Khi còn nhỏ, lúc vẫn Tiêu Văn Việt và hệ thống chiếm lấy cơ thể, quan hệ giữa An gia, Cố gia và Nghiêm gia đều . Mấy đứa trẻ trạc tuổi họ cũng thường xuyên chơi đùa cùng .
Khi đó An Linh thói quen cứ lên xe là mệt mỏi rũ rượi, cho nên những đứa trẻ khác cũng luôn giữ im lặng khi lên xe, sợ sẽ ồn đến giấc ngủ của cô.
Nếu ai đó cẩn thận đ.á.n.h thức An Linh, còn thể nhận “ánh mắt t.ử thần” từ những bạn nhỏ khác.
So với mười hai năm ánh mặt trời trải qua, bất kỳ ký ức nào của thời thơ ấu cũng đều trở nên như . Cố Thần Minh khỏi gương mặt lúc ngủ của An Linh mà mỉm . Lần , khóe miệng cuối cùng cũng còn cứng đờ, nụ cũng tự nhiên hơn nhiều, mang theo sự hoài niệm và vui vẻ chân thành.
một lúc, Cố Thần Minh cảm thấy gì đó đúng. Tại đột nhiên cảm giác gai gai lưng?
Hơn nữa cảm giác còn chút quen thuộc, điểm giống… cảm giác những bạn nhỏ khác phóng ánh mắt t.ử thần lúc nhỏ!
Cố Thần Minh đầu , quả nhiên đối diện với ánh mắt t.ử thần của Nghiêm Úc trong gương chiếu hậu.
Cố Thần Minh: "…"
Anh ngay là ảo giác mà…
Nghiêm Úc đây là đang đề phòng ? Lẽ nào và An Linh?
Cố Thần Minh chỉ nghi hoặc trong chốc lát liền phủ nhận suy đoán . Dù thì cũng đây Tiêu Văn Việt dùng đạo cụ lên An Linh, khiến cô ép duy trì hình tượng nhân vật trong tiểu thuyết, cho nên cô và Nghiêm Úc bao nhiêu năm qua cũng tiếp xúc gì nhiều, hai hẳn là vẫn ở bên .
Vậy là đơn thuần chỉ đang ghen thôi…
Hơn nữa, khi đối diện với ánh mắt của Cố Thần Minh, cũng hề , ý định dời mắt .
Ngược , Cố Thần Minh chằm chằm đến cả tự nhiên, nhanh chóng dời ánh mắt, cho ngay ngắn; quyết định rằng vẫn là thành thật ngắm phong cảnh ngoài cửa sổ thì an hơn…
Xe lái cổng lớn Cố gia thì An Linh cũng tỉnh dậy. Cô ngoài cửa sổ : “Đến , chú Cố và dì Chu chắc đang đợi chúng .”
An Linh chỉ báo với cha Cố là sẽ đến, chứ cho họ chuyện của Cố Thần Minh.
Chuyện phức tạp, An Linh cảm thấy họ nhất định sẽ tin ngay những gì cô . Nếu năm đó họ thể phát hiện con trai ruột của vấn đề, thì bây giờ chắc chắn cũng thể phát hiện trở về. Không bằng cứ để họ tự phát hiện sự thật trong lúc đoàn tụ với con trai.
Cố Thần Minh liền bắt đầu căng thẳng, ngón tay vô thức xoắn vạt áo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nghe-duoc-tieng-long-cua-thien-kim-gia-an-dua-cai-bien-van-menh/chuong-476.html.]
An Linh chú ý đến sự bất an của , nhẹ giọng an ủi: “Đừng lo, họ nhất định sẽ nhận .”
Sau khi xe dừng hẳn, Cố Thần Minh Nghiêm Úc và tài xế giúp đỡ lên xe lăn một nữa.
An Linh phía , Nghiêm Úc đẩy Cố Thần Minh theo .
Vì An Linh báo , nên cha Cố hiện đang đợi cô ở phòng khách.
Nhìn thấy An Linh bước , Chu Thư Quân dậy đón: “Tiểu Linh đến , con chuyện quan trọng cho chúng …”
Lời của Chu Thư Quân còn hết, liền thấy Cố Thần Minh xe lăn lưng An Linh.
Bao nhiêu năm qua, cha Cố tuy xác định con trai khác chiếm đoạt cơ thể, nhưng vì nhiều mối lo ngại nên trực tiếp vạch mặt. Bề ngoài khi gặp Cố Thần Minh vẫn sẽ hỏi han qua loa vài câu.
Bà thấy Cố Thần Minh xe lăn, tưởng rằng đối phương thương, bèn theo thói quen bắt đầu giả vờ quan tâm:
Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen
“Thần Minh đây là ? Bị thương ? Sao cẩn thận như …”
khi đối diện với đôi mắt của Cố Thần Minh, Chu Thư Quân khựng , những lời khách sáo trong miệng cuối cùng cũng thể nữa.
Bà thể tin nổi mà Cố Thần Minh lệ rơi đầy mặt, cả như mất hồn, từng bước một đến mặt , cúi xuống, dùng bàn tay run rẩy xoa lên mặt .
Khi thấy Cố Thần Minh mấp máy môi, dùng khẩu hình miệng “” hai chữ “Mẹ ơi”, nước mắt của Chu Thư Quân cũng lập tức vỡ đê:
“Thần Minh… Thần Minh của … Thật sự là con , thật sự là Thần Minh của trở về ?”
Sau khi Cố Thần Minh ngừng gật đầu đáp , Chu Thư Quân thể nên lời nào nữa. Bà đưa tay còn lên nâng mặt Cố Thần Minh, liên tục dùng ngón cái lau nước mắt cho con .
Cố Thần Minh cũng đưa một tay đặt lên mu bàn tay của , tay còn cố gắng lau nước mắt cho bà.
Anh mở miệng, dùng hết sức lực cuối cùng cũng thốt vài từ khàn khàn: