An Linh mặt đầy vạch đen mà đăng một bài Weibo: Vị óc ch.ó hiệu Haha, hạt dưa tuy ngon xin đừng ham cắn, nếu nóng trong bản chịu trách nhiệm.
Cô mới đăng Weibo xong, khu vực bình luận lập tức biểu tượng cảm xúc của chính cô chiếm lĩnh.
[Vua Chồn Hóng Chuyện, tiểu nhân xin thỉnh an ngài!]
[Vua Chồn Hóng Chuyện, ngài tay thể cho một cái thông báo ? cũng tiện chuẩn sẵn hạt dưa!]
[Hay là ngài tiên cho ngài tiếp theo sẽ tham gia hoạt động gì ? cũng ăn dưa tại hiện trường!]
[Bạn trai cũ của hôm qua gửi cho thiệp mời cưới, cô thể cùng ? Hạt dưa mời!]
[Bạn lùi sang một bên , con trai của chồng cũ ngoại tình của sắp tiệc đầy tháng, là An Linh cô cũng xem?]
[Tín nữ nguyện cả đời ăn chay niệm Phật, phù hộ An Linh mãi mãi giữ thể chất hút drama!]
An Linh thầm nghĩ các đang ở đây ước nguyện . Cô gì thể chất hút drama nào! Mấy cái đều là trùng hợp! Trùng hợp!
Hơn nữa, chặng tiếp theo của cô là đến nhà bà ngoại. Có một quả dưa, một quần chúng hóng chuyện liên quan thì , chứ cô nhà trở thành chủ nhân của quả dưa!
An Lạc vì nhóm nhạc của họ đến Kinh Thị để ghi hình cho đêm hội Nguyên Tiêu, gặp bà ngoại một bước.
Phim truyền hình của Thu Niệm cũng xong, thể xin nghỉ mấy ngày. Liền ngày mười bốn tháng Giêng từ Ninh Thành trở về Hải Thành để hội hợp với An gia.
Sau đó buổi sáng ngày Nguyên Tiêu, những An gia ở Hải Thành liền cùng bay đến Kinh Thị.
Ông ngoại của An Linh, Bùi Thần Lãng, qua đời năm ngoái. Bây giờ ở nhà bà ngoại ở Kinh Thị chỉ bà ngoại Bùi Cẩm Văn, gia đình cả và dì út.
Mẹ của An Linh ở nhà xếp thứ hai. Anh cả Bùi Nguyên Tư và mợ cả Tuyên Nhuỵ một trai một gái. Dì út Bùi Sơ Dao năm nay mới 36 tuổi, vẫn kết hôn, là cầm quyền thực tế hiện tại của Bùi thị.
Khi An Linh và những khác đến nhà bà ngoại thì là chạng vạng, bà ngoại và đều đang ở nhà chờ.
Bùi Cẩm Văn khi thấy Thu Niệm, trong mắt liền nổi lên một ít nước mắt.
"Bà ngoại." Thu Niệm chủ động gọi bà.
"Ai!"
Bùi Cẩm Văn nắm lấy tay Thu Niệm, đôi mắt nỡ chớp một cái, ngừng ngắm khuôn mặt của Thu Niệm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nghe-duoc-tieng-long-cua-thien-kim-gia-an-dua-cai-bien-van-menh/chuong-330.html.]
"Giống, thật giống! Giống hệt con lúc trẻ!"
"Mấy năm nay con ở bên ngoài chịu khổ ?"
Hai ngày khi An Lạc đến, Bùi Cẩm Văn ngừng hỏi mấy năm nay sống thế nào.
Trước đây, bà cũng một ít chuyện về An Lạc ở Thẩm gia, thật sự đau lòng thôi.
Bây giờ thấy Thu Niệm, cảm giác đau lòng cũng tự chủ mà trào .
Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen
Dù đây Bùi Ngọc Ngưng với bà về tình hình của Thu gia, nhưng Bùi Cẩm Văn tự hỏi một chút thì luôn yên tâm, sợ hãi Bùi Ngọc Ngưng là vì bà khó chịu nên cố ý giảm tránh .
"Bà ngoại, con chịu khổ !" Thu Niệm : "Con đây sống , thật sự đấy ạ!"
Sau khi Thu Niệm luôn miệng nhấn mạnh thật sự chịu khổ, Bùi Cẩm Văn mới cuối cùng tin. Bà vỗ vỗ mu bàn tay của Thu Niệm : "Vậy thì , thì ..."
Sau đó Bùi Cẩm Văn về phía An Linh đang phía tiến lên, sự đau lòng trong mắt hề giảm bớt, chẳng qua trong giọng thêm chút trách móc chỉ dành cho .
"Tiểu Linh, đến bên cạnh bà ngoại? Chẳng lẽ mới mấy tháng gặp trở nên xa lạ với bà ngoại ?"
"Con !" An Linh vội vàng giải thích: "Con đây là để gian riêng cho bà và Thu Niệm ! Sao bà còn trách con, nhớ con ? Đến đây đến đây, để con hôn bà lão của chúng một cái."
An Linh trực tiếp hôn lên má bà ngoại một cái. Bùi Cẩm Văn đều đến thấy răng thấy mắt, còn giả vờ ghét bỏ mà điểm nhẹ lên trán An Linh một cái.
"Bà nào trách con, bà chẳng qua là..."
Chẳng qua là sợ An Linh vì quan hệ huyết thống mà còn thiết với bà nữa, càng sợ An Linh sẽ suy nghĩ nhiều, sẽ buồn.
bây giờ xem hình như bà mới là suy nghĩ nhiều.
Bùi Cẩm Văn liền tiếp tục chủ đề nữa, chỉ vươn tay đặt lên má An Linh : "Con cũng vĩnh viễn đều là bảo bối nhỏ của bà ngoại, ?"
"Biết ạ!" An Linh cũng chút , nhưng vẫn trả lời: "Bà cũng vĩnh viễn đều là đại bảo bối của con!"
Bùi Cẩm Văn ngay lập tức chọc cho thành tiếng: "Được ! Đi ăn cơm thôi! Phải nhanh cho miệng con ăn chút gì mặn mòi để trung hòa !"