NGHIỆT ĐỒ (NỮ SƯ NAM ĐỒ) - Chương 17: Nước mắt trong mơ

Cập nhật lúc: 2026-05-15 14:28:19
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Mụ ..." Kẻ đến chính là Đào Ngột với vẻ mặt xanh mét. Hắn sa sầm mặt mày, lông mày nhíu chặt, trong mắt ánh lên sự lo lắng như lửa đốt. Nghe Băng Kỳ hỏi, bỗng dưng ngập ngừng một chút, nghiến răng : "Cứ theo !" Dứt lời, túm lấy Băng Kỳ lôi xềnh xệch.

Băng Kỳ thần sắc nghiêm , cũng chẳng còn tâm trạng tính toán chuyện Đào Ngột vô lễ. Hắn liếc Lan Củ và Cổ Nguyệt, ba lập tức cùng lao về phía phòng của Kim Hưu. Nhìn bộ dạng lo lắng của Ngọc Bạch, chẳng lẽ "chuyện năm đó" để di chứng gì cho Kim Nhi... do sự xuất hiện của Ly Hồn Chú kích thích tiêu cực gì đến nàng?

...

Băng Kỳ cứ tưởng lời Ngọc Bạch Kim Hưu " bình thường" nghĩa là nàng xảy dị trạng gì hoặc thương tổn. Nào ngờ khi ba theo chân Ngọc Bạch vội vã xông phòng Kim Hưu, cảnh tượng đập mắt là... Ba ngẩn đầy ngỡ ngàng, nhất thời .

"Mấy mau xem mụ ! Đang ngủ tự nhiên , ồn c.h.ế.t ! Mụ... mụ trúng tà ?" Đào Ngột hùng hổ lao đến bên giường, Kim Hưu đang ngủ say nhưng nước mắt cứ tuôn rơi ngừng, mất kiên nhẫn luống cuống, bực bội vò đầu bứt tai.

"Phỉ Thúy bái kiến ba vị Tiên tôn. Phỉ Thúy với sư , Sư phụ chỉ gặp ác mộng thôi, nhưng mà..." Bên cạnh, Phỉ Thúy co ro ghế chút cảm giác tồn tại bỗng u uất lên tiếng, với nhóm Băng Kỳ, cuối cùng ném cho Đào Ngột một ánh vô cùng quái dị.

Cái tên sư trúng gió độc gì, thấy Sư phụ đang ngủ tự dưng chảy nước mắt thì lập tức xù lông nhím lên. Đầu tiên là bên giường gào mặt Sư phụ: "Đồ thần kinh, bà cái gì mà , ngủ cũng yên! Cái bộ dạng u uất đáng thương xứng sư phụ của ông đây, c.h.ế.t , còn mau nín !" vân vân và mây mây... Sau đó, thấy Sư phụ ngủ say như c.h.ế.t phản ứng, bắt đầu bực bội vò đầu, trong phòng như gà mắc tóc, lông mày càng nhíu càng chặt, mặt mày càng lúc càng xanh... Cuối cùng, biến mất cái vèo, mặc kệ Phỉ Thúy tốn tốn sức giải thích khuyên can, cứ thế gào lên tìm Băng Kỳ Tiên tôn...

"Sư , hầu hạ Sư phụ bao năm , Sư phụ thật sự chỉ gặp ác mộng thôi, mà..." Nhìn cánh cửa đ.ấ.m sập, Phỉ Thúy thật sự . Hắn ghét Sư phụ, phản nghịch, ngông cuồng ? Thế cái bộ dạng tuy vặn vẹo quái dị nhưng rõ ràng là đang lo lắng đến xù lông ? Phỉ Thúy rớt nước mắt hì hục dùng phép sửa cửa, nghĩ bụng tên sư tàn bạo nhà chắc chắn ma nhập .

Băng Kỳ cuối cùng cũng hồn, như chợt nhận điều gì, sâu mắt Đào Ngột một cái, sang Phỉ Thúy: "Phỉ Thúy, ngươi sư phụ ngươi gặp ác mộng và trong khi ngủ?"

"Cũng thường xuyên Tiên tôn. Thi thoảng Sư phụ gặp ác mộng . Trước đây Phỉ Thúy cũng lo lắm, nhưng mỗi tỉnh dậy Sư phụ đều bảo chỉ là ác mộng thôi, cả, bảo Phỉ Thúy đừng lo. Phỉ Thúy quan sát nhiều thấy Sư phụ đúng là thật nên mới yên tâm." Phỉ Thúy ngẫm nghĩ gật đầu đáp.

"Đã thì đừng lo nữa, tình trạng của Kim Nhi tự nàng rõ nhất." Người bất ngờ lên tiếng là Lan Củ nho nhã đạm mạc. Hắn tới xuống bên giường, đôi mắt chăm chú những giọt lệ lăn dài má Kim Hưu, khẽ thở dài.

"Cái gì mà đừng lo! Người bình thường ai ngủ chứ? Đã thế còn khó ..." Đào Ngột đen mặt lớn tiếng phản bác. Hắn chỉ lúc , lồng n.g.ự.c bí bách, tắc nghẹn đến mức suýt thở nổi. Nàng đang nhắm nghiền mắt ngủ say, nhưng nước mắt như chuỗi hạt đứt dây cứ thế lăn dài, thấm tóc mai, ướt đẫm gối thêu, loang từng mảng sẫm màu. Kèm theo tiếng nước mắt rơi là tiếng nấc nghẹn ngào yếu ớt. Từng tiếng đứt quãng, rõ ràng tiếng gào dữ dội chấn động gì, nhưng mang theo nỗi đau xé tâm can, như thể... như thể nàng đang chịu đựng nỗi đau khổ tột cùng, đối mặt với sự tuyệt vọng to lớn. Tiếng khiến bực bội vô cùng, đau lòng vô cớ, khuất mắt trông coi bỏ về phòng ngủ quách cho xong nhưng chân như đóng đinh, đè bực bội cũng bước nổi...

Đào Ngột thấy như trúng tà. Nhìn nàng thế , chỉ lay nàng dậy thật mạnh, bắt nàng nín , bắt nàng . thực tế bó tay với nàng, nên mới ma xui quỷ khiến chạy tìm Băng Kỳ cầu cứu...

"Bản tọa ở với nàng , các ngươi ngoài ." Lan Củ trả lời Đào Ngột, chỉ nhẹ nhàng nhưng với giọng điệu cho phép từ chối.

"Cũng ..." Băng Kỳ gật đầu, nhưng lời dứt tiếng gầm của Đào Ngột cắt ngang. "Lão t.ử đếch !"

"Nàng hiện giờ cần đồ nhi hầu hạ, Bản tọa ở bên nàng là đủ . Huống hồ, ngươi chẳng luôn tình nguyện bái Kim Nhi , giờ lo lắng cho nàng ?" Lan Củ thản nhiên liếc , trong mắt thoáng qua vẻ thâm trầm khó hiểu.

"Ngươi!" Đào Ngột nghẹn họng, nhất thời cứng lưỡi. Trong đầu rối như tơ vò, một bên đầy hoang mang về bản , một bên tràn ngập ý niệm rời . "Lão t.ử mới thèm lo cho mụ ... Ta, chẳng qua là... Dù ông đây cũng ! Ông hứa với mụ xuống núi sẽ bảo vệ mụ ! Đây, đây là nhiệm vụ của lão tử..." Cuối cùng, giằng co một hồi, mặt xanh mét, gắng gượng nặn câu đó.

"Chuyện khác Bản tọa quản, nhưng Bản tọa quấy rầy thời gian riêng của hai chúng ." Lan Củ bỗng ném cho cái lạnh lùng, hàm ý rõ ràng trong mắt khiến Đào Ngột sững sờ, ngay đó một ngọn lửa giận bùng lên từ lồng ngực. Thời gian riêng của hai ? Hắn ý gì?!

Đào Ngột kịp suy nghĩ gì thêm thì bỗng cứng đờ, mềm nhũn ngã xuống đất. Phía , Cổ Nguyệt với vẻ mặt xem kịch từ từ thu ngón tay đang ngưng tụ pháp lực đỏ rực. "Lớn đầu còn chấp nhặt với trẻ con, sợ cho ." Cổ Nguyệt nhếch môi đầy ẩn ý, trêu chọc. Nếu tay, cái tên nóng tính khi lao đ.á.n.h thật, đ.á.n.h thì , chỉ sợ lỡ việc của Băng Kỳ.

Lan Củ như như , thu vẻ ám cố tình trong mắt, Kim Hưu giường, khẽ : "Tất cả những gì nàng chịu đựng bây giờ đều vì , tránh khỏi suy nghĩ đòi chút nợ giúp nàng ."

" nhỡ thì ?" Nếu là "", chẳng chỉnh nhầm ?

"Thì tự nhận xui xẻo chứ ." Ai bảo chỉ mang khí tức của " ", mà đến tính cách cũng giống hệt. Tuy thể chắc chắn Ngọc Bạch chính là đó, nhưng... hiện giờ mặt, đành giận cá c.h.é.m thớt lên cái tên xui xẻo giống đó .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nghiet-do-nu-su-nam-do/chuong-17-nuoc-mat-trong-mo.html.]

"Cũng . Ngươi ở đây với nàng , bọn tiếp tục việc ban nãy." Nghĩ đến chuyện của Thanh Linh, Băng Kỳ thu nụ , đau đầu day day trán, để Lan Củ ở .

"Thôi, nàng cần ." Lan Củ khựng , thở dài, dậy về phía Băng Kỳ. "Dù , nàng chỉ trong mộng thôi. Ban nãy thế chẳng qua trêu chọc tên nhóc chút thôi, giờ tò mò chuyện của ngươi hơn." Lan Củ Băng Kỳ chắc chắn gặp rắc rối lớn mới gấp gáp như , lo cho Kim Hưu, nhưng cũng lo cho Băng Kỳ y như thế.

"Vậy thôi. Còn tên Ngọc Bạch ... cứ để ngủ yên . Phỉ Thúy, chăm sóc sư ngươi cho , ngủ đủ khắc tự tỉnh." Băng Kỳ hiểu tâm tư của Lan Củ, khỏi mỉm , sang dặn dò Phỉ Thúy.

Nói xong, bóng ba lóe lên biến mất, trong phòng chỉ còn Đào Ngột thẳng cẳng đất và Phỉ Thúy mặt nghệt . Rốt cuộc ban nãy họ... cái gì thế? Sao cứ lờ mờ cảm thấy chân tướng đằng câu chuyện của họ... sẽ đáng sợ nhỉ? Ánh mắt Phỉ Thúy vô thức liếc về phía Đào Ngột, bất giác rùng một cái. Thôi chẳng nghĩ nữa, kẻo chuyện nên tổn thọ oan uổng. Nghĩ , Phỉ Thúy nhắm mắt, nghiêng đầu, quyết định tiếp tục ngoan ngoãn ngủ.

Thế là tối hôm đó, vì tội bỏ mặc Đào Ngột đất cả ngày, Phỉ Thúy suýt chút nữa kẻ tỉnh dậy nào đó xé đôi.

...

lúc Phỉ Thúy Đào Ngột truy sát, nước mắt nước mũi tèm lem chạy trốn khắp nơi thì Kim Hưu tỉnh dậy.

"Ngọc Bạch, con bắt nạt sư , còn mau dừng tay cho vi sư!" Vừa mở mắt thấy đồ thứ hai nóng tính đang với bộ mặt dữ tợn vung móng vuốt về phía đồ cả ngốc nghếch, Kim Hưu đau đầu day thái dương, phất tay hóa giải đòn tấn công sắc bén cho Phỉ Thúy, bày vẻ nghiêm khắc trừng mắt Đào Ngột.

"Sư phụ cứu mạng!" Phỉ Thúy gào t.h.ả.m thiết, quơ đôi chân ngắn tủn chạy vội về phía Sư phụ nhà , trốn kỹ lưng .

"Hừ." Đào Ngột thấy , mặt thối hoắc hừ một tiếng, nhưng chẳng hiểu gắng gượng thu móng vuốt về.

"Được đừng loạn nữa, vi sư tìm Băng Kỳ Tiên tôn, hai đứa theo ." Kim Hưu vốn định một để hỏi Băng Kỳ về chuyện Ly Hồn Chú, nhưng sợ vắng mặt hai tên đồ đ.á.n.h gây họa, đành bảo cả hai cùng.

"Vâng ạ, Sư phụ!" Phỉ Thúy vội vàng đồng ý. Huhu, Sư phụ ở đây tính mạng mới bảo đảm an ! Đào Ngột bĩu môi, trừng mắt Phỉ Thúy đầy ác ý, lúc mới miễn cưỡng theo. Hắn phát hiện thế mà thể "" với nàng, và bộ dạng nghiêm túc giáo huấn lúc ... so với cảm giác tắc nghẹn trong lòng ban ngày, thấy dễ chịu hơn nhiều. Điều khiến cơn giận và sự bực bội trong lòng tiêu tan kha khá.

Đào Ngột bóng lưng Kim Hưu, ngay cả bản cũng phát hiện khẽ thở phào, vẻ mặt hung dữ bực dọc dịu ít.

...

Khi ba thầy trò Kim Hưu bước Ngũ Hoa Cư, nhóm Băng Kỳ vặn giải xong Ly Hồn Chú cho Thanh Linh.

"Hai đứa đợi ở cửa, vi sư trong xem ." Quay hiệu cho Phỉ Thúy và Đào Ngột, Kim Hưu bước qua ngạch cửa phòng.

"Vâng, Sư phụ!" Phỉ Thúy vội vàng nép bên trái cửa lớn, căng thẳng Đào Ngột bên . Cửa lớn mở toang, tuy Sư phụ ở ngay bên cạnh nhưng trong nhà ngoài sân đều thấy , chắc tên sư tàn bạo dám bậy nhỉ huhu.

Tâm trạng Đào Ngột khá hơn nhiều, cũng chẳng còn hứng thú trút giận lên Phỉ Thúy, nên chẳng thèm liếc lấy một cái, chỉ lười biếng dựa khung cửa, vẻ nhắm mắt dưỡng thần, nhưng tai thì lén dựng lên ngóng.

"Sao cũng đến đây?" Bước phòng, thấy ba đang đả tọa điều hòa khí tức, Kim Hưu nhướng mày hỏi.

"Đã lâu gặp, Kim Nhi." Băng Kỳ và hai kịp trả lời, Kim Hưu thấy một giọng nam trong trẻo vang lên lưng . Lại thêm một giống đực? Là tên nào? Đào Ngột cau mày, mắt hé một khe nhỏ, lén lút liếc trong phòng.

Kim Hưu sững , chút ngạc nhiên , cúi hành lễ với lên tiếng: "Kim Hưu tham kiến Thiên Tự điện hạ."

Thiên Tự điện hạ là con nào? Mắt Đào Ngột mở to hơn một chút, nhưng đó giường của Băng Kỳ, bình phong và rèm che khuất, thấy mặt.

 

Loading...