Ngay từ lúc Vân Hiểu Nguyệt dậy ngăn cản An Sùng và An Quân đưa An Duệ , ông cảm thấy tình hình chút .
Và khi Bùi Ngọc Ngưng câu "Vậy thì kiểm tra một chút ", quản gia Lâm nhanh chóng gửi tin nhắn cho đội bảo an, yêu cầu họ dẫn đến. Hiện giờ, của đội bảo an ở cửa chờ lệnh, chỉ đợi chỉ thị tiếp theo của quản gia.
Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen
Lúc , quản gia Lâm đang chờ một mệnh lệnh rõ ràng. Ông chặn Vân Hiểu Nguyệt lập tức về phía An Thụ Hải.
An Thụ Hải khẽ gật đầu. Quản gia Lâm lập tức hiểu ý ông, liền lấy bộ đàm lệnh cho đội bảo an tiến .
Giây tiếp theo, cánh cửa lớn mở , hơn mười nhân viên an ninh nối đuôi , vây quanh tất cả trong phòng khách.
Nhìn thấy trận thế như , Thẩm Hồng Huy cuối cùng cũng ý thức sự nghiêm trọng của vấn đề. phản ứng đầu tiên của ông là phẫn nộ, ông cảm thấy hành động hiện tại của An gia là coi và Vân Hiểu Nguyệt gì.
"Thụ Hải?" Thẩm Hồng Huy chất vấn: "Anh rốt cuộc là ý gì?"
Ông tại sự việc phát triển thành như . Họ chỉ đưa Thẩm Lạc đến cửa để xin , gây trận thế lớn đến thế?
Chẳng lẽ An Thụ Hải thật sự kiểm tra xem Thẩm Lạc và An Duệ rốt cuộc ai mới là con trai An gia?
Chỉ vì một câu của An Linh?
Cả An gia thật sự điên hết cả lũ ! Bị An Linh bỏ bùa mê t.h.u.ố.c lú ?
"Hồng Huy!" Vân Hiểu Nguyệt lóc lao lòng Thẩm Hồng Huy, trong giọng là sự ấm ức thể thành lời: "Bọn họ đây là đang bắt nạt khác ? Có là thấy tình hình Thẩm gia nên cố ý khó chúng ?"
Trước đây Thẩm Hồng Huy chút ghen tị với An Thụ Hải vì phụ nữ yêu yêu An Thụ Hải. Nếu , ông cũng thể nào đồng ý ngay khi Vân Hiểu Nguyệt đề nghị rời khỏi Hải Thành, bởi vì chính ông cũng thường xuyên gặp mặt An Thụ Hải.
Bây giờ cách giữa Thẩm gia và An gia càng lớn, ông thậm chí còn đến cầu xin sự giúp đỡ từ ghen tị, lòng tự trọng vốn tổn thương nặng nề.
Giờ đây thấy bộ dạng hoa lê đẫm mưa của Vân Hiểu Nguyệt, ông cảm thấy tôn nghiêm của một chồng, một đàn ông đều An Thụ Hải chà đạp chân.
Ngọn lửa giận trong lòng Thẩm Hồng Huy càng bùng lên, ông về phía An Thụ Hải:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nghe-duoc-tieng-long-cua-thien-kim-gia-an-dua-cai-bien-van-menh/chuong-218.html.]
"An Thụ Hải, dù cũng là bạn bè một thời, rốt cuộc gì? Nếu nhất quyết , còn định giữ chúng đây ? Anh đây là đang hạn chế tự do thể của chúng , là phạm pháp đấy!"
Ánh mắt An Thụ Hải lạnh băng cặp vợ chồng từng là bạn của . Lúc , ông còn giữ sự ôn hòa, khi chậm rãi mở miệng, giọng điệu tuy vẫn trầm nhưng mang một cảm giác uy nghiêm giận mà uy.
"Không là giữ, chỉ là mời hai ở nhà thêm một lát thôi. Bạn cũ lâu ngày gặp, giữ khách cũng là chuyện thường tình mà."
"Trong lúc chúng ôn chuyện cũ, sẵn tiện cho hai đứa nhỏ một chút xét nghiệm ADN, cũng chậm trễ gì, ?"
Thẩm Hồng Huy thấy An Thụ Hải dùng một thái độ bình thường để những lời quá đáng như , cứ như thể việc cưỡng chế con khác xét nghiệm ADN là một chuyện bình thường.
"Cho nên chỉ vì một câu gây sự vô cớ của An Linh, các liền cưỡng chế và con xét nghiệm ADN? Các thật sự quá coi thường khác! sẽ đồng ý."
Ông ôm Vân Hiểu Nguyệt vẫn đang , nhanh chân bước về phía trống giữa hai nhân viên an ninh, xông khỏi vòng vây. hai nhân viên an ninh phản ứng còn nhanh hơn, trực tiếp tiến lên hai bước, giơ tay chặn mặt ông.
"Không, hai đồng ý cũng . cũng cần và Vân Hiểu Nguyệt phối hợp." Giọng của An Thụ Hải tiếp tục vang lên từ phía Thẩm Hồng Huy: "Thẩm Lạc, con bằng lòng cung cấp mẫu để xét nghiệm với chú và dì Bùi ?"
"Con bằng lòng." Giọng của Thẩm Lạc cũng vang lên ngay đó.
Thẩm Hồng Huy và Vân Hiểu Nguyệt lập tức sững sờ. Họ chậm rãi , thể tin nổi về phía Thẩm Lạc.
"Thẩm Lạc!" Thẩm Hồng Huy cảm thấy sắp tức đến thất khiếu chảy máu.
Con trai ông, cùng An Thụ Hải xét nghiệm ADN?
Trên thế giới còn chuyện gì ông cảm thấy nhục nhã hơn thế ?
"Mày nghĩ cho kỹ cho tao! Tao và Vân Hiểu Nguyệt mới là cha mày! Chuyện thể bất kỳ sai sót nào. Mày một khi đồng ý, cũng đừng hòng bước cửa Thẩm gia, cũng đừng nghĩ đến việc gọi chúng tao là cha nữa. Chúng tao sẽ đứa con trai ăn cây táo, rào cây sung như mày!"