[Với kinh nghiệm truyện nhiều năm của , ở đây chắc chắn vấn đề!]
[Cha và Vân Hiểu Nguyệt cũng là bạn từ nhỏ đúng ? Chẳng lẽ hai họ đây từng một đoạn tình cảm?]
An Thụ Hải trực tiếp kinh ngạc đồng tử, ông lập tức đầu với Bùi Ngọc Ngưng:
"Bà xã! Anh..."
An Thụ Hải kịp hết câu, miệng Bùi Ngọc Ngưng bịt .
Mặc dù Bùi Ngọc Ngưng đang mỉm ông, nhưng An Thụ Hải sự cảnh cáo trong ánh mắt bà: Anh mà dám thêm một câu nào nữa khiến Tiểu Linh nghi ngờ, thì cứ chờ đấy!
An Thụ Hải chỉ thể nuốt hai chữ " " trong bụng.
Thấy thể trực tiếp mở miệng phủ nhận, An Thụ Hải đành dùng cách khác để chứng minh sự trong sạch của .
Ông lấy tay Bùi Ngọc Ngưng khỏi miệng , nắm chặt trong lòng bàn tay, đó đầu về phía Vân Hiểu Nguyệt, cố gắng lựa lời :
"Chúng nhiều năm gặp cũng là vì cô và Hồng Huy rời khỏi Hải Thành, cơ hội gặp mặt ít thôi mà. Đến bây giờ vẫn tại hai đột nhiên chuyển khỏi Hải Thành ?"
Nhìn thấy hành động mật như của An Thụ Hải và Bùi Ngọc Ngưng, trong mắt Vân Hiểu Nguyệt thoáng qua một tia âm u, một câu nhịn buột miệng thốt .
"Em rời khỏi Hải Thành còn là vì ?"
Câu của Vân Hiểu Nguyệt khiến tất cả đều ngây ngẩn.
"?" An Thụ Hải hiểu bà đang gì. Vợ chồng họ chuyển khỏi Hải Thành thì liên quan gì đến ông chứ?
Hơn nữa, tại lời của Vân Hiểu Nguyệt càng lúc càng , đây là cái vị " xanh" mà Tiểu Linh ?
Vô duyên vô cớ, bà xanh với để gì?
An Thụ Hải cảm thấy yên. Nói những lời thật thật giả giả là mục đích gì!
Lỡ như vợ ông thật sự hiểu lầm thì ông kêu oan với ai đây?
Trớ trêu , đúng lúc An Linh còn đổ thêm dầu lửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nghe-duoc-tieng-long-cua-thien-kim-gia-an-dua-cai-bien-van-menh/chuong-209.html.]
[Không , kiểu gì cũng .]
[Trực giác mách bảo ở đây câu chuyện xưa.]
An Thụ Hải: Không câu chuyện xưa nào hết!
[Không , tra một chút.]
Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen
[Xin cha, con tra chuyện quá khứ của cha thôi. Dù thì chuyện liên quan đến việc cha gì với , cha đừng trách con nhé!]
An Thụ Hải: Cha trách con! Con tra nhanh lên chính là phụ lòng cha !
Ở bên cạnh, Thẩm Hồng Huy những lời của Vân Hiểu Nguyệt, sắc mặt cũng chút đổi. Tuy nhiên, ông chủ động mở miệng để hòa giải bầu khí thích hợp hiện tại.
"Ha ha, thể nào, Hiểu Nguyệt chỉ đùa thôi mà, các tin thật đấy chứ ha ha ha." Thẩm Hồng Huy giải thích: "Chúng chuyển khỏi Hải Thành là để mở rộng thêm sản nghiệp. Gia nghiệp Thẩm gia chúng thể so với An gia các trải rộng trong và ngoài nước, vốn định nhân lúc còn trẻ xông pha một phen xem thể vượt qua thành tựu của tổ tiên , chỉ là ngờ..."
Thẩm Hồng Huy thở dài: "Quả nhiên vẫn là đ.á.n.h giá quá cao bản ..."
Mặc dù nụ của Thẩm Hồng Huy trông chút cứng đờ, nhưng lúc An Thụ Hải để ý đến điểm . Ông hiện tại chỉ sợ Bùi Ngọc Ngưng sẽ hiểu lầm , nên lý do của Thẩm Hồng Huy liền vội vàng tin ngay.
Hơn nữa, nếu Thẩm Hồng Huy tự tình hình của Thẩm gia, An Thụ Hải cũng cần giấu giếm, ông thể thẳng thắn chuyện với Thẩm Hồng Huy.
"Hồng Huy, và Hiểu Nguyệt đều là bạn của . Nếu Thẩm gia thật sự gì cần giúp đỡ, chắc chắn sẽ cố gắng hết sức . Chúng chuyện nào chuyện đó. Chuyện của An Duệ và Thẩm Lạc hôm qua rõ ràng sáng tỏ , hai cần thiết vì lo ngại mối quan hệ giữa chúng mà để Thẩm Lạc chịu ấm ức ."
"Hơn nữa, như cũng là cho An Duệ, để nó rằng sai là trả giá, nếu nó sẽ nhận lầm của , chỉ càng ngày càng quá đáng hơn!"
Thẩm Hồng Huy xong vẫn chút thể tin : "Thật ?"
Nếu An Thụ Hải thật sự thể , vì chuyện của Thẩm Lạc mà ảnh hưởng đến thái độ của An gia đối với Thẩm gia , thì Thẩm Hồng Huy đương nhiên là cầu còn .
Dù thì ông quan tâm đến Thẩm Lạc nữa, Thẩm Lạc cũng là con trai ông. Nếu thật sự truyền ngoài rằng con trai Thẩm gia bôi nhọ An Duệ bắt nạt, thì danh tiếng của chính Thẩm Hồng Huy cũng gì.
"Đương nhiên là thật." An Thụ Hải khẳng định: " và , còn Hiểu Nguyệt, đều là bạn bè lớn lên cùng từ nhỏ. Bạn bè cần giúp đỡ, chắc chắn sẽ sẵn lòng."