá chiếc bánh bao lăn đến mặt gã. Tên sai vặt lập tức chộp lấy nhét mồm ngấu nghiến, chẳng chút để tâm đến sự dơ bẩn của nó.
Rơi cảnh , chỉ cần là thứ thể bỏ bụng, dù là giòi bọ gã cũng nuốt.
Ăn xong, gã lảo đảo lên, ánh mắt loé lên tia tỉnh táo hiếm hoi.
Đàn Phục điềm tĩnh quan sát gã, rút từ hốc tường thanh đoản đao tịch thu gã, cầm tay nghịch ngợm.
"Nói ?"
Ngọc Nương ném gã mật thất, tra khảo kẻ giật dây, mục đích của là gì. Dùng đủ cực hình mà gã vẫn c.ắ.n răng rặn nửa chữ.
Tên sai vặt nhe răng nhăn nhở.
"Nói ?" Đàn Phục kiên nhẫn hỏi nữa.
Kẻ đối diện vẫn giữ thái độ cũ.
Ngón tay nàng mơn trớn những hoa văn mờ nhạt nhưng tinh xảo cán đao. Gương mặt chút cảm xúc, nàng tung cước đá thẳng đoạn giữa xương chày ở bắp chân của gã.
Đoạn xương chày ở vị trí ngay sát da, lớp cơ bắp đệm đỡ. Lực giáng đòn trực tiếp truyền thẳng tận xương tủy.
Chỉ "rắc" một tiếng giòn giã, tên sai vặt ngã quỵ xuống đất, gào thét t.h.ả.m thiết, cuộn tròn như con tôm luộc.
Đàn Phục dùng mũi đao tẩm kịch độc hất cằm gã lên, lưỡi d.a.o sắc lạnh kề sát yết hầu.
Lần thứ ba, giọng trong trẻo nho nhã nhưng tựa tiếng gọi của t.ử thần: “Nói ?"
Cả hình tên sai vặt run rẩy bần bật, há miệng là từng ngụm m.á.u tươi trào ồng ộc.
Đàn Phục đợi gã lên tiếng, tỉ mẩn đ.á.n.h giá thanh đao: "Đoản đao đúc từ Huyền Thiết, cán đao chạm khắc vân mây, kỹ thuật rèn đúc tinh xảo tuyệt luân, là của hoàng quốc thích ?"
Tên sai vặt thể thốt nên lời.
Đàn Phục nhạt, lật cổ tay phi mạnh thanh đao . Một đạo hắc quang xé gió găm phập khe hở của bức tường đá xanh, mũi đao rung lên bần bật.
Nàng cất giọng hoài nghi: "Thân thủ của ngươi quá vụng về. Vác theo một thanh đoản đao biểu tượng cho địa vị cao quý như thế hành thích giữa thanh thiên bạch nhật, là gắp lửa bỏ tay , ngậm m.á.u phun ?"
Tên sai vặt lấy sức lực, đột ngột vồ lấy gấu váy của Đàn Phục, hàm răng c.ắ.n chặt môi , ú ớ thốt vài âm thanh rõ chữ.
còn đợi nàng phản ứng, thể gã mềm nhũn , gục c.h.ế.t.
Đàn Phục nhíu mày lùi , dù , phần gấu váy vẫn dính vệt m.á.u đỏ thẫm.
Nàng xách gấu váy lên. Vệt m.á.u sẫm màu thấm loang mặt lụa. Vân Nhàn Các ở ngay sát vách, nhưng nếu bây giờ đột ngột về đó y phục thì sẽ dễ sinh nghi.
May , hôm nay nàng mặc một bộ y phục sặc sỡ, nếu hỏi thì cứ là vô tình vấy nước là .
Nàng giao những việc thu dọn cho Lục Di, khom ngoài để hong gió cho bay bớt mùi m.á.u dính . Mùi m.á.u tươi vốn đặc trưng, nếu phát hiện thì e là dễ giải thích.
Lần xuất phủ dù các nàng với cước trình nhanh, nhưng cũng mất đứt một canh giờ. Chẳng Phó Lục Triêu phát giác .
Một con tuấn mã đen tuyền buộc ở cọc đá cổng phủ. Đó là ngựa cưỡi của Trấn Quốc Tướng quân.
Phó Hằng về phủ. chuyện đó chẳng liên quan gì đến nàng, miễn là lão tới kiếm chuyện với Phó Lục Triêu là .
Tống Khanh Nghi xách theo hộp đựng thức ăn, ngập ngừng cánh cổng đóng chặt của tiểu viện, theo là hai tỳ nữ bưng khay quà.
Cổng viện nhà Phó Lục Triêu đóng im ỉm. Nàng vẻ chần chừ, hai tỳ nữ phía bắt đầu lộ vẻ thiếu kiên nhẫn.
"Biểu ."
"Biểu tẩu!" Nhìn thấy Đàn Phục, Tống Khanh Nghi thở phào nhẹ nhõm như trút gánh nặng.
"Bánh ngọt của Tứ Phương Các ban nãy đưa phủ. Cô mẫu thấy rảnh rỗi nên sai mang sang đây."
Nàng giải thích một tràng, mở nắp hộp. Những chiếc bánh ngọt ngào, nhỏ xíu, mặt còn điểm xuyết mật hoa quế óng ánh.
"Biểu tẩu nếm thử , khẩu vị của Tứ Phương Các pha chế ngon."
Mùi hương bánh ngọt xộc lên mũi, khao khát ăn ngọt ẩn sâu trong cơ thể Đàn Phục giờ mới bừng tỉnh, sôi sục bò lên.
Vừa nãy nàng chỉ mải tìm cách xóa sạch mùi hương . Tuy đang thi hành nhiệm vụ, nhưng cứ ngửi thấy mùi m.á.u là phản xạ ăn bánh tự động trỗi dậy.
Nàng nhón lấy một khối bánh, cảm giác mềm dẻo quen thuộc giúp xoa dịu cơn thèm khát.
Đàn Phục khách sáo : "Biểu trong chơi một lát nhé."
Trong khái niệm nhồi nhét của nàng, chuyện khách đến nhà tặng quà mà mời bước qua cổng.
Chữ "Không" còn kịp bật khỏi miệng Tống Khanh Nghi, nàng cảm nhận những ánh mắt như mũi nhọn găm lưng , đành rụt rè đáp: "Được... ạ?"
Đàn Phục gật đầu, kéo tay nàng , sang với bọn hầu phía : "Các ngươi cứ đợi ở ngoài ."
Đám tỳ nữ chỉ tuân mệnh. Lục Di bước tới nhận lấy khay quà tay bọn họ.
Cổng viện vốn cài then, đẩy nhẹ một cái là mở tung. Đập mắt là hình ảnh Phó Lục Triêu đang chống cằm, trầm tư tĩnh tọa.