NGHIỆT ĐỒ (NỮ SƯ NAM ĐỒ) - Chương 19: Hóa ra là ghen

Cập nhật lúc: 2026-05-15 14:28:21
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Ha, đừng căng thẳng, đó đương nhiên là chuyện quá khứ . Ta trêu thôi, khách sáo xa lạ với , đừng để bụng." Thiên Tự ôn nhã. Nụ dịu dàng khiến như tắm gió xuân, mang theo chút ý trêu chọc.

"Ừm. Vậy chúng là...?" Kim Hưu hồn, ngượng ngùng, thắc mắc hỏi . Trong lòng nàng hiểu thoáng qua những cảm xúc phức tạp, còn một nỗi nghi hoặc. Nàng lờ mờ cảm thấy dường như chuyện gì đó lạ lùng xảy với , khiến nàng quá khứ rốt cuộc xảy chuyện gì.

Ý trong lời của Thiên Tự điện hạ chắc là họ từng yêu , nhưng nàng ấn tượng... Tại chứ? Nàng trí nhớ ngàn năm nay lắm, nhiều chuyện nhớ rõ, nhưng dù rõ cũng thể nào chút ấn tượng nào mới ... Huống hồ, vị Thiên Tự điện hạ còn khả năng từng là yêu của nàng? Nàng thể nào quên sạch sành sanh yêu như thế, trừ phi nàng yêu y nhiều lắm... yêu thành yêu?

Kim Hưu nghi ngờ lời Thiên Tự, nhưng thần sắc của nhóm Băng Kỳ thì như thể chuyện đó là thật. Kim Hưu thấy lòng rối bời, hiểu nàng bắt đầu vô thức cảm thấy dường như quên mất một chuyện quan trọng, quan trọng...

Trước mắt bỗng hiện lên hình ảnh nam nhân mặc hỉ phục đỏ thẫm trong giấc mơ. Nàng rõ mặt đó, chỉ láng máng nhớ giọng của đó... dường như cũng dịu dàng như nước, trầm ấm sạch sẽ, tựa như gió mát nước trong, khiến một là đắm chìm mê say. Nghĩ thì... cũng vài phần giống giọng của Thiên Tự !

Nghĩ đến đây, tim Kim Hưu thót lên một cái. Chẳng lẽ, chuyện quan trọng mà nàng cảm giác quên, đàn ông thành với nàng trong mơ... chính là Thiên Tự điện hạ?!

, cũng đúng! Người đàn ông trong mơ... nàng tự tay đ.â.m lưỡi d.a.o băng tim , hồn phi phách tán ... Ngay cả Mạnh Bà cũng bảo hóa thành bụi trần tan biến trong trời đất ! Mà vị Thiên Tự điện hạ trông sắc mặt hồng hào, thể tráng kiện khỏe mạnh lắm, khớp chút nào. Vậy, đàn ông trong mơ của nàng rốt cuộc là ai? Giấc mơ đó... rốt cuộc chỉ là mơ là ký ức thật sự xảy mà nàng lãng quên?! Nàng và Thiên Tự điện hạ rốt cuộc từng xảy chuyện gì?

"Là một t.a.i n.ạ.n thôi. Khi đó mấy bọn chơi đùa cùng , quan hệ , hiểu Phụ đế hiểu lầm yêu , bèn hạ thánh chỉ ban hôn. Chỉ là ..." Thiên Tự rũ mắt, nhạt , nhưng đến đây hiểu khựng một chút, ngẩng đầu lơ đãng liếc nhóm Băng Kỳ, tiếp, "Sau chúng giải thích rõ hiểu lầm, chuyện cũng coi như bỏ qua."

"Hóa ... Chắc hẳn lúc đó tình cảm giữa và sư nên mới khiến Thiên Đế hiểu lầm. Kim Nhi thật với đại sư , quên sạch những chuyện ." Nghe Thiên Tự giải thích, Kim Hưu mới đè nén sự bối rối trong lòng xuống, mỉm áy náy. Chỉ là giọng điệu vẫn còn chút khách sáo, thể vô tư như với nhóm Băng Kỳ.

"Không cần xin , cũng thế. Sau chúng qua nhiều hơn, bù đắp tình nghĩa ." Thiên Tự lắc đầu nhẹ, khóe môi đẽ cong lên, ánh mắt lấp lánh.

"Phải đấy, đường còn dài mà. Có điều hôm nay thành buổi họp mặt sư của hai thế , cứ thế ném ba gã đàn ông chúng sang một bên, ba bọn ghen tị đấy nhé. Điện hạ biến mất một cái là ba ngàn năm, bọn cũng ba ngàn năm gặp ngài , bọn cũng ôn chuyện!" Liếc thấy Lan Củ đạm mạc như tuyết nhưng mày chau , và nụ cứng của Băng Kỳ, Cổ Nguyệt nhướng mày, yêu mị xen trêu chọc.

"Ghen tị? Toàn thấy các cô nương xinh như hoa ghen vì ngươi, chứ từng thấy ngươi ghen với ai bao giờ, xem hôm nay mở rộng tầm mắt ." Không khí gượng gạo câu của Cổ Nguyệt phá vỡ, Băng Kỳ nheo mắt hoa đào, quét sạch vẻ ngưng trọng phức tạp nơi đáy mắt, lộ nụ lả lơi bất cần đời thường thấy.

"Ừm, mau trưng cái bộ mặt ghen tuông chua loét thối hoắc cho bà xem thử, giống mấy cô nương hỏng mất khuôn mặt xinh ." Bị hai trò, tâm trạng Kim Hưu cũng thả lỏng. Rũ bỏ sự rối bời còn sót trong đầu, nàng nheo đôi mắt , đầy ý với Cổ Nguyệt.

"Nói cũng tò mò..." Thiên Tự cũng bật khẽ ho một tiếng, Băng Kỳ trêu chọc.

"Mấy cứ nhè cơ hội mà trêu chọc ." Cổ Nguyệt lập tức lườm một cái đầy phong tình, ôm trán lắc đầu than thở vẻ tuyệt đại phong hoa, "Kết bạn với lũ bạn , đúng là bạn , khổ quá mà..."

"Thôi đừng nhảm nữa, hôm nay cơ hội hiếm , chúng nên xuống hàn huyên t.ử tế mới . Ta đưa Linh Tiêu công chúa về Đông Hải , đợi ở đây, một lát về ngay." Băng Kỳ lớn vỗ vai một cái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nghiet-do-nu-su-nam-do/chuong-19-hoa-ra-la-ghen.html.]

"Nhớ lấy vò Nguyệt Thanh Ngưng ủ ngàn năm của ngươi , nhắm nó lâu lắm đấy." Lan Củ nãy giờ im lặng cuối cùng cũng thả lỏng, nhướng mày . Giọng lạnh lùng trong trẻo như nước, vô cùng êm tai.

"Chỉ ngươi là yêu cầu nhiều, nào đến chỗ cũng trấn lột một phen." Băng Kỳ khổ, kêu đau lòng.

"Bạn bè là để trấn lột mà." Lan Củ thản nhiên nhướng mày, trời.

...

Bầu khí trong phòng vốn ngưng trọng quỷ dị một hồi đùa giỡn cuối cùng cũng sôi nổi hẳn lên. Chỉ điều khí trong phòng sôi nổi bao nhiêu, thì khí ngoài cửa lạnh lẽo như ngày đông bấy nhiêu.

Nghiến răng ken két, từng nhát từng nhát dùng móng vuốt lén cào tường, Đào Ngột mặt thối hoắc, chỉ thấy trong lòng một ngọn lửa hờn dỗi bùng cháy dữ dội, khiến khó chịu vô cùng. Cảm giác ngột ngạt nặng nề lan từ lồng n.g.ự.c khắp cơ thể, cơn giận từ tới nhưng phát tiết , chỉ cùng với cảm giác ngột ngạt quặn thắt trong lồng ngực, cùng thiêu đốt tạo cảm giác chua xót, tức tối và đau đớn quái đản. Đồng thời, như thứ gì đó đang gặm nhấm trái tim li ti chi chít, quá đau, nhưng chua chát khổ sở khó nhịn vô cùng. Thậm chí, trong cảm giác hiểu còn xen lẫn một nỗi hoảng loạn mơ hồ.

Cảm giác khác hẳn với sự tức giận khó chịu đây, nó vô duyên vô cớ, ập đến hung hãn, khiến càng thấy dằn vặt, khó chịu đựng.

Đào Ngột nhắm mắt cố gắng đè nén ham g.i.ế.c chóc khát m.á.u cảm xúc quái đản khơi dậy, mất kiểm soát gào thét điên cuồng trong đầu. Mẹ nó cái gì gọi là " lẽ thành đôi thành cặp "? Nói cái gì mà chỉ là một sự nhầm lẫn nực do lão già Thiên Đế gây , là nhầm lẫn còn cố tình nhắc gì? Cái giọng điệu tiếc nuối đó, cái ánh dịu dàng đó, cái tên khốn Thiên Tự rõ ràng mượn chút quá khứ rách nát đó để gạ gẫm con mụ thần tiên , sợ nàng quên mất họ từng một đoạn mờ ám thế mới đúng chứ gì?

Hừ, đồ khốn kiếp, rõ ràng ý đồ đen tối bỉ ổi với nàng! Quan trọng là con mụ thần tiên ngu ngốc còn trưng cái bộ mặt ngây ngô gần thế, gần thế, nàng nhận cứ bên cạnh nàng bằng ánh mắt buồn nôn đó ? Lại còn với vui vẻ chói mắt thế ! Sự tinh ranh ngày thường c.h.ế.t hết hả? Hay là... cái gì mà ban hôn , là do nguyên nhân khác mới thành... thực là tình cũ của nàng... nên nàng mới hề bài xích sự tiếp cận của , ngược còn sảng khoái, quyến rũ, ... Khiến hận thể lao băm vằm cái tên Thiên Tự gì đó, đưa nàng đến nơi chỉ và nàng, bắt tất cả nụ của nàng chỉ thuộc về !

Tâm trạng Đào Ngột khó khăn lắm mới lên ban nãy bỗng chốc vỡ tan tành, đó là những cảm xúc tiêu cực tồi tệ hơn. Cảm xúc tiêu cực tồi tệ khi liếc thấy Kim Hưu trong phòng với Thiên Tự ngày càng tự nhiên, ngày càng vui vẻ, thì gần như sắp bùng nổ.

"...Được, đợi ở đây, trả con gái cho Long Vương , lão già đó chắc cuống đến bạc cả râu rồng ." lúc , Băng Kỳ ôm tiểu rồng đỏ vẫn đang ngủ say cửa. Bóng dáng Băng Kỳ chắn ngay tầm mắt Đào Ngột Kim Hưu. Giật hồn, Đào Ngột cứng , nhanh chóng thu hồi sát ý khát m.á.u trong lòng, cố gắng đè nén cảm giác khó chịu, nhắm mắt , ép giả vờ lười biếng dựa cửa ngủ gật.

Băng Kỳ bước khỏi cửa, ôm tiểu rồng đỏ hóa thành luồng sáng xanh bay xa. Đào Ngột lúc mới hé mắt , nào ngờ mở mắt bắt gặp ánh mắt Kim Hưu trong phòng đang theo Băng Kỳ rời . Kim Hưu chớp mắt trêu chọc , mỉm rạng rỡ. Đào Ngột sững sờ, bao nhiêu bực bội lửa giận như một chậu nước lạnh dội tắt ngấm, cái đầu đang rối tung tức khắc tỉnh táo .

Hắn... thế? Thế mà ... thế mà nảy sinh ý nghĩ quái gở là lao băm vằm tên Thiên Tự , bắt nàng đến nơi chỉ hai , ép nụ của nàng chỉ thuộc về ! Nhớ sự thôi thúc khát m.á.u tàn bạo trong ban nãy, Đào Ngột rùng , lưng từ từ leo lên một cơn ớn lạnh thành lời.

Ngẫm nghĩ kỹ , cảm giác ép suýt phát điên ban nãy... rõ ràng lẫn lộn một mùi vị mà vô cùng quen thuộc! Mùi vị đó, pha trộn từ chua xót, phẫn nộ, khổ sở và ngột ngạt, là một phần thường gặp trong thức ăn ngày thường của , cũng là một trong những cảm xúc ác niệm đen tối phổ biến nhất của loài . Ghen tị.

Đào Ngột sững sờ, ý nghĩ của chính dọa cho giật thót, trong lòng như sấm sét nổ vang. Hắn thế mà ... đang ghen tị? Ông đây thế mà cũng ghen tị? ... tại ghen tị? Hắn đang ghen tị với... con đực tên Thiên Tự ? Tại chứ...

Ánh mắt bất chợt dán chặt bóng dáng màu vàng chói mắt trong phòng, Đào Ngột hiểu tại một thoáng dám tin, mang theo tâm trạng gần như chạy trốn, vội vã hóa thành luồng khói đen biến mất. , chối đằng trời cũng , ghen tị... là vì nàng. Vị Tiên tôn tên Kim Hưu, kẻ mà gọi là Sư phụ. Kẻ... khiến nảy sinh bao nhiêu cảm xúc kỳ lạ, biến thành kẻ mà đến chính cũng suýt nhận .

 

Loading...