“Không , bác sĩ vẫn thể xuống giường. Cậu đợi một lát, cho Tiểu Linh tỉnh dẫn con bé qua thăm .”
Kết quả là An Quân một lúc lâu mới ủ rũ về, ấp úng :
“Xin nhé Nghiêm Úc, con bé chịu qua.”
Lòng Nghiêm Úc lập tức trở nên trống rỗng. Anh cũng kỳ lạ với cảm giác của chính . Theo lý mà , An Linh hiện tại ghét như , đáng lẽ lường việc An Linh sẽ từ chối đến thăm , tại vẫn thể thất vọng đến thế?
“Không , đợi thể xuống giường, sẽ tự qua thăm con bé.”
Nghiêm Úc luôn cảm thấy dường như quên mất điều gì đó. Anh nghĩ ngợi, cảm thấy thể là do lo lắng ông nội và Nghiêm Hình tình hình hiện tại của , bèn An Quân hỏi:
“Chuyện … các cho ông nội chứ?”
An Quân xong trong lòng càng thêm áy náy.
Ông Nghiêm tuổi cao, sức khỏe , quanh năm viện. Còn Nghiêm Hình thì quá nhỏ. Vì , Nghiêm Úc từ đến nay đều khác vì chuyện của mà nhà lo lắng. Điểm nhiều nhấn mạnh với An Quân, nên An Quân cũng nhờ cha tạm thời đừng cho ông Nghiêm , đợi Nghiêm Úc tỉnh hỏi ý kiến của chính .
Lựa chọn của Nghiêm Úc quả nhiên khác gì suy nghĩ của . An Quân thở dài, bất đắc dĩ lắc đầu.
“Chưa, nhưng cũng thể giấu ông mãi . Bác sĩ chân thể sẽ cử động nữa, ca phẫu thuật chỉ là bước đầu, cụ thể xem hồi phục tri giác mới . Cậu giấu .”
“ ." Nghiêm Úc gật đầu: "Cảm ơn , An Quân. Ông bây giờ cũng chỉ thêm lo lắng, bằng đợi khá hơn một chút tự với ông.”
Sau khi xác nhận nhà chuyện thương, Nghiêm Úc tưởng rằng thể yên tâm.
, trong lòng vẫn một cảm giác bất an.
Từ khi tỉnh , luôn chút bồn chồn, dường như quên mất một chuyện quan trọng, hoặc bỏ lỡ một thứ gì đó cần chú ý.
bác sĩ cũng tổn thương não bộ, sẽ xảy tình trạng mất trí nhớ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nghe-duoc-tieng-long-cua-thien-kim-gia-an-dua-cai-bien-van-menh/chuong-461.html.]
Nghiêm Úc nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy cảm giác nếu xuất hiện khi gặp tai nạn, nhất là nên nơi xảy t.a.i n.ạ.n xem thử.
tình hình hiện tại của chắc chắn thể tự , chỉ thể cử vài đến nơi xảy tai nạn, cố gắng chụp thật nhiều ảnh để xem.
Nghiêm Úc tỉ mỉ xem những bức ảnh đó, phát hiện cảm giác quên mất chuyện quan trọng dường như càng lúc càng mãnh liệt, nhưng vẫn thể nhớ quên mất điều gì.
Tuy nhiên, trong những bức ảnh vài tấm khiến để ý. Mấy tấm ảnh chụp vách đá nơi và An Linh lăn xuống. Người chụp ảnh theo lời dặn của Nghiêm Úc, chụp ở nhiều góc độ khác . điểm chung là những tảng đá ở các vị trí khác vách đá , nhiều vết máu.
Cũng may là nơi đó trong thời gian mưa, nên những vết m.á.u thể qua nhiều ngày mà vẫn còn lưu .
Chính những vết m.á.u khiến Nghiêm Úc cảm thấy kỳ lạ.
Nếu là do và An Linh lúc lăn xuống để , thì cũng nên nhỏ và dày đặc như chứ?
Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen
ngoài , Nghiêm Úc cũng nghĩ khả năng nào khác, đành tạm thời gác nghi vấn.
Vài ngày , chân của Nghiêm Úc vẫn tri giác, nhưng thể để hộ công bế lên xe lăn và đẩy .
Mấy ngày nay, An gia đều đến thăm , duy chỉ An Linh ở phòng bên cạnh là vẫn từng bước phòng bệnh của . Vì , việc đầu tiên khi lên xe lăn là thăm An Linh.
Khi phòng bệnh của An Linh, y tá đang t.h.u.ố.c cho cô, An Quân cũng đang ở bên cạnh. Vì thế, Nghiêm Úc thấy những vết thương nhiều đến kỳ lạ tay An Linh.
Mười ngón tay và cả lòng bàn tay đều chi chít vết thương, trông giống như trầy xước thông thường, mà là cứa, thậm chí là đâm, vài vết còn sâu đến thấy xương.
Trong ký ức của Nghiêm Úc, lúc họ lăn xuống, An Linh bảo vệ trong lòng, cho dù thương cũng thể nào xuất hiện ở lòng bàn tay, vết thương càng thể nhiều và sâu như .
“Tiểu Linh, vết thương tay em là ?” Nghiêm Úc chăm chú tay An Linh, ngay cả chính cũng tại khi thấy những vết thương , lòng đau đến thế.
“Còn thể nữa, lúc ngã xuống cứa chứ .”