Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh - Chương 459

Cập nhật lúc: 2026-05-18 03:35:02
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

chuyện đó giống như cốt truyện gốc, Nghiêm Úc vì bảo vệ cô mà cũng lăn xuống theo và thương ở chân, cô cũng hôn mê bất tỉnh, còn Cố Thần Minh chỉ rằng vô tình ngủ quên nên đến điểm hẹn.

 

Không đúng, vẫn điểm khác biệt.

 

Trong thế giới thực, Nghiêm Úc tuy mấy năm đầu thể thẳng, nhưng một thời gian dài trị liệu và phục hồi chức năng, thể và chạy nhảy từ vài năm .

 

An Linh cảm thấy điều cũng chẳng lên điều gì. Nơi cô ngã khác với trong cốt truyện gốc, mức độ thương của Nghiêm Úc khác cũng bình thường. Vì , khi chân Nghiêm Úc khỏi, An Linh hề nghĩ nhiều…

 

Chỉ đến khi thấy quá khứ của Nghiêm Úc, An Linh mới chuyện năm đó thể khác với những gì cô vẫn luôn nghĩ.

 

Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen

Trong công cụ điều tra nhân vật, ký ức của Nghiêm Úc về chuyện và An Linh ngã đến hai đoạn.

 

Đoạn đầu tiên, khác gì ký ức của An Linh.

 

đó, khi Nghiêm Úc thấy bàn tay đầy vết thương của An Linh, trong đầu bắt đầu xuất hiện một đoạn ký ức khác. Khi đoạn ký ức dần trở nên rõ ràng, Nghiêm Úc cuối cùng cũng xác định rằng đoạn ký ức mới là sự thật lúc đó, còn ký ức đây của dường như là giả.

 

Trong đoạn ký ức , An Linh tự trượt chân ngã xuống, mà là Cố Thần Minh đẩy xuống.

 

Ngày đó, khi Nghiêm Úc và An Linh đến điểm hẹn, ban đầu thấy Cố Thần Minh . An Linh tưởng đến nên ngoan ngoãn đợi, Nghiêm Úc cũng đành ở bên cạnh.

 

Một lúc , Cố Thần Minh đột nhiên từ một cây bước , đẩy mạnh An Linh. Nghiêm Úc kịp giữ lấy An Linh, ôm cô lòng bảo vệ thì cũng Cố Thần Minh đẩy thêm một cái.

 

Sau khi hai lăn xuống, An Linh hề ngất như trong đoạn ký ức , mà ngược đôi chân m.á.u thịt be bét của Nghiêm Úc mà nức nở xin .

 

Nghiêm Úc nén đau an ủi cô: “Đừng , Tiểu Linh. Anh sẽ gọi điện cho thầy cô, họ sẽ đến cứu chúng nhanh thôi.”

 

nơi vốn hoang vu, họ đang ở núi, điện thoại của cả hai đều tín hiệu, gọi , tin nhắn cũng gửi .

 

Nghiêm Úc chỉ thể dỗ dành An Linh, cô tiết kiệm chút sức lực: “Trời sắp sáng , chỉ hai ba tiếng nữa thôi là thầy cô sẽ phát hiện chúng ở đó, chắc chắn sẽ đến tìm chúng . Tiểu Linh, em đừng nữa, chúng đợi thêm một lát.”

 

“Không , chân của thể đợi thêm nữa…”

 

Trời hửng sáng, An Linh thể thấy vết thương của Nghiêm Úc đáng sợ đến mức nào, nhất định cứu chữa ngay lập tức.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nghe-duoc-tieng-long-cua-thien-kim-gia-an-dua-cai-bien-van-menh/chuong-459.html.]

 

bây giờ họ gọi trời thấu, kêu đất . Nghiêm Úc thể di chuyển, nếu An Linh gì đó, thì thật sự chỉ thể trơ mắt Nghiêm Úc ngày càng yếu .

 

Cô ngẩng đầu vách núi mà hai lăn xuống, thực cũng quá cao, chỉ là tương đối dốc, hơn nữa còn nhiều đá lởm chởm, nên Nghiêm Úc mới thương nặng như .

 

An Linh dậy, lau nước mắt, xoay định .

 

Nghiêm Úc nắm lấy cổ tay cô: “Em định gì?”

 

“Em trèo lên.”

 

“Không ! Nguy hiểm lắm!” Nghiêm Úc ngăn cản An Linh.

 

An Linh nhỏ hơn , trong mắt vẫn luôn là cô em gái cần che chở. Sao thể trơ mắt mạo hiểm, lỡ như trong lúc leo cẩn thận ngã xuống, thể sẽ chịu kết cục giống như .

 

bây giờ ngay cả dậy cũng nổi, thể ngăn một An Linh hạ quyết tâm.

 

chân của đợi ." Giọng An Linh mang theo tiếng nức nở, nhưng kiên định lạ thường: "Em nhất định trèo lên!”

 

Cô gỡ tay Nghiêm Úc , xoay bắt đầu leo lên vách đá. Nghiêm Úc ở phía ngừng gọi tên cô, nhưng cô hề đầu .

 

An Linh tuy từng leo núi nhân tạo, nhưng loại hình đó cùng đẳng cấp với vách đá thật .

 

Đá vách núi phân bố theo quy luật nào. An Linh nhiều lựa chọn, cho dù rõ một tảng đá sắc nhọn sẽ cứa rách lòng bàn tay, cô cũng nắm lấy, nếu sẽ đủ điểm tựa để leo lên.

 

Leo nửa đường, một tảng đá chân An Linh chịu lực, tuột khỏi vách núi và lăn xuống. May mắn là cô bám chặt tảng đá trong tay buông nên mới ngã.

 

Lúc , các ngón tay của cô đều cứa rách, đầu gối va đập đau nhức và trầy xước vô vết thương nhỏ, nhưng cô vẫn c.ắ.n răng chịu đau, từng chút một nhích lên .

 

Nghiêm Úc ở mà lòng đau như cắt, nhưng lúc dám khuyên nữa, thậm chí dám phát tiếng động nào An Linh phân tâm, mãi cho đến khi thấy bóng dáng An Linh cuối cùng cũng biến mất đỉnh vách đá, mới thở phào nhẹ nhõm.

 

 

 

 

Loading...