An Sùng: "..." Em đúng là cô em gái của .
"Anh."
An Linh mở miệng định lấy lý do buổi tối lái xe an để xem thể khuyên An Sùng ở , thì phát hiện An Sùng rời khỏi cửa phòng, sải bước trong nhà.
"Thật nghĩ kỹ , 9 giờ mới họp, sáng mai để Tiểu Trương lái xe đưa cũng kịp."
An Sùng về phía cầu thang, bước chân bước lớn.
Anh chỉ cảm thấy cả ngứa ngáy, hận thể ba bước gộp hai mà lao thẳng về phòng để tắm rửa sạch sẽ một .
"Cha , em gái, con tắm đây, cũng ngủ sớm ."
Tuy tại An Sùng đột nhiên đổi ý định, nhưng cũng đỡ để An Linh mở miệng khuyên, cô mừng rỡ thấy nhẹ cả .
"Con vội cái gì." Bùi Ngọc Ngưng gọi An Sùng : "Muộn thế hai đứa đều đói , nồi cháo hải sản hầm sẵn đó, uống một chút hẵng ngủ."
Nói xong bà liền kéo tay An Linh dẫn về phía nhà bếp.
An Linh lay chuyển , chỉ thể ngoan ngoãn theo.
Cô gò má của Bùi Ngọc Ngưng, trong lòng đột nhiên dâng lên một tia chua xót.
Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen
Chỉ trong một buổi tối ngắn ngủi xảy quá nhiều chuyện, mà cô cũng suýt chút nữa mất sinh mạng, cho nên cũng thời gian để bình tĩnh suy nghĩ xem nên thế nào.
Bây giờ trở về nơi khiến cô an tâm nhất, đáng lẽ cô nên ôm lấy mà nũng một chút.
hiện tại, cô chút sợ hãi.
Sợ rằng khi chân tướng sẽ tổn thương trái tim của An gia, cũng sợ rằng sẽ bao giờ thể mật khăng khít kéo tay Bùi Ngọc Ngưng như thế nữa.
những thứ vốn thuộc về cô. Cho dù giao dịch với giọng lúc , cô cũng nên cho họ sự thật.
[Chính là... nên thế nào để cho họ , là con gái ruột của An gia một cách tự nhiên và mượt mà nhất đây?]
Những lời đối với ba còn trong An gia mà , khác gì sét đ.á.n.h ngang tai. Cả ba lập tức đ.á.n.h cho đầu óc trống rỗng.
Cả ba đều sững sờ, khựng tại chỗ.
An Linh thấy Bùi Ngọc Ngưng đột nhiên dừng , chút khó hiểu hỏi: "Mẹ, ạ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nghe-duoc-tieng-long-cua-thien-kim-gia-an-dua-cai-bien-van-menh/chuong-8.html.]
Bùi Ngọc Ngưng chút cứng đờ đầu An Linh, định mở miệng hỏi cô câu là ý gì.
An Sùng đột nhiên ho khan hai tiếng, xoay về phía hai , ngăn Bùi Ngọc Ngưng đang lên tiếng .
"Mẹ, con đúng là đói, cũng uống một chút."
An Sùng kéo Bùi Ngọc Ngưng và An Linh đến bên bàn ăn, ấn họ xuống ghế xong, liền bếp múc bốn bát cháo mang .
An Thụ Hải cũng tới xuống. Nửa đêm nửa hôm, cả bốn chẳng ai ngủ.
[Sao họ cứ mãi thế nhỉ?]
Cả ba lập tức cúi đầu, bắt đầu nghịch điện thoại.
An Sùng lập một nhóm chat ba An Linh.
[An Sùng: Cha , hai cũng thấy ?]
[Bùi Ngọc Ngưng: Tại cản ? Vừa nãy định hỏi Tiểu Linh ngay .]
[An Thụ Hải: Vậy là những gì chúng thật sự là tiếng lòng của Tiểu Linh? Không do cha thức đêm đến nỗi sinh ảo giác chứ?]
[An Sùng: Không thể nào cả ba cùng ảo giác . Cho nên vấn đề hẳn là ở Tiểu Linh. Hơn nữa, Tiểu Linh dường như còn thể những chuyện mà con bé vốn thể nào .]
[An Thụ Hải: Ví dụ như chuyện đồ lót của con?]
Sắc mặt An Sùng tối sầm , chỉ thể ngừng thầm niệm "là cha ruột, là chaa ruột" mới tiếp tục gõ chữ.
[An Sùng: Chuyện quá mức khó tin, vượt qua phạm vi hiểu thông thường. Vẫn chắc chắn việc tùy tiện gây ảnh hưởng gì đến Tiểu Linh . Cho nên con đề nghị cứ thuận theo tự nhiên, quan sát thêm một thời gian nữa .]
[Bùi Ngọc Ngưng: Tiểu Linh con bé con gái ruột của An gia là ? Có tối nay con bé kích động ? Hay là nào đó lén lút gì với con bé khiến nó suy nghĩ miên man?]
Bùi Ngọc Ngưng tin An Linh là con gái ruột của . Bà chỉ đau lòng khi nghĩ An Linh một suy nghĩ lung tung sẽ cảm thấy khổ sở. An Linh là do bà nuôi nấng từ lúc mới sinh , thể con gái ruột của bà ?
An Sùng cảm thấy chuyện điểm kỳ lạ. Từ lúc đón An Linh, cô vẫn luôn tỏ bình tĩnh, giống như t.a.i n.ạ.n ngoài ý dọa sợ.
Còn chuyện gì đó với cô, khả năng cũng lớn.
Nếu bằng chứng mà với An Linh cô tiểu thư An gia, cô sẽ chỉ cảm thấy đối phương thần kinh mà thôi.