NGHIỆT ĐỒ (NỮ SƯ NAM ĐỒ) - Chương 14: Hóa Ra Là Hắn

Cập nhật lúc: 2026-05-15 14:28:16
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Nô gia cũng , khi xong việc sẽ sai mang Ngũ Lân Tán đến cho nô gia."

Lúc nãy khi mấy bàn bạc, con Thực Độc Thú tranh thủ ngắm và tơ tưởng về Đào Ngột một lúc lâu. Giờ đây tinh thần nó sảng khoái, tâm trạng vui phơi phới nên trả lời nhanh nhảu.

nhiệm vụ thành thì sẽ Ngũ Lân Tán, nhưng tình cờ gặp một con đực mạnh mẽ đầy cá tính khiến trái tim thiếu nữ rung động thế , nó sớm quăng mấy lọ t.h.u.ố.c đầu .

Thức ăn thì tính là cái gì? Tìm một nửa hảo để sinh những đứa con hảo mới là chuyện đại sự của đời thú!

"Xem vẫn manh mối. rốt cuộc là kẻ nào bản lĩnh lấy Ngũ Lân Tán và còn dắt mũi như ." Kim Hưu trầm ngâm.

"Hắn dắt mũi bổn tọa, đang câu giờ." Băng Kỳ suy nghĩ một lát, liếc Thực Độc Thú lạnh lùng .

Kim Hưu ngẩn , lập tức hiểu ý.

Thực Độc Thú tuy độc, nhưng tuyệt đối thể g.i.ế.c Băng Kỳ - đường đường là Tây Lâm Tiên Tôn. Cùng lắm nó chỉ khiến Băng Kỳ dè chừng vì lo cho những dân vô tội trong khách điếm mà cầm chân một lúc. Kẻ đó dùng con thú để kiềm chế Băng Kỳ, tranh thủ thời gian. ngờ nửa đường nhảy một Đào Ngột phá đám, hỏng hết kế hoạch của .

"Hắn chắc chắn là gặp rắc rối gì đó, mới cản bước để đuổi kịp. Giờ kế hoạch bại lộ, việc tìm chắc sẽ khó khăn như nữa ." Kim Hưu nheo mắt với Băng Kỳ.

"Ừ." Đầu óc Băng Kỳ cũng thuộc dạng tinh quái, tự nhiên nhanh chóng nghĩ điểm . Khuôn mặt dãn đôi chút, nhưng trong đôi mắt hoa đào thoáng qua vẻ ngưng trọng kỳ lạ.

Dứt lời, phất tay áo, mảnh vảy rồng ban nãy hiện trong lòng bàn tay. Nhắm mắt thi pháp lên mảnh vảy, Băng Kỳ một nữa truy tìm khí tức của kẻ .

Đột nhiên, mở bừng mắt, vẻ mặt u ám trầm trọng, mang theo sự phức tạp và sắc bén khó tả.

"Sao ?" Kim Hưu hỏi.

"Khí tức của kẻ đó... xuất hiện ở núi Tây Lâm."

"Cái gì?" Kim Hưu cũng thu vẻ cợt nhả, vô cùng ngạc nhiên. "Sao thể?"

Đào Ngột bên cạnh thấy gì, chỉ khẽ nhướng mày, trong mắt thoáng qua tia chế giễu. Xem , đoán sai.

"Đi." Băng Kỳ lập tức xoay về Tây Lâm.

"Khoan ." Kim Hưu gọi giật , lòng bàn tay tỏa ánh sáng vàng che mắt Băng Kỳ, thầm niệm chú mới buông tay xuống. "Pháp lực kẻ đó cao, nhưng luôn rời khi đến. Ngoài những lý do chúng , chắc chắn dùng cách gì đó cảm ứng khí tức của hoặc của chúng . Giờ cất công gọi Thực Độc Thú đến giăng bẫy, chúng cũng nên chiều lòng , để vui vẻ thêm một lúc nữa chứ."

Băng Kỳ ngẩn , khổ: "Vẫn là Tiểu Kim chu đáo. Là do tự loạn ."

"Hiếm khi thấy rối trí như , thấy thú vị đấy chứ." Kim Hưu , sang che giấu khí tức cho Đào Ngột và Phỉ Thúy, đó cũng tự ẩn khí tức của .

Chuyện liên quan đến vảy hộ tâm quan trọng nhất của Băng Kỳ, thảo nào tâm phiền ý loạn, bỏ qua cả manh mối về việc đối phương cảm ứng khí tức của . Băng Kỳ vốn bình tĩnh điềm đạm, dù liên quan đến vảy hộ tâm cũng nên sơ suất như mới , rốt cuộc thế?

"Nói nhảm cái gì? Còn bắt bây giờ." Nhìn ánh mắt lo lắng Kim Hưu dành cho Băng Kỳ, Đào Ngột bỗng thấy bực bội, hừ lạnh một tiếng khó chịu.

"Đi thôi."

Bốn hóa thành bốn luồng sáng, lao vụt về phía Tây.

Để con Thực Độc Thú mới hồn cơn sợ hãi và mê mẩn, đang đ.ấ.m n.g.ự.c t.h.ả.m thiết gọi theo bóng lưng đen tuyền của Đào Ngột: "Đại gia! Anh hùng! Hảo hán! Chàng trai dũng mãnh xinh ơi —— Chàng còn cho nô gia tên mà ——"

Quay ! Quay —— Nô gia bỏ lỡ như thế a a a a!

...

Bốn ẩn hết khí tức, bay nhanh về núi Tây Lâm.

Lúc đêm về khuya, trời sáng. Các t.ử phái Tây Lâm đều đang say giấc nồng, cả ngọn núi tĩnh lặng như tờ.

Băng Kỳ dẫn Kim Hưu và hai đồ lao thẳng về phía Ngũ Hoa Cư nơi ở.

Trước cửa phòng ngủ của Băng Kỳ.

Kim Hưu thấy Băng Kỳ đột ngột dừng bước, sắc mặt lạnh như băng sương, trong lòng nàng mơ hồ cảm nhận điều gì đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nghiet-do-nu-su-nam-do/chuong-14-hoa-ra-la-han.html.]

"Kẻ đó phòng ngủ của ?"

Băng Kỳ là coi trọng sự riêng tư, ghét nhất kẻ khác tự ý xâm nhập lãnh địa của . Vì thế, xung quanh viện của cạm bẫy và kết giới. Kẻ thể bình an vô sự phòng ngủ của Băng Kỳ mà kinh động đến bất cứ ai núi Tây Lâm, điều chứng tỏ...

"Bổn tọa thật sự mong là nó." Băng Kỳ cụp mắt, thở dài một tiếng phức tạp lạnh lùng, phất tay áo, một luồng ánh sáng xanh băng đ.á.n.h bật cửa phòng.

Trong phòng, bóng đang cắm cúi lục lọi tủ sách tiếng động bèn cứng đờ , dám đầu , nhưng mồ hôi lạnh túa ướt đẫm lưng áo.

Sao thể?! Sao sư phụ về nhanh đến thế? Mình rõ ràng tính toán kỹ, con Thực Độc Thú đó ít nhất cũng cầm chân hai canh giờ, tại bây giờ về đây một cách im lặng tiếng như ?

"Nửa đêm nửa hôm, con ở trong phòng vi sư , Thanh Linh?" Băng Kỳ bóng lưng đó, ôn tồn hỏi, nhưng ánh mắt lạnh thấu xương.

Nghe Băng Kỳ gọi kẻ đó là "Thanh Linh", Kim Hưu vô cùng kinh ngạc, liếc mặc áo trắng phía .

Nàng đoán kẻ chắc chắn là cận của Băng Kỳ, nhưng ngàn vạn ngờ là Thanh Linh - t.ử nhỏ tuổi nhất và Băng Kỳ yêu thương nhất. Nó rõ ràng là con , là Bán tiên? Hơn nữa, đứa trẻ xưa nay ngoan ngoãn hướng nội, dám vô lễ lục lọi phòng Băng Kỳ? Và nó dính líu đến chuyện bắt cóc công chúa Đông Hải?

Phỉ Thúy cũng hít một lạnh, trố mắt nên lời.

Thanh Linh ... trông thì thư sinh nho nhã, hiền lành ngốc nghếch, lấy cái gan to tày trời mà dám đối đầu với Đông Hải Long Vương và cả sư phụ Băng Kỳ Tiên Tôn thế ? Hắn uống nhiều sương sớm Tây Lâm quá nên lú lẫn ?

Chỉ Đào Ngột lạnh lùng và mất kiên nhẫn tất cả, trong lòng chỉ mau chóng xong việc để về núi Bắc Hoa ngủ.

Từ lúc con Thực Độc Thú kẻ đó khí tức Hải tộc và thể là Bán tiên, nghĩ ngay đến Thanh Linh.

Hôm đó Thanh Linh đến gọi và Phỉ Thúy tập hợp, ngửi thấy y một tia tiên khí che giấu kỹ cùng với mùi của Hải tộc. Lúc đó thấy lạ, nhưng tính vốn lười lo chuyện bao đồng nên chẳng để tâm. Sau khi con thú , bèn nhớ . Hắn vốn nghĩ thể chỉ là trùng hợp, nhưng vẻ mặt kỳ quặc của Băng Kỳ là ngay.

Băng Kỳ chắc chắn cũng phát hiện điều gì, nghi ngờ t.ử của nên sắc mặt mới nghiêm trọng và lạnh lùng đến thế.

"Sư... sư phụ..." Người tiếng gọi, cuối cùng cũng hít sâu một , từ từ xoay . Trong lúc để ý, y nhanh tay giấu một vật gì đó trong tay áo.

Ánh trăng rọi rõ qua khung cửa sổ, chiếu sáng căn phòng, đồng thời cũng soi rõ khuôn mặt tuấn tú thư sinh của Thanh Linh.

"Vi sư cho con cơ hội giải thích."

Băng Kỳ búng tay thắp sáng nến trong phòng, cùng Kim Hưu thong thả xuống ghế, hờ hững .

Thanh Linh lúc hoảng loạn, mồ hôi lạnh tuôn như mưa. nghĩ đến mục đích đạt , y c.ắ.n răng đè nén nỗi sợ hãi, quỳ "bịch" xuống mặt Băng Kỳ.

"Xin sư phụ tha tội! Đồ nhi... đồ nhi bất hiếu! Cầu xin sư phụ hãy để đồ nhi ngay bây giờ!"

"Đi? Được thôi, đó là tự do của con. , để công chúa Linh Tiêu nguyên vẹn cho vi sư!" Băng Kỳ nhếch môi , nụ như hoa đào nhưng đáy mắt đóng băng vạn dặm.

Kim Hưu chỉ lẳng lặng , dậy tránh . Tuy đây là chuyện riêng của Băng Kỳ, theo lý nàng nên dẫn đồ tránh mặt, nhưng bốn bạn bọn họ xưa nay câu nệ lễ tiết, cũng chẳng để ý mấy chuyện .

Hơn nữa chuyện của Thanh Linh vẫn rõ ràng, nàng lo lắng cho Băng Kỳ nên định rời .

"Sư phụ đang... đang ? Đồ nhi hề..." Mặt Thanh Linh xám ngoét, c.ắ.n răng định chối cãi, nhưng ánh mắt như thấu tâm can của Băng Kỳ, y đành im bặt.

"Cơ hội cuối cùng. Nếu con vẫn cố chấp khai đầu đuôi sự việc, vi sư sẽ giao quyền xử lý con cho Đông Hải Long Vương. Con rõ đó sẽ là kết cục gì đấy." Băng Kỳ nheo mắt lạnh lùng, bàn tay giấu trong ống tay áo siết chặt nổi gân xanh, cơn giận trong lòng như ngọn lửa sắp phun trào.

Thanh Linh chỉ là t.ử của , mà còn là con riêng của chị gái với phàm, là cháu ruột của . Trước khi chị gái Thủy Lân qua đời, hứa sẽ dốc lực bảo vệ Thanh Linh. Vì thế, trả giá bằng một ngàn năm tu vi, tìm cách che giấu tiên khí nó để tránh Tam giới bắt nạt; nhận nó tử, giữ bên chăm sóc, giúp nó tu tiên để thực sự thoát khỏi phận phàm nhân... Lúc nào cũng để mắt đến nó, sợ nó sơ ý lộ phận mà đời khinh rẻ...

Vậy mà khổ tâm bảo vệ nó như thế, nó chán sống chạy xuống đáy biển bắt cóc công chúa nhà . Đến nước mà vẫn dám dám nhận!

"Sư phụ..." Mặt Thanh Linh trắng bệch, môi run rẩy nên lời.

Sắc mặt Băng Kỳ ngày càng lạnh, trán giật giật, sắp sửa bùng nổ.

lúc , Thanh Linh bỗng khựng , buông thõng vai như thỏa hiệp, bệt xuống đất, run rẩy mở miệng: "Sư phụ... con yêu nàng... Con yêu nàng , sư phụ ơi! mà..."

"Nàng " chắc chắn là chỉ công chúa Linh Tiêu.

Cơn giận dữ dội của Băng Kỳ khựng , hiệu cho y tiếp.

 

Loading...