Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh - Chương 470

Cập nhật lúc: 2026-05-18 03:35:14
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cảm thấy dọn đường đủ, An Linh bắt đầu chủ đề chính.

 

“Thực cái hệ thống của cũng bản lĩnh lớn đến mức thể đưa từ một thế giới khác đến thế giới . Nó chỉ đơn giản là chuyển linh hồn của từ cơ thể của chính trong thế giới , sang cơ thể của Cố Thần Minh mà thôi.”

 

“Cho nên, những lời lẽ như xuyên từ thế giới khác đến đây đều là hệ thống bịa để lừa . Anh chính là của thế giới .”

 

Một cơn gió núi lúc thổi qua lưng Cố Thần Minh, khiến khỏi rùng . Lời của An Linh mở cho một khả năng mà bao giờ nghĩ tới. Và khả năng nhắc đến, liền như cắm rễ sâu trong đầu , dù cố gắng thế nào cũng thể thoát .

 

Hắn phủ nhận ngay lập tức, nhưng nghĩ bất kỳ bằng chứng nào để phản bác, chỉ thể cãi một cách yếu ớt:

 

“Hệ thống hề xóa hết bộ ký ức của . rõ ràng vẫn còn giữ ký ức cuối cùng ở thế giới khác. uống rượu đ.â.m , đương nhiên, là do đó tự dưng xuất hiện, thể trách !”

 

là diễn viên, nếu phanh phui , còn mà sống ! Chính lúc đó hệ thống xuất hiện, nó thể cho một cơ hội để trở thành con cưng của trời…”

 

Nói đến đây, trong mắt Cố Thần Minh đột nhiên lóe lên ánh sáng điên cuồng.

 

, cho dù cô đều là thật thì ?”

 

Hắn điên cuồng lớn, là đang cho An Linh , là đang cố gắng thuyết phục chính .

 

“Ít nhất hệ thống cho một cơ hội để bắt đầu ! Giúp thoát khỏi cái mớ bòng bong đó!”

 

An Linh , cô sắp thành công , bởi vì những lời của Cố Thần Minh ngầm thừa nhận rằng chính là của thế giới .

 

Quả nhiên, khi xong những lời đó, Cố Thần Minh đột nhiên ôm đầu đau đớn hét lên. Vô mảnh ký ức vụn vặt ngừng chen đầu óc , dường như đang khuấy đảo não bộ, khiến đau đến run rẩy.

 

Tiếng va chạm đột ngột, tiếng phanh xe chói tai, thể ngã trong vũng máu…

 

Mặc dù những nội dung vốn nhớ, nhưng ban đầu chỉ là những hình ảnh mơ hồ. Bây giờ, những hình ảnh đó bắt đầu trở nên rõ ràng.

 

Hắn dường như còn thể cảm nhận sự hoảng loạn của khi đạp mạnh phanh, nỗi sợ hãi khi loạng choạng bước xuống xe và thấy m.á.u tươi lênh láng mặt đất, nhịp tim đập như trống trận khi quyết định lái xe bỏ chạy, tiếng gầm rú của chiếc xe khi ngừng đạp ga tăng tốc…

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nghe-duoc-tieng-long-cua-thien-kim-gia-an-dua-cai-bien-van-menh/chuong-470.html.]

Và cả, cảm giác đau đớn và mất trọng lượng theo cú va chạm mạnh…

 

Không, đúng; tại thêm một cú va chạm nữa?

 

Cố Thần Minh hai tay nắm chặt, liên tục đ.ấ.m đầu : "Đây là ký ức của ! Chắc chắn !”

 

Hắn đau đến mức quỳ sụp xuống, trán đập mặt đất lạnh lẽo, cả run rẩy kịch liệt.

Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen

 

“Đây là sự thật…” Hắn khàn giọng lặp , giọng vỡ vụn: "Hệ thống sẽ lừa … Tuyệt đối sẽ …”

 

An Linh từ cao xuống , giọng bình tĩnh trần thuật sự thật:

 

“Nếu vẫn nhớ , thể nhắc một chút. Ngày đó khi say rượu lái xe bỏ chạy, chính lao khỏi lan can bảo vệ và lật xe trong quá trình tẩu thoát.”

 

Cố Thần Minh mạnh mẽ ngẩng đầu, đôi mắt đỏ ngầu chằm chằm An Linh. Vì lời của An Linh, những mảnh ký ức đó đang tái cấu trúc trong đầu , ghép thành một sự thật đáng sợ:

 

Sau khi lao khỏi lan can bảo vệ lâu, ý thức liền chìm bóng tối, cho đến khi một giọng máy móc lạnh lẽo vang lên bên tai : Anh sống ?

 

Cố Thần Minh chịu đựng cơn đau, gần như nghiến răng mới thể thốt một câu:

 

“Thế thì , chuyện chỉ thể chứng minh là cũng gặp t.a.i n.ạ.n xe … chứ thể chứng minh xuyên …”

 

“Xem vẫn thể nhớ hết nhỉ." An Linh thở dài: "Cố Thần Minh, đúng; gọi là, Tiêu Văn Việt mới chứ.”

 

Cố Thần Minh chỉ cảm thấy đầu càng đau hơn. Cái tên mà An Linh cuối cùng cũng giống như một con d.a.o sắc bén, với một thế đạt mục đích thì bỏ cuộc, đ.â.m thẳng khu vực mơ hồ nhất trong ký ức của , ngừng khuấy đảo, như lật tung tất cả những ký ức mà quên .

 

Trán Cố Thần Minh rịn một lớp mồ hôi mịn, nhưng vì nén đau mà nghiến chặt quai hàm, ngoài những tiếng rên rỉ đau đớn còn đứt quãng để lộ ý thức chống cự mãnh liệt của :

 

“Không, cần nhớ , chính là xuyên , là Tiêu Văn Việt gì cả…”

 

 

 

 

Loading...