"Em yên tâm ." An Quân nhếch miệng : "Anh sẽ dùng nó nơi nó nên đến.”
…
Chiếc minibus một nữa chạy con đường lúc đến. Một lúc lâu, An Quân một lời nào mà chỉ phong cảnh ngoài cửa sổ, đang suy nghĩ gì.
Hồi lâu , mới nhẹ giọng mở miệng, cũng là đang lẩm bẩm một là đang hỏi hai còn xe.
"Tại , sự khác biệt giữa với thể lớn đến ?”
Giống như tiếng lòng của An Linh từng , An Quân lúc thật sự phát hiện một chút điểm đáng ngờ nào ở Đồ Mộ Mộ ?
Đương nhiên là . thương hại Đồ Mộ Mộ. Cô lớn lên trong một gia đình như , sẽ bất an, sẽ nhạy cảm, đó đều là những chuyện bình thường.
Vì , An Quân thể để ý đến những điểm thích hợp đó. Anh hy vọng một ngày nào đó thể cứu vớt Đồ Mộ Mộ khỏi cảm giác bất an đó. Anh cũng tin rằng một ngày nào đó thể cho Đồ Mộ Mộ tin tưởng và dựa dẫm .
hiện thực phũ phàng cho một bài học.
Anh còn phân biệt tất cả những chuyện rốt cuộc là của bản Đồ Mộ Mộ, là hậu quả do sự dung túng của gây .
Nếu thể sớm nhận những điểm thích hợp đó, sớm điều tra rõ ràng sự thật, lẽ Đồ Mộ Mộ cũng đến bước đường ?
Mãi cho đến hôm nay khi gặp Đồ Lan, mới rằng giả thiết của thật sự ý nghĩa gì cả.
Sự kinh ngạc mà Đồ Lan mang cho thật sự quá lớn.
Tại một trải qua nhiều khổ cực như , thể tự vươn lên từ kẽ đá để nở bông hoa rực rỡ nhất?
Không, chỉ là hoa, cô còn trưởng thành thành một cây đại thụ xanh tươi, chỉ tự che chở cho bản , mà còn che chở cho vô những đứa trẻ giống như cô, ngừng che mưa chắn gió cho chúng.
Cô cần dựa dẫm bất kỳ ai, cô tự thể cứu khỏi nước sôi lửa bỏng.
"Chẳng tại gì cả." An Linh ý ngoài lời của : "Sự khác biệt giữa với còn lớn hơn giữa với chó.”
"Lời của em cũng thô quá đấy.” An Quân khỏi bật .
"Xin , em nên c.h.ử.i chó.” An Linh nhận sai nhanh.
Ba thuận lợi trở về thành phố khi trời tối. Triệu Hàng Niên vốn định ở nhà nghỉ cùng An Quân và An Linh, nhưng họ đuổi về nhà để ở cùng gia đình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nghe-duoc-tieng-long-cua-thien-kim-gia-an-dua-cai-bien-van-menh/chuong-160.html.]
Họ định nghỉ ngơi ở đây một đêm ngày hôm xem thể tự thuê một chiếc xe ga tàu .
Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen
Triệu Hàng Niên khó khăn lắm mới về một chuyến, cơ hội như , An Quân và An Linh liền cho nghỉ phép mấy ngày để ở nhà nghỉ ngơi, cần cùng họ trở về.
Triệu Hàng Niên ban đầu thế nào cũng chịu, nhất quyết một mực đòi cùng họ về Hải Thành. Cũng là do họ khuyên mãi, còn nhờ cả cha An nhắn tin cho Triệu Hàng Niên, mới chịu đồng ý.
Tuy nhiên, thế nào cũng chịu để An Linh và An Quân tự ga tàu. Sáng sớm hôm cùng trai đến chặn họ ở cửa nhà nghỉ.
Mãi cho đến khi đưa hai em an đến ga tàu hỏa, mới yên tâm, vui vẻ cùng trai về nhà.
Sau khi về đến nhà, An Quân tìm An Sùng, đưa chiếc thẻ ngân hàng cho cả và giải thích kế hoạch của .
An Sùng tỏ bất ngờ: "Em tính sẽ quyên góp bộ thu nhập từ công việc của quỹ học bổng của An Thị ?”
An Quân giải thích:
"Đồ Lan chịu nhận lời cảm ơn của em. em nghĩ, lẽ dùng cách càng đúng với mong của chị hơn.”
An Sùng xong cũng khuyên em trai suy nghĩ , ngược còn lập tức cất chiếc thẻ túi và thẳng:
"Nếu em quyết định , thì . Thẻ tay thì lý nào lấy . Sau dù em đổi ý, cũng sẽ trả cho em.”
"Vâng!” An Quân trịnh trọng gật đầu: "Cảm ơn cả!”
…
Bây giờ, chuyện của An Quân cũng coi như hạ màn. An Linh cũng ngày càng thêm niềm tin việc đổi vận mệnh của nhà.
[Hừ hừ, hổ là !]
[Nếu vì thể , thì nhất định bắt hai bưng rót nước cho một năm, coi như là lời cảm ơn vì giúp thoát kiếp cắm sừng.]
An Quân rõ mồn một nhưng thể biểu hiện ngoài, đành ấm ức trút giận một chút, cố gắng tìm kiếm sự đồng cảm trong nhóm chat gia đình.
An Quân: [Con bé đó cứ lẩm bẩm một cái gì . Em t.h.ả.m như mà em còn em bưng rót nước cho em nữa!]