NGHIỆT ĐỒ (NỮ SƯ NAM ĐỒ) - Chương 1: Tiết Tử

Cập nhật lúc: 2026-05-13 14:34:53
Lượt xem: 27

Nàng chìm giấc mộng quái dị ám ảnh suốt ngàn năm qua.

Cảnh tượng đầu tiên hệt như một cơn ác mộng.

Đó là một căn phòng ngập tràn sắc đỏ. Chăn uyên ương đỏ thẫm, giường hỉ đỏ tươi, nến song hỷ cháy rực...

Một nam nhân rõ mặt từ từ vén khăn trùm đầu đỏ thẫm của nàng lên. Giọng của trong trẻo, sạch sẽ và đầy từ tính: "Kim nhi, phu thê phàm nhân lễ cưới hỏi đàng hoàng, tân nương mặc giá y, trùm khăn đỏ cùng tân lang bái thiên địa thì mới coi là phu thê chính thức. Tuy lão già Nguyệt Lão chịu se duyên cho chúng , nhưng cũng chẳng , đằng nào chúng cũng sẽ bên đời đời kiếp kiếp. Kim nhi, căn phòng là do chính tay bài trí theo phong tục nhân gian, nàng thích ?"

Trong giọng của tràn ngập niềm vui sướng và mong chờ. Thứ duy nhất nàng thể rõ là đôi mắt màu vàng kim sẫm, đong đầy tình ý quyến luyến. Ánh mắt như sưởi ấm trái tim nàng, khiến lồng n.g.ự.c nàng căng đầy, nhịp tim đập liên hồi.

Nàng ngẩng đầu đối diện với ánh mắt , thấy ngọn lửa vàng kim rực rỡ đang cháy trong đó, hai má bất giác đỏ bừng vì thẹn thùng.

"Thích lắm." Nàng c.ắ.n nhẹ môi, nở nụ rạng rỡ như hoa, trong lòng ngập tràn mật ngọt.

Mỗi thấy cảnh tượng dịu dàng trong mơ, nàng đều vô cùng bối rối.

Nam nhân đó là ai? Hắn quan hệ gì với nàng? Tại nàng... cùng kết tóc se tơ? Làm nàng thể... mơ thấy giấc mộng vi phạm thanh quy như thế ?

mỗi khi nghi hoặc dấy lên, cảnh tượng tiếp theo bèn khiến nàng kinh hãi đến sững sờ, đầu óc tê liệt, thể suy nghĩ thêm gì nữa.

Nam nhân khẽ , vội vã hôn lên môi nàng, bàn tay to lớn vung lên trút bỏ bộ giá y đỏ thẫm, ôm nàng ngã xuống chiếc chăn uyên ương rực rỡ, rải những nụ hôn nóng bỏng triền miên.

Nàng rên rỉ thở dốc, e thẹn thôi, nhưng đột nhiên ánh mắt nàng trở nên đờ đẫn, một tia m.á.u đỏ tươi xẹt qua đáy mắt. Bàn tay đang ôm lấy lưng bỗng hóa một lưỡi d.a.o băng sắc bén, tỏa ánh sáng xanh u tối, đ.â.m thẳng vị trí trái tim .

Nam nhân đau đớn đầu với vẻ mặt thể tin nổi, nhưng ngay đó trong mắt thoáng qua vẻ thấu hiểu, khổ thở dài một tiếng: "Rốt cuộc vẫn là tính sai... Kim nhi, đừng sợ..."

Dứt lời, hình đột ngột hóa thành ngàn vạn tinh tú, theo gió tan biến .

Nàng bên cạnh, bản trong giấc mộng bật dậy một cách trống rỗng và đau đớn. Ngay đó như bừng tỉnh, nàng hoảng sợ buông lỏng lưỡi dao, vội vàng đưa tay níu giữ, nhưng chỉ đành bất lực trôi tuột qua kẽ tay.

Sau đó nàng bỗng như phát điên, gào t.h.ả.m thiết, điên cuồng vung chưởng đ.á.n.h mạnh lồng n.g.ự.c .

Cuối cùng, một vệt trắng kỳ lạ xuất hiện ngăn cản nàng, đ.á.n.h nàng ngất mang mất.

Mỗi mơ đến đây, nàng đều cùng bản trong mộng chìm nỗi đau đớn tột cùng biến cố bất ngờ . Nàng cảm nhận một nơi nào đó trong cơ thể vỡ vụn từng mảnh, từng mảnh hóa thành lưỡi d.a.o sắc lẹm, từng nhát đ.â.m tim nàng, xoắn vặn.

Nỗi đau đó chẳng khác nào moi t.i.m cắt ruột.

Trong mơ vốn dĩ nên cảm giác đau, nhưng nào nàng cũng cảm nhận rõ mồn một như chính đang trải qua.

Cảnh tượng đến đây bèn chuyển sang một khung cảnh khác.

Đó là một dòng sông nước đỏ tươi như máu, mặt sông phẳng lặng gợn sóng, nhưng bên trong bóng nửa trong suốt đang tranh trồi lên lặn xuống. Những kẻ đó dung mạo dữ tợn đáng sợ, ai oán thê lương, lúc nhúc rắn rết bò trườn. Cả dòng sông bốc lên mùi tanh hôi nồng nặc, tiếng kêu ai oán thê lương vang vọng từng hồi.

Bên bờ sông từng mảng lớn những đóa hoa đỏ rực yêu dị như m.á.u nở rộ. Loài hoa , chỉ những đóa hoa nở rộ thê lương tuyệt mỹ, trải dài miên man như tấm t.h.ả.m máu, khiến kìm mà rùng .

Trên sông một cây cầu đá, đầu cầu bên sương đen mù mịt, thấu. Rất nhiều vong hồn sự dẫn dắt của Quỷ sai vội vã bước qua cầu. Ở đài cao phía đầu cầu bên , một bà lão già nua tay bưng bát sứ, múc từng bát nước màu vàng sẫm đục ngầu đút cho các vong hồn uống, môi nở nụ quỷ dị đến rợn .

Nàng giữa khóm hoa như m.á.u hồi lâu, cuối cùng chậm rãi bước lên cầu đá. Bà lão ngăn nàng , nở nụ vô vị như thấu hồng trần, hỏi: "Tiên nhân nếm thử mùi vị canh Mạnh Bà chăng?"

Giọng trong trẻo, uyển chuyển như chim hoàng oanh, êm tai tựa thiếu nữ đôi mươi.

Nàng mơ hồ lắc đầu, ánh mắt trân trân về phía cây cầu đá mặt: "Không, chỉ là... đợi một ."

"Người đó vĩnh viễn sẽ tới ." Mạnh Bà quái gở. Giữa chốn âm u , giọng thanh thót càng thêm phần quỷ dị.

"Vậy ... sẽ ở ?" Nàng thấy đôi mắt m.ô.n.g lung, thất thần hỏi .

"Ngày hôm đó khi ngươi tự tay đ.â.m Huyền Băng Nhận tim , ngươi hẳn câu trả lời ." Mạnh Bà đầu về phía Hoàng Tuyền, vẫn , nhưng trong mắt vương chút thương hại.

"Ta tin..." Nàng thấy lảo đảo ngã xuống đất, c.ắ.n chặt môi đến bật m.á.u mà .

"Về thôi, biến mất . Không luân hồi, kiếp , tan biến giữa đất trời , hóa thành tro bụi." Mạnh Bà khẽ thở dài, thêm lời nào nữa.

Nàng thấy chính cuối cùng cũng lệ rơi đầy mặt, đau đớn phủ phục xuống đất gào , tiếng như đứt ruột gan, nước mắt rơi xuống hóa thành những hạt châu vàng lấp lánh, rực rỡ cả những đóa hoa đỏ như m.á.u phía .

Thấy cảnh , Mạnh Bà lắc đầu, lầm bầm gì đó lấy một vật tiến về phía nàng.

Hình ảnh mỗi đến đây thì đứt đoạn .

Nàng tỉnh dậy, mồ hôi đầm đìa, thở dốc dữ dội, tay ôm n.g.ự.c dậy vẫn còn chút sợ hãi.

"Sư phụ? Người vẫn chứ?" Đột nhiên, một giọng cắt ngang cơn hoảng hốt của nàng.

Nàng cuối cùng cũng hồn, lau mồ hôi, đứa đồ thu nhận nhờ cơ duyên xảo hợp mấy năm , thở phào nhẹ nhõm : "Không ."

"Sư phụ , Phỉ Thúy lo c.h.ế.t ." Cậu bé trông chừng mười ba, mười bốn tuổi theo tuổi loài , an tâm . Cậu bé sinh vẻ ngoài lanh lợi đáng yêu, mang chút khí chất thanh cao ngạo nghễ, vô cùng đáng yêu.

Đứa trẻ là một con trúc tinh nàng cứu từ tay một nông hộ chân núi trong lúc dạo đêm vài năm .

Ngày đó thấy nó khá tuệ căn, nhớ đến nguyện vọng của bạn Băng Kỳ luôn xúi nàng nhận một đồ về "bao cát" để trút giận , nàng suy tính bèn phá lệ mang về thu đồ .

"Ban ngày chuyện gì xảy ?" Nàng gật đầu, trong lòng bỗng dưng lay động, khẽ thở dài một tiếng.

Người vẫn thần tiên mộng mị là gì, nhưng giấc mộng cứ bám riết lấy nàng bao nhiêu năm, thật khiến phiền muộn. Nàng từng tìm đủ cách cũng trừ bỏ cơn ác mộng . Mẫu , đây là tâm ma, thể giải. Chỉ thể đợi đến ngày duyên tận, nó sẽ tự khắc rời .

Tâm ma? Nàng hiểu, nàng tâm ma gì chứ? Nếu thật sự , thì cũng chỉ nên là cái tật mỗi ngày ngủ đủ chín canh giờ, đêm đến mới tỉnh dậy ba canh giờ mà thôi.

Mẫu nàng chỉ , xoa đầu nàng bảo: "Chỉ tâm mới ."

Đến tận bây giờ nàng cũng chẳng hiểu nổi, nhưng may ngàn năm qua đều như , nàng cũng sớm quen .

Chỉ là... hôm nay cảm giác khác thường?

Phỉ Thúy đang cảm thấy sủng ái mà lo sợ vì hôm nay sư phụ mới tỉnh dậy mắng mỏ . Mọi khi giờ sư phụ tỉnh dậy, tâm trạng chắc chắn , tính khí thối, thế nào cũng châm chọc vài câu cho bõ cơn tức trong mơ mới . Hôm nay khác thường thế ?

Cậu quen cái bao cát nhỏ tri kỷ , giờ sư phụ đột nhiên lương tâm trỗi dậy, thấy hoảng quá...

"Phỉ Thúy nhớ tiếng mắng của sư phụ ?" Thấy Phỉ Thúy ngẩn đáp, nàng nheo mắt, vươn tay véo khuôn mặt phúng phính của .

"Sư phụ đại nhân, Phỉ Thúy sai !" Phỉ Thúy hồn, vội vàng nịnh nọt sán gần xin tha, dù thường chẳng sai ở xin tha.

Vị sư phụ của tuy bề ngoài hung dữ, tính tình thất thường khó đoán, nhất là lúc mới ngủ dậy càng ngang ngược vô lý, nhưng thực sự đối xử tệ với . Trừ những lúc trêu chọc, châm chọc vài câu véo vài cái cho vui, thì thật đối với , che chở cho .

Hơn nữa, là nạn nhân duy nhất.

Cứ nghĩ đến Băng Kỳ Tiên Tôn ở núi Tây Lâm và mấy vị bạn tiên ít ỏi còn của sư phụ cũng chịu chung đãi ngộ như một con trúc tinh mới tu hành trăm năm là đây, trong lòng bèn cảm thấy vô cùng thỏa mãn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nghiet-do-nu-su-nam-do/chuong-1-tiet-tu.html.]

"Hừm, ban ngày trong viện chuyện gì ?" Hôm nay nàng chút bất an, nên hứng thú trêu chọc tiểu đồ , bèn quyết định từ bi buông tha cho nó.

"Có ! Sứ giả của Thiên Đế gửi tới một bức thư, dặn dò đồ nhi khi nào sư phụ tỉnh dậy thì nhất định giao cho !" Phỉ Thúy ngây ngô, vội vàng móc từ trong n.g.ự.c một viên tinh thạch đưa cho nàng.

Nàng gật đầu, nhận lấy tinh thạch truyền lệnh của Thiên Đế, hai tay ngưng tụ pháp lực, dùng ngón tay điểm nhẹ lên tinh thạch.

Mệnh lệnh của Thiên Đế từ trong tinh thạch truyền tai nàng sót một chữ.

"Hôm nay, Ti Mệnh Tinh Quân tính tại vùng đầm lầy hắc ám nơi cực Bắc, Đào Ngột, một trong Tứ đại hung thú thượng cổ từng đại bại tay Thiên giới ngàn năm dẫn đến hồn phi phách tán sẽ trùng sinh tại đó trong vài ngày tới. Nghiệt chướng sinh từ ác niệm tích tụ của loài , bản tính tàn bạo cuồng ngạo, pháp lực vô biên. Nếu để trùng sinh, Tam giới ắt sẽ yên . Phương Bắc là địa giới của khanh, khanh tiếp lệnh xong hãy mau chóng tới đó, nhất định bóp c.h.ế.t ngay khi thành hình, giữ gìn sự yên bình cho trời đất."

Mấy năm , nàng kế thừa ngôi vị Bắc Hoa nương nương từ mẫu là Thần Hưu - tổ tiên của loài thần thú thượng cổ Tỳ Hưu, nay trở thành Bắc Hoa Tiên Tôn, hèn chi Thiên Đế giao việc thu phục Đào Ngột cho nàng.

Nàng cau mày, nhưng vẫn uể oải dậy, khoác lên chiếc áo bào vàng kim, đeo lên tay một chuỗi vòng vàng nhẫn vàng đồ ăn vặt dọc đường, dắt theo Phỉ Thúy về phía đầm lầy hắc ám .

...

Tam giới Tiên - Yêu - Nhân tuy rộng lớn nhưng cũng thoát khỏi bốn phương Đông Tây Nam Bắc. Bốn vùng cực địa là nơi cùng hung cực ác, nhờ đó mới vượt ngoài giới hạn, đảo lộn gian thế giới . Mà Rừng Hắc Ám là nơi cùng hung cực ác ở tận cùng phương Bắc, Đầm lầy Hắc Ám trong khu rừng đó là nơi hiểm ác nhất trong những nơi hiểm ác.

Nàng thiết lập kết giới phòng ngự cho và Phỉ Thúy, tránh né các loại yêu thú ma quái trong rừng. Nàng là một trong Tứ phương Tiên Tôn trướng Thiên Đế, là con gái út của Thần Hưu, pháp lực vô cùng cao cường. Vì thế khu rừng Hắc Ám tuy hiểm ác nhưng cũng chẳng nàng thương .

Chỉ Phỉ Thúy là sợ đến mức hét toáng lên, trốn lưng nàng run lẩy bẩy. Nàng cốc đầu nó mấy cái, nó mới hồn , nàng với ánh mắt sùng bái lấp lánh trời.

Nhìn tên đồ tính cách thích cuồng ngược , nàng cảm thấy hài lòng.

Thuận tay giải quyết vài con yêu thú khổng lồ sống c.h.ế.t lao tới, cuối cùng nàng cũng đến Đầm lầy Hắc Ám.

Cả vùng đầm lầy đen ngòm tỏa ác khí ngút trời, bên trong còn lờ mờ thấy những bộ hài cốt dữ tợn của những sinh mệnh từng nuốt chửng. Phía đầm lầy chướng khí âm u đè nén bao trùm khắp nơi, trôi nổi bồng bềnh tựa như những con quỷ đang nhe nanh múa vuốt, khiến sợ hãi.

Và ngay chính giữa phía đầm lầy, một làn khói màu tím đen đang ngưng tụ. Trên bầu trời đen kịt, chướng khí kết tinh từ tham lam, đố kỵ, ác niệm, tàn bạo... đủ loại cảm xúc tiêu cực của con từ khắp nơi bay tới đang từng chút một hòa làn khói .

Nàng dẫn theo Phỉ Thúy tò mò sợ sệt tiến lên, gần làn khói đó.

Làn khói trong suốt, tỏa ánh tím mờ ảo. Thứ bao bọc bên trong làn khói là hình dáng Đào Ngột hung ác dữ tợn như nàng Phỉ Thúy tưởng tượng, mà là...

Một con thú nhỏ vô cùng đáng yêu.

bộ lông trắng muốt như ch.ó con, hình dáng giống hổ con, bên miệng lộ hai chiếc răng nanh nhỏ xinh xắn, lúc đang nhắm mắt ngáy ngủ ngon lành. Cái đuôi dài đầy lông của nó cứ cuộn lên cuộn xuống nhịp nhàng theo tiếng ngáy nhỏ.

Dáng vẻ non nớt ngây thơ khiến kìm lòng yêu thương.

Nàng ngẩn , chút lặng . Kẻ chỗ nào giống hung thú vạn ác sẽ hủy diệt trời đất chứ?

Ngay cả Phỉ Thúy cũng bịt miệng kêu lên, cảm thán kỳ lạ, nỗi sợ hãi giảm ít.

Nàng do dự một chút, pháp lực trong tay chần chừ tung .

Ngay lúc , con thú nhỏ bỗng nhiên mở mắt.

Nàng bất chợt thấy một đôi mắt màu vàng kim sẫm.

Màu vàng kim sẫm như ngọc lưu ly, lấp lánh ánh vô tội và tò mò.

Đó là sự tò mò bản năng của một sinh mệnh mới sinh đối với thế giới xa lạ . Trong sự tò mò còn mang theo cả niềm vui sướng của sự sống.

Ánh vàng rực rỡ lưu chuyển trong đôi mắt khiến nàng đột nhiên nảy sinh một cảm giác quen thuộc, nhưng cảm giác khó hiểu cái bụng đang reo lên của chính nàng cắt ngang.

Nàng hồn, vội tháo chiếc vòng vàng tay nhét miệng, nhai rộp rộp.

Tỳ Hưu là thần thú tường thụy, thể tìm tài lộc trong thiên hạ. Vàng bạc châu báu là món ăn yêu thích và cũng là duy nhất của chúng. Mà nàng cực kỳ thích ăn vàng, sức kháng cự với tất cả những thứ bằng vàng.

Bởi bản thể của nàng vàng rực, ngay cả tên cũng mẫu đặt là Kim Hưu.

Nó mở mắt, tò mò nàng ăn chiếc vòng vàng một cách ngon lành, trong mắt tràn đầy sự mới lạ. Móng vuốt nó quơ quơ, dường như phá vỡ làn sương mù mà chui .

Phỉ Thúy cuống lên, vội kéo tay áo nàng hét: "Sư phụ, mau tay ! Nó sắp thực sự trùng sinh ! Một khi nó rời khỏi làn khói thì tiêu diệt nó sẽ khó lắm đấy!"

Nàng bừng tỉnh, Phỉ Thúy sai, nhưng chần chừ nỡ xuống tay.

Ngay lúc Phỉ Thúy sốt ruột đến mức sắp nhảy dựng lên, nàng đột nhiên móc một thỏi vàng lấp lánh từ trong tay áo.

"Sư phụ... xong nhiệm vụ hãy ăn..." Phỉ Thúy suýt thì ôm mặt . Cả dọc đường ăn ngừng nghỉ, lúc quan trọng thế thể hoãn một chút ...

"Câm miệng lăn sang một bên." Nàng cốc đầu nó một cái, đột ngột phóng một tia sáng vàng nhắm thẳng con thú nhỏ sắp phá vỡ làn khói chui .

Con thú nhỏ kêu lên t.h.ả.m thiết, hoảng sợ giãy giụa loạn xạ.

Làn khí tím đen nó khuấy động chạy tán loạn khắp nơi, kéo theo cả khu rừng nổi lên trận cuồng phong.

Quả nhiên là hung thú thượng cổ, thực sự xuất thế mà sức mạnh lớn thế . Nàng thầm nghĩ, gia tăng pháp lực, đẩy nhanh động tác tay.

Một lát , con thú nhỏ bỗng hú lên một tiếng chói tai, ngay đó một luồng khí đen đen ngòm từ trán nó vọt , lòng bàn tay nàng thu mạnh , nhét chặt trong thỏi vàng . Luồng khí đen hung dữ giãy giụa thoát . Nàng nhanh chóng c.ắ.n nát đầu ngón tay, dùng tiên huyết của phong ấn nó .

Luồng khí đen cuối cùng cũng động đậy nữa, nàng thở phào nhẹ nhõm.

Con thú nhỏ một hồi giày vò, mềm nhũn nhắm mắt ngất , thấy sắp rơi xuống đầm lầy hắc ám, may mà nàng nhanh tay lẹ mắt ôm gọn lòng.

"Sư... sư sư phụ! Người là... là!" Phỉ Thúy là yêu, tự nhiên hiểu hành động của nàng nghĩa gì. Không khỏi kinh hãi hít sâu một , luống cuống nàng.

Sư phụ là tha cho nó !

"Trước khi nó điều ác, nó quyền sống. Bổn tọa bất kỳ ai cũng quyền tước đoạt sinh mạng của nó khi nó còn vô tội như thế . Hiện giờ, nó tách bỏ một sợi tâm mạch và phần năng lượng tà ác nhất, phong ấn trong thỏi vàng . Chỉ cần bổn tọa quản giáo đè nén cẩn thận, giả sử ác tính của nó thể trừ bỏ hết thì cũng sẽ giảm nhiều phần. Nếu ngày nó thực sự điều ác, bổn tọa sẽ đích bóp nát thỏi vàng , kết liễu nó." Nàng con thú nhỏ đang hôn mê, hờ hững , trong ánh mắt thoáng qua vẻ từ bi.

Phỉ Thúy ngẩn , chút lo lắng: "... nhưng đây là mệnh lệnh của Thiên Đế..."

Nàng quyết, nở nụ vui vẻ. Hoàn phớt lờ nỗi lo của đồ , ném con thú nhỏ trong lòng qua cho , phủi tay, nhếch môi đỏ lên: "Thì giấu chứ gì. Đằng nào thở bẩm sinh nó cũng bổn tọa phong ấn cùng thỏi vàng , ngươi thì sẽ chẳng ai . Còn nữa, nó bóc tách một tia tâm mạch, nguyên thần tổn thương, ắt tĩnh dưỡng mười đến hai mươi năm mới tỉnh , cho nên vi sư quyết định thu nó đồ mang về núi. Sau nó là tiểu sư của ngươi, ngươi chăm sóc cẩn thận."

Phỉ Thúy theo phản xạ đỡ lấy con thú nhỏ, hồn bèn ngửa mặt lên trời gào thét:

"Con chịu a a a a… Con độc sủng cơ sư phụ ơi âu âu âu…"

"Câm miệng, về núi. Còn gào nữa thì lăn xuống núi . Với chuyện ngày hôm nay nếu truyền ngoài, vi sư sẽ đích tay giúp ngươi m.ổ b.ụ.n.g tạ tội."

Một tiếng quát lười biếng vang lên, phản đối vô hiệu, chuyện cứ thế mà chốt.

Phỉ Thúy nấc lên một tiếng, lệ rơi đầy mặt.

 

Loading...