Đồ Mộ Mộ phát hiện dường như còn cảm giác tê liệt đau khổ như khi mắng nữa, ngược đầu tiên cô một cảm giác thống khoái kỳ diệu.
Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen
Cô gương mặt chút xí, méo mó của Diệp Lệ San khi đang c.h.ử.i bới , mà bật .
Ban đầu cô chỉ khẽ, đó tiếng ngày càng lớn, đến cuối cùng thì trực tiếp phá lên.
Cô lẩm bẩm, nước mắt cũng kìm mà tuôn rơi.
"Tại đến bây giờ mới nghĩ thông suốt nhỉ? Các yêu thì thôi, gì to tát ? Con các thối nát như , tình yêu mà các cho thì thể là thứ gì chứ? tại , tại đến bây giờ mới nghĩ thông suốt!”
Cô thật sự hối hận, nhưng cũng thật sự quá muộn.
Diệp Lệ San cũng bộ dạng kỳ quái của Đồ Mộ Mộ dọa cho một phen. Có ai mắng mà thành như , còn những lời đầu đuôi mà bà chẳng hiểu gì.
"Mày điên ? Nói mấy thứ linh tinh vớ vẩn gì thế?”
Bà còn định thêm gì đó, nhưng hai vệ sĩ đang giữ bà đưa bà khỏi cửa, kéo về phía phòng bệnh bên cạnh.
Phòng bệnh cuối cùng cũng yên tĩnh.
Bây giờ, trong vở kịch hôm nay, một diễn viên là Diệp Lệ San đưa , một là Đồ Mộ Mộ rõ ràng từ bỏ chống cự, bác sĩ Lý chỉ là một vai phụ, chỉ còn một Vu Như Sóc vẫn luôn co ro ở góc phòng như một con rùa rụt cổ.
Người An gia đều cho rằng sẽ tiếp tục con rùa rụt cổ đến cùng, thì Vu Như Sóc đột nhiên quỳ xuống mặt An Quân.
An Quân kinh ngạc, vội bảo vệ sĩ kéo dậy.
"Anh gì ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nghe-duoc-tieng-long-cua-thien-kim-gia-an-dua-cai-bien-van-menh/chuong-143.html.]
Vu Như Sóc cứ như xương, mặc cho vệ sĩ kéo thế nào, đều mềm nhũn, dùng sức, lên. Vệ sĩ hết cách với , đành để quỳ trở .
Hắn lóc t.h.ả.m thiết cầu xin An Quân:
"An Quân, sai , với em. thật sự cùng đường . Anh bạn bè rủ rê cờ bạc, chúng nó gài bẫy nên mới thua nhiều như . Thật mới chơi hai năm thôi, chắc chắn thể sửa .”
[Nói dối, chơi năm năm .]
"Em nhà đây suýt nữa phá sản, chỉ còn mỗi cái bệnh viện . Anh cũng chỉ nghĩ thể thắng chút tiền để giảm bớt gánh nặng cho gia đình nên mới nhất thời ma xui quỷ khiến mà chọn cờ bạc. Nếu , chắc chắn sẽ ngu ngốc như .”
[Nói dối. Chính vì đam mê cờ b.ạ.c tiêu tan tài sản, chủ nợ tìm đến tận nhà nên nhà mới . Lúc đó cũng lóc quỳ gối mặt gia đình, hứa sẽ bao giờ cờ b.ạ.c nữa. Người nhà tin lời , gần như lấy hết tiền mặt để giúp trả nợ. Sau công ty kinh doanh gặp vấn đề, chuỗi vốn đứt gãy, còn tiền để cứu vãn nữa. Nhà phá sản, chịu một nửa trách nhiệm đấy.]
"Là bọn chủ nợ uy h.i.ế.p , nếu trả tiền sẽ công khai chuyện cờ b.ạ.c ngoài. Em trong ngành của chúng , nếu tung chuyện như thì sẽ tiêu đời. Cho nên cùng đường mới nghĩ chiêu . Anh chỉ tìm cách tiền để trả nợ , chờ kiếm tiền sẽ trả cho em.”
[Nói dối. Mỗi tiền đều chỉ nghĩ đến việc đ.á.n.h một ván lớn, và bao giờ nghĩ đến chuyện trả tiền.]
"An Quân, thật sự hối hận . Nể tình là sư của em, cũng từng dìu dắt em, cho một cơ hội nữa . Anh thật sự sẽ sửa. Sau sẽ nhiều bài hát hơn, chạy nhiều show hơn, chắc chắn sẽ trả hết tiền cho em. nếu khác chuyện , sự nghiệp của sẽ tiêu tan, lúc đó càng cách nào trả tiền .”
[Nói dối. Ai tin lời con bạc, khinh. Bây giờ còn tâm trí mà nhạc. Đã từng chứng kiến những dòng tiền lớn như sòng bạc, khái niệm về tiền bạc của còn bình thường nữa . Thậm chí còn cảm thấy tiền kiếm từ show diễn chỉ là tiền lẻ, bằng một ván bài của sòng.]
Người An gia xem Vu Như Sóc nước mắt nước mũi dàn dụa biểu diễn, An Linh câu nào câu nấy đáp vạch trần. Họ quá đủ với khả năng dối trắng trợn, mười câu thì cả mười câu đều là dối trá của một con bạc. Tất cả đều Vu Như Sóc như đang xem một tên hề.
Vu Như Sóc thấy lóc kể lể lâu như mà An Quân vẫn chút phản ứng nào, ngược còn dùng một ánh mắt kỳ lạ . Trong lòng khỏi nảy sinh chút oán hận, nhưng mặt đương nhiên thể biểu hiện .
Đồng thời, Vu Như Sóc cảm thấy chút kỳ quái. Rõ ràng An Quân mà là một mềm lòng, tại đáng thương đến mà An Quân vẫn thể thờ ơ?