An Linh và An Quân cũng trì hoãn nữa, vội vàng leo lên xe.
Triệu Hàng Niên từ đây xuất phát đến thị trấn Hoài Lâm một vài đoạn đường núi. Hơn nữa mấy hôm trời mưa, đường thể sẽ đá lở, lái xe cần cẩn thận, mất hai tiếng mới thể đến nơi.
Theo chiếc xe minibus tiến về phía , họ cũng dần dần rời xa thành phố, càng lúc càng sâu vùng núi. An Quân cảnh tượng ngoài cửa sổ, trong lòng cũng càng thêm trĩu nặng.
"Sao hai?” An Linh thấy An Quân vẻ uể oải, phấn chấn thì khó hiểu. "Không sắp gặp , còn ủ rũ thế.”
"Không ." An Quân giải thích: "Anh chỉ đang nghĩ, ở thị trấn Hoài Lâm ngoài một chuyến thật sự bất tiện.”
"Bây giờ hơn nhiều ạ!” Triệu Hàng Niên đáp lời. "Lúc còn nhỏ, bên chỉ một con đường đất, xe cộ cũng khó khăn. Hơn nữa thị trấn Hoài Lâm còn , lúc đó nhiều đứa trẻ trong thôn đến thị trấn học đều trèo đèo lội suối từ sáng sớm.”
Triệu Hàng Niên cảm thán: "Cũng nhờ chính sách xóa đói giảm nghèo của nhà nước, mới khiến cho những đứa trẻ vùng núi chúng cơ hội ngoài xem thế giới.”
"À đúng , còn một vài doanh nghiệp hảo tâm cũng giúp đỡ." Triệu Hàng Niên bổ sung: "Nói thì trường trung học ở thị trấn chúng vẫn là do tập đoàn An Thị tài trợ xây dựng đấy!”
"Tập đoàn An Thị?” An Quân và An Linh đều tỏ vẻ kinh ngạc.
Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen
"Hai ? Còn cả việc tu sửa đường sá ở nhiều thôn làng hẻo lánh thị trấn Hoài Lâm, tập đoàn An Thị cũng quyên tiền." Triệu Hàng Niên : "Cho nên năm đó lúc chọn việc, nơi đầu tiên nộp đơn chính là An Thị. Tổ trưởng của vì là Hoài Lâm nên còn ưu tiên trúng tuyển nữa đấy!”
An Linh chỉ lo vai trò diễn viên của , An Quân chỉ lo vai trò ca sĩ của , để tâm đến chuyện của An Thị, nên tự nhiên những điều .
An Linh tò mò dùng công cụ kiểm tra nhân vật tra một chút mới đúng là chuyện .
[Hóa cha là vì năm đó tìm hai ở thị trấn Hoài Lâm, nên chút gì đó cho nơi để tỏ lòng cảm tạ.]
[Mãi cho đến bây giờ, trong các dự án từ thiện của An Thị vẫn một hạng mục chuyên biệt để kết nối với bên thị trấn Hoài Lâm.]
Sau hai giờ lái xe, ba thuận lợi đến trường trung học Hoài Lâm. Lúc đến đúng là giờ nghỉ trưa. An Quân hỏi địa chỉ văn phòng giáo viên từ bác bảo vệ thấp thỏm đến cửa văn phòng.
Cửa văn phòng đóng, bên trong chỉ năm sáu giáo viên đang chấm bài. Có một ngẩng đầu lên thấy ba lạ mặt xách túi lớn túi nhỏ ở đó.
Vị giáo viên đó tò mò ba ở cửa, lên tiếng hỏi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nghe-duoc-tieng-long-cua-thien-kim-gia-an-dua-cai-bien-van-menh/chuong-156.html.]
"Xin hỏi các vị tìm ai?”
Một cô giáo mặc áo bông màu đen ở bàn việc bên cửa sổ cũng ngẩng đầu cửa, lúc đối diện với ánh mắt của An Quân đang quanh bên trong.
Tuy tấm ảnh thẻ trong tài liệu là chụp từ mười mấy năm , nhưng An Quân ngay lập tức nhận đôi mắt giống hệt trong ảnh.
Anh cuối cùng cũng gặp Đồ Lan.
Đồ Lan cũng lộ vẻ mặt bừng tỉnh ngộ, đó đến mắt cong cong dậy về phía An Quân.
"Chào các bạn, cô giáo của hôm nay sẽ đến tìm , là các bạn ?”
"Xin hỏi tìm chuyện gì ?” Đồ Lan hỏi. "Dù hỏi thế nào cô giáo cũng chịu , chỉ tạm thời giữ bí mật, chờ các bạn đến sẽ .”
An Quân mím đôi môi ngày càng khô khốc, tim cũng bắt đầu đập loạn xạ. Anh cảm thấy từ lúc sinh đến giờ lúc nào căng thẳng như . Không chỉ là căng thẳng, mà còn chút sợ hãi.
Anh sợ Đồ Lan xem hot search hai ngày nay, vì nhận sai mà gây trò lớn như . Anh cũng sợ cô sẽ cảm thấy thất vọng vì tìm đến cô muộn như thế.
An Linh lưng An Quân, thấy Đồ Lan hỏi xong một lúc mà An Quân vẫn ngây đó gì, khỏi bực mà lén đưa chân đá nhẹ mắt cá chân của hai .
[Làm gì , chuyện chứ!]
[Lo lắng vớ vẩn gì , Đồ Lan còn tải Weibo, lên mà xem hot search!]
[Cô còn chẳng là ai, nghĩ nhiều gì!]
An Quân đá một cái cuối cùng cũng bình tĩnh một chút. Anh thấy Đồ Lan dùng ánh mắt kỳ quặc để , vội vàng mở miệng :
"Chào chị, tên là An Quân. Xin hỏi chị còn nhớ mười ba năm chị từng cứu một bé núi ?”
Đồ Lan đôi mắt mở to, lộ một tia sáng thể tin nổi. Cô ngẩng đầu kỹ khuôn mặt An Quân, khó tin nhưng giấu sự kinh ngạc và vui mừng hỏi: