Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh - Chương 460

Cập nhật lúc: 2026-05-18 03:35:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nghiêm Úc, đợi em một lát, em sẽ gọi đến cứu ngay!” An Linh từ cao ló đầu xuống hét lớn.

 

Nghiêm Úc đáp một tiếng thấy An Linh rụt đầu .

 

Một đó, trong đầu là hình ảnh An Linh gắng sức leo lên lúc nãy.

 

Tình cảm của dành cho An Linh vẫn luôn phức tạp.

 

An Linh từ khi còn nhỏ dường như thích , cũng coi An Linh như cô em gái nhỏ cần chăm sóc.

 

Nghiêm Úc đáy vực, bầu trời dần sáng, trong đầu hiện lên những ký ức xa xưa hơn.

 

Năm năm tuổi, An Linh thể vài từ đơn giản. Anh theo cha đến An gia chơi, cha An dạy An Linh gọi là " Tiểu Úc". Cô bé nhỏ nhắn nở nụ đáng yêu với ngọt ngào gọi " Tiểu Ngư". Từ đó thêm một biệt danh.

 

Năm tám tuổi, nhận món quà đầu tiên An Linh tặng, dù chỉ là một chiếc đèn lồng hình con cá kỳ dị đến mức buồn , nhưng Nghiêm Úc cảm thấy đó là món quà đáng yêu nhất từng nhận .

 

Năm mười hai tuổi, cha qua đời trong một t.a.i n.ạ.n xe , tính cách cũng trở nên lầm lì, cáu kỉnh, thường xuyên tự nhốt trong phòng gặp ai, ngay cả Nghiêm Hình cũng chút sợ , dám đến gần.

 

An Linh ngày nào cũng đến Nghiêm gia tìm , gõ cửa bắt ngoài, mà chỉ cửa chuyện với , đôi khi còn nhét một mẩu giấy nhỏ qua khe cửa, đó vài lời và vẽ thêm một hình vẽ nguệch ngoạc.

 

“Anh Tiểu Úc, hôm nay nắng lắm, ngoài nhiều hoa nở, khi nào ngoài chơi .”

 

Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen

“Anh Tiểu Úc, em học cùng .”

 

“Anh Tiểu Úc, sang năm em định nhảy lớp, đến lúc đó chúng thể bạn cùng lớp đó!”

 

 

Những mẩu giấy đó cùng vượt qua thời gian đau khổ nhất trong đời. An Linh tựa như một vầng dương ấm áp, kiên trì x.é to.ạc lớp sương mù bao phủ lấy , để một tia sáng lọt .

 

khi vất vả thoát , An Linh đột nhiên đổi, giống như biến thành một khác.

 

An Linh, đây luôn dùng giọng ngọt ngào gọi , trở nên lạnh nhạt với , thậm chí còn dùng một ánh mắt xa lạ , khiến cảm thấy vô cùng xa cách.

 

Ban đầu còn tưởng gì khiến cô tức giận, định hỏi cho rõ, nhưng An Linh ngay cả chuyện với cũng , bảo tránh xa cô một chút.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nghe-duoc-tieng-long-cua-thien-kim-gia-an-dua-cai-bien-van-menh/chuong-460.html.]

Cùng lúc đó, thái độ của An Linh đối với Cố Thần Minh trở nên nồng nhiệt. Người đây luôn miệng gọi " Tiểu Úc" nay mở miệng ngậm miệng " Thần Minh".

 

Thế nhưng, ngay , khi An Linh lóc xin , và quyết định leo lên sườn núi tìm cứu , cô dường như trở thành cô em gái ngày xưa.

 

Trên vách đá đột nhiên truyền đến tiếng ồn ào, cắt ngang dòng hồi tưởng của Nghiêm Úc.

 

Ý thức của Nghiêm Úc lúc chút mơ hồ, nhưng trong lòng chút vui mừng, vì cảm thấy An Linh mà quen thuộc thể trở về…

 

Ngay đó, Nghiêm Úc liền hôn mê bất tỉnh. Khi tỉnh nữa, ở trong bệnh viện.

 

Sau đó, mất đoạn ký ức , đó là một đoạn ký ức khác, chính là đoạn An Linh tự trượt chân ngã xuống, vì cứu An Linh mà cũng lăn xuống theo, kết quả một hôn mê, một thương ở chân thể cử động.

 

Ký ức về việc Cố Thần Minh đẩy xuống, cũng như ký ức về việc An Linh leo lên vách đá tìm cứu , đều còn.

 

Khi Nghiêm Úc tỉnh , thấy An Quân đang bên cạnh.

 

Thấy cuối cùng cũng tỉnh, An Quân mới thể thả lỏng trái tim vẫn luôn treo ngược.

 

“Nghiêm Úc, tỉnh ? Cảm thấy thế nào? gọi bác sĩ ngay đây, hôn mê mấy ngày .”

 

Nghiêm Úc hỏi An Quân mới hôn mê lâu. Sau khi và An Linh tìm thấy, họ lập tức đưa đến bệnh viện. Chân cũng phẫu thuật, băng bó kín mít, bên giường bệnh còn treo nhiều bình truyền dịch.

 

“Tiểu Linh ? Con bé ?”

 

“Con bé nhiều vết thương ngoài da, nhưng nghiêm trọng bằng . cũng hôn mê hai ngày mới tỉnh, giờ đang ở phòng bệnh bên cạnh. Cậu cần quá lo cho con bé, nó đỡ nhiều .”

 

An Quân cúi đầu, luôn cảm thấy với Nghiêm Úc.

 

“Nghiêm Úc, thật xin , Tiểu Linh vì cứu nó nên mới ngã. Là do trông chừng nó cẩn thận.”

 

thể qua thăm em một chút ?” Nghiêm Úc câu với một sự mong chờ mà chính cũng hiểu tại , dường như chuyện gì đó cần xác nhận, và gặp An Linh ngay lập tức mới thể .

 

đề nghị của An Quân từ chối.

 

 

 

 

Loading...